Nhạc nềnBattleField4

Lối Thoát Nước Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của gã Phirun xa dần rồi mất hẳn sau cánh cửa gỗ bọc tôn đầu hành lang kỹ thuật. Không gian hố pít thang máy chính quay trở lại với sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng nước bẩn nhỏ giọt đều đặn từ trên giếng thang dội xuống vũng nước thải đen ngòm dưới chân. Hoàng đứng lặng trong bóng tối, hai tay siết chặt lấy thành hòm tôn đựng dụng cụ bảo trì. Dưới đáy hòm, chiếc kìm cách điện cán cao su màu đỏ của ông Năm nằm im lìm dưới lớp giẻ lau dính đầy mỡ bò. Đó không chỉ là một công cụ cơ khí, mà là chiếc phao cứu sinh duy nhất của hàng trăm con người đang bị giam cầm tại tháp Hoàng Kim.


Hoàng khom người đỡ ông Năm ngồi dậy lên bệ bê tông khô ráo. Gương mặt ông Năm xám xịt dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn dây tóc, hơi thở khò khè đứt quãng do cú thúc dùi cui tàn bạo của Phirun vào sườn trái.


“Cháu không sao chứ Hoàng?” Ông Năm thều thào, bàn tay run rẩy bám chặt lấy vai Hoàng. “Gã Phirun đó... gã sẽ không để yên đâu. Cháu phải hành động nhanh lên.”


“Cháu không sao. Chú cứ tì lưng vào đây nghỉ ngơi.” Hoàng gật đầu, ánh mắt lỳ lợm xám xịt như than đá vùng mỏ lộ rõ vẻ quyết tâm. “Cháu đã định vị được điểm nút tiếp theo rồi. Cháu phải đi tìm Kiet.”


Kiet là một thợ sửa ống nước lành nghề người Thái Lan, bị lừa bán sang đặc khu cùng đợt với Hoàng và đang bị giam lỏng ở khu kỹ thuật tầng hầm để bảo trì đường ống xả thải. Trái ngược với vẻ ngoài thấp đậm, da đen nhẻm bám đầy bùn đất của một người lao động vùng Issan nghèo khó, Kiet là kẻ cực kỳ lanh lợi và sở hữu khả năng chịu ngạt nước đáng kinh ngạc nhờ những năm tháng lặn sông bắt cá thuở nhỏ. Cả hai đã từng vài lần chạm mặt nhau trong các ca bảo trì hầm tối, hiểu ý nhau qua những bản vẽ thô sơ bằng đầu tua-vít trên nền đất bụi.


Hoàng xách hòm tôn bước ra khỏi phòng bảo trì thang máy, áp dụng Quy tắc di chuyển góc tối camera để lách qua hai khúc quanh hành lang kỹ thuật. Cứ sau mười lăm giây, cụm camera hồng ngoại phía trên trần lại xoay quét một vòng. Hoàng đếm nhẩm trong đầu, nhịp chân dứt khoát áp sát lưng vào vệt bóng tối rộng hai mét sát gờ tường bê tông rỗ nứt để tiếp cận lối vào Phòng điều khiển kỹ thuật điện tầng hầm.


Tại đây, Kiet đang ngồi xổm cạnh một đường ống dẫn nước cứu hỏa rỉ sét, tay lăm lăm chiếc mỏ lết cỡ lớn dắt sau thắt lưng quần jean cũ rách. Thấy bóng Hoàng xuất hiện, Kiet khẽ giật mình rồi nhanh chóng ra hiệu im lặng.


“Hoàng, gã Chan vừa đi tuần qua đây. Gã nghiện rượu đó đang tức giận vì tủ điện tầng trệt bị lỗi chạm mát liên tục,” Kiet nói bằng thứ tiếng Việt bồi pha tiếng Thái, giọng thì thầm sát tai Hoàng.


