Nhạc nềnBattleField4

Mật Mã Từ Phòng Kính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt khua lách cách trên mặt sàn bê tông của khu vệ sinh chung tầng hầm đột ngột dừng lại. Thay vào đó là tiếng giày đinh nện xuống nền gạch ẩm ướt, chậm rãi nhưng nặng nề, mỗi nhịp dậm như một quả tạ nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Bùi Văn Hoàng.


Trong buồng vệ sinh số ba tối tăm, Sơn đang dùng một tay ghì chặt gáy Long "Trọc" xuống bệ sứ, tay kia siết chặt nút thắt bằng giẻ lau nhà nhét ngập họng gã phản bội. Thân hình hộ pháp của cựu lính nghĩa vụ tì mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát để ngăn bất kỳ tiếng động giãy giụa nào thoát ra ngoài. Long "Trọc" chỉ còn có thể phát ra những tiếng “ư... ực” nghẹn ứ trong thanh quản, đôi mắt ti hí trợn ngược lên đầy lòng trắng, hai chân co quắp bị Sơn dùng xích sắt khóa chặt vào đường ống xả thải.


Hoàng đứng tựa lưng vào vách tường gạch mục rỉ nước. Cánh tay phải của anh vẫn còn giật giật từng cơn tê dại, di chứng của dòng điện rò rỉ một trăm mười vôn mà anh chủ động gánh chịu để tạo hiện trường giả lúc nãy. Các bó cơ bắp tay phải co rút cứng đờ, mất hoàn toàn cảm giác xúc giác. Anh phải dùng bàn tay trái thô ráp bóp chặt cổ tay phải, cố gắng kéo giãn các ngón tay đang quắp lại như móng vuốt.


“Hoàng... Anh Hoàng...”


Vy thầm thì, giọng cô run lên bần bật không chỉ vì cái lạnh thấu xương của nước bão dột từ trần nhà, mà còn vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm. Cô đứng sát mép giếng thông gió kỹ thuật phía Đông, thân hình thanh mảnh ẩn sau làn khói bụi amiăng mờ ảo. Bộ đồ công sở màu xám nhạt của cô đã rách tả tơi ở gấu áo, để lộ làn da nhợt nhạt vì thiếu nắng và những vết lằn đỏ do vết xước cũ.


“Nói nhanh đi, Vy. Chúng nó đang xuống hầm,” Hoàng khàn giọng, mắt vẫn không rời khỏi khe hở của cánh cửa gỗ hướng ra hành lang hẹp.


Vy hít một hơi sâu, nén chặt tiếng nấc. Cô thọc tay vào túi áo ngực, rút ra một mảnh giấy polyme nhỏ bám đầy bụi than và mồ hôi, được gấp làm tư một cách cẩn thận.


“Sơ đồ đổi ca tuần tra của đội bảo an và mật mã cửa từ kỹ thuật của tầng mười tám,” Vy nói nhanh, môi cô run rẩy. “Tôi lén chép lại từ máy tính của Sam khi gã đang say rượu vào chiều nay. Mật mã là tám-hai-bốn-sáu-chín. Nhưng anh phải nhanh lên, Hoàng. Sophy và Sam đang rà soát lại toàn bộ dòng tiền lừa đảo mạng chảy qua ví lạnh. Chúng nó nghi ngờ có nội gián rò rỉ dữ liệu ra ngoài và đã ra lệnh cho đội bảo an kiểm tra vân tay từng thợ kỹ thuật dưới hầm.”


Hoàng đón lấy mảnh giấy bằng bàn tay trái. Do cánh tay phải vẫn còn tê liệt, anh phải dùng răng cắn chặt một đầu mảnh giấy, tay trái lóng ngóng rút chiếc kìm cách điện mười kilovôn cán đỏ của ông Năm giắt ở thắt lưng ra. Chiếc kìm cán đỏ này có một khe hở nhỏ ở phần cao su bọc đuôi cán—nơi ông Năm từng rạch ra để giấu những mảnh thép mài khóa. Hoàng khéo léo nhét mảnh giấy polyme mỏng vào sâu trong khe hở đó, rồi dùng ngón tay miết chặt lớp cao su lại để ngụy trang. Không một tên bảo an nào có thể ngờ được một mảnh giấy sinh tử lại nằm ngay trong cán của công cụ lao động hàng ngày.


“Cô phải đi ngay, Vy. Bò ngược lại giếng gió lên văn phòng. Nếu Sam không thấy cô ở phòng dịch, gã sẽ giết cô mất,” Hoàng nói, giọng lỳ lợm nhưng chứa đựng sự lo lắng thực sự.


Vy gật đầu, cô quay người bám vào gờ tôn kẽm của ống thông gió để trèo lên. Nhưng cơ thể suy kiệt sau những ngày làm việc mười sáu tiếng liên tục khiến đôi tay cô run rẩy.


“Két... xoẹt...”


