Nhạc nềnBattleField4

Bò Qua Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước lạnh buốt ộc ra từ phế quản, mang theo cả vị rêu tanh nồng và máu loãng. Bùi Văn Hoàng quằn quại trên bệ bê tông sạt lở sát mép bể nước cứu hỏa, hai lá phổi co thắt dữ dội như muốn nổ tung. Từng luồng không khí ẩm ướt của hầm tối tràn vào lồng ngực, bỏng rát như tàn lửa mỏ than.


Kiet quỳ rạp bên cạnh, hai bàn tay đen nhẻm bám mỡ bò liên tục ép mạnh vào lồng ngực Hoàng để tống khứ lượng nước tù đọng ra ngoài. Gã thở dốc, giọng run lên vì sợ hãi:


'Thở đi, Hoàng! Mẹ kiếp, thở đi! Mày mà nằm xuống đây là cả lũ dưới này làm mồi cho súng máy hết!'


Phía đối diện, Lâm 'Hàn' đang ngồi tựa lưng vào máy phát điện Caterpillar, gương mặt lầm lì bết đầy muội than xám xịt. Cổ tay trái của Lâm bị bỏng hơi nước nhiệt độ cao phồng rộp một mảng da lớn dưới nước, những bọng nước rỉ dịch vàng rực rỡ dưới ánh đèn pin bọc cao su nứt kính. Gã cắn chặt răng, dùng tay phải quấn vội một dải giẻ lau sàn dơ bẩn quanh cổ tay để ngăn không cho dịch rỉ ra, nhưng ánh mắt một mí sắc lạnh vẫn không rời khỏi đường ống ngầm tối đen dưới đáy bể.


'Tấm lưới thép phi mười hai đã gãy gập ra ngoài rồi,' Lâm khàn giọng nói, tiếng thở rít qua kẽ răng đầy đau đớn. 'Nhưng mỏ cắt gas tự chế của tao cũng cạn kiệt khí hoàn toàn. Không còn đường lui nữa. Hoàng, mày có bò nổi không?'


Hoàng gắng gượng chống tay trái xuống nền xi măng ẩm ướt, từ từ ngồi dậy. Đầu anh đau nhức như búa bổ, tai trái ù điếc hoàn toàn sau chấn động của cú va chạm dưới nước. Bả vai phải—nơi mang vết bỏng rách sâu hoắm—đang bục chỉ rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ một mảng áo bảo hộ kaki xám. Cơn sốt nhẹ do nhiễm trùng nước bẩn bắt đầu khiến cơ thể anh run rẩy, đẩy anh vào ngay sát Ngưỡng quá tải chấn thương cực hạn.


Nhưng bộ não của gã thợ điện mỏ Quảng Ninh mười năm kinh nghiệm không cho phép anh gục ngã. Hoàng đưa tay phải xuống thắt lưng, miết chặt ngón tay vào lớp cao su của chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm. Nó vẫn nằm an toàn trong bao da bảo hộ. Mảnh giấy chứa mật mã 82469 giấu sâu trong khe hở cán kìm vẫn còn đó. Vy đang bị giam ở phòng biệt giam tầng một, và thời gian của cô chỉ còn tính bằng phút.


'Bò được,' Hoàng khàn giọng, giọng nói trầm đục và dứt khoát. 'Thắng "Cáp", chuẩn bị cuộn dây tín hiệu. Chúng ta xuất phát.'


Thắng 'Cáp' từ góc tối bước ra, dáng người nhỏ gầy nhưng cực kỳ dẻo dẻo dai của một cựu nhân viên viễn thông. Thắng quấn chặt cuộn dây dù quân sự siêu bền quanh bụng, tay kia cầm đầu sợi cáp tín hiệu mỏng dính để duy trì liên lạc tầm xa với nhóm hầm tối.


Hoàng lách mình chui vào miệng ống bê tông cốt thép của Đường cáp điện dự phòng ngầm dưới móng. Đường kính ống chỉ rộng đúng tám mươi xăng-ti-mét, ngập đầy bùn thải lạnh buốt từ thời Pháp thuộc. Không gian chật hẹp đến mức Hoàng không thể ngẩng đầu, lồng ngực và bả vai phải ép sát vào thành ống bê tông nhám rỉ sét.


Anh bắt đầu bò rạp người bằng khuỷu tay và đầu gối trái. Mỗi nhịp rướn người, vết rách sâu ở bả vai phải lại cọ xát trực tiếp vào thành ống sắc nhọn, cào rách thêm da thịt, rỉ máu thấm vào bùn đen. Cơn đau thấu xương dội ngược lên đỉnh đầu khiến Hoàng phải cắn chặt một mẩu gỗ dẹt giữa hai hàm răng mẻ để ngăn không cho bản thân rú lên.


'Mùi metan...' Thắng 'Cáp' thì thào từ phía sau, giọng nghẹn lại vì ngạt thở.


Không khí dưới ống ngầm cực kỳ loãng. Khí metan tích tụ lâu năm bốc mùi trứng thối nồng nặc, xộc thẳng vào buồng phổi đang tổn thương của Hoàng. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, mắt hoa lên, những vệt sáng ma quái chập chờn xuất hiện trước mắt. Hoàng phải ngậm chặt chiếc khăn ướt sũng nước bẩn để lọc bớt khí độc, nhích từng xăng-ti-mét trong bóng tối dày đặc.