“Tôi biết. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian nữa,” Hoàng đáp, giọng trầm khàn ngắn gọn. “Ông Năm đã đưa cho tôi chiếc kìm cách điện. Ông ấy nói dưới đáy bể chứa nước cứu hỏa tầng hầm có một đường ống kỹ thuật cũ từ thời Pháp thuộc chạy ngầm dưới móng. Đó là lối duy nhất không bị camera quét trúng.”


Đôi mắt Kiet sáng lên dưới ánh đèn pin mờ tối, gã gật đầu dứt khoát: “Bể nước cứu hỏa nằm ngay sát móng tòa nhà, phía sau bức tường ngăn hầm tự hoại. Cửa sập bê tông bị khóa chốt thép gỉ nặng trịch, cần hai người mới bẩy nổi. Nhưng nước dưới đó lạnh lắm, lạnh buốt xương dưới mười lăm độ C vì bể nằm sâu dưới lòng đất móng bê tông.”


“Lạnh mấy cũng phải lặn. Tôi đi trước, ông cảnh giới phía trên,” Hoàng dứt khoát.


Cả hai lén lút di chuyển sát mép tường dẫn đến khu vực bể chứa nước cứu hỏa tầng hầm. Đây là một vùng cấm kỹ thuật tối tăm, ngập mùi ẩm mốc của bê tông ẩm ướt lâu năm và hoàn toàn biệt lập với các phòng máy tính lừa đảo phía trên. Cửa sập bê tông dày 10cm đậy kín miệng bể nước cứu hỏa, khóa chặt bằng một chốt thép gỉ sét nặng trịch.


Kiet dắt chiếc mỏ lết rỉ sét vào khe hở của chốt thép, gồng bắp tay to khỏe tì lực bẩy mạnh. Hoàng phối hợp dùng báng búa lực cán thép trong hòm đồ gá vào làm điểm tựa chịu lực. Hai người nín thở, dùng toàn lực đẩy ngược chiều kim đồng hồ.


“Két... rắc...”


Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên khô khốc trong không gian hẹp. Chốt thép gãy gập, nắp cửa sập bê tông từ từ hé lộ một khoảng tối đen ngòm phía dưới. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt mang theo mùi khai nồng nặc của khí amoniac rò rỉ nhẹ từ hầm tự hoại sát bên phả thẳng vào mặt hai người.


Hoàng ho sặc sụa, phổi anh nóng rát như bị bỏng hóa chất. “Khí amoniac... bể phốt sát bên bị rò rỉ qua vách nứt.”


“Nguy hiểm lắm, Hoàng. Lần lặn đầu tiên này mày phải ngoi lên sớm nếu không chịu nổi luồng khí độc tích tụ trên mặt nước,” Kiet cảnh báo, tay đưa cho Hoàng một đoạn dây dù quân sự cũ dài mười mét. “Buộc dây này vào bụng. Nếu dưới đó có biến cố gì, tao sẽ giật dây kéo mày lên.”


Hoàng gật đầu, quấn chặt sợi dây dù quanh bụng áo bảo hộ kaki xám dính đầy dầu mỡ. Anh tháo chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm giắt chắc vào thắt lưng da bọc bảo hộ, nhắm mắt hít một hơi thật sâu rồi nhảy thẳng xuống miệng bể nước tối đen.


“Tùm!”


Cái lạnh buốt dưới 15 độ C của dòng nước cứu hỏa lập tức ập vào da thịt Hoàng như hàng ngàn mũi kim châm. Cơ thể anh co rúm lại dưới áp suất nước lạnh, mạch máu dọc thái dương giật lên bần bật. Nước ngập qua đầu, bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy Hoàng. Anh không mang theo bình khí, không có đèn pin chống nước, tất cả những gì anh có thể dựa vào là xúc giác của đôi bàn tay thợ mỏ và kỹ năng Nhận diện chập điện qua tần số rít.


Hoàng bắt đầu lặn sâu xuống đáy bể nước lạnh buốt. Độ sâu của bể khoảng ba mét. Ở độ sâu này, áp suất nước lạnh ép chặt vào lồng ngực Hoàng, khiến phổi anh bỏng rát vì thiếu oxy. Anh dùng hai tay miết dọc theo vách bê tông cốt thép thô ráp, bám đầy rêu trơn trượt để định vị phương hướng trong bóng tối.


