Nhạc nềnBattleField4

Đêm Trước Giông Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những mảnh dăm gỗ bọc tôn và mạt sắt từ nắp cửa sập bị bắn nát vụn rơi rào rào xuống lòng giếng kỹ thuật đứng, sượt qua bả vai trần đang rỉ máu của Bùi Văn Hoàng. Tiếng súng shotgun nổ chát chúa từ phía hành lang tầng mười dội vào không gian hẹp của ống gió, tạo nên những chuỗi âm thanh vang vọng, điếc đặc.


Hoàng buông hai chân, để mặc cơ thể trượt tự do dọc theo sợi dây cáp mạng CAT6 quấn quanh cổ tay trái. Lực ma sát miết mạnh vào lớp da tay thô ráp của anh, bỏng rát. Cánh tay phải của anh buông thõng, hoàn toàn tê liệt sau cú giật điện cưỡng bức và vụ nổ hồ quang điện ở tủ tổng. Cơn đau từ bả vai phải—nơi vết loét bỏng độ hai bị bục rộng, cháy sém đen kịt và rỉ máu đỏ tươi xối xả—dội thẳng lên đại não thành từng đợt buốt nhói. Tai trái của anh không còn nghe thấy gì ngoài những tiếng rít ù ù kéo dài như tiếng còi tàu hỏa.


“Hoàng! Bám chặt lấy tao!”


Tiếng Sơn hét lên từ phía dưới. Bàn tay vạm vỡ, thô ráp của cựu lính nghĩa vụ chộp lấy thắt lưng bộ đồ bảo hộ kaki xám của Hoàng, ghì chặt anh vào thành ống nước cứu hỏa rỉ sét để giảm bớt đà rơi. Hai bóng đen tuột nhanh trong lòng giếng kỹ thuật tối đen như hũ nút, bám đầy bụi amiăng khô khốc và mùi mỡ bò bôi trơn rò rỉ.


Chỉ đến khi hai bàn chân nện xuống nền bê tông ẩm ướt của phòng bảo trì thang máy tầng hầm, Hoàng mới khuỵu sụp xuống. Nước bẩn ngập ngang mắt cá chân buốt lạnh thấu xương, luồn vào lớp vải kaki rách nát, dính chặt vào vết thương hở trên vai anh. Hoàng cắn chặt răng đến mức mảng răng cửa bị vỡ mẻ lúc nãy nghiến vào nhau kêu ken két, ngăn không cho một tiếng rên rỉ nào thoát ra ngoài.


“Anh Hoàng! Anh có sao không?”


Huy “An Giang” lao ra từ góc tối sau khối động cơ diesel khổng lồ của máy phát điện Caterpillar. Cậu bé mười chín tuổi gầy nhom, gương mặt lấm lem bụi than và dầu máy, run rẩy đỡ lấy cánh tay trái của Hoàng. Nhìn thấy vệt máu đỏ tươi loang lổ, thấm đẫm nửa thân áo bảo hộ xám của Hoàng, Huy hoảng loạn tột độ, nước mắt chực trào ra.


“Nín đi,” Hoàng khàn giọng nói, giọng nói trầm và lỳ đặc trưng của người thợ vùng mỏ Quảng Ninh. Anh dùng bàn tay trái run rẩy rút chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm từ thắt lưng ra, đặt lên mặt hòm tôn đựng dụng cụ bảo trì. “Tao chưa chết được. Thằng Roth bị lóa mắt rồi, hệ thống camera tầng trung từ tầng năm đến tầng mười lăm đã sập nguồn hoàn toàn. Chúng ta có mười phút trước khi bọn chúng khôi phục lại đường điện dự phòng phụ.”


Sơn xé vội một vạt áo thun ba lỗ đen sờn cũ, quấn chặt quanh bả vai phải đang chảy máu của Hoàng để cầm máu tạm thời. Vết thương bục miệng rỉ dịch vàng loang lổ, bốc lên mùi ẩm mốc tàn khốc của lòng đất địa ngục. Sơn rít qua kẽ răng:


“Meng và toán bảo an mang shotgun đang rà soát cầu thang bộ. Nếu đường điện phụ được khôi phục, thằng Roth sẽ định vị được chúng ta ngay dưới hầm này.”


