Nhạc nềnBattleField4

Mở Đường Máu Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng máy từ tầng năm dội xuống qua các trục kỹ thuật đứng nghe như tiếng sấm rền nghẹn rỉ. Dưới hầm tối, bầu không khí loãng xịt, nồng nặc mùi khói xỉ hàn oxy-axetylen chưa kịp thoát và mùi ẩm mốc của nước thải bể phốt. Cơn bão biển ngoài khơi Sihanoukville đang gào rú điên cuồng, đẩy từng đợt sóng lớn đập mạnh vào bờ kè đá, tiếng động truyền qua móng bê tông của tòa tháp Hoàng Kim thành những rung chấn trầm đục, run rẩy.


Hoàng quỳ bên mép bể chứa nước cứu hỏa tầng hầm. Vết thương bỏng ở bả vai phải của anh—hậu quả của vụ chập điện hồ quang tầng mười—đang co rút dữ dội. Lớp chỉ khâu thô sơ do bác sĩ Somphone xử lý tạm thời trước đó đã bục rách hoàn toàn dưới sức rướn của những pha leo trèo giếng gió. Máu nóng rỉ ra, thấm đẫm lớp kaki xám của bộ đồ bảo hộ lao động, hòa lẫn với nước bẩn dột từ trần hầm thành một thứ dung dịch đỏ nhạt, tanh nồng. Mu bàn tay phải của anh phồng rộp những bọng nước cháy sém do sức nóng hồ quang, còn lòng bàn tay trái thì chằng chịt những vết sém sẹo rách da do tia lửa điện ắc quy phóng ra khi đấu nối contactor. Mỗi nhịp thở của Hoàng lúc này đều mang theo cơn bỏng rát ở cuống phổi, di chứng của lần hít phải khí amoniac rò rỉ.


“Hoàng, không thể trì hoãn nữa.”


Lâm “Hàn” quỳ sụp xuống cạnh anh, cánh tay thô ráp đầy những sẹo bỏng xỉ hàn của gã thợ Hải Phòng đang siết chặt lấy chiếc mỏ cắt gas tự chế. Gương mặt lầm lì, một mí của Lâm bết đầy muội than đen kịt. Gã kéo chiếc kính bảo hộ nứt một bên mắt xuống cổ, giọng khàn đặc giọng đất Cảng:


“Thằng Sophat trên kia đang đếm ngược. Nếu mười phút nữa chúng ta không có động tĩnh, nó sẽ bắt đầu hành quyết con tin ở tầng năm. Vy đang bị giam ở phòng biệt giam số hai tầng một, thằng Kimsour sắp tăng dòng điện tra tấn lên hai trăm hai mươi vôn. Đường bộ phía Đông đã bị hàn chết cứng, lính QRT của Heng đang khóa chặt lối ra. Lối thoát duy nhất của chúng ta là tấm lưới thép dưới đáy bể nước này.”


Hoàng nhìn xuống lòng bể chứa nước cứu hỏa khổng lồ dưới chân. Mặt nước lạnh buốt, đen ngòm như mực, chỉ thỉnh thoảng dao động khi có gió bão lùa qua khe thông gió kỹ thuật. Dưới độ sâu ba mét của lòng bể bê tông cốt thép đó, lối vào Đường cáp điện dự phòng ngầm dưới móng đang bị chặn đứng bởi một tấm lưới thép phi 12 rỉ sét dày đặc. Đó là tấm lưới bảo vệ từ thời Pháp thuộc, được thiết kế để ngăn rác thải công nghiệp và động vật chui vào đường ống ngầm thông ra bãi biển.


Kiet, gã thợ sửa ống nước người Thái, đang đứng ngập chân dưới sàn nước bẩn cạnh bể. Gã lanh lợi kéo sợi dây dù quân sự cũ quấn chặt quanh bụng Hoàng, rồi thắt nút một đường ống thở cao su tự chế nối với một đầu van xả khí nén phụ của bình oxy dã chiến. Kiet vỗ mạnh vào bả vai trái lành lặn của Hoàng, ra hiệu bằng những ngón tay đen nhẻm bám mỡ bò:


“Hoàng, nước dưới đó lạnh lắm, chỉ tầm mười lăm độ. Mày đang bị sốt nhẹ do nhiễm trùng, xuống dưới áp suất thủy tĩnh sẽ ép phổi mày dữ dội. Ống thở này chỉ chịu được tối đa năm phút áp lực tự do. Tao sẽ giữ đầu dây trên này. Nếu có biến, tao giật dây ba lần, mày phải ngoi lên ngay lập tức.”