*Ở đâu? Đường cáp điện ngầm nằm ở đâu?*


Hoàng áp một bên tai sát vào vách bê tông lạnh ngắt, nín thở tập trung toàn bộ thính giác để lắng nghe dao động âm thanh truyền qua môi trường nước. Đối với một người bình thường, dưới đáy nước sâu chỉ có sự im lặng chết chóc. Nhưng với bộ óc nhạy bén của Hoàng, anh đang tìm kiếm một tần số rít siêu nhỏ—dao động khoảng 15 kilohertz của dòng điện xoay chiều rò rỉ từ đường cáp dự phòng ngầm Pháp thuộc.


“Uuu... uuu...”


Một tiếng rít tần số cao, siêu mỏng và ngắt quãng truyền qua làn nước buốt giá dội vào màng nhĩ tai trái của Hoàng. Tiếng rít phát ra từ góc Tây Nam sát đáy bể móng.


*Tìm thấy rồi!*


Hoàng dùng hai tay bám vào gờ bê tông rỗ nứt, rướn người lặn sâu xuống điểm phát ra âm thanh. Đúng lúc đó, một cơn đau tột cùng bất ngờ ập đến. Cơ đùi trái của anh co rút mạnh dưới cái lạnh cực hạn của nước sâu 3m. Cơn chuột rút tàn bạo làm chân trái của anh cứng đờ, không thể cử động, kéo theo vết thương bỏng cũ ở bả vai phải sưng tấy nhức nhối tột độ.


Hoàng vùng vẫy trong nước, cơ thể mất thăng bằng bắt đầu chìm dần xuống đáy bể bùn thải. Lượng oxy trong phổi đã cạn kiệt, lồng ngực anh thắt chặt lại như bị bóp nghẹt.


Trên bờ sập, Kiet cảm nhận sợi dây dù căng ra đột ngột và rung lắc liên hồi. Biết Hoàng gặp nguy hiểm dưới nước buốt, Kiet nghiến răng giật mạnh sợi dây thừng cảnh báo cứu hộ để kéo Hoàng lên mặt nước.


Nhưng Hoàng không muốn bỏ cuộc. Anh biết nếu ngoi lên lúc này mà chưa định vị được đầu ra của đường cáp ngầm, anh sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai khi ca trực đêm của bảo an Chey sắp bắt đầu tuần tra khu vực này. Hoàng dùng hết chút tàn lực cuối cùng ở tay phải, giật mạnh sợi dây dù ngược lại ba nhát—mật mã quy ước với Kiet: "Khoan kéo, tôi vẫn chịu được!"


Để khắc chế cơn chuột rút đang khóa chặt chân trái, Hoàng rút chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm khỏi thắt lưng. Dưới đáy nước tối đen, anh dùng hai gọng kìm bằng thép crôm-va-na-đi-um kẹp mạnh một cú dứt khoát vào bắp chân trái bị co rút.


Cú kẹp đau điếng bằng lực cơ khí cực mạnh kích thích trực tiếp vào hệ thần kinh co cơ, ép bó cơ đùi trái phải giãn ra giải phóng cơn chuột rút. Hoàng cắn chặt răng dưới nước để không bật ra tiếng thét, bọt khí oxy cuối cùng thoát ra khỏi khóe miệng anh hóa thành những bong bóng nhỏ nổi lên mặt nước.


Chân trái cử động lại được, Hoàng lập tức áp sát tay vào điểm phát ra tiếng rít rò điện sát đáy bể móng. Anh dùng đầu mũi kìm cán đỏ bẩy mạnh vào một mảng bê tông mục nát bám đầy rêu bẩn.


“Rắc... rắc...”


