Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Con Đường Tháo Chạy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Vùng Chết Phóng Xạ số 3 không mang lại sự an toàn, nó chỉ là một bức màn che giấu những hiểm họa tàn khốc nhất dưới lòng đô thị ngầm Sắt Xám. Tiếng rít điện từ từ vết thương trên bả vai phải của Đới Vĩnh An vẫn chưa hề dứt. Thương sét thực thể của Nghiêm Sùng đã rút đi, nhưng dòng điện áp cao rò rỉ vẫn đang điên cuồng tàn phá hệ thần kinh dọc cánh tay anh. Máu xanh lam trộn lẫn với dịch lỏng cơ khí rỉ ra từ vết rách, bốc khói khét lẹt dưới ánh sáng lập lòe của lò phản ứng lỗi trong lồng ngực.


"Đi... mau lên..." An khàn giọng, tay trái bấu chặt vào vách đá rỉ sét để giữ thăng bằng. Anh không thể cảm nhận được cánh tay phải của mình nữa. Nó rủ xuống, lạnh ngắt và cứng đờ như một thanh sắt nguội.


Phía sau anh, Trình Lam đang duy trì trạng thái tàng hình hóa sinh, nhưng dòng từ trường hỗn loạn của vùng chết khiến hình bóng gã chập chờn như một thước phim lỗi. Gã đang kéo theo Lôi Kính. Thiếu niên mồ côi liên tục giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu thù hận nhìn chằm chằm vào tấm lưng của An. Cậu bé tin rằng chính An đã sát hại sư phụ Lôi Thần Sắt của mình để đoạt lấy tinh thể năng lượng.


"Buông tôi ra! Đồ quái vật! Tôi phải giết nó báo thù cho sư phụ!" Lôi Kính gào lên, tiếng khóc nghẹn ngào lẫn trong tiếng gió rít.


"Câm miệng nếu mày muốn sống," Trình Lam rít qua kẽ răng, lực tay siết chặt hơn. "Sư phụ mày đã hóa điên vì phóng xạ từ lâu. Nếu không có Vĩnh An giải thoát, ông ta đã tự nổ tung kéo theo cả khu ổ chuột này rồi. Nhìn lên trời đi, lũ săn đêm sắp đến rồi!"


An ngẩng đầu. Qua chiếc Kính quét sóng từ trường rò rỉ, bầu trời đen kịt của vùng chết không hề trống rỗng. Một bóng đen khổng lồ đang lướt đi giữa các cột đá và đường ống dẫn thải rỉ sét treo lơ lửng. Đó là Hắc Ưng. Kẻ trinh sát bầu trời của Biệt đội Săn Đêm đang sải đôi cánh cơ khí bằng sợi carbon đen, nhãn cầu quét hồng ngoại của hắn liên tục xoay tròn, phát ra những tia quét màu đỏ sậm rà sát mặt đất.


*Bíp... bíp... bíp...*


Tiếng cảnh báo từ radar quét của Hắc Ưng vang lên trong không gian điện từ. Luồng bức xạ lam quang mạnh mẽ từ lồng ngực vừa sạc đầy của An là một mục tiêu không thể che giấu. Hắc Ưng đã khóa mục tiêu. Hắn lập tức phát tín hiệu định vị đỏ xuống mặt đất.


*VÚT!*


Một luồng gió lốc dữ dội đột ngột bùng phát từ phía sau họ. Không khí bị nén ép đến mức phát ra tiếng rít chói tai. Bạo Phong—dị nhân kiểm soát gió của thợ săn—đã xuất hiện. Gã lướt đi trên mặt đất như một bóng ma, chiếc áo choàng gió màu xanh xám bay phấp phới. Gã vung tay, tạo ra hai lưỡi dao gió từ tính sắc lẹm chém thẳng về phía xích sắt rỉ sét mà An đang bám vào để di chuyển qua vực mỏ sâu hoắm.


*XOẸT... XOẸT... RẮC!*


Sợi xích sắt dày bằng cổ tay bị lưỡi dao gió cắt đứt ngọt lịm. Tiếng kim loại gãy giòn giã vang vọng khắp vực sâu.


An mất đi điểm tựa, cơ thể lập tức rơi tự do xuống vực mỏ sâu hoắm bên dưới. Lôi Kính hét lên kinh hoàng khi mặt đất dưới chân sụt lở. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, An không thể dùng tay phải bị liệt để bám víu. Tim lỗi trong ngực anh đập điên cuồng ở mức một trăm tám mươi nhịp mỗi phút, phát ra tiếng rít cơ học chói tai từ chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã quấn chặt trước ngực.


Anh phải hành động ngay lập tức.


"Nghịch đảo trọng lực từ tính!" An gầm lên.


Anh vung tay trái xuống đáy vực sâu tối tăm. Trường đẩy từ tính phân cực bộc phát mạnh mẽ. Hàng vạn hạt bụi sắt rỉ và mạt kim loại dày đặc dưới đáy vực lập tức rực sáng ánh xanh lam. Chúng tạo thành một phản lực từ trường nghịch đảo, đẩy ngược lên cơ thể của An và Lôi Kính, làm giảm tốc độ rơi tự do của họ ngay trước khi chạm đất.


*UỲNH!*


Họ tiếp đất mạnh nề giữa đống đổ nát của những cỗ máy khai mỏ cũ kỹ. An khuỵu gối, tay trái chống xuống đất để đỡ lực chấn động. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, một ngụm máu xanh lam phát quang tràn ra ngoài mặt nạ lọc độc. Việc duy trì trọng lực nghịch đảo trong tình trạng cơ thể trọng thương đã vắt kiệt một lượng lớn năng lượng vừa sạc của tim lỗi.