Đột nhiên, Thắng 'Cáp' giật mạnh sợi dây dù quân sự buộc quanh bụng Hoàng hai lần liên tiếp. Hoàng khựng lại hoàn toàn, nín thở nằm im dưới bùn lạnh.


'Có túi khí rò rỉ nặng phía trước,' Thắng thì thầm qua ống nghe tự chế. 'Đừng bò tiếp, metan đậm đặc quá sẽ gây ngất xỉu lâm sàng trong vòng mười giây.'


Thắng lén dùng lực kéo sợi dây dù để kéo Hoàng lùi lại gần nửa mét, tránh xa vùng khí metan đang sủi bọt bong bóng dưới bùn thải. Hoàng nằm rạp người, áp một bên tai lành lặn xuống nền bê tông lạnh ngắt. Anh nín thở, tập trung toàn bộ thính giác để định vị âm thanh truyền qua kết cấu móng tòa nhà.


Phía trên đầu họ, cách một lớp bê tông móng dày gần ba mươi phân, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của giày đinh tuần tra bắt đầu vang lên.


Đó là Piseth, gã bảo an lối thoát hiểm hầm lỳ lợm. Tiếng xích sắt khua loảng xoảng và tiếng nện báng súng shotgun Remington 870 cưa nòng xuống sàn gạch tầng một dội qua khe hở kỹ thuật nghe rõ mồn một. Gã đang tuần tra sát nút lối ra của đường ống ngầm.


'Ánh sáng...' Thắng 'Cáp' khẽ thốt lên.


Thắng định bật chiếc đèn pin nhỏ cầm tay để kiểm tra một đoạn ống bê tông bị sạt lở phía trước, nhưng Hoàng lập tức vươn tay trái chụp chặt lấy cổ tay Thắng, dập tắt ý định đó. Ánh sáng đèn pin dù nhỏ nhất lọt qua khe hở cửa sập kỹ thuật tầng một phía trước cũng đủ để làm lộ toàn bộ vị trí của họ cho Piseth.


Hoàng dùng tay trái vục một nắm bùn thải lạnh buốt dưới đáy ống, trét đều lên toàn bộ bề mặt quần áo bảo hộ kaki và cả gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của mình. Đây là Phương pháp ngụy trang bằng bùn lạnh mà Sơn đã truyền dạy. Lớp bùn dày một xăng-ti-mét sẽ giúp che giấu thân nhiệt cơ thể trước bất kỳ cảm biến nhiệt hay đèn pin quét nào của bảo an từ trên cao dội xuống.


'Bò sát đất, nín thở,' Hoàng ra lệnh bằng ám hiệu giật dây.


Cả hai nằm im như những thây ma chìm sâu dưới bùn đen. Đúng lúc đó, một vệt sáng trắng sắc lẻm từ đèn pin của Piseth xuyên qua khe hở của nắp cửa sập kỹ thuật tầng một, rọi thẳng xuống lòng ống ngầm. Vệt sáng quét qua quét lại chỉ cách đỉnh đầu Hoàng chưa đầy mười xăng-ti-mét. Mùi dầu máy và mùi thuốc lá rẻ tiền từ phía trên dội xuống, hòa lẫn với mùi amoniac hôi thối của bể phốt.


Piseth khựng lại ngay phía trên nắp cửa sập. Gã bướng bỉnh đứng im, không di chuyển nửa bước. Tiếng gót giày đinh của gã miết mạnh lên mặt gỗ cửa sập nghe ken két đầy đe dọa.


Hoàng nằm dưới bùn lạnh, cảm nhận cái lạnh buốt xương đang hút dần chút sinh lực cuối cùng của cơ thể. Vết thương bả vai phải bục chỉ liên tục rỉ máu làm bùn xung quanh anh hơi ấm lên, đe dọa làm lộ vệt nhiệt nếu Piseth sử dụng kính nhìn đêm. Lượng dưỡng khí trong lòng ống bê tông hẹp đã cạn kiệt hoàn toàn, phổi Hoàng co thắt dữ dội, đòi hỏi anh phải hít thở ngay lập tức.


Anh biết mình không thể đẩy cửa sập lúc này. Khẩu shotgun Remington cưa nòng của Piseth bắn tầm gần sẽ xuyên nát nắp cửa sập gỗ mỏng và găm đầy mảnh đạn chì vào đầu anh nếu anh manh động.


Hoàng nhắm nghiền mắt, bàn tay phải quấn chặt lấy chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm dưới bùn, nén chặt cơn ho sặc sụa đang dâng lên tận cổ họng.


Ngay phía trên đầu anh, tiếng bước chân nặng nề của Piseth đột ngột dừng lại. Đi kèm với đó là tiếng kim loại va chạm khô khốc, rùng rợn—tiếng kéo báng và lên đạn rào rào của khẩu shotgun Remington 870 cưa nòng vang lên đanh gọn trong không gian tĩnh lặng của hầm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!