Mảng bê tông vỡ vụn lộ ra một đường ống dẫn bằng bê tông cốt thép có đường kính khoảng 80cm chạy ngầm xuyên qua móng tòa nhà ra ngoài bờ biển Sihanoukville. Đây chính là Đường cáp điện dự phòng ngầm dưới móng từ thời Pháp thuộc—con đường sống duy nhất không hề hiển thị trên sơ đồ an ninh hiện đại của đặc khu Hoàng Kim.


Hoàng vươn tay sờ sâu vào lòng ống dẫn bê tông, cảm nhận được dòng chảy nhẹ của nước thải rỉ ra phía bãi bồi tự do bên ngoài. Ý chí tự do bùng cháy dữ dội trong lồng ngực người thợ điện mỏ kiên cường.


Tuy nhiên, niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt bởi một chướng ngại vật tàn nhẫn.


Khi Hoàng miết tay dọc theo miệng ống dẫn bê tông để tìm lối chui vào, những ngón tay thô ráp của anh chạm phải một kết cấu kim loại lạnh ngắt, cứng đờ và sắc bén. Đó là một tấm lưới thép rỉ sét dày phi 12, được gia cố bằng những mối hàn chết chắc chắn bít kín hoàn toàn đầu vào của đường ống kỹ thuật ngầm dưới móng.


Hoàng dùng kìm bẩy mạnh vào mắt lưới thép nhưng tấm lưới rỉ sét dày vẫn đứng im lìm, không hề suy chuyển trước lực bẩy cơ học đơn lẻ của anh dưới nước sâu. Phổi anh đã cạn kiệt không khí hoàn toàn, đầu óc bắt đầu quay cuồng do thiếu oxy cực hạn.


Hoàng buộc phải buông tay, giật mạnh sợi dây dù hai nhát liên tiếp để Kiet kéo ngược mình lên mặt nước.


“Ào!”


Hoàng ngoi đầu lên khỏi mặt nước lạnh buốt của bể chứa, bám chặt lấy vành sập bê tông để thở dốc. Phổi anh hoạt động điên cuồng để nạp lại dưỡng khí, nhưng luồng khí amoniac rò rỉ nhẹ trên mặt nước làm anh ho khan rỉ máu dọc khóe miệng.


Kiet nhanh tay kéo Hoàng lên bệ xi măng khô ráo, lo lắng nhìn gương mặt hốc hác, nhợt nhạt cắt không còn giọt máu của đồng đội:


“Sao rồi Hoàng? Có tìm thấy đường ống ngầm không?”


“Tìm thấy rồi...” Hoàng thều thào, tay vẫn siết chặt chiếc kìm cán đỏ bám đầy bùn đen dưới nước. “Nhưng đường ống bê tông cốt thép đã bị bít kín hoàn toàn bởi một tấm lưới thép rỉ sét dày phi mười hai. Lực tay không thể bẩy đứt được dưới nước sâu.”


Gương mặt Kiet tối sầm lại đầy vẻ thất vọng: “Lưới thép phi mười hai bít kín? Mẹ kiếp, thế thì làm sao bò qua được?”


“Chúng ta phải cắt nó. Cần máy cắt khí gas tự chế dưới nước,” Hoàng nói, ánh mắt lỳ lợm xám xịt lộ rõ vẻ tính toán chiến thuật lạnh lùng. “Tôi cần Kiet hỗ trợ hệ thống đường ống dẫn khí dưới hầm.”


Đúng lúc đó, từ phía hành lang kỹ thuật ngoài cửa phòng bể chứa, tiếng xích sắt xột xoạt kéo lê trên nền bê tông vang lên đều đặn, theo sau là tiếng gầm gừ siêu nhỏ của một con chó săn béc-giê nghiệp vụ.


Hoàng và Kiet đông cứng người. Ánh đèn pin quét mạnh của gã quản lý chó săn Chey bắt đầu rọi dọc theo vách tường hành lang hẹp tiến sát về phía khu vực bể nước cứu hỏa.


“Có ai ở trong đó không?” Tiếng quát khàn đặc bằng tiếng Khmer của Chey dội lại từ phía cửa sắt rỉ sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!