Sụp Áp Kịch Tính
Tiếng loa từ chiếc bộ đàm nứt vỏ của Long "Trọc" rít lên những chuỗi âm thanh rè rè chói tai, dội thẳng vào không gian ẩm ướt, sặc sụa mùi amoniac của khu vệ sinh chung tầng hầm. Giọng của Roth—gã trực ban phòng giám sát camera tầng mười tám—khàn đặc và đầy vẻ sốt ruột. Tiếng gọi ấy như một thòng lọng vô hình đang từ từ siết chặt lấy cổ họng của những kẻ đào tẩu dưới hầm tối.
Hoàng đứng chết trân trong vũng nước ngập ngang mắt cá chân. Dòng nước cứu hỏa áp lực cao vẫn đang rỉ ra từ chiếc van đồng thau chưa khóa chặt hoàn toàn, sủi bọt bong bóng dưới chân anh. Cánh tay phải của anh, sau cú giật điện cưỡng bức một trăm mười vôn để tạo hiện trường giả lúc nãy, vẫn đang co rút từng đợt thảm hại. Những ngón tay cứng đờ như gỗ mục, không thể khép lại bình thường. Nhưng điều tồi tệ hơn cả là bả vai phải—nơi mang vết bỏng cũ do dùi cui điện của gã Boun để lại—đang nóng ran lên như có ai dội nước sôi. Nước bẩn từ sàn nhà vệ sinh dột từ trần xuống đã thấm đẫm lớp vải kaki xám, luồn vào vết thương hở, tạo ra một cơn đau buốt nhói, râm ran rỉ dịch vàng.
Sơn từ trong buồng vệ sinh số ba lách người bước ra. Gương mặt lỳ lợm của cựu lính nghĩa vụ không một chút biến sắc, nhưng bàn tay gân guốc đang siết chặt đoạn xích sắt khóa chân Long "Trọc" đã nổi đầy gân xanh. Anh ghé sát tai Hoàng, giọng trầm và lạnh như băng:
“Thằng Long 'Trọc' ngất rồi. Tôi tống nó vào hốc kỹ thuật hầm tự hoại phía sau bể phốt, khóa chặt bằng xích sắt của thằng Chan. Nhưng thằng Meng... nó vừa đi chưa đầy hai phút. Nếu thằng Roth trên phòng máy hét lên thế này, thằng Meng sẽ quay lại ngay lập tức.”
Hoàng nén một hơi thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo bảo hộ sũng nước. Bộ não thợ điện của anh đang hoạt động với công suất cực hạn, gạt bỏ cơn đau xé thịt ở bả vai để phân tích sơ đồ mạch điện.
“Meng không có đầu óc kỹ thuật,” Hoàng khàn giọng nói, giọng nói trầm và lỳ đặc trưng của người thợ vùng mỏ Quảng Ninh. “Nhưng thằng Roth thì có. Nó ngồi ở phòng điều khiển tầng mười tám, nhìn thấy thông số dòng rò và áp lực nước trên bảng điều khiển trung tâm. Tiếng nước xả lúc nãy đã cứu mạng Vy, nhưng nó đã kích hoạt cảm biến dòng chảy báo động về máy chủ. Nếu thằng Meng quay lại đây và thấy sàn ngập nước mà không có sự cố vỡ ống thực tế, nó sẽ lục soát từng buồng vệ sinh. Lúc đó, cả thằng Long 'Trọc' lẫn lối thông gió đều lộ.”
“Thế bây giờ làm thế nào?” Sơn hỏi, mắt liếc nhanh ra phía cửa gỗ nứt nẻ hướng ra hành lang kỹ thuật.
“Phải bẻ gãy mắt thần của thằng Roth trước khi thằng Meng quay lại,” Hoàng siết chặt bàn tay trái, các ngón tay thô ráp đầy vết chai sạn gõ nhẹ lên cán cao su của chiếc kìm cách điện giắt bên hông để giữ nhịp thở. “Mật mã cửa từ tầng mười tám Vy đã đưa cho tao: tám-hai-bốn-sáu-chín. Nhưng chúng ta không thể đi thang máy hay cầu thang bộ lên đó lúc này. Bảo an đang tuần tra dày đặc. Cách duy nhất là tạo ra một sự cố sụp áp hệ thống lớn đến mức làm mù toàn bộ camera tầng trung, buộc thằng Roth phải bận rộn xử lý lỗi phần cứng.”
