Căn Cứ Bị Lộ
Dưới lòng đô thị ngầm Sắt Xám, bóng tối chưa bao giờ là sự bình yên. Nó là một tấm màn lọc độc đặc quánh, bốc lên mùi axit nồng nặc và hơi nóng rỉ sét từ những đường ống xả thải hạt nhân lơ lửng trên trần đá. Đới Vĩnh An điên cuồng lao đi trong lòng Đường ống thoát nước ngầm chính. Mỗi bước chân của anh nện xuống dòng nước thải phát quang màu xanh huỳnh quang đều kéo theo một cơn đau buốt xé rách tủy sống. Chất độc tê liệt nhẹ từ hai nhát chém bằng dao gốm nano của sát thủ Vô Ảnh đang ngấm sâu vào hệ thần kinh, biến hai đùi anh thành hai khối chì nặng nề, dìm tốc độ di chuyển của anh xuống gần một nửa.
Bên ngực trái, chiếc Đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn chặt bằng băng gạc vẫn kiên định gõ nhịp: Cạch. Cạch. Cạch. Nhịp tích tắc cơ học thô sơ ấy là thứ duy nhất giữ cho màng não của An không bị sụp đổ hoàn toàn trước sự bạo tẩu của lò phản ứng lỗi trong tim. Van tim anh đập điên cuồng ở mức một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút, liên tục rò rỉ ra những luồng bức xạ xanh lam rực rỡ qua vết mổ dọc xương ức đang bục rách gieo rắc sự đau đớn tột cùng.
*Keng... Keng... Keng...*
Đột nhiên, một tiếng vang thanh khiết, dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ của An thông qua tần số rung động cực thấp của hệ thống cống ngầm.
An khựng lại, bấu chặt bàn tay trái rỉ máu xám đen vào một đường ống rỉ sét để giữ thăng bằng. Tai anh nghiêng đi, màng nhĩ rung động nhẹ. Đó là tiếng chuông đồng của cô bé mù Tiểu Mẫn đầu hẻm rỉ sét. Tiếng chuông vốn là tín hiệu cảnh báo sớm an toàn nhất của căn cứ, nhưng lúc này nó đang được rung lên với một nhịp độ hoảng loạn, đứt quãng, rồi đột ngột tắt lịm bằng một tiếng va đập kim loại chát chúa.
"Tiểu Mẫn..."
An nghiến răng đến mức bật máu tươi. Bản năng sinh tồn gầm rú trong đầu anh. Biệt đội Săn Đêm đã tìm thấy xưởng cơ khí.
Anh không thể chạy chậm hơn được nữa. Nhưng chất độc tê liệt đang khóa chặt các thớ cơ ở đùi, khiến chân trái anh hoàn toàn mất đi lực đẩy. An thở dốc, tay trái mò xuống thắt lưng, rút ra một ống nghiệm nhỏ chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt đục ngầu—Nước cất phóng xạ, chất kích thích hạt nhân cấp thấp mà các đấu sĩ tự sát thường dùng ở đấu trường ngầm Sắt Xám. Anh bẻ gãy nắp ống, không chút do dự đổ thẳng thứ chất lỏng cháy bỏng ấy vào miệng.
*Ực...*
Một luồng hỏa tuyến nóng rực như sắt nung chảy chạy thẳng xuống dạ dày, lập tức kích thích lò phản ứng lỗi trong tim bộc phát một xung điện từ cực mạnh. Dòng điện sinh học cuồng bạo chạy dọc theo hệ thần kinh, tạm thời đốt cháy và triệt tiêu chất độc tê liệt trong máu. Cánh tay phải cơ khí hóa mười lăm phần trăm của anh rít lên kèn kẹt, các sợi đồng gân máu dưới da rực sáng ánh xanh neon dữ dội. An gầm lên một tiếng khản đặc, phóng người lao vút đi qua các bãi rác cơ khí phế thải với tốc độ kinh hoàng, mặc kệ lồng ngực đang rỉ máu xanh lam rực rỡ do quá tải áp lực.
