Đồng Nát Thành Vũ Khí
Tiếng móng vuốt sắc nhọn của con béc-giê gác cổng cào sột soạt lên cánh cửa sắt rỉ sét vang lên như những nhát dao khứa vào dây thần kinh đang căng thẳng tột độ của Hoàng và Kiet. Mùi gỉ sắt ẩm ướt hòa lẫn với mùi amoniac khai nồng từ bể chứa nước cứu hỏa bốc lên nghẹt thở. Ngoài hành lang kỹ thuật, tiếng quát khàn đặc bằng tiếng Khmer của Chey dội lại, kèm theo tiếng xích sắt kéo lê loảng xoảng trên nền bê tông:
“Có ai ở trong đó không?”
Kiet run lên, bắp tay đen nhẻm bám đầy nước bẩn siết chặt lấy chiếc mỏ lết cỡ lớn dắt sau thắt lưng. Gã nhìn Hoàng bằng ánh mắt cầu cứu. Trong không gian tối tăm này, một khi cánh cửa sắt kia mở ra, luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn của Chey sẽ lập tức bóc trần hai cái bóng ướt sũng đang đứng cạnh miệng bể nước cứu hỏa.
Hoàng không hoảng loạn. Mười năm lăn lộn trong những hầm lò tối tăm của mỏ than Vàng Danh đã rèn luyện cho anh một cái đầu lạnh đến đáng sợ trước những lằn ranh sinh tử. Anh áp sát tai vào vách tường bê tông rỗ nứt, đếm nhẩm nhịp chân của Chey.
*Năm bước. Bốn bước. Con béc-giê đang hít ngửi ở khe cửa dưới.*
“Kiet, hạ nắp sập xuống. Không được gây tiếng động,” Hoàng thì thầm, giọng trầm khàn nhưng đầy uy lực ra lệnh.
Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý. Kiet gồng cơ bụng, dùng hai tay đỡ lấy mép tấm nắp bê tông dày 10cm, từ từ hạ xuống miệng bể nước. Hoàng dùng chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm—vật bảo mệnh vừa được truyền thừa—chèn khéo léo vào kẽ hở giữa nắp sập và bệ đá để giảm thiểu tối đa tiếng va chạm bê tông.
“Cộc.”
Một tiếng động siêu nhỏ vang lên, vừa vặn bị tiếng gió bão gầm rú bên ngoài cửa sổ thông gió nuốt chửng. Ngay khi nắp sập vừa khít, Hoàng kéo Kiet lùi sâu vào góc khuất phía sau đường ống dẫn nước cứu hỏa áp lực cao. Đây là góc chết duy nhất không bị quét trúng bởi khe hở của cửa sắt hành lang.
“Cạch!”
Cánh cửa sắt rỉ sét bị Chey đạp mạnh từ bên ngoài. Luồng ánh sáng trắng lóa từ đèn pin của gã bảo an quét mạnh vào phòng, xé toạc bóng tối. Con béc-giê nghiệp vụ sục sạo lao vào, mũi nó hếch lên, hít ngửi điên cuồng trên sàn gạch ẩm ướt.
Hoàng nín thở, lưng áp chặt vào vách tường bê tông lạnh ngắt. Vết thương bỏng cũ ở bả vai phải bị nước bẩn bể cứu hỏa ngấm vào bắt đầu nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Anh cảm nhận được từng giọt mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương, hòa cùng dòng nước lạnh buốt dưới 15 độ C vẫn đang rỏ ròng ròng từ gấu áo bảo hộ kaki xám.
Con chó béc-giê sủa lên một tiếng ngắn, nó bắt đầu tiến về phía đường ống nước cứu hỏa nơi Hoàng và Kiet đang ẩn nấp. Móng vuốt của nó gõ lộc cộc trên sàn gạch trơn trượt.
*Chết tiệt, mùi nước bể cứu hỏa trên người mình quá nồng.*
Hoàng nhanh trí nhìn xuống vũng nước thải đen ngòm dính đầy dầu máy rò rỉ từ máy nén khí sát cạnh chân. Không một chút do dự, anh khom người, vớt một vốc dầu máy đen kịt bôi thẳng lên hai ống quần bảo hộ và bả vai đang rỉ máu. Kiet cũng nhanh chóng hiểu ý, gã trét bùn đất bẩn thỉu dọc hành lang lên khắp cánh tay trần.
