Huyết Chiến Lôi Điện
Một giây. Hai giây. Thời gian không còn trôi theo nhịp đập tự nhiên của một con người nữa. Đối với Đới Vĩnh An, mỗi tiếng tích tắc dội vào màng não lúc này là một nhát búa nện thẳng vào sinh mệnh đang rỉ sét của anh.
Sâu trong Hang Lôi Thần Sắt, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh khét lẹt và bụi kim loại phóng xạ. Lồng ngực khổng lồ của Lôi Thần Sắt đã nứt toác hoàn toàn sau đòn tự sát cuối cùng. Từ vết rách hoác đầy máu đen và dầu nhớt hạt nhân, Tinh thể Lôi Điện lộ ra ngoài, rực sáng ánh xanh lam kim rực rỡ. Luồng bức xạ nhiệt hạch cực hạn tỏa ra từ nó nóng đến mức khiến những thanh dầm thép chữ H xung quanh bắt đầu biến dạng, nung chảy đá vôi thành những dòng nham thạch đỏ rực, sủi bọt xèo xèo dưới chân.
Nhưng lồng ngực của Đới Vĩnh An còn nóng hơn thế.
Cạch. Cạch. Cạch.
Tiếng gõ cơ học khô khốc từ chiếc Đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn chặt trước ngực trái vẫn kiên định vang lên. Nhưng nhịp tích tắc ấy đang bị lấn át bởi tiếng rít chói tai của lò phản ứng lỗi. Trên võng mạc của An, giao diện số hóa rách nát hiển thị dòng chữ cảnh báo đỏ nhấp nháy liên tục:
[CẢNH BÁO: DUNG LƯỢNG LÒ PHẢN ỨNG DƯỚI 1%. THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC TỰ HỦY: 10 GIÂY.]
Quả bom hẹn giờ trong ngực Đới Vĩnh An đã chạm đến ranh giới hủy diệt cuối cùng. Vết mổ dọc xương ức của anh bục rách sâu, rỉ ra dòng máu xanh lam phát quang chảy ròng ròng xuống tấm giáp chì đã nứt vỡ. Cánh tay phải cơ khí hóa mười lăm phần trăm lạnh ngắt, tê liệt hoàn toàn, bốc khói khét lẹt do phản phệ điện áp cao từ đòn đánh trước đó. Phổi anh bỏng rát, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo tàn dư của khí gas sương lam và bụi nam châm đen, khiến anh ho ra những ngụm dịch đen lẫn máu xanh.
"Vĩnh An! Tránh ra mau! Cái lõi đó sắp nổ tung rồi!" Trình Lam hét lên từ phía sau, giọng nói gã méo mó dưới áp lực điện trường, hai tay vẫn đang cố gắng đè chặt thiếu niên Lôi Kính đang điên cuồng giãy giụa trên đất mỏ ẩm ướt.
"Buông tao ra! Sư phụ! Sư phụ!" Lôi Kính gào khóc, nước mắt hòa lẫn bụi than rỉ sét trên mặt cậu bé. "Đừng giết sư phụ tao! Đồ quái vật khát máu!"
Quái vật?
Đới Vĩnh An nhìn bàn tay phải xám xịt màu kim loại rỉ sét của mình. Đúng thế, anh là một quái vật mang lò phản ứng lỗi trong tim, một kẻ phải đi săn đồng loại để sạc pin sinh mệnh. Nhưng anh không thể chết ở đây.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử chỉ còn tính bằng giây, lời gào thét của gã chú họ phản bội Đới Vĩnh Bình ở nhà nghỉ chợ đen bỗng dội về trong tâm trí anh: *"Đới Nhã... con bé không chết tự nhiên đâu... Cổ Hoài đã đưa tên nó vào danh sách thí nghiệm gien lỗi..."*
Nỗi căm hận tột cùng bùng lên như một ngọn lửa hạt nhân, thiêu rụi sự mệt mỏi và đau đớn thể xác của An. Anh chưa thể chết. Lời hứa với Đới Nhã về việc tìm lại nhịp đập tự nhiên của một con người chưa hoàn thành. Cổ Hoài vẫn còn sống. Tập đoàn Aegis vẫn đang hút cạn tuổi thọ của hàng vạn cư dân ngầm dưới lòng đất Sắt Xám này.
"Tôi phải sống..." An khàn giọng lầm bầm, giọng nói rệu rã như tiếng hai thanh sắt rỉ cọ xát vào nhau.