Hoàng chỉ tay lên phía trần nhà, nơi đường ống luồn dây cáp điện đứng (trục cáp đứng) chạy dọc theo giếng kỹ thuật.
“Hành lang kỹ thuật tầng mười là nơi giao nhau của các trục cáp điện đứng điều khiển hệ thống chiếu sáng và camera từ tầng năm đến tầng mười lăm. Nếu tao lên đó, dùng kìm của ông Năm chập mạch cưỡng bức hai pha nóng của aptomat tổng, tao sẽ tạo ra một vụ nổ hồ quang điện cực lớn. Vụ nổ đó sẽ thiêu rụi cụm cáp tín hiệu camera tầng trung, tạo ra một cú sập áp lực hệ thống giả lập giống như bị sét đánh trúng trạm biến áp ngoài trời. Thằng Roth sẽ bị mất tín hiệu hoàn toàn trong vòng ít nhất mười phút trước khi hệ thống kịp chuyển sang nguồn dự phòng phụ.”
Sơn nhìn Hoàng, ánh mắt đầy lo ngại dừng lại ở bả vai phải đang bốc lên mùi ẩm mốc và dịch loét của anh:
“Vai mày thế kia, tay phải lại đang tê liệt, làm sao leo trèo nổi năm tầng lầu dọc giếng kỹ thuật tối đen?”
Hoàng không trả lời. Anh lẳng lặng rút chiếc kìm cách điện mười kilovôn cán đỏ của ông Năm ra khỏi thắt lưng. Lớp cao su bọc đuôi cán kìm hơi rạn nứt, nơi ẩn giấu mảnh giấy mật mã sinh tử vừa được Vy trao. Anh dùng răng cắn chặt một đầu dây dù buộc hòm tôn dụng cụ, tay trái luồn vào quai xách. Ánh mắt anh lỳ lợm, sắc lạnh như những tảng than đá dưới lòng đất Vàng Danh:
“Tao là thợ mỏ. Trong bóng tối, tao nhìn rõ hơn bọn chúng. Đi!”
Hai bóng đen lẳng lặng lách qua khe cửa gỗ nhà vệ sinh, biến mất vào lối thoát hiểm kỹ thuật phía Đông.
Bên ngoài, trận bão biển Sihanoukville bắt đầu áp sát đất liền. Những luồng gió giật cấp 11 gào rú điên cuồng qua các khe hở của tòa tháp bê tông 20 tầng, tạo ra những tiếng rít u uất như tiếng khóc than của hàng trăm linh hồn bị giam cầm. Mưa xối xả nện rầm rập vào những tấm kính phản quang xanh ngắt của sòng bạc đối diện, nước mưa theo gió tạt mạnh qua các ô cửa sổ kỹ thuật không có kính, chảy thành dòng dọc theo những mảng tường bê tông loang lổ rêu mốc.
Hoàng và Sơn bò trườn dọc theo giếng kỹ thuật đứng. Đây là một không gian hẹp hòi, tối tăm nằm kẹp giữa vách thang máy và hộp kỹ thuật của tòa nhà. Không khí ở đây ngột ngạt đến mức nghẹt thở, ngập mùi bụi amiăng khô khốc và mùi dầu mỡ bò bôi trơn rò rỉ từ các puly cáp tải.