Hoàng gật đầu, gương mặt lầm lì không một chút biến sắc. Anh không thể để nỗi sợ hãi thể xác chi phối lúc này. Ý chí của một thợ điện mỏ Quảng Ninh mười năm kinh nghiệm đã dạy anh cách đối mặt với bóng tối và cái lạnh cực hạn dưới lòng đất. Anh thọc tay vào thắt lưng, miết chặt ngón tay vào chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm—vật bảo mệnh duy nhất còn sót lại—để chắc chắn nó vẫn nằm an toàn trong bao da bảo hộ.


“Lâm, mỏ cắt của mày chịu được áp lực nước dưới đó không?” Hoàng khàn giọng hỏi.


Lâm “Hàn” nhếch mép cười lạnh, để lộ hàm răng ám khói thuốc lá. Gã vỗ mạnh vào chiếc bình khí hóa lỏng LPG 12kg và bình oxy áp lực cao được chằng chặt trên một chiếc xe đẩy tự chế bọc cao su chống nước:


“Mỏ cắt này tao đã gia cố bằng gioăng cao su săm xe máy và bọc keo epoxy chịu áp lực. Nguyên lý cắt kim loại dưới nước là dùng áp lực oxy cực cao để thổi bay kim loại nóng chảy trước khi nước kịp làm nguội nó. Tao đã đấu chéo van điều áp để tăng lưu lượng khí nén lên gấp đôi bình thường. Chỉ cần ngọn lửa xanh bùng lên, thép phi 12 cũng phải chảy ra như sáp. Nhưng áp suất thủy tĩnh dưới đáy bể sẽ liên tục dập tắt ngọn lửa nếu tao không giữ đều tay. Đi thôi!”


Hoàng áp chặt ống thở cao su vào miệng, ngậm chặt bằng răng cửa mẻ góc. Cái lạnh của dòng nước cứu hỏa lập tức ập vào da thịt khi anh thả mình xuống lòng bể.


“Ùm!”


Nước lạnh mười mười lăm độ C như hàng ngàn mũi kim châm đâm thẳng vào các lỗ chân lông, chạy dọc theo sống lưng và xoáy mạnh vào vết thương rách sâu ở bả vai phải của Hoàng. Cơn buốt giá đột ngột khiến các bó cơ bắp của anh co rút lại, nhịp tim vọt lên gần một trăm tám mươi lần một phút dưới trạng thái Adrenaline sinh tồn cực hạn. Hoàng nhắm nghiền mắt trong một giây để nén cơn co giật sinh lý, rồi dùng chân đạp mạnh vào vách bể bê tông rỗ nứt, lặn sâu xuống đáy bể tối đen.


Lâm “Hàn” lặn xuống ngay sát bên cạnh. Chiếc kìm hàn bọc nhựa chịu nhiệt tự chế giắt sau lưng gã cọ xát vào thành bể phát ra những tiếng cộc cộc trầm đục dưới nước. Trong bóng tối hoàn toàn của lòng bể, Kiet từ trên miệng bể bật chiếc đèn pin chống nước bọc cao su nứt kính, rọi một vệt sáng vàng vọt, mờ đục xuyên qua làn nước đầy rêu xanh để dẫn đường cho họ.


Khi tiếp cận đáy bể, trước mắt Hoàng hiện ra tấm lưới thép phi 12 rỉ sét bám đầy rêu đen, bít kín miệng đường ống bê tông cốt thép đường kính 80cm của lối thoát ngầm. Những sợi xích sắt dày rỉ sét lâu năm quấn chặt bốn góc tấm lưới vào các chốt neo đóng sâu vào tường móng.


Kiet ở phía trên giữ chặt đầu ống thở cao su. Hoàng áp sát mặt vào tấm lưới thép, hai tay bám chặt vào thanh sắt rỉ để giữ thăng bằng dưới lực đẩy của nước. Lòng bàn tay trái bị bỏng sém rách da của anh nhói lên đau đớn khi cọ xát với lớp rỉ sét sắc nhọn.


Lâm “Hàn” áp sát mỏ cắt tự chế vào điểm giao nhau của thanh thép phi 12 đầu tiên. Gã mở van khí LPG, rồi dùng bộ đánh lửa đá lửa cơ học bọc kín trong một hộp nhựa dẻo để kích hoạt ngọn lửa.