[ĐẾM NGƯỢC TỰ HỦY: 5 GIÂY.]
Lôi Thần Sắt, dù đã mất đi lý trí hoàn toàn do quá tải bức xạ, vẫn cảm nhận được mối đe dọa chí mạng từ An. Gã khổng lồ gầm lên một tiếng xé lòng, dồn toàn bộ chút sức tàn cuối cùng vào hai bàn tay khổng lồ, bộc phát ra một luồng sét thực thể màu xanh lam kim bóp méo không gian, nện thẳng vào lồng ngực Đới Vĩnh An hòng đồng quy vu tận.
Đòn đánh bộc phá này có thể nung chảy cả một xe bọc thép hạng nặng trong vòng một phần mười giây. An biết mình không thể tránh né, cũng không thể dùng rào chắn sắt rỉ thông thường để chống đỡ.
Anh quyết định đánh cược mạng sống vào ba giây cuối cùng.
"Kích hoạt..." An gầm lên qua kẽ răng rỉ máu.
Anh dùng tay trái giật phăng bộ lọc cơ khí tự chế trước ngực, mở hé hoàn toàn màng lọc bảo vệ lồng ngực. Ngay lập tức, anh chủ động kích hoạt kỹ năng Quá tải lò phản ứng 3 giây.
*UỲNH!!!*
Lồng ngực Đới Vĩnh An rực sáng lên như một mặt trời nhỏ màu xanh lam tinh khiết, tỏa ra luồng sóng từ trường nghịch bóp méo không gian xung quanh trong bán kính ba mét. Một màng chắn ánh sáng xanh lam nhạt, gợn sóng điện từ cực mạnh hình thành ngay sát cơ thể anh, tạo ra một lá chắn từ trường tối cao bảo vệ vùng tim lỗi.
*OÀNH!!!*
Dòng sét thực thể của Lôi Thần Sắt nện thẳng vào lá chắn quá tải của An. Sức nóng kinh hoàng và áp lực điện trường cực đại ép chặt lấy cơ thể anh. Da vùng ngực của An bị bỏng nặng vĩnh viễn, khói thịt cháy bốc lên khét lẹt dưới tác động của nhiệt độ hàng ngàn độ. Cơn đau đớn tột cùng khiến hệ thần kinh của anh run lên bần bật, nhưng lá chắn quá tải 3 giây đã hoàn thành sứ mệnh của nó—nó bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo của dòng sét thực thể, hướng toàn bộ điện thế áp cao phóng thẳng xuống nền đất mỏ ẩm ướt xung quanh.
Một giây quá tải trôi qua. Lá chắn bảo vệ tim vẫn đứng vững.
Hai giây quá tải. An bước lên một bước giữa biển lửa điện từ rực sáng. Cánh tay phải cơ khí hóa bị liệt của anh, dưới sự kích thích của dòng điện nghịch đảo từ trường, bỗng nhiên rung lên bần bật, các sợi đồng neon xanh dưới da rực sáng, cưỡng ép khôi phục lại khả năng vận động thô sơ.
Ba giây quá tải. An đã áp sát sát lồng ngực nứt toác của Lôi Thần Sắt.
Anh không do dự, dùng bàn tay phải cơ khí hóa bọc găng nano đâm thẳng vào vết rách hoác trên ngực gã khổng lồ, chụp chặt lấy Tinh thể Lôi Điện đang rực sáng ánh lam kim.
"Hút bức xạ cưỡng bức!" An gầm lên.
*XOẸT... XOẸT... XOẸT!!!*
Một luồng năng lượng lôi điện phóng xạ khổng lồ, tinh khiết tột cùng từ tinh thể tuôn trào cuồng bạo dọc theo cánh tay phải cơ khí hóa của An, xộc thẳng vào lò phản ứng lỗi trong tim anh. Dòng điện áp cao mạnh đến mức làm nứt rạn toàn bộ các khớp nối kim loại trên cánh tay phải của anh, rỉ ra dòng dịch xám đen lạnh ngắt bốc khói khét lẹt.
Nhưng lần này, lò phản ứng lỗi không còn co thắt từ chối. Dưới sự hỗ trợ của phương pháp Hô hấp đồng bộ nhịp từ trường mà An đang cố gắng duy trì bằng hơi thở sâu năm giây một lần, lõi tim lỗi của anh bắt đầu xoay tròn điên cuồng, điên cuồng nuốt chửng và chuyển hóa dòng lôi điện phóng xạ hoang dã của Lôi Thần Sắt thành năng lượng sạc ổn định.
