Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Đấu Trường Tranh Đoạt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Đấu trường ngầm Sắt Xám không được thắp sáng bằng thứ ánh sáng vàng kim xa hoa của thành phố Elysium lơ lửng trên mây, mà bằng những ngọn đèn neon lập lòe, phát ra thứ ánh sáng xanh lam xỉn màu lẫn trong sương mù độc hại. Dưới lòng đất sâu hàng trăm mét, không khí đặc quánh mùi rỉ sét hoen ố, mùi mồ hôi nhớp nháp, chất cồn công nghiệp rẻ tiền và mùi máu khô bám chặt vào các vách thép của lồng đấu sắt.


Đới Vĩnh An đứng trong góc tối của phòng chuẩn bị, lẳng lặng chỉnh lại lớp băng gạc bọc chì quấn chặt trước ngực trái. Chiếc Đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã nằm áp sát lồng ngực anh, phát ra tiếng tích tắc cơ học thô sơ, đều đặn: *Cạch. Cạch. Cạch.* Tiếng gõ quen thuộc ấy truyền qua lớp xương ức nứt nẻ, xoa dịu những nhịp đập méo mó của lò phản ứng lỗi trong tim anh. Lõi năng lượng hiện tại chỉ còn khoảng bảy mươi lăm phần trăm dung lượng, liên tục tỏa nhiệt lượng âm ỉ khiến vết mổ dọc ngực anh đau nhói.


Anh nhìn xuống cánh tay phải của mình. Sự đồng hóa tế bào đã lan rộng mười lăm phần trăm, biến toàn bộ mô cơ từ bàn tay lên đến khuỷu tay thành một cấu trúc cơ khí xám xịt, lạnh ngắt. Dưới lớp da sần sùi, những sợi đồng siêu vi—Tế bào thần kinh cơ khí hóa—đang lập lòe ánh xanh lam nhạt, run rẩy một cách vô hồn. Cánh tay ấy hoàn toàn liệt xúc giác, giống như một khúc sắt rỉ nguội lạnh được gắn thô bạo vào bả vai anh.


"Mày chắc chắn muốn lên đài chứ, Vĩnh An?" Giọng nói trầm đục của Lão đại Sâm vang lên từ bóng tối phía sau. Lão già mập mạp ngồi trên chiếc ghế bành làm từ lốp xe tải khổng lồ, miệng ngậm chiếc tẩu đồng phát ra làn khói xanh phóng xạ nhẹ. "Hắc Thiết Hội của Triệu Tổng không phải chỗ chơi đùa. Bọn trung tầng xuống đây cá cược tuổi thọ chỉ muốn thấy máu và óc dị nhân bay tung tóe. Nếu mày lộ ra lam quang của cái lò phản ứng kia, radar của Aegis sẽ khóa chặt đấu trường này trong vòng ba phút."


"Tôi không có lựa chọn," An khàn giọng đáp, giọng nói rệu rã như tiếng hai mảnh kim loại cọ xát. "Tôi cần Huyết thanh tương thích sinh học để cứu cánh tay này trước khi gân đồng ăn mòn hoàn toàn hệ thần kinh vai. Nghiêm Sùng chỉ cho các phu mỏ mười hai giờ."


Lão đại Sâm thở dài, gõ tẩu thuốc vào cạnh thùng sắt rỉ. "Tao đã đăng ký cho mày dưới danh nghĩa một đấu sĩ vô danh của bãi rác. Nhớ lấy, tuyệt đối không được bộc phát lam quang rực rỡ. Dùng từ lực thô sơ thôi."


*Uỳnh!*


Cánh cửa thép rỉ sét dẫn ra đấu trường mở toang. Tiếng gào thét cuồng loạn của hàng vạn khán giả đổ sập xuống như một trận bão cát. Trên khán đài treo lơ lửng bọc chì cách âm, những kẻ thuộc giai tầng trung lưu mặc quần áo sạch sẽ, đeo mặt nạ lọc độc sang trọng đang điên cuồng vẫy những tấm chip tuổi thọ kỹ thuật số, mắt đỏ ngầu thèm khát kích thích.


"Trận đấu đầu tiên! Kẻ thách thức vô danh từ bãi phế liệu đối đầu với... Đồ tể dòng điện—A Long!"


Tiếng loa phóng thanh rè rè vang lên đầy kích động. Đới Vĩnh An bước ra rìa sàn đấu bọc thép bám đầy những vệt máu đen khô khốc. Phía đối diện, một gã khổng lồ cao hơn hai mét bước ra, mặt đất nện như rung chuyển dưới chân gã. A Long ngực trần, xăm hình một lò phản ứng phát sáng đỏ rực, cơ bắp cuồn cuộn đầy những dây cáp điện cấy ghép thô bạo dưới da, chạy dọc từ cột sống đến hai bả vai bọc thép đúc hạt nhân.