Trong khi hầm tối đang chìm vào cuộc chạy đua nghẹt thở với thời gian, thì tại Phòng biệt giam số 2 tầng 1, bầu không khí lại ngột ngạt và tanh nồng mùi máu theo một cách khác.


Căn phòng tường cách âm dày mười lăm phân hoàn toàn biệt lập với tiếng sấm sét gầm rú của cơn bão biển ngoài kia. Chỉ có ánh sáng trắng bợt, lạnh lẽo từ chiếc bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần hắt xuống chiếc ghế sắt đóng chặt xuống sàn bê tông.


Lê Vy bị xích chặt hai cổ tay và hai chân vào khung sắt ghế. Bộ đồ công sở màu xám nhạt của cô đã rách tả tơi ở vai và gấu áo, để lộ làn da nhợt nhạt và cẳng tay trái mang vết rách dài mười phân do cạnh tôn kẽm cứa phải khi trèo giếng gió ở tập trước. Vết thương không được băng bó, máu khô đóng thành vệt nâu sẫm bết vào lớp vải bụi bặm.


“Chát!”


Tiếng roi điện quất mạnh vào bắp chân trần của Vy vang lên khô khốc. Luồng điện cao áp từ đầu roi phóng ra tạo thành những tia lửa xanh lách tách, khiến cơ thể thanh mảnh của cô co giật dữ dội trên ghế sắt. Vy ưỡn người lên, hai bàn tay siết chặt lấy vòng còng chân bằng thép rỉ sét, móng tay cào mạnh vào lớp sắt sơn bong tróc.


“Nói! Đứa nào mài cái chìa khóa vạn năng này?”


Sam đứng sừng sững trước mặt cô. Gã người lai tàn nhẫn mặc chiếc sơ mi lụa đen mở phanh ngực lộ hình xăm hổ, gương mặt góc cạnh hằn lên sự cuồng nộ tột cùng. Trên tay gã, chiếc roi điện công suất lớn vẫn đang rít lên những tiếng o o ghê rợn. Dưới chân gã, chiếc chìa khóa vạn năng tự mài từ lá thép đàn hồi—vật chứng bị tịch thu từ gã lính gác hầm tối—nằm lạnh ngắt trên sàn bê tông dính máu.


Vy cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu tươi, đôi mắt thâm quầng nhắm nghiền. Đầu tóc cô rũ rượi bết mồ hôi, da mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Cô lắc đầu, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định đến đáng sợ:


“Tôi... tôi tự làm... Không có ai cả...”


“Mày tự mài?” Sam nhếch mép cười lạnh lùng, nụ cười biến thái tột cùng. Gã quay sang góc phòng, nơi gã chuyên viên tra tấn điện Kimsour đang đứng lầm lì. Kimsour mặc chiếc tạp dề cao su màu đen bết những vệt máu khô sẫm màu, đôi tay gầy guộc đeo găng cách điện dày cộp đang đặt trên chiếc cần gạt của bộ biến áp tra tấn tự chế. “Kimsour, con điếm này nghĩ da thịt nó cứng hơn dòng điện của mày. Cho nó thử chút vị ngọt đi.”


Kimsour không nói một lời. Gương mặt gầy gộc như bộ xương khô của gã không một chút biểu cảm. Gã từ từ gạt cần biến áp, điều chỉnh dòng điện xoay chiều tăng lên mức 110V.


“Xoạch!”


Hai đầu điện cực bằng đồng kẹp chặt vào cổ tay Vy bắt đầu phóng điện. Dòng điện 110V chạy dọc qua cơ thể cô, kích hoạt các bó cơ co rút cực hạn. Vy trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng nghẹt thở, nhịp tim vọt lên mức báo động đỏ. Cô muốn hét lên, nhưng luồng điện làm co thắt thanh quản khiến âm thanh phát ra chỉ là những tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng. Khói xám siêu nhỏ bốc lên từ điểm tiếp xúc điện cực ở cổ tay, mùi da thịt cháy sém khét lẹt tỏa ra trong phòng kín.


