Nhịp Tim Sắp Tắt
Bóng tối dưới lòng Khu ổ chuột Sắt Xám chưa bao giờ là một màu đen thuần khiết. Nó là một hỗn hợp đặc quánh của khói bụi rỉ sét, hơi nước nồng nặc mùi lưu huỳnh và thứ ánh sáng neon lam lục chập chờn phát ra từ những biển quảng cáo rách nát treo lơ lửng trên trần đá. Đới Vĩnh An tỉnh dậy trong một bãi phế thải cơ khí hoang tàn, nửa thân người chìm dưới đống mảnh vụn sắt thép lạnh ngắt. Đầu anh đau búa bổ, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với cơn bỏng rát tột cùng đang cào xé lồng ngực.
Anh hít một hơi thật sâu, nhưng luồng không khí hít vào chỉ toàn là vị rỉ sắt và bụi phóng xạ độc hại. Cơ thể anh co thắt dữ dội. Theo bản năng, Vĩnh An đưa bàn tay run rẩy lên bấu chặt lấy ngực trái. Dưới lớp áo khoác kỹ sư sờn rách bám đầy dầu mỡ, một luồng lam quang rực rỡ đang rò rỉ qua những khe hở của băng gạc quấn chặt. Đó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là thứ bức xạ chết chóc tỏa ra từ lò phản ứng lỗi đã bị cấy ghép thô bạo vào tim anh sau vụ nổ mười năm trước.
Cạch. Cạch. Cạch.
Tiếng tích tắc cơ học khô khốc vang lên đều đặn bên ngực trái. Đó là chiếc Đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã, di vật duy nhất của người em gái quá cố mà anh luôn quấn chặt trước ngực như một mỏ neo giữ lại phần nhân tính cuối cùng. Mỗi tiếng gõ của chiếc đồng hồ cơ học thô sơ ấy như đang cố gắng xoa dịu những nhịp đập điên cuồng, méo mó của lõi năng lượng lỗi bên trong. Nhưng vô ích. Nhịp tim sinh mệnh của anh đang tụt dốc không phanh. Trạng thái suy kiệt cực hạn (Depletion) đang siết chặt lấy từng thớ cơ sống. Nhịp tim giảm xuống dưới 40 nhịp/phút. Mỗi lần tim co bóp, một cơn đau buốt dọc tủy sống lại bùng lên, khiến các khớp xương bên cánh tay phải của anh cứng đờ như bị đông cứng bởi một luồng từ trường nghịch lạnh ngắt.
"Chết tiệt... năng lượng... cạn rồi..."
Vĩnh An lầm bầm, giọng khàn đặc do hít khói bụi phóng xạ. Anh hiểu rất rõ cơ chế của cỗ máy chết chóc trong lồng ngực mình. Nếu không được sạc bức xạ kịp thời, lõi lỗi sẽ tự động kích hoạt chế độ tự hủy đếm ngược mười phút. Khi đó, không chỉ anh biến thành tro bụi, mà cả một góc Khu ổ chuột Sắt Xám này cũng sẽ bị san phẳng bởi một vụ nổ từ trường cực hạn.
Anh gượng dậy, dùng cánh tay trái bấu chặt vào một đường ống dẫn nhiệt rỉ sét bên cạnh để lấy điểm tựa. Vừa bước đi được vài bước, không gian xung quanh anh bắt đầu xuất hiện những biến động kỳ lạ. Những bóng đèn neon lập lòe trên vách đá bỗng rè lên chói tai, ánh sáng của chúng chuyển sang màu lam nhạt rồi tắt lịm khi anh đi qua. Đó là Trường bức xạ thụ động - hiệu ứng bị động đáng nguyền rủa từ lồng ngực rò rỉ của anh. Nó bóp méo mọi sóng điện từ trong vòng bán kính hai mét, biến anh thành một quả bom định vị di động không thể che giấu hoàn toàn.
Ở phía xa, tiếng còi báo động rít lên xé toạc màn sương lam độc hại.
