Nhạc nềnBattleField4

Bóng Rình Rập Hầm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới tầng hầm tòa tháp Hoàng Kim đặc quánh như nhựa đường, sực nức mùi ẩm mốc của bê tông ngấm nước bão và xú khí amoniac nồng nặc bốc lên từ những đường ống xả thải rò rỉ. Ngoài khơi Sihanoukville, cơn bão biển bắt đầu gầm rú, quăng quật những luồng gió rít qua khe thông gió hẹp, mang theo hơi muối mặn chát và những hạt mưa dột rỏ xuống nền gạch trơn trượt.


Bùi Văn Hoàng ngồi tựa lưng vào vách tường gạch mục nát của khu vệ sinh chung tầng hầm. Bàn tay phải thô ráp, chai sạn của anh khẽ run lên khi tự chạm vào bả vai phải của mình. Vết bỏng rách sâu do đòn roi điện của bọn bảo an mấy ngày trước, cộng với việc ngâm nước bẩn dưới hố pít thang máy lúc bảo trì, giờ đã sưng tấy lên, loét đỏ và rỉ ra thứ dịch vàng hôi hám. Cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ thiêu đốt từ bên trong lồng ngực, khiến nhịp thở của Hoàng dồn dập, nóng hổi. Anh nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, cố nén tiếng rên rỉ thoát ra ngoài kẽ môi.


“Tiến... em ở đâu...”


Hoàng nhắm nghiền mắt, lẩm bẩm trong vô vọng. Nỗi dằn vặt tự trách cứ như một lưỡi dao nung đỏ xoáy vào tim anh. Nếu ngày đó anh không lờ đi lời cảnh báo của bác Thiết, nếu anh không để Tiến gánh thay khoản nợ cờ bạc mạng của gia đình họ Lê, thì đứa em trai hai mươi hai tuổi của anh đã không phải nhẹ dạ cả tin ký vào bản hợp đồng lao động ma để rồi biến mất tăm tích trong những đặc khu lừa đảo đầy máu và nước mắt này. Giờ đây, Hoàng đang ở ngay trong hang cọp, nhưng khoảng cách giữa anh và Tiến lại mịt mù như sương mù trên biển đêm.


Hoàng thọc tay vào thắt lưng bộ đồ bảo hộ kaki màu xám bám đầy bụi xi măng, chạm vào chiếc kìm cách điện mười kilovôn cán đỏ—di vật duy nhất của ông Năm để lại trước khi bị Sam sát hại dưới hầm máy phát. Lớp cao su bọc cán kìm rạn nứt nhẹ ở đuôi, nhưng phần thép crôm-va-na-đi-um vẫn lạnh ngắt và sắc bén. Đây là vũ khí, là công cụ, và cũng là tín vật thiêng liêng giữ cho lý trí của Hoàng không bị bóng tối địa ngục này nuốt chửng.


“Hoàng... Anh Hoàng...”


Một tiếng thì thầm run rẩy vang lên từ phía cửa sập kỹ thuật thông sang giếng gió phía Đông. Vy bước ra từ bóng tối, dáng người thanh mảnh của cô ẩn hiện dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn huỳnh quang nhấp nháy sắp cháy bóng. Khuôn mặt cô gái hai mươi sáu tuổi nhợt nhạt, tóc buộc cao xộc xệch, mặc bộ đồ công sở rách gấu bám đầy vết bẩn. Vy là nữ phiên dịch bị ép làm việc cho văn phòng lừa đảo của Sam, nhưng ẩn sau vẻ ngoài yếu ớt ấy là một ý chí kiên cường ẩn giấu.


“Chúng nó bắt đầu rà soát danh sách lao động kỹ thuật dưới hầm rồi,” Vy nói gấp, hơi thở cô dồn dập. “Sophy đang yêu cầu Sam đối chiếu vân tay từng người. Nếu họ phát hiện ra anh lén sửa bảng điện tổng không có lệnh bảo trì...”


“Tôi biết,” Hoàng ngắt lời, giọng trầm khàn và lỳ lợm. “Nhưng đường cáp ngầm Pháp thuộc dưới móng bể nước cứu hỏa là lối thoát duy nhất của chúng ta. Tôi cần thêm thời gian để đấu nối. Vy, cô phải cẩn thận. Đừng để Sam nghi ngờ.”


