Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Lệnh Truy Nã Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất không bao giờ mang màu đen thuần khiết. Nó là sự pha trộn nhớp nháp giữa sắc xám của bụi rỉ sét, màu vàng ố của dầu máy rò rỉ và ánh xanh lam độc hại từ những đường ống dẫn thải phóng xạ chạy dọc trần cống.


Đới Vĩnh An lết từng bước nặng nề qua vũng nước thải ngập đến mắt cá chân. Mỗi bước đi là một cực hình. Bả vai phải của anh, nơi từng bị thương sét thực thể của Nghiêm Sùng đâm xuyên qua, giờ đây đang nóng rát như thể có một lò than nung đỏ đang găm chặt vào xương tủy. Dòng máu chảy ra từ vết rách không còn mang sắc đỏ ấm áp của con người, mà là một thứ dịch lỏng đặc quánh màu xám đen, lấp lánh những hạt kim loại li ti rỉ sét đang tự bám dọc theo thớ cơ rách nát.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc từ chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã quấn chặt trước ngực trái vang lên. Âm thanh nhỏ bé ấy xuyên qua tiếng nước chảy róc rách, xuyên qua cả tiếng rít điện từ đang điên cuồng tàn phá màng não anh. Nó là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của An không sụp đổ hoàn toàn trước cơn sốt phóng xạ đang dâng cao. Anh bấu chặt bàn tay trái vào vách cống ngầm hoen ố, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu để ngăn bản thân không ngã quỵ xuống dòng nước axit.


"Sắp tới rồi, Vĩnh An. Cố lên chút nữa thôi," giọng nói của Trình Lam vang lên từ khoảng không vô hình ngay sát vai anh.


Cơ thể Trình Lam đang duy trì trạng thái tàng hình hóa sinh, nhưng do nhiễu loạn từ trường cực mạnh rò rỉ từ tim An, hình bóng gã thỉnh thoảng lại bị nhòe đi như một thước phim lỗi, để lộ những mảng giáp da rách nát bám đầy bùn đen. Một tay gã đang ghì chặt bả vai của Lôi Kính. Thiếu niên mồ côi vẫn đang giãy giụa một cách bất lực, đôi mắt đỏ ngầu thù hận nhìn chằm chằm vào tấm lưng rách nát của An.


"Đồ quái vật... chính mày đã giết sư phụ..." Lôi Kính rít lên qua kẽ răng, giọng nói khản đặc vì uất hận. "Tao sẽ không bao giờ tha thứ cho mày!"


An không đáp. Anh không còn đủ năng lượng để giải thích, cũng không muốn giải thích. Lò phản ứng lỗi trong tim anh, dù vừa được sạc đầy từ tinh thể của Lôi Thần Sắt, nhưng dòng năng lượng thảm họa bạo liệt ấy vẫn chưa chịu thuần phục. Nó liên tục xung đột dữ dội với từ trường nguyên bản của tim, khiến lồng ngực anh thắt lại từng cơn đau buốt. Anh cần một nơi trú ẩn, một hậu phương vô trùng, và quan trọng nhất—anh cần chất ức chế để cứu cánh tay phải đang chết dần.


Vượt qua một khúc cua hẹp của đường ống thoát nước chính, Trình Lam dùng tay trái đẩy mạnh một tấm tôn rỉ sét ngụy trang, để lộ lối vào tối tăm của Nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang.


Không gian bên trong nhà ga rộng lớn nhưng ngập tràn bầu không khí u ám, ngột ngạt. Những toa tàu cũ nát rỉ sét nằm chỏng chơ trên đường ray hoen ố, những dầm thép khổng lồ treo lơ lửng trên trần đá như những cánh tay quái thú khổng lồ sẵn sàng đổ sụp. Ánh sáng duy nhất ở đây là những ngọn đèn bão phát ánh sáng xanh lam dịu nhẹ được treo rải rác dọc theo các cột bê tông nứt nẻ.


"Vĩnh An!"