[SẠC PIN: 10%... 30%... 70%... 100%!]
*OÀNH!!!*
Một tiếng nổ điện từ cực đại (EMP) bùng phát từ lồng ngực Đới Vĩnh An, quét qua toàn bộ Hang Lôi Thần Sắt và lan rộng ra bán kính hàng ngàn mét của Vùng Chết Phóng Xạ số 3. Luồng sóng xung kích vô hình màu xanh lam nhạt lan tỏa nhanh chóng trong không khí, làm tắt lịm mọi ánh sáng neon lập lòe, làm tê liệt hoàn toàn lưới điện tự chế và các thiết bị điện tử của thợ săn tiền thưởng trong toàn bộ phân khu ngầm Sắt Xám.
Bóng tối tuyệt đối bao trùm hang động trong vài giây, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam dịu nhẹ phát ra từ lồng ngực của Đới Vĩnh An.
Lồng ngực anh rực sáng ánh xanh lam tinh khiết, nhịp tim ổn định ở mức hoàn mỹ tám mươi nhịp một phút. Không còn những cơn co thắt dữ dội, không còn cảm giác đau buốt dọc tủy sống. Anh đã đột phá giới hạn dị năng từ cấp D lên cấp C, chính thức đạt đến Trạng thái sạc đầy (Fully Charged) lần đầu tiên từ khi bị cấy ghép lõi lỗi.
Cơ thể khổng lồ của Lôi Thần Sắt mất đi lõi năng lượng, lập tức xám xịt lại, vảy rỉ sét trên da rụng xuống lả tả. Gã đổ sụp xuống đống rác thải cơ khí như một đống sắt vụn vô hồn, khuôn mặt đầy sẹo rỉ sét cuối cùng cũng giãn ra, mang theo một vẻ thanh thản bình yên của một kẻ cuối cùng đã được giải thoát khỏi xiềng xích tuổi thọ tàn nhẫn.
"Sư phụ..." Lôi Kính quỳ sụp xuống bên xác sư phụ, tiếng khóc nghẹn ngào tắt nghẹn trong cổ họng. Cậu bé ngẩng đầu nhìn Đới Vĩnh An với ánh mắt ngập tràn thù hận tột cùng, hai nắm tay siết chặt đến rỉ máu. "Tao sẽ giết mày... Đới Vĩnh An... Tao thề sẽ quay lại xé xác mày để báo thù cho sư phụ!"
An im lặng nhìn cậu bé. Anh không giải thích, cũng không ra tay diệt khẩu. Anh hiểu nỗi đau của đứa trẻ này. Anh cúi xuống, nhặt chiếc Đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã lên, quấn chặt nó lại trước ngực trái bám đầy sẹo bỏng mới. Tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ vẫn gõ nhịp, xoa dịu màng não đang mệt mỏi của anh.
Nhưng sự yên lặng của bóng tối không kéo dài được lâu.
Từ trên đỉnh tháp phát sóng cũ bị nứt gãy treo lơ lửng sát trần đá của hang mỏ, một luồng áp lực điện trường tàn bạo bất ngờ giáng xuống, khiến những mảnh vụn sắt rỉ dưới đất bắt đầu rung lên bần bật.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng bước chân nặng nề, cơ học nện xuống từ trên cao dội vào màng nhĩ An. Ánh sáng vàng kim tàn nhẫn từ nhãn cầu cơ khí quét qua màn đêm, hướng thẳng về phía Đới Vĩnh An.
Một bóng dáng khổng lồ, khoác chiếc áo choàng da đen bóng bọc thép, bao phủ bởi những luồng sét thực thể màu xanh tím rít lên dữ dội bước ra từ bóng tối trên đỉnh tháp cũ.
Thống lĩnh Nghiêm Sùng đã đích thân dẫn quân bao vây toàn bộ lối ra của Vùng Chết Phóng Xạ.
Lồng ngực Đới Vĩnh An rực sáng ánh xanh lam tinh khiết, nhịp tim ổn định ở mức hoàn mỹ, nhưng từ trên đỉnh tháp phát sóng cũ, bóng dáng khổng lồ của Nghiêm Sùng bọc lôi điện thực thể đã xuất hiện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!