Cánh tay phải của anh bắt đầu xuất hiện những cơn co giật nhẹ. Các khớp nối cơ khí sinh học ở khuỷu tay rỉ ra dịch xám đen ngày càng nhiều, lạnh ngắt và cứng đờ. Quá trình Đồng hóa tế bào (Cell Assimilation) đang bị kích thích bởi dòng điện áp cao của Nghiêm Sùng, bắt đầu lan rộng từ bả vai xuống dưới.


"Vĩnh An! Hắc Ưng đang hạ độ cao! Máy quét của hắn sắp khóa chặt chúng ta!" Trình Lam từ trong hư vô hiện ra, kéo An đứng dậy.


An nhìn lên đỉnh vực. Ánh đèn quét hồng ngoại của Hắc Ưng đang rọi thẳng xuống đáy hố sụt. Phía sau, tiếng bước chân rầm rập của Bạo Phong đang áp sát dọc theo đường ống dẫn thải. Họ đã bị dồn vào góc chết của vùng phế tích.


An cắn chặt răng, tay trái thọc sâu vào túi da quanh thắt lưng, rút ra một nắm Bột nam châm đen mịn. Đây là quặng từ tính tự nhiên được anh nghiền mịn tại xưởng rèn cũ.


"Tránh ra sau tao," An khàn giọng ra lệnh cho Trình Lam và Lôi Kính.


Anh vung mạnh tay trái, rải toàn bộ nắm bột đen vào không khí xung quanh, đồng thời kích hoạt một xung từ trường cực ngắn từ lồng ngực. Dưới tác động của từ lực, hàng triệu hạt bột nam châm đen lơ lửng giữa không trung, liên kết với nhau tạo thành một màn sương mù từ tính dày đặc bọc kín bán kính mười mét xung quanh họ.


Màn sương từ tính bẻ cong ánh sáng rò rỉ và làm nhiễu loạn hoàn toàn các radar quét nhiệt của Hắc Ưng trên bầu trời. Ánh đèn quét màu đỏ sậm của gã trinh sát bay lướt qua màn sương, hoàn toàn bị mất dấu vết.


"Chết tiệt! Radar bị nhiễu hoàn toàn rồi!" Tiếng Hắc Ưng gầm rú qua loa đàm thoại vô tuyến vọng xuống từ trên cao.


Nhưng Bạo Phong không dừng lại. Gã thợ săn mặt đất dùng quạt hợp kim niken vung mạnh, tạo ra một trận gió lốc xoáy thổi quét dữ dội hòng dập tắt màn sương mù từ tính của An. Những lưỡi dao gió từ tính sắc bén liên tục chém vào các khối máy móc rỉ sét xung quanh, tạo ra những tia lửa điện sáng rực.


An biết màn sương từ tính không thể duy trì lâu trước sức gió của Bạo Phong. Anh phải bẻ gãy đường truy đuổi của gã.


Anh nhìn về phía Tháp Phát Sóng Từ Trường Cũ—một cột thép khổng lồ cao một trăm mét đã rỉ sét nghiêm trọng, đứng sừng sững sát rìa vực mỏ. Các dây cáp neo giữ tháp đã bị mục nát từ lâu.


An tập trung toàn bộ lực từ trường của Dị nhân cấp C vừa đột phá. Anh hướng lòng bàn tay trái về phía chân tháp thép khổng lồ.


"Sụp xuống cho tao!" An gầm lên.


*RẮC... RẮC... UỲNH!!!*


Những sợi cáp neo giữ cuối cùng của tháp phát sóng bị lực hút từ tính khổng lồ của An giật đứt tung. Cột thép khổng lồ nặng hàng chục tấn nghiêng dần, rồi đổ sập xuống với tốc độ kinh hoàng, đè bẹp đường di chuyển dọc ống dẫn thải của Bạo Phong. Tiếng kim loại va đập gầm rú vang dội khắp vùng chết, tạo ra một trận mưa gạch đá và bụi rỉ sét khổng lồ che khuất hoàn toàn lối vào hố sụt.


"Đi!" An không nhìn lại, tay trái nắm chặt vai Lôi Kính, đẩy cậu bé vào một đường ống cống ngầm tối tăm gần đó. Trình Lam tàng hình bám sát phía sau.


Họ lao nhanh vào bóng tối của đường ống thoát nước ngầm chính, bỏ lại tiếng gầm rú bất lực của Bạo Phong phía sau đống đổ nát của tháp phát sóng sập.


Khi đã lẩn sâu vào bên trong đường ống ẩm ướt đầy mùi nước thải axit, An lảo đảo rồi quỳ sụp xuống nền bê tông rỉ sét. Anh ho dữ dội, tay trái giữ chặt lồng ngực đang co thắt từng cơn đau thắt dữ dội. Chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã vẫn tích tắc gõ nhịp đều đặn sát ngực trái anh, lạnh lẽo và vô cảm.


An run rẩy đưa tay trái lên, quệt dòng máu đang rò rỉ từ bả vai phải bị thương do thương sét xuyên thấu.


Dưới ánh sáng lam quang lập lòe phát ra từ lồng ngực, anh kinh hoàng nhận ra dòng máu chảy ra từ vai phải không còn là màu đỏ hay lam quang phóng xạ thông thường. Nó đã chuyển sang màu xám đen đặc quánh, lấp lánh những hạt kim loại li ti rỉ sét đang tự bò dọc theo thớ thịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!