Con béc-giê dừng lại cách mũi giày của Hoàng chưa đầy nửa mét. Nó hít ngửi điên cuồng vào vệt dầu máy nồng nặc, hắt xì liên tục rồi quay đầu tháo chạy ra phía cửa do bị mùi hydrocacbon thơm của dầu diesel làm tê liệt khứu giác.
“Mẹ kiếp, phòng này toàn mùi dầu thối. Đi thôi!” Chey bực bội chửi thề bằng tiếng Khmer, gã giật mạnh sợi xích cổ con chó, quay lưng bước ra ngoài và khóa sập cửa sắt lại.
Tiếng bước chân và tiếng xích sắt xa dần. Kiet thở phào một hơi dài, gã ngồi sụp xuống nền gạch, hai đầu gối vẫn chưa hết run:
“Suýt chút nữa là mạng tiêu rồi, Hoàng. Gã Chey này nổi tiếng tàn nhẫn, nếu bị gã bắt được dưới này, gã sẽ xích chân chúng ta vào hầm tối cho chuột gặm.”
Hoàng không đáp. Anh bước ra khỏi góc khuất, mắt nhìn chằm chằm vào nắp sập bê tông của bể nước cứu hỏa. Đầu óc anh đang hoạt động hết công suất.
“Đường cáp ngầm Pháp thuộc dưới móng là có thật,” Hoàng trầm giọng nói, bàn tay miết nhẹ lên lưỡi thép của chiếc kìm cán đỏ. “Nhưng tấm lưới thép phi mười hai chặn cửa ống dẫn bê tông quá dày. Muốn cắt đứt nó dưới nước sâu ba mét, chúng ta bắt buộc phải có dây cáp đồng lõi dày để đấu nối nguồn điện từ máy phát điện dự phòng xuống mỏ cắt khí gas tự chế.”
“Cáp đồng lõi dày?” Kiet nhíu mày suy nghĩ. “Loại đó chỉ có ở các tủ điện thông minh tầng cao hoặc trong kho phế liệu kỹ thuật của gã Phirun dưới tầng hầm này. Nhưng kho của Phirun khóa chặt bằng lưới B40, gã lại trực tiếp ngồi canh gác ngày đêm.”
“Tôi sẽ có cách đột nhập vào đó. Nhưng tôi cần người dẫn đường và vận chuyển,” Hoàng nói, ánh mắt anh lóe lên tia sáng sắc sảo. “Tôi cần Seng.”
Seng là một lao động bản địa người Campuchia nghèo khổ, làm công việc dọn dẹp vệ sinh trong đặc khu. Gã có dáng người gầy gò, da đen sạm và luôn mặc bộ đồ công nhân màu cam rách nát. Điểm yếu lớn nhất của Seng là cực kỳ thèm khát thuốc lá ngoại—thứ xa xỉ phẩm mà chỉ có bảo an hoặc quản lý cấp cao mới được sở hữu. Hoàng đã từng dùng một vài điếu thuốc lá 555 nhặt nhạnh được để đổi lấy thông tin về các góc chết của camera giám sát từ Seng. Gã dọn dẹp này thông thuộc từng ngóc ngách của tòa tháp Hoàng Kim hơn bất kỳ ai.
Nửa tiếng sau, thông qua sự móc nối kín kẽ của Kiet, Seng lén lút gặp Hoàng tại góc tối phía sau nhà kho phế liệu kỹ thuật tầng hầm.
“Hoàng, mày điên rồi,” Seng thì thầm bằng thứ tiếng Việt bồi, mắt láo liên nhìn quanh sợ hãi. “Kho phế liệu của Phirun là vùng cấm. Gã mà bắt được tao dẫn mày vào, gã sẽ dùng dùi cui điện gí vào gáy tao cho đến chết.”
Hoàng không nói nhiều. Anh thọc tay vào túi quần bảo hộ kaki, rút ra hai điếu thuốc lá 555 còn nguyên vẹn, được bọc kỹ trong mảnh nilon chống nước. Hương thơm đặc trưng của sợi thuốc lá ngoại sấy khô lập tức làm hai mắt Seng sáng rực lên trong bóng tối.
“Hai điếu này là tiền cọc,” Hoàng trầm giọng, đưa thuốc sát mũi Seng. “Dẫn tôi và Huy vào kho phế liệu trong vòng mười lăm phút ca trực đêm. Sau khi xong việc, tôi sẽ đưa thêm nửa bao.”