"Phát hiện dao động từ trường bất thường tại phân khu phế thải số 3! Nồng độ bức xạ lam quang vượt ngưỡng an toàn! Toàn đội chú ý, mục tiêu thí nghiệm đào tẩu mang mã hiệu Core-01 đang ở gần!"
Giọng nói lạnh lùng, vô cảm phát ra từ hệ thống loa vô tuyến của Biệt đội Săn Đêm - Nhánh Sắt Xám truyền đi khắp các ngõ hẻm. Vĩnh An nghiến răng, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu rỉ ra từ vết mổ ngực chảy dài xuống bụng. Chúng đã đến. Những thợ săn tiền thưởng thực dụng của tập đoàn Aegis, những kẻ chuyên đi săn đồng loại để đổi lấy từng ngày tuổi thọ số hóa trên chip cổ tay. Đối với chúng, lò phản ứng lỗi trong ngực anh là một mỏ vàng di động trị giá tương đương một trăm năm tuổi thọ.
Vĩnh An biết mình không thể chạy trốn mãi trong trạng thái suy kiệt này. Anh cần năng lượng sạc khẩn cấp. Ánh mắt anh đảo qua bóng tối và dừng lại ở một hộp phân phối điện cao thế công cộng gắn trên vách đá rỉ sét cách đó mười mét. Những tia lửa điện nhỏ màu xanh lục thỉnh thoảng bắn ra từ những đường dây trần trụi.
"Phải thử thôi..."
Anh lết từng bước nặng nề đến trước hộp điện, tháo găng tay trái ra, để lộ lòng bàn tay chằng chịt vết chai sẹo cơ khí. Vĩnh An tập trung ý nghĩ, mở đường dẫn năng lượng sinh học từ tim chạy dọc cánh tay để thu hút dòng điện. Anh áp sát lòng bàn tay vào cực điện trần.
Uỳnh!
Một luồng điện công nghiệp thô bạo, chứa đầy tạp chất điện từ rỉ sét phóng thẳng vào cơ thể anh. Cơn đau tột cùng nổ tung trong hệ thần kinh. Dòng điện này quá bẩn, không hề có nồng độ bức xạ hạt nhân tinh khiết cần thiết để sạc cho lõi lỗi. Nó không những không giúp nhịp tim anh ổn định, mà còn tạo ra một sự phản phệ dữ dội. Lồng ngực Vĩnh An rực sáng ánh xanh lam rực rỡ, da thịt xung quanh vết mổ bị bỏng nhẹ, bốc lên một làn khói khét lẹt. Anh bị hất văng ra xa, đập mạnh lưng vào một đống thép rác.
"Hộc..."
Anh phun ra một ngụm máu đen ngòm chứa các hạt phóng xạ phát quang nhạt. Thất bại rồi. Lõi lỗi trong tim không thể hấp thụ điện công nghiệp thô sơ mà cần năng lượng bức xạ sinh học từ dị nhân thảm họa hoặc pin sinh học đặc chủng. Nhịp tim của anh tụt xuống còn 32 nhịp/phút. Tim lỗi bắt đầu đếm ngược tự hủy.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân bọc thép nặng nề rầm rập vang lên đầu hẻm. Ánh đèn pha từ tính cực mạnh quét qua màn sương, rọi thẳng vào đống phế liệu nơi Vĩnh An đang nằm gục.
"Tìm thấy rồi! Quả bom di động đang ở đây!"
Hai đặc nhiệm thợ săn mặc giáp nặng bọc chì của Biệt đội Săn Đêm bước ra từ bóng tối. Trên tay chúng là những khẩu súng laser Aegis tối tân rực sáng ánh đỏ phân cực. Nhãn cầu cơ khí của tên dẫn đầu xoay tít, khóa chặt mục tiêu vào vùng ngực phát quang của Vĩnh An.
"Phó viện trưởng Cổ Hoài có lệnh: Nếu không thể bắt sống, được phép bắn què chân để thu hồi lò phản ứng. Ra tay!"