Đột nhiên, Hoàng im bặt. Đôi mắt sắc lạnh của người thợ mỏ Quảng Ninh co rút lại. Trên mặt sàn gạch trơn trượt ngập nước bẩn, một vệt sáng mờ phản chiếu từ hành lang ngoài cửa vệ sinh khẽ lay động. Đó là bóng của một cái đầu trọc lốc.


Có kẻ đang rình rập ngoài cửa.


Hoàng nhanh như cắt giơ tay ra hiệu cho Vy im lặng, ngón tay trỏ chỉ thẳng về phía bức tường gạch mục nát thông sang giếng thông gió kỹ thuật. Vy hiểu ý ngay lập tức, cô nín thở, khom người lách nhanh qua khe hở gạch vỡ, leo lên giếng gió dốc đứng. Tiếng vải kaki cọ xát vào thành tôn kẽm rít lên một tiếng siêu nhỏ trước khi biến mất hoàn toàn vào lòng ống tối đen.


Bóng đen ngoài cửa hành lang bắt đầu nhích lại gần. Qua khe cửa gỗ mục nát của nhà vệ sinh, Hoàng nhìn thấy rõ khuôn mặt gian giảo của Long "Trọc". Gã lao động người Việt phản bội, kẻ chấp nhận làm tai mắt cho Vũ Đình Lôi để đổi lấy vài điếu thuốc lá ngoại và những bữa ăn có thịt. Cái đầu cạo trọc lốc của gã lốm nhốm những vệt mồ hôi dầu bẩn thỉu, đôi mắt ti hí láo liên quét dọc các buồng vệ sinh hẹp, hàm răng khấp khểnh ố vàng lộ ra dưới nụ cười hiểm độc. Trong túi quần thun cháo lòng của gã, bao thuốc lá ngoại bẹp dúm ló ra một góc.


Long "Trọc" đã nghe thấy tiếng thì thầm. Gã biết mình sắp lập được công lớn. Nếu báo cáo vụ gặp gỡ ngầm này cho Vũ Đình Lôi hoặc sếp Sam, gã chắc chắn sẽ được thưởng một bao thuốc lá nguyên vẹn và một suất ăn không bị thiu.


Hoàng biết mình không thể để Long "Trọc" rời khỏi đây. Nếu gã chạy ra ngoài hành lang hét lên, hoặc báo cáo cho bọn bảo an trực ban, toàn bộ kế hoạch nổi dậy và hơn hai mươi lao động nòng cốt dưới hầm tối số bốn sẽ bị tàn sát trước giờ G. Nhưng trong khu vệ sinh chung này không thể dùng bạo lực ồn ào. Tiếng động va chạm sắt thép hay tiếng la hét sẽ lập tức kích hoạt hệ thống báo động nhiệt của Roth ở phòng giám sát tầng mười tám.


Anh phải dụ gã vào cự ly cận chiến không tiếng động.


Ánh mắt Hoàng quét nhanh qua bức tường bên cạnh. Một hộp aptomat điện phụ bị nứt nắp nhựa lộ ra những sợi dây đồng trần rỉ sét, rò rỉ dòng điện nhỏ liên tục xuống vách tường ẩm ướt. Bộ não thợ điện của Hoàng nảy ra một kế hoạch liều lĩnh: "Giả vờ giật điện co giật".


Để đánh lừa một con chuột già gian giảo và đầy cảnh giác như Long "Trọc", trò diễn kịch thông thường sẽ không bao giờ đủ sức thuyết phục. Hoàng bắt buộc phải chịu một cái giá thật.


Hoàng bước lại gần hộp aptomat rò rỉ, cố tình để gót giày bảo hộ lao động dẫm vào vũng nước bẩn dưới sàn gạch. Anh hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn sốt đang thiêu đốt lồng ngực, rồi dứt khoát chạm bàn tay trần vào sợi dây pha nóng đang rò điện.


“Tạch! Xèo xèo!”


Một dòng điện xoay chiều một trăm mười vôn chạy thẳng qua các đốt ngón tay của Hoàng, xuyên qua cánh tay phải và giật mạnh vào lồng ngực anh. Cơn đau co thắt cơ học ập đến tức thì như một cú búa tạ nện thẳng vào tim. Toàn bộ cơ bắp tay phải của Hoàng co rúm lại, các khớp ngón tay cứng đờ, tê liệt hoàn toàn.