Trong khi đó, tại rìa hẻm rỉ sét, bầu không khí ngập tràn tiếng cười tàn bạo và mùi thịt cháy khét.
"Lối này... hầm ngầm của cha tôi nằm ngay dưới bệ rèn lò cao."
Tần Phong đứng trong bóng tối của hẻm rỉ sét, bàn tay gã run rẩy cầm chiếc kìm điện, nhưng đôi mắt híp lại lại rực lên sự đố kỵ và hèn nhát tột cùng. Gã l lửng chỉ tay vào cánh cửa sắt rỉ của xưởng cơ khí bỏ hoang của Tần Thiết. Đứng cạnh gã là Độc Nhãn Sâm, tay sai đắc lực của Nghiêm Sùng, gã khổng lồ mặc giáp thép dày bám đầy máu khô, mắt trái đeo băng đen đang phát ra những luồng từ lực xèo xèo từ găng tay đấm thép bằng hợp kim titan nặng.
"Mày làm tốt lắm, Tần Phong," Độc Nhãn Sâm cười khẩy, giọng nói ồm ồm như tiếng xích sắt kéo lê trên đá. "Mã bẻ khóa hệ thống báo động của cha mày rất chính xác. Sau khi thu hồi được cái lò phản ứng lỗi trong ngực thằng rác rưởi Vĩnh An kia, tao sẽ tự tay trao cho mày mười năm tuổi thọ kỹ thuật số từ tập đoàn Aegis. Mày sẽ được lên trung tầng, không phải làm lũ chuột ngửi mùi axit này nữa."
Tần Phong nuốt nước bọt, ánh mắt đố kỵ nhìn vào tấm lệnh truy nã đỏ trị giá một trăm năm tuổi thọ của Đới Vĩnh An đang chiếu sáng lập lòe trên màn hình thiết bị quét. Gã căm ghét Vĩnh An. Tại sao cha gã—Tần Thiết—lại truyền dạy toàn bộ bí kỹ dòng điện sinh học cho một kẻ ngoại lai tàn phế mang lò phản ứng lỗi, trong khi gã, con ruột của ông, chỉ được làm những công việc rèn sắt rác rưởi? Sự đố kỵ đớn hèn đã biến gã thành con quỷ bán đứng cả gia đình.
"Quỷ Hỏa! Đốt sạch cái xưởng này cho tao! Xem thằng rùa rụt cổ kia trốn được bao lâu!" Độc Nhãn Sâm ra lệnh.
Từ phía sau, một gã đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ chống cháy màu đỏ rực rách rưới bước lên. Đó là Quỷ Hỏa, chiến binh phóng hỏa của Biệt đội Săn Đêm. Gã cười điên cuồng, hai bình chứa nhiên liệu hỏa tuyến phóng xạ đeo lưng rít lên tiếng áp suất cao. Quỷ Hỏa đưa hai tay ra, bộc phát dị năng hỏa tuyến cực hạn. Hai luồng lửa phóng xạ màu xanh lục đậm, mang theo nhiệt độ nung chảy kim loại lên tới hàng ngàn độ, phun thẳng vào bức tường tôn và cửa sắt bảo vệ xưởng cơ khí.
*Xèo xèo... Rầm!*
Lớp tôn rỉ sét dày bọc chì bảo vệ xưởng cơ khí lập tức sủi bọt, nung chảy thành nước sắt nóng chảy rơi xuống đất mỏ ẩm ướt. Ngọn lửa phóng xạ tàn bạo nhanh chóng liếm trọn toàn bộ căn cứ ban đầu của Đới Vĩnh An, thiêu rụi các đường dây điện tự chế chằng chịt và những hòm linh kiện rác thải công nghệ mà anh và A Kiệt đã dày công tích lũy.