Sam bước lại gần, nắm chặt lấy tóc Vy giật ngược ra sau, ép cô phải đối mặt với gã:


“Mày nghĩ tao ngu sao? Một đứa con gái dọn phòng không bao giờ biết kết cấu bi khóa của tủ điện kỹ thuật. Thằng thợ điện mới vào... thằng Hoàng đúng không? Chỉ có nó mới có tay nghề mài dũa chuẩn xác thế này.”


Vy ngước đôi mắt mờ đục vì đau đớn nhìn Sam. Hình ảnh gã trùm bảo an nhòe đi trong làn nước mắt và máu. Trong đầu cô hiện lên gương mặt hốc hác nhưng đầy quyết tâm của chị gái Vy Anh đang bị kẹt ở Bavet, và lời hứa bằng danh dự của người thợ điện mà Hoàng đã nói với cô dưới hầm tối. Cô biết, nếu cô hé răng một lời, hàng trăm đồng bào dưới hầm tối sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong địa ngục này.


Vy nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu tươi thẳng vào gương mặt bóng nhẫy mồ hôi dầu của Sam. Cô cười khàn đặc:


“Tao... không biết...”


Sam giận dữ gầm lên, gã dùng tay tát mạnh vào mặt Vy khiến đầu cô ngoẹo sang một bên, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra chảy xuống chiếc cổ gầy guộc. Gã quay lại hét lớn với Kimsour:


“Tăng lên hai trăm hai mươi vôn! Tao muốn xem xương cốt nó chịu được bao lâu trước khi tim ngừng đập!”


Bên ngoài hành lang bọc kính chống đạn của phòng biệt giam, Seng—gã dọn dẹp vệ sinh bản địa—đang khom người đẩy chiếc xe rác di động đi qua. Đôi mắt đen sạm của gã liếc nhanh qua khe quan sát nhỏ của cửa thép cách âm. Chứng kiến Vy đang co giật dữ dội trên ghế sắt dưới đòn tra tấn của Kimsour, tim Seng đập liên hồi.


Gã lén thọc tay vào túi quần, rút chiếc thẻ từ dọn dẹp màu cam ra, áp nhanh vào đầu đọc thẻ của Phòng biệt giam số 2.


“Tít... Tít... Tít...”


Đầu đọc thẻ nhấp nháy đèn đỏ liên tục kèm theo tiếng kêu cảnh báo lỗi quyền truy cập. Seng thót tim, mồ hôi lạnh vã ra sau gáy. Sam đã khóa toàn bộ quyền truy cập của lao động bản địa vào khu vực phòng biệt giam ngay khi bạo loạn nổ ra.


Seng ghé sát tai vào khe hở bọc gioăng cao su của cửa thép, nghe thấy giọng nói tàn độc của Sam ra lệnh cho Kimsour chuẩn bị gạt cần lên mức chết người 220V trong vòng đúng năm phút nữa nếu Vy không khai báo.


Seng không chần chừ thêm một giây. Gã đẩy mạnh chiếc xe rác chạy nhanh dọc hành lang, hướng thẳng về phía đường ống xả rác thải kỹ thuật thông thẳng xuống hầm tối. Gã lách người chui vào miệng ống tời rác, tuột nhanh xuống lòng đất ẩm ướt.


“Hoàng! Anh Hoàng!”


Seng lao vào phòng bảo trì thang máy tầng hầm, hơi thở dồn dập, gương mặt biến dạng vì sợ hãi. Gã chộp lấy bả vai trái của Hoàng, lắp bắp bằng tiếng Việt bồi:


“Con Vy... con Vy sắp chết rồi! Thằng Sam... thằng Kimsour xích nó trên ghế điện phòng biệt giam số hai. Chúng nó tra tấn điện một trăm mười vôn. Thằng Sam nói... năm phút nữa không nói, tăng lên hai trăm hai mươi vôn! Vy sẽ chết ngạt, tim ngừng đập!”