Hoàng trợn ngược mắt, hét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng rồi ngã vật xuống sàn gạch ẩm ướt. Cơ thể anh co giật liên tục trên nền nước bẩn, bọt mép sùi ra hai bên khóe miệng một cách chân thực nhất. Dòng điện rò rỉ thực tế đã làm tê liệt bắp tay phải của anh, cơn đau buốt tận xương tủy khiến gương mặt Hoàng xám xịt lại, mồ hôi vã ra như tắm.


Long "Trọc" nghe thấy tiếng nổ điện và tiếng ngã huỵch của Hoàng. Gã hốt hoảng bước nhanh vào bên trong, tay lăm lăm chiếc điện thoại thông minh nứt màn hình dính mỡ dầu. Nhìn thấy Hoàng đang nằm co quắp dưới đất, chân tay giật liên hồi sát cạnh hộp điện bốc khói khét lẹt, mắt Long "Trọc" lóe lên vẻ tham lam tột độ.


“Chết mẹ mày chưa, thằng thợ mỏ tinh tướng?” Long "Trọc" cười sằng sặc, giọng thì thầm đầy đê tiện. “Ỷ có tài sửa điện để sếp Sam trọng dụng à? Đêm nay tao sẽ lột sạch đồ trên người mày, xem chiếc kìm cán đỏ mày giấu ở đâu!”


Long "Trọc" hoàn toàn sập bẫy tâm lý. Gã nghĩ Hoàng đã bị dòng điện cao áp giật chết lâm sàng hoặc mất hoàn toàn khả năng phản kháng. Gã cất điện thoại vào túi quần, khom người cúi xuống, thò bàn tay bẩn thỉu định lục soát túi quần bảo hộ kaki của Hoàng để cướp chiếc kìm cách điện cán đỏ.


Nhưng ngay khi ngón tay của Long "Trọc" vừa chạm vào cạp quần của Hoàng, bóng tối phía sau cánh cửa buồng vệ sinh số ba bất ngờ dao động.


Sơn lao ra như một con mãnh thú xuất chuồng.


Thể hình vạm vỡ cao một mét tám mươi của cựu lính nghĩa vụ quân sự sừng sững che khuất ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Sơn mặc chiếc áo ba lỗ đen sờn cũ lộ ra bắp tay cuồn cuộn và vết sẹo đạn bắn loang lổ trên ngực. Gương mặt lỳ lợm, sát khí đằng đằng của gã không một chút do dự.


Sơn vung hai cánh tay hộ pháp, vòng sợi xích sắt xích chó béc-giê rỉ sét quấn chặt quanh cổ Long "Trọc" từ phía sau, dùng trọng lượng cơ thể kéo ghì mạnh gã phản bội lùi sâu vào buồng vệ sinh tối tăm.


“Ư... ực...”


Long "Trọc" trợn mắt, hai chân giãy giụa điên cuồng trên sàn gạch trơn trượt. Sợi xích sắt siết chặt vào yết hầu gã, triệt tiêu hoàn toàn mọi luồng khí thở và âm thanh la hét. Gã cố gắng dùng móng tay cào cấu vào cánh tay rắn như đá tảng của Sơn, nhưng cựu lính nghĩa vụ chỉ lạnh lùng siết chặt hơn, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên dưới lớp da ngăm đen.


Hoàng lập tức ngừng co giật. Anh nén cơn tê bì đang chạy dọc cánh tay phải bị giật điện thực tế, dùng tay trái bám vào cạnh bồn rửa mặt để gượng dậy. Khớp gối bên trái bị rạn xương bánh chè nhói lên đau đớn, nhưng anh vẫn lỳ lợm bước tới, dùng bàn tay trái khỏe mạnh bịt chặt miệng Long "Trọc" để ngăn chặn bất kỳ tiếng động rên rỉ nào thoát ra.


“Siết chặt vào, Sơn! Đừng để nó khua chân!” Hoàng thì thầm, giọng khàn đặc đầy uy lực.