Cứ mỗi mét leo lên, Hoàng lại phải dùng bắp chân trái nẹp thép tì mạnh vào gờ bê tông để đẩy cơ thể lên, trong khi tay trái bám chặt vào đường ống dẫn nước cứu hỏa rỉ sét. Cánh tay phải tê liệt của anh buông thõng, thỉnh thoảng lại va đập vào thành ống sắt tạo ra những tiếng “cộc... cộc...” khô khốc. Mỗi va chạm ấy dội ngược lên bả vai phải một cơn đau thấu xương. Vết loét vai phải nhiễm trùng do dính nước bẩn hố pít lúc nãy bắt đầu bục rộng ra dưới áp lực vận động mạnh. Máu nóng hòa cùng dịch vàng rỉ ra, thấm đẫm lớp áo kaki bảo hộ, dính dớp vào da thịt nóng ran của anh. Hoàng cắn chặt môi đến mức bật máu, không để thoát ra bất kỳ một tiếng rên rỉ nào. Anh tự nhủ với bản thân: *Tiến vẫn còn sống ở Bavet. Tao không được phép gục ngã trước khi tìm thấy nó.*
“Cố lên, Hoàng. Sắp tới tầng mười rồi,” tiếng Sơn thì thầm từ phía dưới, bàn tay vạm vỡ của anh tì vào gót giày của Hoàng để đỡ bớt lực nâng.
Sau mười phút leo trèo nghẹt thở trong lòng giếng tối, Hoàng tiếp cận được cánh cửa sập bằng gỗ bọc tôn của hành lang kỹ thuật tầng mười. Anh dùng đầu tua-vít dẹt rỉ sét lách nhẹ vào khe chốt cơ học, khéo léo bẩy nhẹ chốt khóa từ bên trong mà không gây ra tiếng động lớn.
Cánh cửa sập mở ra một khe hẹp. Hoàng lách người bò ra sàn hành lang tầng mười.
Hành lang kỹ thuật tầng mười hoàn toàn vắng lặng, chỉ có ánh sáng le lói, nhấp nháy từ những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ bám đầy mạng nhện dọc trần nhà. Tiếng bão gầm rú ngoài cửa sổ thông gió phía cuối hành lang dội lại rầm rập. Nước mưa tạt vào làm sàn gạch trơn trượt, loang lổ những vũng nước đục.
Hoàng bò khom người, áp sát lưng vào vách tường gạch mục bọc tôn. Anh ra hiệu cho Sơn cảnh giới ở đầu hành lang hướng ra phía thang máy chính, còn mình tiến lại gần chiếc tủ điện phân phối tổng của tầng trung. Chiếc tủ sắt màu xám sơn tĩnh điện mang nhãn hiệu Chint, bên trên có dán nhãn cảnh báo nguy hiểm màu đỏ bằng tiếng Khmer.
Hoàng nhắm mắt lại trong ba giây để giữ nhịp thở ổn định. Anh áp tai vào vỏ tủ sắt, lắng nghe. Một tiếng rít tần số cao siêu nhỏ, dao động ở mức 15 kilohertz của dòng điện ba pha chịu tải lớn đang chạy qua các thanh đồng cái, vang lên đều đặn.
Anh mở nắp tủ điện bằng chiếc chìa khóa vạn năng tự mài từ mảnh thép lá. Bên trong, hệ thống aptomat tổng và các cầu đấu dây chằng chịt như mạng nhện hiện ra dưới ánh sáng nhấp nháy của bóng đèn hành lang. Đây là nơi đặt hộp đấu nối cáp tín hiệu camera giám sát của toàn bộ 10 tầng dưới tòa nhà.
Hoàng dùng tay trái rút chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm ra. Lòng bàn tay phải của anh vẫn còn mất cảm giác xúc giác, các ngón tay run rẩy co quắp. Để thực hiện pha chập điện sống cực kỳ nguy hiểm này, anh bắt buộc phải dùng cả hai tay để giữ kìm lực không bị trượt khỏi thanh đồng cái.
“Mẹ kiếp... nghe lời tao... mở ra...” Hoàng rít qua kẽ răng, dùng tay trái bẻ mạnh từng ngón tay phải của mình, ép chúng quấn chặt quanh cán cao su cách điện của chiếc kìm cán đỏ. Cơn đau từ bả vai phải dội xuống cánh tay như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt. Trán anh vã mồ hôi hột, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng xuống cằm.
Anh nhặt một đoạn thanh đồng trần lõi dày 6mm thu gom được từ kho phế liệu của Phirun dưới hầm tối. Đây sẽ là cầu nối cưỡng bức để tạo ra sự cố ngắn mạch.
