Mật Thám Trong Bóng Tối
Ánh sáng đỏ rực từ lồng điện từ áp cao của Triệu Tổng quét qua sàn đấu bọc thép, rít lên những tiếng điện từ chói tai như muốn nung chảy cả bầu không khí nồng nặc mùi máu và rỉ sét. Tiếng bước chân bọc thép dồn dập của lính tuần tra Aegis dội vào vách sắt từ phía xa, báo hiệu một cái bẫy chết người đã khép chặt. Đới Vĩnh An quỳ rạp dưới sàn đấu nứt vỡ, tay trái gắt gao siết chặt lọ Huyết thanh tương thích sinh học sơ cấp vừa giành được. Ngực anh bục rách sâu hoác, dòng máu xanh lam phát quang rò rỉ dữ dội, nhuộm đẫm những mảnh chì vỡ vụn của tấm giáp bảo vệ đã bị vuốt thép của Huyết Lang nung chảy hoàn toàn. Cánh tay phải cơ khí hóa mười lăm phần trăm tê dại, khớp khuỷu tay nứt rạn rỉ ra thứ dịch xám đen lạnh ngắt, khói khét lẹt bốc lên từ găng tay nano chập mạch.
"Vĩnh An! Nằm xuống!"
Một tiếng hét khản đặc vang lên từ khoảng không vô định phía trên đài cao. Đó là giọng của Trình Lam. Ngay sau đó, một tiếng nổ xé toạc màn đêm dội lên từ buồng máy phát điện trung tâm của đấu trường. Trình Lam đã tàng hình đột nhập và kích nổ tủ điện chính.
*Đoành!*
Toàn bộ hệ thống đèn neon lập lòe chợt tắt phụt. Lồng điện từ áp cao đỏ rực bỗng chốc nhiễu loạn rồi tắt lịm, trả lại bóng tối tuyệt đối cho đấu trường ngầm. Tiếng la hét hỗn loạn của đám tinh hoa trung tầng vang lên trên các khán đài. Triệu Tổng gào thét điên cuồng qua hệ thống loa mất nguồn, ra lệnh cho lính tuần tra bắn hạ bất kỳ thứ gì di động.
An không chần chừ một giây. Dưới bóng tối bao trùm, anh dùng chút lực tàn còn sót lại ở chân trái, phóng người lao ra khỏi lồng sắt đã mất điện. Trình Lam hiện hình trong tích tắt, nắm lấy bả vai trái của An, kéo anh lao thẳng vào lối thoát hiểm dẫn xuống Đường ống thoát nước ngầm chính của khu ổ chuột Sắt Xám.
"Lính Aegis đông quá, tao chỉ có thể chặn cửa hầm được ba phút! Chạy mau!" Trình Lam rít qua kẽ răng, ném mạnh một khối sắt nén xuống để sập cửa hầm ngầm bọc chì phía sau, rồi cơ thể gã lại nhòe đi, hòa vào bóng tối để đánh lạc hướng truy binh.
Đới Vĩnh An ngã nhào xuống lòng cống tối tăm ẩm ướt. Dòng nước thải axit lạnh ngắt, phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lam độc hại lập lòe, lập tức ngấm vào đôi giày vải rách nát và những vết thương hở trên người anh, bỏng rát như kim châm. Khớp nối gân đồng dưới da tay phải của anh—hệ quả của sự đồng hóa tế bào thần kinh cơ khí hóa—đang co rút điên cuồng, phát ra những tiếng bánh răng kẹt cứng rợn người.
Anh lết thân thể tàn tạ vào một hốc cống khuất, nơi những đường ống rỉ sét chằng chịt che khuất tầm nhìn. Đau đớn từ lồng ngực bục rách khiến anh run rẩy không thể đứng vững. An vội vàng dùng tay trái bẻ gãy nắp lọ Huyết thanh tương thích sinh học sơ cấp màu vàng nhạt, không chút do dự đổ trực tiếp chất lỏng ấy vào khớp khuỷu tay phải đang rạn nứt và những thớ cơ xơ cứng hóa đen.