"Một con chuột nhắt cụt tay?" A Long cười sằng sặc, giọng gã vang lên rầm rầm. Gã bẻ khớp tay phát ra tiếng răng rắc, dòng điện đỏ rực bộc phát từ các sợi cáp dưới da, quấn chặt lấy hai nắm đấm khổng lồ. "Triệu Tổng hôm nay cho ta một con mồi chán ngắt thế này sao?"


Đới Vĩnh An lẳng lặng kéo sụp mũ áo khoác kỹ sư sờn rách, giấu cánh tay phải cơ khí hóa lạnh ngắt vào vách áo. Tay trái anh buông thõng, ngón tay khẽ nhúc nhích. Anh cảm nhận được tiếng rung động tần số thấp của các dòng điện rò rỉ dưới sàn đấu bọc thép. Đấu trường này được thiết kế để chống nhiễu từ, nhưng những mảnh sắt vụn rỉ sét và đinh ốc hoen ố vẫn nằm rải rác khắp nơi.


*Keng!*


Tiếng chuông bắt đầu vang lên. A Long gầm lên một tiếng thú tính, gã bộc phát dòng điện đỏ cường hóa cơ bắp, lao thẳng về phía An như một chiếc xe bọc thép mất phanh. Nắm đấm bọc lôi điện đỏ rực nện xuống với sức mạnh nghìn cân, xé rách không khí ẩm ướt.


An không đón đỡ trực diện. Thể trạng suy kiệt do vết thương bả vai phải rỉ máu xám đen khiến anh không thể dùng sức mạnh vật lý. Anh xoay người né tránh linh hoạt, gót giày vải rách lướt trên sàn thép. Nắm đấm của A Long sượt qua tai anh, luồng khí nóng mang điện thế cao sấy sém vài sợi tóc rối bám bụi than của An.


*Rầm!*


Cú đấm nện thẳng xuống sàn đấu, để lại một vết lõm sâu hoắm đỏ rực nhiệt lượng điện từ. Ngay trong khoảnh khắc né tránh, tay trái An vung lên, ném ra hàng loạt mảnh sắt rỉ và đinh ốc hoen ố nhặt nhạnh từ bãi rác dưới chân. Anh không bộc phát lam quang rực rỡ, chỉ truyền một luồng từ lực vi mô cực yếu để điều khiển các mảnh sắt rỉ lơ lửng dưới sàn, tạo thành một ma trận bẫy gai nhỏ dưới chân đối thủ.


A Long xoay người đuổi theo, gót chân dẫm mạnh lên đống đinh ốc rỉ sét. Dòng điện đỏ từ chân gã lập tức làm nung chảy sắt rỉ, nhưng lực ma sát bị giảm đột ngột khiến gã khổng lồ khựng lại một nhịp do mất thăng bằng.


"Con chuột nhắt phiền phức!" A Long gầm lên phẫn nộ. Gã bộc phát dòng điện đỏ áp cao từ bả vai bọc thép đúc, bẻ gãy xích sắt rào chắn bên cạnh, quật mạnh sợi xích xé gió lao thẳng vào ngực An.


An cố gắng kích hoạt Khiên từ tính để cản phá, nhưng anh nhận ra điện thế đỏ của A Long quá mạnh, từ trường sinh học thô sơ phát ra từ cánh tay phải cơ khí hóa bị chập mạch liên kết ngay lập tức do liệt thần kinh. Sợi xích sắt rực điện nện thẳng vào lồng ngực bọc chì của anh.


*Bộp!*


Lực va đập khổng lồ hất văng Đới Vĩnh An ra xa hàng mét, lưng đập mạnh vào vách sắt lồng đấu. Tấm giáp chì trước ngực anh nứt nhẹ một đường, vết mổ dọc ngực bị bục rách nhẹ, rỉ ra dòng máu xanh lam phát quang thấm đẫm băng gạc. Cổ anh bầm tím nặng, phổi nghẹn ứ khói bụi độc hại, khiến anh ho ra một ngụm dịch đen.


Khán giả trên khán đài gào thét phấn khích khi thấy máu xanh rò rỉ. "Giết nó đi! Bẻ gãy xương nó đi, A Long!"


Triệu Tổng ngồi trên khán đài VIP bọc chì, tay đeo đầy nhẫn vàng ròng, miệng ngậm điếu xì-gà phát sáng vàng kim. Gã nheo mắt nhìn dòng máu xanh lam nhạt rỉ ra từ ngực An, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý thèm khát.


A Long áp sát cực nhanh, hai bàn tay khổng lồ bọc điện đỏ chộp chặt lấy cổ Đới Vĩnh An, nhấc bổng anh lên khỏi mặt đất. Dòng điện đỏ từ tay gã truyền qua da cổ An, tàn phá các sợi thần kinh, khiến toàn thân anh co giật dữ dội. Lồng ngực An nóng rực, chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã rung lên bần bật như một tiếng còi cảnh báo tự hủy sắp kích hoạt.