Kế hoạch chiến thuật của Hoàng là cực kỳ điên cuồng nhưng chính xác: anh sẽ đấu nối trực tiếp thanh đồng này giữa hai cực pha nóng (Pha A và Pha B) của aptomat tổng chịu tải 380V dòng lớn. Khi hai pha nóng chạm nhau mà không qua phụ tải, một dòng điện ngắn mạch lên đến hàng ngàn ampe sẽ chạy qua, tạo ra một vụ nổ hồ quang điện (arc flash) tức thì với nhiệt độ lên tới hơn 3000 độ C. Vụ nổ này sẽ giải phóng một nguồn năng lượng cực lớn, làm nóng chảy toàn bộ cụm cáp tín hiệu camera chạy sát máng cáp đứng, đồng thời kích hoạt rơ-le dòng rò bảo vệ tủ điện tổng tầng hầm ngắt nguồn khẩn cấp.
Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. Ở cự ly dưới một mét, tia lửa hồ quang có thể làm mù mắt vĩnh viễn và gây bỏng nhiệt độ cao độ 3 cho bất kỳ ai không có trang bị bảo hộ chuyên dụng. Hoàng chỉ có chiếc áo khoác bảo hộ kaki xám cũ kỹ lót lớp cao su mỏng tự chế ở mặt trong để che chắn.
“Sơn,” Hoàng nói nhỏ qua bộ đàm nội bộ, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ. “Chuẩn bị chạy ngay khi nghe tiếng nổ. Thằng Roth sẽ mất tín hiệu camera trong vòng mười giây. Đó là khoảng trống duy nhất để chúng ta rút xuống hầm tối trước khi lính phản ứng nhanh QRT tràn lên.”
“Tao biết rồi. Mày cẩn thận,” tiếng Sơn đáp lại ngắn gọn từ góc tối đầu hành lang.
Hoàng đưa thanh đồng trần kẹp chặt vào lưỡi kìm cách điện cán đỏ. Anh dùng tay trái giữ chặt cổ tay phải để định vị hướng đi của mũi kìm.
Trong buồng giám sát camera tầng mười mười tám, Roth đang dán mắt vào bức tường màn hình LCD hiển thị trực tiếp hình ảnh từ 200 camera giám sát. Đôi mắt cận lồi ra như mắt ếch của gã quét liên tục qua các ô hình ảnh khu vệ sinh chung tầng hầm đang ngập nước.
“Meng! Nghe rõ trả lời không?” Roth hét lớn vào bộ đàm, tay kia gõ liên tục lên bàn phím điều khiển. “Tao nhìn thấy vệt nước tràn ra ngoài sảnh trệt từ camera hành lang phụ! Nhưng camera số bốn mươi hai trong nhà vệ sinh nam đột ngột bị mất tín hiệu do sụt áp! Chuyện gì đang xảy ra dưới đó?”
“Tao đang dẫn lính xuống đây!” Tiếng Meng trả lời cộc lốc qua loa bộ đàm. “Nước ngập đến mắt cá chân rồi! Thằng thợ điện rách việc nói van xả cứu hỏa bị tụt ren do bão dột! Tao đang bắt nó khóa van!”
Roth nhíu mày. Đôi mắt cú vọ của gã dừng lại ở bảng thông số điện trở hiển thị trên màn hình phụ. Chỉ số điện trở cách điện của trục cáp đứng tầng mười đang dao động một cách bất thường, sụt giảm từ 50 megohm xuống còn chưa đầy 5 megohm.
“Không đúng...” Roth lẩm bẩm, ám ảnh cưỡng chế của gã trỗi dậy. “Sụt áp do vỡ ống nước không thể làm dao động điện trở trục cáp đứng tầng mười nhanh thế này được. Đây không phải sự cố tự nhiên!”
Gã lập tức dùng chuột nhấp đúp vào biểu tượng camera giám sát hành lang kỹ thuật tầng mười. Màn hình hiện ra hình ảnh hành lang tối tăm nhấp nháy đèn huỳnh quang.
Ở góc màn hình, ngay sát tủ điện phân phối tổng, Roth nhìn thấy hai bóng đen đang khom người di chuyển.
“Có kẻ đột nhập!” Roth hét lên, tay gạt mạnh cần gạt báo động đỏ khẩn cấp. “Meng! Có biến ở tầng mười! Trục cáp đứng đang bị can thiệp!”