Một bóng người mảnh mai lao ra từ bóng tối của một toa tàu cũ. Đó là Khương Trực. Nữ bác sĩ chợ đen vẫn khoác chiếc áo blouse trắng bám đầy vết dầu mỡ và máu khô, nhưng khuôn mặt cô nhợt nhạt, mái tóc ngắn nhuộm xanh lam rỉ sét rối bời. Vali y tế bọc chì—phao cứu sinh duy nhất của An—được cô ôm chặt trước ngực.


"Cô... thoát được sao?" An khàn giọng hỏi, giọng nói rệu rã như tiếng hai mảnh kim loại cọ xát.


"Độc Nhãn Sâm đã nung chảy toàn bộ phòng khám của tôi bằng axit sinh học," Khương Trực rít lên qua kẽ răng, ánh mắt cô đầy phẫn nộ nhưng nhanh chóng chuyển sang lo lắng khi nhìn thấy vết thương trên vai An. "Nằm xuống đây mau! Vết mổ của anh lại bục ra rồi!"


Khương Trực nhanh chóng đẩy An nằm lên một chiếc băng ghế gỗ cũ kỹ trong toa tàu. Cô đeo găng tay phẫu thuật cơ khí, rít nhẹ bánh răng rồi rút bộ dao phẫu thuật từ tính ra. Khi cô cắt bỏ lớp băng gạc quấn vội trên vai An, cả Trình Lam và cô đều phải nín thở.


Vết thương bả vai phải bị thương sét thực thể xuyên thấu đang sùi bọt xám đen. Nhưng điều đáng sợ hơn nằm ở cánh tay phải. Cánh tay phải cơ khí hóa mười lăm phần trăm của An lạnh ngắt, cứng đờ như thép nguội. Dưới lớp da xám xịt, những sợi đồng nhỏ li ti—tế bào thần kinh cơ khí hóa—đang tự động nhân bản một cách điên cuồng. Chúng quấn chặt lấy các thớ cơ sống, bò dọc theo hệ thần kinh lên đến tận khuỷu tay.


"Đồng hóa tế bào đang lan rộng với tốc độ chóng mặt," Khương Trực vừa dùng sợi chỉ từ tính siêu vi để khâu lại các mạch máu bị đứt, vừa run rẩy nói. "Nếu không có chất ức chế loại F để kìm hãm, trong vòng ba ngày nữa, toàn bộ cánh tay phải của anh sẽ biến thành một khối sắt rỉ vô cảm. Anh sẽ mất hoàn toàn xúc giác vĩnh viễn."


"Tiêm... tiêm chất ức chế cho tao..." An cắn chặt môi, mồ hôi trộn lẫn máu xanh lam chảy ròng ròng trên trán.


Khương Trực nhìn anh với ánh mắt tuyệt vọng. "Tôi không còn lọ nào cả, Vĩnh An. Toàn bộ kho thuốc dự phòng ở phòng khám đã bị Độc Nhãn Sâm thiêu rụi hoàn toàn. Tôi đã cố dùng thuốc giảm đau thông thường để xoa dịu cơn co thắt cho anh, nhưng hoàn toàn vô hiệu trước sự đào thải sinh học của lõi lỗi."


An nhắm mắt lại. Cơn đau thắt ngực lại ập đến, nhịp tim lỗi đập điên cuồng ở mức một trăm tám mươi nhịp mỗi phút. Anh có thể cảm nhận rõ rệt cánh tay phải của mình đang mất dần cảm giác nóng lạnh. Nó đang chết đi, nhường chỗ cho một cỗ máy lạnh lẽo.


Đúng lúc đó, Trình Lam bước vào toa tàu, ném một tấm da thuộc mỏng lên chiếc bàn sắt rỉ. Trên tấm da là một luồng sáng laser đỏ rực nhấp nháy, hiển thị hình ảnh gương mặt của Đới Vĩnh An cùng dòng chữ số hóa lạnh lùng:


[LỆNH TRUY NÃ ĐỎ: ĐỚI VĨNH AN. TIỀN THƯỞNG: 100 NĂM TUỔI THỌ. SỐNG HOẶC CHẾT.]