Khi Đới Vĩnh An chạy đến rìa hẻm rỉ sét, đập vào mắt anh là một biển lửa màu xanh lục cuồng bạo đang nuốt chửng toàn bộ xưởng cơ khí của người thầy già.
"Không! Sư phụ! A Kiệt!"
Cơn phẫn nộ tột cùng khiến tim lỗi của An đập thắt lại, phát ra một tiếng nổ điện từ nhỏ dọc theo xương ức. Anh lao thẳng về phía biển lửa, tay trái bộc phát trường từ lực đẩy mạnh các mảnh tôn rỉ đang sụp đổ dọc đường để mở một lối vào. An kích hoạt Khiên từ trường phân cực, tạo ra một màng chắn ánh sáng xanh lam nhạt bao bọc xung quanh cơ thể để gạt bỏ các tia lửa hỏa tuyến phóng xạ đang bắn tung tóe.
*Uỳnh!*
An cố gắng vận dụng Nghịch đảo trọng lực từ tính để nhấc bổng hàng vạn hạt cát quặng và bụi sắt dưới đất mỏ, hòng phủ kín xưởng rèn để dập tắt ngọn lửa phóng xạ của Quỷ Hỏa. Một trường từ tính nghịch đảo bóp méo không gian xuất hiện, bụi sắt lơ lửng cuộn xoáy trên không trung.
Thế nhưng, chất độc tê liệt từ dao găm của Vô Ảnh cộng hưởng với tác dụng phụ tàn phá của Nước cất phóng xạ vừa uống đã làm chập mạch hệ thần kinh của anh. Đầu An đau nhức như búa bổ, màng não quay cuồng khiến anh mất đi sự tập trung tinh thần cần thiết.
*Rào rào...*
Trường từ tính sụp đổ. Hàng vạn hạt bụi sắt rơi rụng xuống đất mỏ một cách bất lực. Ngọn lửa phóng xạ vẫn tiếp tục bốc cháy dữ dội, nung chảy hoàn toàn các bẫy sập kim loại và hệ thống báo động tự chế mà Tần Thiết đã bố trí quanh xưởng. Toàn bộ các tài liệu kỹ thuật sửa chữa lò phản ứng của cha An và cuốn sổ tay rách nát của Tần Thiết đang bị ngọn lửa tàn nhẫn biến thành tro bụi.
Trong cơn tuyệt vọng, An kéo chiếc Kính quét sóng từ trường rò rỉ xuống mắt. Ánh sáng quang phổ hạt nhân của kính quét xuyên qua làn khói độc màu vàng nhạt và ngọn lửa phóng xạ xanh lục dày đặc.
Và rồi, lồng ngực Đới Vĩnh An như đông cứng lại.
Qua màn hình kính quét rực sắc đỏ báo động, An kinh hoàng nhìn thấy bên trong xưởng cơ khí đang sụp đổ, bóng dáng người thầy già Tần Thiết đang bị Độc Nhãn Sâm dùng găng tay đấm thép khổng lồ ghim chặt xuống sàn nhà bốc cháy dữ dội. Lồng ngực của Tần Thiết bị cú đấm thép nện vỡ nát, máu đỏ tươi trộn lẫn dịch sinh học chảy tràn trên nền đất nung đỏ. Cách đó không xa, Tần Phong đang đứng im lặng trong làn khói, đôi mắt đớn hèn nhìn người cha đang hấp hối của mình mà không hề có một chút lay động.
"Vĩnh... An... chạy... mau..."
Tần Thiết dùng chút sức tàn cuối cùng gào lên qua kẽ răng bám đầy soot, đôi bàn tay chai sẹo cơ khí của ông cố gắng bấu chặt lấy găng tay titan của Độc Nhãn Sâm để kìm giữ gã khổng lồ.
Độc Nhãn Sâm cười sằng sặc, nhấc nắm đấm thép rực lửa lên cao, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng kết liễu người thầy vĩ đại ngay trước mắt Đới Vĩnh An.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!