Cùng lúc đó, tại hành lang kỹ thuật tầng mười, Hoàng nghe thấy tiếng loa báo động đỏ bắt đầu rú vang “u u... u u...” từ phía trần nhà. Ánh đèn hành lang chuyển sang màu đỏ rực nhấp nháy liên tục.
“Nó phát hiện ra rồi!” Sơn hét lên từ đầu hành lang. “Tiếng giày đinh của bảo an đang chạy từ cầu thang bộ tầng chín lên!”
Thời gian của Hoàng đã cạn kiệt. Chỉ còn tính bằng giây.
Anh không thể chờ đến khi cơn bão ngoài trời đánh một tiếng sét lớn để ngụy trang hành động phá hoại được nữa. Anh buộc phải thực hiện pha chập điện sống này ngay lập tức dưới áp lực họng súng của bảo an đang áp sát.
Hoàng gồng chặt hai bả vai, nén chặt cơn đau buốt nhói từ vết loét đang rỉ máu. Anh đưa mũi kìm cách điện cán đỏ kẹp chặt thanh đồng trần 6mm, đẩy mạnh dứt khoát vào khe hở giữa cực Pha A và Pha B của aptomat tổng chịu tải 380V.
“Xẹt... xèo xèo...”
Những tia lửa điện nhỏ màu xanh lét bắt đầu phóng ra từ điểm tiếp xúc, reo lên những tiếng xèo xèo ghê rợn do độ ẩm không khí quá cao. Sức nóng từ dòng rò ban đầu tỏa ra làm chảy sém lớp cao su mỏng lót trong áo bảo hộ kaki của Hoàng, mùi khét của vải cháy và ozone nồng nặc bốc lên tức thì.
Hoàng nhắm nghiền hai mắt lại, quay đầu sang hướng ngược lại để bảo vệ giác mạc khỏi luồng sáng chết người.
Anh dùng hết sức bình sinh của cả hai tay, đẩy mạnh thanh đồng trần ấn chặt vào hai cực pha nóng.
“ĐOÀNG!!!”
Một tiếng nổ đanh gọn, chói tai như tiếng sét đánh ngang tai bùng nổ trong không gian hẹp của tủ điện.
Một vầng sáng xanh violet chói lòa, rực rỡ và cực nóng bùng lên từ tâm vụ nổ ngắn mạch cưỡng bức, nhuộm sáng toàn bộ hành lang kỹ thuật tầng mười trong một tích tắc. Nhiệt độ hồ quang điện vọt lên tức thì, làm nóng chảy hoàn toàn hai thanh đồng cái bằng đồng đỏ, biến chúng thành những giọt kim loại lỏng bắn tung tóe khắp nơi.
Luồng sóng xung kích của vụ nổ áp lực lớn thổi bay cánh cửa sắt của tủ điện phân phối phân rã ra ngoài, đập mạnh vào bức tường gạch đối diện.
Cụm cáp tín hiệu camera giám sát bằng nhựa PVC chạy sát máng cáp đứng bị nhiệt độ cực cao thiêu rụi hoàn toàn trong vòng nửa giây, co quắp lại và bốc khói đen kịt khét lẹt.
Sự cố ngắn mạch dòng lớn lập tức kích hoạt rơ-le dòng rò bảo vệ tủ điện tổng tầng hầm ngắt nguồn khẩn cấp để ngăn chặn cháy nổ toàn tháp.
Toàn bộ hệ thống chiếu sáng và camera giám sát từ tầng năm đến tầng mười lăm của tháp Hoàng Kim chìm vào bóng tối tuyệt đối vĩnh viễn trong một tích tắc.
Trong buồng giám sát camera tầng mười mười tám, bức tường màn hình LCD hiển thị hình ảnh từ 100 camera tầng trung đột ngột nhấp nháy dữ dội rồi phụt tắt ngấm, chuyển sang một màu đen xám xịt vô hồn. Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống máy chủ kêu rú lên liên tục báo lỗi mất kết nối phần cứng hàng loạt.
Roth ngã nhào ra sau ghế, hai tay ôm chặt lấy đôi mắt cận lồi đang chảy nước mắt ròng ròng. Luồng sáng xanh cực mạnh từ vụ nổ hồ quang truyền qua ống kính camera tầng mười đã làm lóa và bỏng nhẹ võng mạc của gã qua màn hình giám sát.