"Nghiêm Sùng đã phát điên rồi," Trình Lam trầm giọng nói, khuôn mặt gã hiện rõ sự lo âu. "Toàn bộ khu ổ chuột Sắt Xám đang chao đảo. Một trăm năm tuổi thọ! Đó là một con số đủ để khiến bất kỳ dị nhân nghèo đói nào ở đây sẵn sàng bán đứng cả cha mẹ mình. Giới thợ săn tiền thưởng tự do đang lùng sục khắp các ngõ ngách, các lối hầm cống ngầm thoát hiểm đều bị phong tỏa."


"Một trăm năm..." Tiếng lẩm bẩm vang lên từ góc tối của toa tàu.


Tần Phong bước ra từ bóng tối. Con trai của Tần Thiết nhìn chằm chằm vào tấm lệnh truy nã đỏ, nhãn cầu phát sáng đỏ của gã co thắt lại. Ánh mắt gã tràn ngập sự đố kỵ và thèm khát dại người. Gã nhìn Đới Vĩnh An—kẻ ngoại lai mang lò phản ứng lỗi, kẻ đã cướp đi sự chú ý của cha gã, và giờ đây đang được cả Khương Trực lẫn Trình Lam bảo vệ bằng cả tính mạng.


"Mày là một tai họa, Đới Vĩnh An," Tần Phong rít lên qua kẽ răng, hai tay gã siết chặt chiếc kìm điện tự chế. "Vì mày mà cha tao phải mạo hiểm, vì mày mà cả khu ngầm này sắp bị san phẳng!"


"Câm miệng, Tần Phong!" Khương Trực quát lên. "Nếu không có Vĩnh An, cha anh đã bị thợ săn bắt đi từ lâu rồi!"


Tần Phong hậm hực lùi lại vào bóng tối, nhưng ánh mắt độc địa của gã vẫn găm chặt vào lồng ngực đang rò rỉ lam quang của An. Sự đố kỵ đớn hèn đang âm thầm bén rễ trong tâm trí gã.


Ở góc đối diện, Lôi Kính nghe thấy thế liền cười lạnh. "Đúng vậy, nó là một tai họa. Nó giết sư phụ tao, cướp đi tinh thể lôi điện. Nó xứng đáng bị Nghiêm Sùng xé xác!"


An nén cơn đau thắt ngực, lảo đảo ngồi dậy. Anh nhìn thẳng vào mắt Lôi Kính. Ánh mắt anh lạnh lùng, lầm lì nhưng mang một sức nặng uy áp tột cùng của một kẻ đã bước qua ranh giới sinh tử.


"Tao không giết sư phụ mày," An khàn giọng nói, từng chữ thốt ra đều mang theo tần số rung động trầm ấm của từ trường. "Lôi Thần Sắt đã hóa điên do quá tải bức xạ của Aegis. Ông ấy khao khát được giải thoát. Và Nghiêm Sùng... kẻ thực sự đẩy ông ấy vào con đường chết, kẻ đã vắt kiệt tuổi thọ của ông ấy... vẫn đang nhởn nhơ ngoài kia."


An đưa bàn tay trái lên lồng ngực. Anh tập trung ý nghĩ, kích hoạt một dòng điện sinh học nhỏ từ lò phản ứng lỗi. Một luồng sáng xanh lam kim rực rỡ, tinh khiết bộc phát từ tim anh, tụ lại thành một mảnh tinh thể nhỏ lấp lánh tia sét nhạt trên lòng bàn tay trái.


"Đây là một phần tàn dư bức xạ của sư phụ mày," An đưa mảnh tinh thể về phía Lôi Kính. "Nó sẽ giúp mày duy trì dị năng lôi điện đang suy kiệt. Tao cam kết với mày, tao sẽ tự tay tiêu diệt Nghiêm Sùng. Nếu mày muốn báo thù, hãy giữ mạng sống để chứng kiến ngày đó."


Lôi Kính sững sờ. Cậu bé nhìn mảnh tinh thể lôi điện rực sáng, rồi nhìn vào cánh tay phải đang rỉ máu xám đen của An. Sự nghi kỵ và thù hận trong đôi mắt thiếu niên khẽ dao động. Cậu bé run rẩy nhận lấy mảnh tinh thể, im lặng lùi lại, không còn gào thét nữa.