*Xèo xèo...*
Huyết thanh ngấm vào các sợi đồng siêu vi dưới da, tạo ra một phản ứng trung hòa sinh học cực kỳ đau đớn. An cắn chặt môi đến mức bật máu tươi để ngăn bản thân không gào lên. Cơn đau buốt dọc tủy sống chạy thẳng lên màng não, nhưng kỳ diệu thay, các khớp nối cơ khí của cánh tay phải dần ngừng run rẩy, xoa dịu tạm thời trạng thái hoại tử gien đang tàn phá cơ thể anh.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Tiếng gõ tích tắc cơ học đều đặn, lạnh lùng từ chiếc Đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn trước ngực trái vẫn vang lên khẽ khàng. Nó giống như một mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của An không bị nhấn chìm vào cơn sốt phóng xạ đang dâng cao. Van tim lỗi trong ngực anh đập loạn nhịp ở mức một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút, lam quang rò rỉ yếu ớt qua những thớ thịt rách nát.
Đột nhiên, một cảm giác lạnh sống lưng ập đến. Không có tiếng bước chân, không có luồng gió dịch chuyển, nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ đi săn đã khiến An dựng tóc gáy.
*Xoẹt!*
Một vệt đau buốt sắc lẹm xé rách sườn trái của An. Máu xám đen lập tức phun ra, thấm đẫm lớp áo khoác kỹ sư sờn rách. Nhát chém mỏng như lá lúa, ngọt lịm và hoàn toàn vô hình. Không hề có tiếng kim loại va chạm, cũng không có từ lực rò rỉ.
Kẻ thù hoàn toàn vô hình.
An ôm sườn trái lùi lại một bước, mắt anh căng ra trong bóng tối nhưng chỉ thấy màn nước thải axit nhỏ giọt đều đặn từ trần cống. Qua chiếc Kính quét sóng từ trường rò rỉ, không gian xung quanh hoàn toàn trống rỗng, không hề có luồng nhiệt hay từ trường sinh học nào của con người.
"Vô Ảnh..." An thầm gọi cái tên trong tiềm thức. Sát thủ tàng hình chuyên nghiệp được Aegis thuê riêng. Gã sở hữu khả năng bẻ cong ánh sáng hoàn hảo và sử dụng cặp dao găm gốm nano hoàn toàn phi kim loại, chống từ tính tuyệt đối. Đó là lý do tại sao radar quét và đạn từ tính của An không thể phát hiện ra gã.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Hai nhát chém vô hình tiếp theo sượt qua bả vai trái và đùi phải của An. Chất độc tê liệt nhẹ tẩm trên lưỡi dao gốm bắt đầu ngấm vào mạch máu, khiến chân phải của anh run lên, tốc độ di chuyển sụt giảm nghiêm trọng. An lảo đảo quỳ một gối xuống dòng nước thải axit, hơi thở dốc nặng nề phát ra dưới lớp mặt nạ phòng độc cũ nát.
Trong bóng tối, một giọng nói lạnh lùng, vô diện dường như vang lên từ khắp mọi hướng, mỉa mai và cợt nhả:
"Kẻ mang lò phản ứng lỗi trị giá một trăm năm tuổi thọ... chỉ có thế này thôi sao? Cánh tay cơ khí của mày là một phế phẩm rỉ sét, và cái chết của mày dưới lòng cống này đã được định giá rất cao."
An không đáp. Anh biết bất kỳ chuyển động hay lời nói nào lúc này cũng sẽ làm lộ vị trí của mình cho lưỡi dao vô hình tiếp theo. Anh cố gắng bộc phát một Xung từ trường cực ngắn để quét diện rộng xung quanh, hòng tạo ra một phản ứng nhiễu loạn làm chập mạch trang bị của đối thủ. Một vòng sóng từ màu xanh lam nhạt lan tỏa nhanh chóng trong không khí.