“Mắt tôi! Mẹ kiếp, mắt tôi!” Roth gào thét đau đớn trong bóng tối của phòng máy lạnh. “Sập áp rồi! Toàn bộ cụm camera tầng trung mất tín hiệu hoàn toàn! Gọi Sam ngay! Có kẻ phá hoại trạm biến áp!”
Tại hành lang kỹ thuật tầng mười, Hoàng bị luồng sóng xung kích của vụ nổ hồ quang hất văng ra xa hơn hai mét, đập mạnh lưng vào vách tường gạch mục rỉ nước.
Chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm văng khỏi tay anh, rơi xuống vũng nước ngập dưới sàn gạch kêu “xoảng” một tiếng khô khốc.
Hoàng nằm vật ra sàn hành lang tối đen như hũ nút, lồng ngực co thắt dữ dội, liên tục ho khan ra những ngụm nước bọt dính bụi than đen kịt. Tai trái của anh bị chấn động mạnh từ tiếng nổ cự ly gần, liên tục nghe tiếng rít ù ù chói tai như tiếng còi tàu hỏa, mất hoàn toàn thính lực tạm thời.
Nhưng nỗi đau khủng khiếp nhất đến từ bả vai phải.
Tia lửa hồ quang cực nóng từ vụ nổ đã bắn trúng bả vai phải trần của anh—nơi lớp áo kaki bảo hộ đã bị rách miệng sũng nước lúc nãy. Sức nóng hơn 3000 độ C đã thiêu rụi hoàn toàn lớp vải kaki mỏng dính nước bẩn, ăn sâu vào da thịt đang loét đỏ của anh. Vết bỏng cũ bị nhiệt độ cao hủy hoại hoàn toàn tế bào da, biến thành một vết bỏng rách sâu hoắm, cháy sém đen kịt quanh viền và rỉ máu đỏ tươi xối xả dọc theo cánh tay phải.
Hoàng co quắp người lại dưới sàn nước bẩn, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức vỡ vụn một mảng răng cửa để ngăn tiếng hét đau đớn thoát ra ngoài. Cơn đau thấu xương dội thẳng lên đại não làm mắt anh mờ đi, toàn thân run rẩy dữ dội. Anh cảm thấy cơ thể mình đang trượt dần vào trạng thái “Ngưỡng quá tải chấn thương” cực hạn.
Trong bóng tối dày đặc của hành lang, tiếng giày đinh của hai tên lính bảo an Meng dẫn đầu từ cầu thang bộ tầng chín đã vang lên sát nút, chỉ cách cánh cửa sập kỹ thuật chưa đầy mười mét. Ánh đèn pin của chúng quét loang loáng qua khe cửa gỗ nứt.
Sơn lao ra từ góc tối, dùng hai tay xốc nách Hoàng kéo dậy. Nhìn thấy vết bỏng sâu hoắm đang bốc khói khét lẹt trên bả vai phải của Hoàng, Sơn rùng mình kinh hãi, nhưng anh lập tức nén chặt cảm xúc, ghì chặt Hoàng vào vai mình:
“Cố lên Hoàng! Chạy mau! Chúng nó lên tới nơi rồi!”
Hoàng gắng gượng dùng chân trái nẹp thép tì xuống sàn gạch trơn trượt để đứng dậy. Bàn tay trái của anh quờ quạng dưới vũng nước bẩn, tìm thấy chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm bám đầy bùn đất, siết chặt lấy nó như một bùa hộ mệnh sinh tử rồi nhét vào thắt lưng.
“Đi... đi đường giếng gió... xuống hầm tối...” Hoàng thều thào, giọng nói khàn đặc rỉ máu.
Sơn dìu Hoàng lách người qua cánh cửa sập kỹ thuật, nhảy xuống lòng giếng thông gió tối tăm ngay khi loạt đạn shotgun đầu tiên của bảo an bắn nát cánh cửa gỗ hành lang tầng mười, tạo ra những vệt lửa đỏ rực xé toạc bóng đêm bão bùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!