"Nhưng chúng ta không thể trốn ở đây mãi được," Trình Lam phá vỡ sự im lặng, gã lo lắng nhìn ra cửa nhà ga. "Aegis bắt đầu rải robot quét phóng xạ tự động vào các nhánh cống ngầm. Sớm muộn gì chúng cũng quét trúng lam quang từ ngực anh."


"Tôi phải đi săn," An trầm giọng nói, ánh mắt anh kiên định dập tắt mọi sự dằn vặt. "Trốn chạy thụ động chỉ dẫn đến cái chết. Tôi cần tìm kiếm một nguồn sạc tinh khiết khác và chất ức chế cao cấp để cứu cánh tay này."


Khương Trực cố gắng dùng một liều thuốc giảm đau thông thường tiêm vào bắp tay phải của An hòng xoa dịu cơn co thắt, nhưng dung dịch vừa bơm vào đã bị dòng điện rò rỉ từ gân đồng nung nóng bốc hơi ngay lập tức. Hoàn toàn vô hiệu.


*UỲNH!*


Cánh cửa thép rỉ sét của toa tàu đột ngột bị đẩy mạnh ra.


A Kiệt lao vào, khuôn mặt cậu bé mười hai tuổi tái mét vì hoảng sợ, hơi thở đứt quãng, quần áo chắp vá bám đầy bùn đất cống ngầm.


"Anh An... chị Khương Trực... hộc... hỏng rồi!" A Kiệt ngã quỵ xuống sàn toa tàu, hai tay run rẩy bấu chặt lấy gối An.


"Có chuyện gì? Thợ săn tìm tới đây sao?" Trình Lam lập tức rút dao găm nano, cơ thể nhòe đi chuẩn bị tàng hình.


"Không... không phải..." A Kiệt gào lên trong nước mắt, giọng nói nghẹn ngào vì uất hận. "Nghiêm Sùng... gã đã dẫn quân của Biệt đội Săn Đêm đột kích vào khu mỏ quặng! Gã bắt giữ toàn bộ phu mỏ thuộc Nghiệp đoàn Sắt Xám... cả Lão Tôn, Lão Tam... tất cả mọi người đều bị xích lại ngoài quảng trường cổng ranh giới!"


Cả toa tàu chìm vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả quýt Đới Nhã vẫn vang lên, lạnh lẽo đến đáng sợ.


"Gã... gã nói gì?" An khàn giọng hỏi, lồng ngực anh bỗng nhiên rung lên bần bật.


"Gã phát loa phóng thanh trên toàn khu ổ chuột..." A Kiệt khóc nấc lên. "Gã nói nếu trong vòng mười hai giờ tới, kẻ mang lò phản ứng lỗi Đới Vĩnh An không ra đầu thú... gã sẽ dùng dòng điện áp cao nung chảy toàn bộ phu mỏ ngay tại chỗ để làm gương cho kẻ nổi loạn..."


Một cơn chấn động từ trường cực mạnh đột ngột bộc phát từ lồng ngực Đới Vĩnh An. Ánh sáng xanh lam lam quang rực sáng xuyên qua lớp băng gạc bọc chì, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ toa tàu cũ nát. Những mảnh sắt vụn và đinh ốc rỉ sét dưới sàn toa tàu bắt đầu lơ lửng, rung rinh cuồng bạo trong không khí.


Nghiêm Sùng đang dùng mạng sống của những người phu mỏ nghèo khổ—những người từng chia sẻ từng viên pin rác, từng ngụm nước sạch cho anh—để làm mồi nhử. Gã biết An mang mỏ neo đạo đức không bao giờ làm hại người vô tội. Gã đang ép anh vào một quyết định điên rồ.


An đứng thẳng dậy, tay trái nắm chặt thanh dao găm nén từ tính sau lưng. Cánh tay phải cơ khí hóa rủ xuống lạnh ngắt, rỉ ra những giọt máu xám đen lấp lánh hạt kim loại, nhưng ánh mắt anh lúc này đã hoàn toàn biến đổi.


Đó không còn là ánh mắt của một kẻ trốn chạy nữa. Đó là ánh mắt của một con thú săn mồi bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng xé nát mọi xiềng xích tàn bạo của thượng tầng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!