Một tiếng rít kim loại chói tai vang lên trong không gian hẹp của giếng gió. Cạnh tôn kẽm rỉ sét sắc lẻm của ống thông gió đã cứa mạnh vào cẳng tay trái của Vy, để lại một vết rách dài hơn mười phân. Máu đỏ tươi lập tức rỉ ra, loang lổ trên lớp vải áo rách. Vy suýt chút nữa đã hét lên vì đau đớn nếu Hoàng không kịp thời giơ tay trái bịt chặt miệng cô.


“Đừng động đậy!” Hoàng rít qua kẽ răng.


Tiếng rít kim loại lúc nãy đã truyền đi dọc theo đường ống rỗng. Ngay lập tức, từ phía đầu hành lang kỹ thuật ngoài cửa vệ sinh, tiếng giày đinh nện xuống sàn bê tông đột ngột tăng tốc dồn dập. Tiếng xích sắt khua loảng xoảng đặc trưng vang lên, kèm theo giọng nói khàn đặc đầy sát khí bằng tiếng Khmer:


“Ai ở trong đó? Bước ra ngoài!”


Đó là Meng—phó bảo an khát máu của tháp Hoàng Kim. Gã người Campuchia cao lớn với khuôn mặt đầy sẹo rỗ đang dẫn đầu toán tuần tra ba tên mang súng shotgun tiến sát cửa nhà vệ sinh. Tiếng gậy bóng chày bọc xích sắt của Meng gõ nhịp “cộc... cộc...” dọc theo vách tường hành lang, tạo ra một áp lực tâm lý nghẹt thở.


Vy nín thở, áp sát lưng vào vách gỗ rỉ nước của buồng vệ sinh, khuôn mặt cô cắt không còn giọt máu. Vết rách ở cẳng tay trái vẫn đang rỉ máu từng giọt xuống sàn gạch. Nếu Meng bước vào và nhìn thấy vệt máu này, hoặc nghe thấy tiếng thở dốc của Vy, tất cả sẽ kết thúc tại đây.


Hoàng biết Vy không thể trèo lên giếng gió kịp thời mà không gây ra tiếng động kim loại lớn hơn. Lối thoát hiểm bằng đường thông gió đã bị chặn đứng bởi sự áp sát quá nhanh của Meng. Anh cũng không thể dùng súng hay bạo lực cận chiến trực tiếp chống lại ba tên bảo an mang shotgun trong không gian hẹp này khi bắp tay phải vẫn còn tê bì.


Anh phải dùng tư duy kỹ thuật để tạo ra một vỏ bọc tiếng ồn hợp pháp.


Nhìn thấy chiếc tủ cứu hỏa màu đỏ gắn trên vách tường sát cửa ra vào, bộ não thợ điện của Hoàng nảy ra một quyết định táo bạo. Anh lướt nhanh tới, dùng tay trái giật mạnh cánh cửa kính nứt của tủ cứu hỏa, chộp lấy vòi phun nước áp lực cao bọc vải bạt rỉ sét. Hoàng kéo cuộn vòi phun dài năm mét vào thẳng sảnh chính của khu vệ sinh, hướng mũi vòi phun bằng đồng thau xuống sàn gạch.


Anh dùng hết sức bình sinh của cánh tay trái, vặn mạnh chiếc van xả bằng đồng thau rỉ sét ngược chiều kim đồng hồ.


“Ầm! Ào ào ào!”


Một dòng nước áp lực lớn lên đến tám bar từ đường ống cứu hỏa chính phun ra xối xả, đập mạnh vào bức tường bê tông và sàn gạch của khu vệ sinh. Tiếng nước réo vang dội, gầm rú trong không gian kín của tầng hầm, tạo ra một luồng âm thanh deafening át đi hoàn toàn tiếng thở dốc của Vy, tiếng xích chân của Long "Trọc" trong buồng số ba, và cả tiếng cọ xát kim loại của ống thông gió.


Nước bẩn hòa lẫn bùn đất dưới sàn gạch lập tức dâng cao ngang mắt cá chân, bắn tung tóe khắp nơi. Hoàng cố tình để dòng nước xối thẳng vào người mình, làm ướt sũng bộ đồ bảo hộ kaki xám và loãng đi vệt máu từ bả vai phải đang rỉ dịch.


Cánh cửa gỗ nhà vệ sinh bị đá bay ra. Meng bước vào, khẩu shotgun cưa nòng lăm lăm trên tay, gậy bóng chày bọc xích sắt dắt sau lưng. Hai tên lính bảo an đi sau cũng giương súng sẵn sàng xả đạn. Nước phun từ vòi cứu hỏa bắn tung tóe vào mặt Meng, khiến gã nheo mắt đầy giận dữ.


“Mày làm cái quái gì thế hả thằng thợ mỏ?” Meng gầm lên bằng tiếng Việt bồi, giọng nói bị lấn át bởi tiếng nước chảy ào ào.


Hoàng giả vờ lóng ngóng, hai tay ôm chặt lấy vòi nước đang giãy giụa như một con rắn áp lực, hét lớn đáp lại:


“Dạ báo cáo đại ca! Đường ống dẫn nước cứu hỏa bị nứt do áp lực bão dâng cao! Nước đang rò rỉ chảy thẳng vào máy biến áp phụ của hầm máy phát điện sát bên! Nếu không xả bớt áp lực và lau dọn, nổ trạm biến áp thì cả tòa tháp mất điện vĩnh viễn mất!”