Thế nhưng, xung từ trượt mất. Vô Ảnh đã trang bị bộ đồ cách từ hoàn hảo, hoàn toàn miễn nhiễm với sóng điện từ sinh học thô sơ của An.
*Phập!*
Lưỡi dao gốm nano vô hình đâm sâu vào đùi trái của An. Cơn đau thấu xương kèm theo chất độc tê liệt khiến đầu gối anh khuỵu hẳn xuống nước thải. Anh trái tay phóng mạnh ba viên Đạn sắt từ tính đặc biệt ra xung quanh để dò tìm vật cản vật lý, nhưng những viên đạn sắt chỉ bay xuyên qua khoảng không vô định rồi cắm vào vách đá rỉ sét phía xa.
Thế trận hoàn toàn nằm trong tay Vô Ảnh. Gã sát thủ vô hình đang vờn con mồi trọng thương đến kiệt sức trước khi tung đòn kết liễu vào tim lỗi.
An nhắm mắt lại.
Anh nhận ra không thể dùng mắt, dùng kính quét hay dùng radar từ tính thông thường để tìm một kẻ tàng hình bọc chì chống từ tính. Muốn bắt được một bóng ma, anh phải đưa cơ thể về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, trở thành một phần của bóng tối cống ngầm.
An kích hoạt Hô hấp đồng bộ nhịp từ trường. Anh hít vào thật sâu, thật chậm dọc theo nhịp tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã trước ngực.
*Cạch... Cạch... Cạch...*
Nhịp tim của anh bắt đầu hạ xuống. Một trăm hai mươi... một trăm... tám mươi... rồi dừng lại ở mức năm mươi nhịp mỗi phút. Lam quang rò rỉ từ lồng ngực tắt lịm hoàn toàn. Hơi thở của anh hòa vào tiếng nước thải axit nhỏ giọt thánh thót từ trần cống ngầm rỉ sét. Ý thức của An mở rộng ra ngoài thực thể cơ thể, kích hoạt kỹ năng Nghe tần số thấp.
Thế giới xung quanh hiện lên trong tâm trí anh dưới dạng những rung động tần số cực thấp. Tiếng nước chảy rì rầm trong lòng ống cống, tiếng rơ-le nhảy chập chờn của những bóng đèn neon hỏng từ phía xa dội lại, tiếng chuột cống chạy lạo xạo trên những đống phế liệu sắt rỉ.
Và rồi, giữa những âm thanh hỗn tạp ấy, An nghe thấy nó.
Một tiếng rung siêu nhỏ, đều đặn ở tần số 60Hz.
Đó là tiếng dao động điện từ phát ra từ chip tuổi thọ kỹ thuật số cấy ở cổ tay của Vô Ảnh. Dù gã có tàng hình bẻ cong ánh sáng hoàn hảo đến đâu, dù gã có mặc giáp bọc chì cách từ tốt thế nào, gã vẫn không thể che giấu hoàn toàn dòng điện sinh học siêu vi duy trì hoạt động của con chip đếm ngược thời gian sống trên cơ thể mình.
Tần số 60Hz ấy đang nhích từng bước cực nhẹ, tiến sát sườn phải của An từ khoảng cách hai mét. Lưỡi dao gốm vô hình đang từ từ nâng lên, nhắm thẳng vào vết mổ ngực hở hoác của anh.
Một mét rưỡi.
Một mét.
An vẫn đứng im như một bức tượng sắt rỉ không sự sống.
Không phẩy năm mét. Gió chém vô hình bắt đầu rít nhẹ.
*Vút!*
Ngay trong khoảnh khắc lưỡi dao gốm nano chỉ còn cách ngực An một gang tay, Đới Vĩnh An đột ngột mở mắt. Đôi mắt anh rực sáng ánh xanh lam từ tính lạnh lẽo.