"Mày hết đường chạy rồi, con chuột rác rưởi!" A Long cười tàn bạo, ngón tay siết chặt định bẻ gãy cổ An.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Đới Vĩnh An nhắm mắt lại. Anh không nhìn bằng mắt, mà dùng kỹ năng Nghe tần số thấp để cảm nhận dòng chảy điện từ. Anh nghe thấy tiếng rít điện 60Hz chạy dọc theo các sợi cáp điện cấy ghép dưới da bả vai của A Long. Gã khổng lồ này phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống cáp sinh học đó để cường hóa cơ bắp.


An đưa cánh tay phải cơ khí hóa mười lăm phần trăm lên. Cánh tay này hoàn toàn liệt xúc giác, không cảm nhận được dòng điện đỏ đang tàn phá da thịt, nhưng các sợi đồng thần kinh bên trong nó lại là vật dẫn truyền từ tính hoàn hảo.


Anh chạm lòng bàn tay phải xám xịt, lạnh ngắt trực tiếp vào khớp vai cấy ghép bọc thép đúc của A Long.


*Xèo xèo... tạch tạch...*


"Kỹ năng can thiệp—Hack dòng điện sinh học!"


Đới Vĩnh An truyền một luồng điện sinh học đảo cực cực mạnh từ tim lỗi, chạy dọc theo cánh tay phải cơ khí hóa, đâm thẳng vào điểm nối cáp thần kinh của A Long. Dòng điện sinh học đảo cực hoạt động như một loại virus kỹ thuật số, làm đảo lộn hoàn toàn cực tính của dòng điện đỏ dưới da gã khổng lồ.


"Á... á... cái gì thế này?"


A Long đột ngột trợn ngược mắt, tiếng gầm rú biến thành tiếng la hét thảm thiết. Dòng điện đỏ quấn quanh người gã bỗng biến thành những tia lửa điện xanh lam hỗn loạn, tự động giật ngược vào các thớ cơ sống. Toàn bộ cơ bắp cường hóa của gã bị tê liệt hoàn toàn, các khớp nối cấy ghép chập mạch bốc khói khét lẹt.


Bàn tay khổng lồ của gã buông lỏng. Đới Vĩnh An rơi xuống đất nện, lảo đảo lùi lại một bước, tay trái giữ chặt lồng ngực đang rỉ máu.


*Bịch!*


Thân hình khổng lồ nặng hơn hai trăm kg của A Long đổ sụp xuống sàn đấu bọc thép như một cây cổ thụ bị đốn hạ, co giật liên hồi rồi ngất lịm giữa đống khói đen khét lẹt.


Toàn bộ đấu trường ngầm chợt im bặt. Hàng vạn khán giả trung tầng há hốc mồm kinh ngạc trước chiến thắng kỹ thuật chớp nhoáng của gã đấu sĩ vô danh rách rưới.


Đới Vĩnh An cúi đầu, dùng tay trái nhặt lấy lọ Huyết thanh tương thích sinh học sơ cấp—giải thưởng dành cho kẻ thắng trận đầu—được đặt trong khay thép tự động nhô lên từ sàn đấu. Tuy nhiên, lọ huyết thanh màu vàng nhạt này chỉ đủ để cứu vớt tạm thời cánh tay phải bị hoại tử gien, không phải chất ức chế loại F mà anh khao khát.


Anh chưa kịp quay người bước đi, tiếng vỗ tay chậm rãi, vang dội đột ngột vang lên từ phía khán đài VIP.


*Bộp. Bộp. Bộp.*


Triệu Tổng bước xuống cầu thang bọc thép của đấu trường, điếu xì-gà phát sáng vàng kim trên môi tỏa ra làn khói u ám. Gã nhìn chằm chằm vào cánh tay phải đang run rẩy rỉ dịch xám đen của An, rồi nhìn vào lồng ngực rò rỉ lam quang nhạt dưới lớp băng gạc bọc chì.


"Kỹ thuật hack điện sinh học thật tinh vi..." Triệu Tổng mỉm cười đầy ẩn ý, đôi mắt híp lại lộ rõ sự nghi ngờ dại người về danh tính thực sự của kẻ mang lệnh truy nã đỏ. Gã giơ tay lên, ra hiệu cho hệ thống lưới điện từ của lồng đấu khép chặt lại. "Chúc mừng mày đã thắng trận đầu, đấu sĩ vô danh. Nhưng Hắc Thiết Hội có luật lệ mới. Mày không thể rời đi với lọ huyết thanh đó trừ khi... mày đánh bại nhà vô địch khát máu tiếp theo của tao."


Cánh cửa thép rỉ sét phía đối diện sập xuống, và từ trong bóng tối ẩm ướt, tiếng vuốt thép titan cào sột soạt vào nền đá phát ra tiếng rít chói tai, cùng tiếng thở dốc đầy sát khí của Huyết Lang bắt đầu vang lên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!