Seng nuốt nước bọt ực một tiếng, lòng tham và cơn thèm thuốc đã chiến thắng nỗi sợ hãi bạo lực. Gã nhanh tay giật lấy hai điếu thuốc nhét vào cạp quần, gật đầu dứt khoát:
“Được, đi theo tao. Nhưng phải nhanh. Ca trực của gã lính gác Thong sắp đi qua khu vực bãi rác kỹ thuật.”
Hoàng quay lại hiệu triệu Huy—cậu bé 19 tuổi quê An Giang đang nhút nhát nấp sau đống thùng phuy cũ. Huy gầy nhom, bắp tay dính đầy mỡ bò, tay ôm khư khư chiếc tua-vít đa năng cán nhựa trong suốt.
“Huy, đi sát sau tôi. Nghe theo ám hiệu tay, tuyệt đối không được phát ra tiếng động,” Hoàng dặn dò.
“Dạ... dạ anh Hoàng,” Huy run rẩy gật đầu, mắt đầy vẻ lo sợ nhưng ý chí bám theo Hoàng để tự vệ vẫn cực kỳ kiên định.
Seng dẫn đường cho Hoàng và Huy luồn lách qua các dãy hành lang kỹ thuật tối tăm, ngập mùi ẩm mốc. Gã chỉ cho hai người những vệt bóng tối rộng chưa đầy hai mét dọc bờ tường—đó là những góc chết cố định của cụm camera hồng ngoại do lỗi lắp đặt máng cáp treo.
Trước mắt họ, Nhà kho phế liệu kỹ thuật tầng hầm hiện ra sau lớp hàng rào lưới thép B40 rỉ sét. Bên trong kho là một mê cung khổng lồ chứa đầy các thiết bị điện hỏng, vỏ cabin thang máy cũ, máng cáp và những thùng phuy dầu máy bỏ hoang bám đầy bụi amiăng độc hại. Cửa lưới B40 được khóa chặt bằng một sợi xích sắt thô sơ.
Seng lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa dọn dẹp, lén lút tra vào ổ khóa xích.
“Cạch.”
Cửa lưới hé mở. Hoàng và Huy nhanh chóng lách người vào bên trong, mùi rỉ sét và bụi bặm xộc thẳng vào mũi gây ho khan.
“Hai đứa mày có mười phút. Tao đứng ngoài này cảnh giới,” Seng nói rồi khép hờ cửa lưới lại.
Hoàng lập tức bắt tay vào việc. Mục tiêu của anh là tìm kiếm các cuộn dây cáp đồng phế liệu lõi dày—loại dây chịu tải cao áp dùng cho động cơ thang máy hoặc trạm biến áp phụ cũ bị vứt bỏ. Anh bò trườn qua các kệ sắt rỉ sét, dùng xúc giác nhạy bén của bàn tay thợ điện để tìm kiếm.
“Huy, tìm ở các góc kệ phía dưới. Tìm những cuộn dây có vỏ bọc cao su đen dày bằng ngón tay cái,” Hoàng chỉ đạo nhỏ.
Huy gật đầu, cậu bé bò rạp người xuống nền bê tông bám đầy bụi amiăng, luồn tay vào các kẽ hở tối tăm dưới gầm kệ sắt.
Thời gian trôi qua từng giây một cách nghẹt thở. Năm phút. Sáu phút. Hoàng vẫn chưa tìm thấy cuộn cáp nào đủ tiêu chuẩn chịu tải cho mỏ cắt dưới nước. Những sợi dây anh tìm thấy đều quá mỏng, lõi đồng bên trong sẽ bị nóng chảy ngay lập tức dưới dòng điện ba pha 380V.
Đột nhiên, từ phía ngoài cửa kho phế liệu, tiếng bước chân nặng nề nện dọc hành lang vang lên. Tiếng bốt quân đội không buộc dây va chạm vào nền gạch nghe lạch cạch.
Seng hốt hoảng ghé sát mặt vào lưới B40, thì thầm ríu rít bằng tiếng Khmer:
“Thong! Thong gác cổng phụ đang đi tuần tới! Trốn đi!”
Tim Huy như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu bé định đứng bật dậy chạy trốn nhưng Hoàng đã kịp thời lao tới, dùng bàn tay thô ráp đè chặt vai Huy xuống đất, ép cơ thể cậu bé nằm rạp sau một dãy thùng phuy dầu diesel cũ nát.