Anh không né tránh. Tay trái An đưa lên, chấp nhận để lưỡi dao gốm nano đâm xuyên qua lòng bàn tay trái để khóa chặt hướng tấn công của đối thủ. Máu xám đen tuôn rơi, nhưng lực bám của tay trái An cứng như gọng kìm thép.
Cùng lúc đó, cánh tay phải cơ khí hóa đã được huyết thanh ổn định bộc phát lực truyền tải cực đại nhờ các sợi gân đồng thần kinh. An xoay người, tay phải phóng thẳng vào khoảng không vô hình trước mặt, bóp chặt lấy cổ họng Vô Ảnh từ trong hư vô.
*Khục!*
Một tiếng nghẹn họng đau đớn vang lên. Khả năng tàng hình bẻ cong ánh sáng của Vô Ảnh lập tức bị phá vỡ do dòng điện sinh học từ tay An truyền vào làm chập mạch bộ đồ da bó sát. Thân hình mảnh mai của gã sát thủ hiện ra, khuôn mặt che kín bằng mặt nạ sợi carbon trợn trừng đôi mắt kinh hoàng nhìn An.
Gã cố gắng vung tay trái để đâm nhát dao thứ hai, nhưng An đã nhấc bổng toàn bộ cơ thể gã lên khỏi mặt đất bằng một tay phải cơ khí hóa dũng mãnh. Tiếng gân đồng dưới da tay phải An rít lên kèn kẹt, sức mạnh vật lý dã man bóp nghẹt khí quản của gã sát thủ.
"Làm sao... mày... phát hiện ra tao..." Vô Ảnh khản giọng, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ dưới mặt nạ sợi carbon.
An không trả lời. Ánh mắt anh lạnh lùng như sắt nguội, tay phải siết chặt hơn, bóp nát thực quản và đốt sống cổ của gã sát thủ tàng hình.
*Rắc!*
Đôi mắt Vô Ảnh trợn ngược, cơ thể gã mềm nhũn, buông thõng đầu xuống. An buông tay, để xác gã sát thủ rơi bịch xuống dòng nước thải axit lạnh ngắt. Anh cúi xuống, tự tay giật lấy chiếc dao găm gốm nano hoàn toàn phi kim loại chống từ tính từ bàn tay đã lạnh ngắt của Vô Ảnh, quấn chặt bằng băng gạc giắt sau thắt lưng.
Thế nhưng, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Vô Ảnh bỗng hé mở đôi môi đầy máu, lẩm bẩm những lời trăn trối đầy tàn nhẫn và thỏa mãn:
"Khục... mày... giết tao cũng vô ích... Cổ Hoài... lão Phó viện trưởng... đã biết mày trốn về... Lão đã cử... băng nhóm Quỷ Hỏa... mang dị năng hỏa tuyến... đến thiêu rụi xưởng cơ khí của Tần Thiết rồi... Lũ chuột bãi rác... sẽ phải chết cháy..."
*Oành!*
Lời nói của Vô Ảnh như một tia sét đánh thẳng vào màng não của Đới Vĩnh An.
Chiếc đồng hồ quả quýt trước ngực anh bỗng rung lên bần bật, phát ra tiếng rít cơ học chói tai như muốn vỡ vụn. Tin dữ sét đánh khiến lò phản ứng lỗi trong tim An co thắt dữ dội, rò rỉ ra những luồng lam quang cuồng bạo làm sôi sục cả dòng nước thải axit dưới chân anh.
"Tần Thiết... A Kiệt..."
An gầm lên một tiếng khản đặc phẫn nộ. Anh nén đau đớn tột cùng ở đùi và sườn, mặc kệ vết mổ ngực đang rỉ máu xám đen, điên cuồng lao đi trong bóng tối của đường ống thoát nước ngầm chính, hướng thẳng về phía xưởng cơ khí bỏ hoang đang bị đe dọa bởi ngọn lửa tàn tạ của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!