Tin dữ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Hoàng. Cơn ù tai trái của anh đột ngột biến mất, thay vào đó là tiếng đập thình thịch dữ dội của nhịp tim.


“Mẹ kiếp!” Sơn đấm mạnh nắm tay vào vỏ động cơ máy phát điện, tiếng kim loại vang lên khô khốc. “Chúng ta chưa chuẩn bị xong! Cửa thoát hiểm phía Đông bị khóa chặt, vũ khí thì không có gì ngoài mấy thanh sắt rỉ này!”


Hoàng đứng bật dậy. Sự dằn vặt tự trách vì gián tiếp đẩy em trai Tiến vào cảnh mất tích, giờ đây hòa cùng nỗi đau đớn thể xác và ngọn lửa căm hờn tột cùng trước sự tàn bạo của bọn buôn người. Lời hứa đưa Vy thoát khỏi địa ngục này để chuộc lỗi rít lên trong đầu anh.


“Không chờ được nữa,” Hoàng khàn giọng, ánh mắt anh lỳ lợm, sắc lạnh như thép nguội. “Nếu chờ đến khi bão lớn đạt đỉnh để ngắt điện lưới, Vy sẽ thành một xác chết cháy sém trên ghế sắt. Chúng ta phải đột kích phòng biệt giam ngay bây giờ.”


Anh quay sang Huy “An Giang”, ra lệnh dứt khoát:


“Huy! Rút hòm tôn ra. Lấy quả mìn khói ngạt tự chế dưới đáy hố pít lên đây cho tao!”


Huy run rẩy bò rạp người xuống đáy hố pít thang máy ngập nước bẩn, kéo ra một chiếc hộp sữa kim loại loại lớn bọc kín trong túi nilon chống nước. Đây là quả mìn khói ngạt tự chế duy nhất của nhóm—vũ khí khống chế diện rộng được Bảo “Mìn” và Huy thiết kế từ hỗn hợp bột lưu huỳnh diệt chuột và phân bón hóa học được nghiền mịn, tết ngòi nổ bằng sợi dây tim tẩm dầu máy phát.


Hoàng dùng tay trái đón lấy quả mìn khói, kiểm tra ngòi nổ tẩm dầu máy. Anh biết, khi ngòi nổ này được châm lửa, hỗn hợp lưu huỳnh và hóa chất cháy bên trong sẽ tỏa ra một làn khói SO2 đặc quánh, gây bỏng rát niêm mạc mắt và co thắt phế quản tức thì cho bất kỳ ai hít phải trong không gian kín mà không có mặt nạ phòng độc.


“Sơn, mày dẫn năm anh em mang xích sắt và búa tạ bám sát sau tao,” Hoàng vừa nói vừa quấn chặt chiếc kìm cách điện cán đỏ vào bàn tay phải tê liệt bằng một đoạn băng keo vải cách điện màu đen. “Seng sẽ dẫn đường qua đường ống thông gió dốc đứng tầng một. Chúng ta sẽ ném mìn khói vào phòng biệt giam để làm mù mắt lính gác và khống chế Kimsour.”


Sơn nhìn Hoàng, bả vai phải của Hoàng vẫn đang rỉ máu thấm đỏ lớp băng gạc tẩm dầu máy, nhưng ánh mắt của người thợ mỏ Quảng Ninh ấy không hề có một chút dao động. Sơn siết chặt đoạn xích sắt quấn quanh cổ tay, gật đầu dứt khoát:


“Được! Tử chiến!”


Hoàng quẹt mạnh bao diêm chống nước nhặt được từ kho của Phirun. Ngọn lửa vàng le lói bùng lên trong bóng tối ẩm ướt của hầm kỹ thuật, liếm vào đầu ngòi nổ tẩm dầu máy phát của quả mìn khói ngạt tự chế.


Sợi dây tim tẩm dầu bắt đầu xèo xèo cháy sáng, tỏa ra những tia lửa nhỏ lách tách, báo hiệu cuộc nổi dậy đẫm máu giành giật tự do chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!