Ánh đèn pin vàng vọt của Thong quét qua cửa lưới B40, rọi thẳng vào những kệ sắt phế liệu bên trong kho. Thong là một lính gác Campuchia trẻ tuổi, mặt rỗ, mặc cảnh phục xộc xệch và vai khoác khẩu súng trường tấn công Type 56 cũ kỹ báng gỗ trầy xước. Gã đi tuần một cách lười biếng, mắt lờ đờ do thiếu ngủ.
“Seng? Mày làm gì ở đây giờ này?” Thong quát hỏi bằng tiếng Khmer, giọng đầy nghi ngờ khi thấy gã dọn dẹp đứng lóng ngóng trước cửa kho phế liệu.
Seng run rẩy, chiếc bật lửa gas màu đỏ dắt mang tai suýt rơi xuống. Nhưng gã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhờ bản năng sinh tồn đường phố. Gã giả vờ lóng ngóng kéo chiếc xe rác di động bọc tôn bên cạnh, cố tình dùng lực hông hích mạnh vào một thùng rác sắt lớn chứa đầy lon bia rỗng đặt sát mép tường.
“Xoảng! Rầm!”
Tiếng kim loại va chạm và tiếng lon bia rơi loảng xoảng vang dội khắp hành lang kỹ thuật hẹp, tạo ra một tiếng động cực lớn át đi tiếng thở dốc của Huy bên trong kho.
“Mẹ kiếp! Mày làm cái trò gì thế hả?” Thong giật mình quát lớn, họng súng trường Type 56 vô thức hạ xuống, hướng về phía đống lon bia đang đổ nhào dưới đất. Sự chú ý của gã hoàn toàn bị đánh lạc hướng khỏi cửa lưới B40.
“Dạ, em xin lỗi đại ca! Tay em trơn quá làm đổ thùng rác của các sếp bảo an,” Seng nói bằng giọng giả ngu ngơ, khom lưng quỳ gối nhặt từng lon bia để chắn tầm nhìn của Thong vào bên trong kho phế liệu.
Tận dụng khoảng trống 10 giây vàng ngọc khi Thong quay lưng lại, Hoàng nhanh mắt phát hiện ra một cuộn dây cáp đồng phế liệu lõi dày màu đen, bị vứt xó dưới đáy một chiếc cabin thang máy cũ nát sát cạnh chân anh. Cuộn dây có đường kính lõi đồng lên tới 6mm—hoàn hảo để dẫn dòng điện cao áp dưới nước.
Hoàng nhanh như cắt bò tới, dùng chiếc kìm cách điện cán đỏ bọc cao su dày bấm mạnh một nhát dứt khoát để cắt lấy đoạn cáp đồng dài khoảng năm mét. Lưỡi kìm thép crôm-va-na-đi-um sắc bén ngọt lịm cắt đứt sợi cáp không hề gây ra tiếng động lớn.
Nhưng làm sao để vận chuyển cuộn cáp đồng lõi dày, nặng trịch này qua các chốt gác dày đặc camera hành lang?
Đúng lúc đó, Thành "Còi"—cậu bé phụ tá lau dọn tủ điện yếu ớt—xuất hiện phía sau cửa lưới B40 cùng chiếc xe lau sàn và cây lau nhà công nghiệp cỡ lớn. Thành "Còi" là mắt xích vận chuyển ngầm được Hoàng cài cắm từ trước. Cậu bé có dáng người cao gầy, ngực lép, bắp tay chằng chịt vết sẹo roi điện cháy xém do thường xuyên bị bảo an hành hung.
Thành "Còi" nhanh nhẹn đẩy cây lau nhà vào sát khe hở của lưới B40. Hoàng hiểu ý ngay lập tức. Anh nhanh tay nhét cuộn dây đồng lõi dày vừa cắt được vào bên trong lõi ống nhựa rỗng của cây lau nhà công nghiệp, rồi dùng những sợi giẻ lau sàn dính đầy nước bẩn bọc kín bên ngoài để ngụy trang hoàn hảo.
Trong khi Hoàng đang ngụy trang dây đồng, Huy ở góc tối gầm kệ sắt vẫn đang lục lọi tìm kiếm. Cánh tay gầy gò của cậu bé vô tình chạm phải một chiếc bao tải dứa màu xanh rách nát, nằm khuất sau những thùng phuy dầu máy cũ bám đầy bụi amiăng.