Để tăng tính thuyết phục cho lời nói, Hoàng cố tình để vòi nước trượt khỏi tay trái, xối thẳng một luồng nước mạnh vào chân giường sắt của lối hành lang ngoài. Meng và hai tên lính gác phải lùi lại một bước để tránh bị ướt sũng.


Meng híp mắt nhìn Hoàng đầy hoài nghi. Ánh mắt cú vọ của gã quét dọc theo những vũng nước đục ngầu dưới sàn, rồi dừng lại ở cánh cửa buồng vệ sinh số ba đang đóng chặt. Gã bước tới một bước, gậy bóng chày bọc xích sắt nâng lên, định dùng đầu gậy đẩy cánh cửa buồng số ba ra để kiểm tra.


Tim Hoàng như ngừng đập. Sơn đang ở ngay sau cánh cửa đó, gồng mình giữ Long "Trọc". Nếu Meng đẩy cửa, trận giáp lá cà đẫm máu sẽ nổ ra ngay lập tức và nhóm nổi dậy sẽ bị súng shotgun bắn nát trong góc hẹp.


Hoàng nhanh trí dùng kìm cách điện cán đỏ của ông Năm gõ mạnh vào van xả cứu hỏa, tạo ra một tiếng “coong” kim loại lớn, rồi hét lên:


“Đại ca tránh ra! Van xả chính sắp bị tụt ren rồi! Áp lực nước sẽ bắn nát mặt đấy!”


Cùng lúc đó, anh cố tình điều chỉnh hướng vòi phun xối mạnh vào bức tường gạch mục nát sát buồng vệ sinh số ba, tạo ra một màn sương nước dày đặc che khuất tầm nhìn của Meng.


Sự hung hãn của Meng có giới hạn trước những hiểm họa vật lý thực tế. Nhìn thấy dòng nước áp lực lớn phun ra xối xả và nghe lời cảnh báo đầy chuyên môn của gã thợ điện mỏ, Meng tặc lưỡi đầy bực bội. Gã hạ gậy bóng chày xuống, lùi lại phía cửa ra vào.


“Mẹ kiếp thằng thợ điện rách việc! Khóa van lại rồi dọn sạch đống nước này trong mười phút cho tao! Nếu để nước tràn vào phòng máy phát, tao sẽ chặt chân mày ném cho chó ăn!” Meng chửi rủa bằng tiếng Khmer rồi quay người dẫn lính bước nhanh ra ngoài hành lang để tránh bị ướt.


Tiếng giày đinh xa dần rồi mất hút sau tiếng nước chảy ào ào.


Hoàng đứng lặng trong làn nước lạnh buốt, bả vai phải bị rách miệng bỏng buốt nhói lên từng cơn khi dính nước bẩn. Anh vặn chặt van xả cứu hỏa, tiếng nước réo nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt “tách... tách...” xuống nền gạch ngập nước.


Vy lách người bước ra khỏi buồng vệ sinh số ba, cẳng tay trái của cô vẫn đang chảy máu, khuôn mặt tái mét vì lạnh và sợ hãi. Cô nhìn Hoàng bằng ánh mắt đầy lòng biết ơn và sự kính phục trước sự nhạy bén kỹ thuật cứu mạng của anh.


“Anh Hoàng... cảm ơn anh...”


“Đừng nói nữa, Vy. Đi ngay đi,” Hoàng thì thầm, bàn tay trái của anh siết chặt chiếc kìm cách điện cán đỏ chứa mảnh giấy mật mã sinh tử. “Sơn, trói chặt Long 'Trọc' lại rồi giấu sâu vào hốc tường kỹ thuật hầm tự hoại. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Trận bão ngoài kia sắp đạt đỉnh, và đó là lúc chúng ta phải bẻ gãy hệ thống an ninh của tháp Hoàng Kim.”


Vy nhanh chóng lách người qua khe gạch vỡ, bò ngược lên giếng thông gió tối tăm để trở về phòng dịch trước khi Sam phát hiện sự vắng mặt của cô.


Hoàng đứng nhìn theo bóng Vy biến mất vào lòng ống tôn kẽm, đôi mắt anh xám xịt lại đầy quyết tâm. Mật mã cửa từ tầng mười tám đã nằm trong tay anh. Nhưng khi anh vừa dắt chiếc kìm cán đỏ lại vào thắt lưng, chiếc bộ đàm nội bộ cướp được từ túi quần của Long 'Trọc' bỗng phát ra tiếng rè rè chói tai.


Giọng nói lạnh lùng, đầy nghi ngờ của tên trực ban Roth từ phòng giám sát camera tầng mười mười tám vang lên cắt ngang sự im lặng của hầm tối:


“Meng! Nghe rõ trả lời! Camera hành lang kỹ thuật vừa báo động vòi nước cứu hỏa bị mở không có lệnh bảo trì! Kiểm tra ngay xem có kẻ nào đang phá hoại đường ống dưới hầm!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!