Sơn gầm nhẹ trong lồng ngực, xoay người khóa chặt khớp vai của Long "Trọc", ép gã quỳ sụp xuống nền gạch dơ bẩn. Lực siết từ sợi xích sắt rỉ sét khiến mặt gã phản bội tím tái lại, mắt lồi ra đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Gã không thể ngờ gã thợ điện nhút nhát và cựu lính nghĩa vụ lỳ lợm lại dám ra tay tàn khốc ngay dưới mũi đội bảo an như vậy.


Sau ba mươi giây giãy giụa trong vô vọng, cơ thể Long "Trọc" mềm nhũn ra, đầu gục xuống sàn gạch dính đầy nước thải bẩn thỉu. Gã lịm đi do thiếu oxy đại não tạm thời, nhưng chưa chết.


Sơn nới lỏng sợi xích sắt, thở dốc một hơi, ánh mắt lầm lì quét qua Hoàng:


“Hạ gục im lặng rồi. Để tôi bẻ gãy khớp tay nó cho chắc ăn.”


“Khoan đã,” Hoàng ngăn lại, anh quỳ xuống bên cạnh thân xác bất động của Long "Trọc". “Lục soát người nó trước. Tìm chiếc điện thoại.”


Hoàng nhanh chóng thọc tay vào túi quần thun cháo lòng của Long "Trọc". Ngoài bao thuốc lá ngoại bẹp dúm và vài mảnh kẽm gai rỉ sét, anh rút ra chiếc điện thoại thông minh nứt màn hình của gã.


Màn hình điện thoại vẫn đang sáng xanh. Hoàng bấm mở ứng dụng nhắn tin WeChat nội bộ của đặc khu.


Ngay lập tức, tim Hoàng thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Sơn ghé sát đầu nhìn vào màn hình, gương mặt lỳ lợm của gã cựu binh cũng biến đổi sắc mặt, cơ quai hàm giật liên hồi.


Trên khung chat gửi đến tài khoản của Vũ Đình Lôi, một tin nhắn thoại đã được gửi thành công cách đây đúng một phút. Hoàng bấm phát lại bằng âm lượng nhỏ nhất sát tai:


*“Anh Lôi... Thằng Hoàng thợ điện có biến dưới hầm vệ sinh... Nó đang lén gặp con phiên dịch Vy... Anh dẫn sếp Sầm xuống hầm bắt sống...”*


Tiếng rít của gió bão ngoài khe thông gió dường như ngưng bặt trong tích tắc. Bóng tối trong khu vệ sinh chung tầng hầm bỗng chốc trở nên lạnh ngắt như hầm mộ băng giá.


Long "Trọc" đã lén gửi báo cáo từ trước khi bước chân vào phòng.


Hoàng siết chặt chiếc điện thoại nứt màn hình trong lòng bàn tay trái đến mức vỏ nhựa kêu răng rắc. Vết thương bỏng loét ở bả vai phải của anh co rút dữ dội, cơn đau vật lý hòa cùng áp lực thời gian nghẹt thở dâng lên tột cùng. Vũ Đình Lôi—gã đại diện người Việt chuyên dụ dỗ lừa bán lao động, kẻ gián tiếp hại em trai Tiến của anh mất tích—chắc chắn đang dẫn theo gã sát thủ Hải Phòng hung hãn Sầm "Chột" mang dao phay tràn xuống hầm kỹ thuật.


Lực lượng bảo an của Sam cũng sẽ được báo động đỏ trong vòng vài phút tới.


Sơn nhìn Hoàng, bàn tay gã nắm chặt sợi xích sắt rỉ sét loang lổ vết máu khô, giọng lạnh lùng đầy sát khí:


“Hoàng. Chúng nó sắp xuống tới nơi rồi. Trận này không thể trốn được nữa. Chúng ta phải tử chiến dưới hầm tối này thôi!”


Hoàng đứng thẳng dậy dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy sắp tắt vĩnh viễn. Bắp tay phải của anh vẫn còn tê bì do dòng điện rò rỉ thực tế chạy qua, nhưng ánh mắt anh đã chuyển sang màu xám xịt lạnh lùng của than đá vùng mỏ—ánh mắt của một kẻ đã bị dồn vào đường cùng và sẵn sàng bẻ gãy mọi trật tự cai trị tàn bạo bằng chính đôi bàn tay thợ điện của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!