Huy tò mò kéo nhẹ miệng bao tải. Một loại bột màu vàng mịn, tỏa ra mùi hắc đặc trưng của lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi cậu bé.
*Cái gì thế này?*
Huy dùng ngón tay quệt thử một ít bột màu vàng đưa lên mũi ngửi. Gương mặt cậu bé lập tức biến đổi từ tò mò sang chấn động tột độ. Đây chính là bột lưu huỳnh nông nghiệp—loại hóa chất cực lớn được đặc khu nhập về với số lượng hàng bao tải để rải quanh móng tòa tháp diệt chuột bọ và rắn rết bò vào sòng bạc.
Đối với một người bình thường, bột lưu huỳnh chỉ là chất diệt côn trùng vô hại. Nhưng với Huy—cậu học trò nhỏ khéo tay đã được Hoàng dạy cho những nguyên lý hóa học cơ bản dưới hầm tối—đây chính là nguyên liệu thô hoàn hảo để chế tạo mìn khói ngạt tự chế.
*Lưu huỳnh... Nếu trộn với bột phân bón hóa học và cồn y tế dưới hầm, mình có thể chế tạo ra những quả mìn khói ngạt tỏa ra khí SO2 đặc quánh. Chỉ cần một quả, toàn bộ hành lang hẹp của bọn bảo an sẽ biến thành địa ngục ngạt thở!*
Huy nín thở, tim đập liên hồi như trống trận. Cậu bé nhanh tay xúc đầy một túi nilon lớn bột lưu huỳnh nông nghiệp, quấn chặt miệng túi rồi giấu kỹ vào bên trong bụng áo thun xanh lá rộng thùng thình bám đầy dầu mỡ của mình.
Ngoài hành lang, Seng vẫn đang quỳ gối nhặt nhạnh đinh vít và lon bia dưới chân Thong. Gã dọn dẹp lén lút rút từ trong cạp quần ra một điếu thuốc lá 555 vừa nhận từ Hoàng, khéo léo chìa ra trước mặt gã lính gác rỗ:
“Đại ca Thong, đêm bão lạnh quá. Em có điếu thuốc ngoại của sếp Sam thưởng cho ban chiều, dâng đại ca hút cho ấm người.”
Thong nhìn thấy điếu thuốc lá 555 đầu lọc vàng sang trọng, đôi mắt lờ đờ lập tức sáng lên. Gã giật lấy điếu thuốc, đưa lên mũi hít hà đầy thèm khồng rồi nhét vào túi ngực áo cảnh phục. Gã cười cợt đầy vẻ hách dịch, dùng báng súng trường gõ nhẹ vào đầu Seng dằn mặt:
“Khôn hồn đấy con chó dọn rác. Nhặt nhanh lên rồi xéo đi chỗ khác dọn dẹp. Đêm nay sếp Sam đang tức giận vì vụ mất điện tầng trệt, lở vẩn ở đây gã bắn nát đầu mày.”
“Dạ, dạ, em đi ngay đại ca,” Seng cúi đầu van lạy giả tạo.
Thong xách súng trường Type 56 lững thững bỏ đi tuần tiếp dọc hành lang phía Tây. Tiếng bước chân gã xa dần.
Seng lập tức quay lại cửa lưới B40, mặt cắt không còn giọt máu thúc giục:
“Xong chưa? Đi mau! Thong đi rồi nhưng gã Phirun sắp quay lại bàn trực kho!”
Hoàng và Huy lách người ra khỏi cửa lưới B40. Thành "Còi" nhanh chóng thu hồi cây lau nhà công nghiệp chứa cuộn cáp đồng lõi dày giấu trong lõi ống, lầm lũi đẩy xe nước lau sàn di chuyển về phía thang máy kỹ thuật dưới sự giám sát của hệ thống camera hành lang chính. Cuộn dây đồng nặng trịch di chuyển trót lọt qua các chốt gác mà không hề gây ra một sự nghi ngờ nào từ phía phòng giám sát của Roth.
Hoàng đưa thêm nửa bao thuốc lá 555 còn lại cho Seng như lời hứa sòng phẳng. Seng nhận lấy thuốc, cười toe toét rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối hành lang kỹ thuật.