Hai họng súng laser nhắm thẳng vào đầu gối của Vĩnh An. Trong ranh giới sinh tử, khi hai thợ săn chuẩn bị bóp cò, một luồng ý chí sinh tồn kiên định trỗi dậy mạnh mẽ từ mỏ neo tinh thần bên ngực trái anh. Chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã rung lên bần bật dưới lớp băng gạc. Vĩnh An không muốn chết ở nơi rỉ sét bẩn thỉu này. Anh đã hứa với em gái sẽ tìm lại nhịp đập tự nhiên của một con người, không để bản thân biến thành một cỗ máy hủy diệt vô cảm.
"Tao... chưa thể chết ở đây!"
Anh gầm lên một tiếng khàn đục. Cánh tay phải bắt đầu bị xơ cứng hóa đột ngột giơ lên hướng về phía hai thợ săn. Một luồng từ trường vô hình nhưng cực kỳ mãnh liệt bộc phát ra từ lòng bàn tay anh. Không gian xung quanh bị bóp méo, bụi sắt rỉ dưới đất bay lơ lửng ngược chiều trọng lực.
Rắc! Rắc!
Hai khẩu súng laser Aegis bằng hợp kim titan đặc chủng trên tay hai thợ săn bỗng nhiên rên rỉ dữ dội. Lực từ trường cực mạnh cưỡng ép bẻ cong nòng súng của chúng ngược lên trời như những thanh đất sét mềm. Hai phát đạn laser đỏ bắn ra chệch hướng hoàn toàn, xuyên thủng trần đá phía trên làm đá vụn rơi lả tả.
"Cái gì?! Lực từ trường n n n nén mạnh thế này sao?! Hắn đang ở trạng thái suy kiệt mà!" Tên thợ săn kinh hoàng hét lên.
Chưa dừng lại ở đó, luồng xung từ rò rỉ cực mạnh từ lồng ngực bạo tẩu của Vĩnh An lan tỏa ra xung quanh, làm chập mạch hoàn toàn hệ thống đèn đường neon và radar quét của hai tên thợ săn. Những tiếng nổ bép bép vang lên liên tục, bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy con hẻm hẹp.
"Chết tiệt! Hắn làm hỏng radar rồi! Dùng lựu đạn EMP khóa chặt khu vực!"
Tên thợ săn còn lại hốt hoảng rút một quả lựu đạn EMP bọc chì bên hông ra định kích hoạt. Nhưng Đới Vĩnh An đã không còn ở đó. Tận dụng khoảnh khắc bóng tối sập xuống, anh dùng chút sức tàn cuối cùng bò rạp xuống đất, dùng tay trái cạy mạnh một nắp cống ngầm rỉ sét ngay bên cạnh và thả mình rơi tự do xuống đường ống thoát nước ngập tràn nước thải axit hôi thối.
Bùm!
Quả lựu đạn EMP phát nổ bên trên, phóng ra luồng sóng triệt tiêu điện từ cực mạnh quét qua con hẻm trống rỗng. Dưới lòng cống ngầm tối tăm, Vĩnh An lết cơ thể rã rời dọc theo dòng nước thải phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lam độc hại. Anh tựa lưng vào vách cống rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết thương mổ cũ bị bục rách, máu xanh lam rò rỉ hòa vào dòng nước thải axit bốc khói nghi ngút.
Anh run rẩy đưa tay sờ vào lồng ngực trái, nơi chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã vẫn đang tích tắc chậm rãi dưới lớp băng gạc đẫm máu. Vĩnh An cúi đầu nhìn xuống. Qua lớp áo khoác rách nát, anh kinh hoàng phát hiện ra những vệt rò rỉ lam quang từ lõi lỗi bắt đầu kích thích các mạch máu xung quanh tim anh hóa đen, xơ cứng và lan rộng ra như những sợi dây đồng li ti đang tự bò dưới da.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!