Khi quay trở lại căn phòng bảo trì thang máy tầng hầm tối tăm, Hoàng ngồi sụp xuống bệ bê tông, bả vai phải bị rách miệng khâu dán keo 502 bắt đầu rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm mảng áo kaki xám. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau, mắt nhìn chằm chằm vào đoạn dây cáp đồng lõi dày vừa thu được.
Huy bước lại gần Hoàng, gương mặt trẻ măng vẫn chưa hết bàng hoàng sau phi vụ đột nhập nghẹt thở. Cậu bé lén lút rút từ trong bụng áo ra chiếc túi nilon chứa đầy bột màu vàng mịn, đặt trang trọng lên mặt hòm tôn đựng dụng cụ trước mặt Hoàng.
“Anh Hoàng... nhìn này,” Huy thì thầm, giọng run lên vì phấn khích. “Em tìm thấy bột lưu huỳnh nông nghiệp diệt chuột trong kho của Phirun. Nhiều lắm, cả bao tải lớn.”
Hoàng nhìn chằm chằm vào đống bột màu vàng mịn tỏa mùi hắc đặc trưng. Đôi mắt xám xịt như than đá của cựu thợ mỏ Quảng Ninh khẽ nheo lại, một tia sáng lạnh lùng bùng lên trong bóng tối hầm ngầm.
Anh biết rõ đặc tính hóa học của lưu huỳnh khi cháy trong không gian kín không có quạt thông gió đảo chiều. Đây không chỉ là đồng nát phế liệu, đây chính là chất tạo khói ngạt—vũ khí khống chế diện rộng tối thượng giúp nhóm nổi dậy tay không của anh có thể bẻ gãy hỏa lực súng đạn của Đội bảo an tháp Hoàng Kim khi giờ G kích hoạt.
“Lưu huỳnh nông nghiệp...” Hoàng trầm giọng, bàn tay thô ráp của anh miết nhẹ lên đống bột vàng. “Tốt lắm, Huy. Chú em đã lập được công lớn. Đây chính là thứ sẽ giúp chúng ta mở đường máu giải thoát cho đồng bào.”
Tuy nhiên, niềm vui ngắn ngủi lập tức bị dập tắt bởi thực tế tàn nhẫn.
Hoàng đặt đoạn cáp đồng lõi dày năm mét lên bản vẽ sơ đồ hệ thống cáp ngầm Pháp thuộc dưới móng. Anh dùng thước kẹp cơ khí đo đạc khoảng cách thực tế từ bể chứa nước cứu hỏa ra ngoài bãi bồi bãi biển Sihanoukville.
Đôi chân mày Hoàng nhíu chặt lại. Gương mặt anh tối sầm dưới ánh nến tù mù.
“Năm mét cáp đồng vẫn chưa đủ,” Hoàng nghiến răng, giọng đầy vẻ lo ngại. “Đường ống ngầm dưới móng dài tới hai trăm mét. Để khôi phục hoàn toàn đường cáp ngầm chịu tải ba pha ra ngoài bãi biển, chúng ta cần ít nhất năm mươi mét cáp đồng lõi dày tương tự.”
Kiet từ góc phòng bước lại, vẻ mặt lo lắng tột cùng nhìn Hoàng:
“Năm mươi mét cáp đồng lõi dày? Số lượng lớn như thế chỉ có thể nằm trong kho vật tư chính của gã Phirun ở tầng hầm sát cạnh phòng máy phát điện dự phòng. Nhưng kho chính đó được bảo vệ nghiêm ngặt bằng cửa thép khóa chốt cơ học nặng trịch, và Phirun luôn mang theo dùi cui điện công suất năm trăm kilovôn gác trực tiếp hai mươi tư trên hai mươi tư.”
Hoàng im lặng. Bàn tay anh nắm chặt lấy chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm. Áp lực thời gian đang đè nặng lên vai người thợ điện mỏ kiên cường. Ca trực đêm của bảo an sắp kết thúc, và chỉ còn đúng hai ngày nữa là đến đêm bão biển đổ bộ—thời điểm vàng duy nhất để kích hoạt cuộc nổi dậy.
Anh phải đột nhập vào kho chính của Phirun một lần nữa, đối mặt trực diện với gã thủ kho hách dịch tàn bạo để cướp bằng được năm mươi mét cáp đồng sinh tử, bất chấp mọi rủi ro bị bắt giữ và tra tấn dã man.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!