“Xèo... xèo... xèo...”


Một vầng sáng xanh lét, le lói bùng lên dưới nước, tỏa ra những bong bóng khí nhỏ li ti bốc lên cuồn cuộn. Áp suất thủy tĩnh ở độ sâu ba mét lập tức ép mạnh vào ngọn lửa, làm vệt sáng xanh chao đảo rồi tắt ngấm. Nước lạnh ập vào đầu mỏ cắt.


Lâm “Hàn” nghiến răng, bọt khí sủi ra từ ống thở của gã. Gã trồi lên nửa mét, điều chỉnh lại van oxy áp lực cao trên thắt lưng để tăng tốc độ phun khí, tạo ra một bóng khí bảo vệ lớn hơn quanh đầu mỏ cắt. Gã ép mạnh đầu mỏ cắt vào thanh thép rỉ một lần nữa và đánh lửa lần thứ hai.


Lần này, ngọn lửa xanh bùng lên mạnh mẽ hơn, rít lên những tiếng “xoẹt xoẹt” chói tai dưới nước. Sức nóng cực hạn của ngọn lửa oxy-LPG nung đỏ thanh thép phi 12 chỉ trong vòng vài giây. Dưới làn nước lạnh buốt, thanh thép rỉ sét bắt đầu chuyển sang màu cam sáng, rồi trắng dã và chảy ra thành những giọt kim loại lỏng bị áp lực khí thổi bay ra ngoài, bốc lên những làn khói xám đục ngầu.


Nhưng áp lực nước quá lớn liên tục dội ngược khí gas vào đầu mỏ cắt. Một bong bóng hơi nước nhiệt độ cao bất ngờ dội ngược lại, len qua lớp cao su bọc lỏng ở cổ tay Lâm “Hàn”.


Lâm giật mình, bọt khí phun ra xối xả từ miệng gã. Cổ tay trái của gã bị bỏng hơi nước rộp đỏ một mảng da lớn dưới nước. Cơn đau đột ngột làm tay gã run lên, đầu mỏ cắt chệch hướng và ngọn lửa lại bị nước dập tắt vĩnh viễn.


Hoàng nhìn thấy vệt máu đỏ nhạt bắt đầu hòa vào nước từ cổ tay của Lâm. Anh biết thời gian của họ đang cạn dần. Vy đang bị giam ở phòng biệt giam tầng một, và Sophat có thể ra lệnh hành quyết con tin bất cứ lúc nào. Anh dùng tay trái giật mạnh sợi dây dù quân sự quấn quanh bụng hai lần—ám hiệu yêu cầu Kiet hỗ trợ.


Kiet từ trên miệng bể lập tức hiểu ý. Gã lao xuống nước, mang theo một chiếc mỏ lết cỡ lớn rỉ sét dắt sau thắt lưng. Kiet áp sát vào góc tấm lưới thép, móc đầu mỏ lết vào chốt neo xích sắt để cố gắng bẩy đứt sợi xích rỉ sét bằng lực đòn bẩy cơ học.


Tuy nhiên, sợi xích sắt quá cứng và lớp rỉ sét tích tụ lâu năm đã bít chặt các khớp ren của chốt neo. Kiet gồng hết cơ bắp bắp chân to khỏe, đạp mạnh vào tường bê tông để lấy điểm tựa bẩy mỏ lết, nhưng chốt neo rỉ sét quá chặt làm ren mỏ lết bị trượt ra, phát ra một tiếng “KENG” đanh gọn truyền qua móng tòa nhà.


Tiếng va chạm kim loại dưới nước truyền âm cực mạnh. Hoàng giật mình, bộ não thợ điện của anh lập tức nhận ra hiểm họa. Tiếng động này nếu truyền qua móng bê tông lên sảnh trệt có thể đánh động đến toán tuần tra mang súng shotgun của Piseth đang gác gần đó. Anh vội vươn tay trái chụp lấy cổ tay Kiet, lắc đầu dứt khoát ra hiệu dừng lại.


Hoàng chỉ tay vào vết cắt dở dang của Lâm “Hàn”. Thanh thép phi 12 đầu tiên đã bị cắt đứt một nửa kết cấu chịu lực. Anh ra hiệu cho Lâm tiếp tục cắt ba thanh thép chịu lực chính ở góc đối diện, tạo thành một đường cắt hình chữ U để có thể dùng búa tạ bẩy gập tấm lưới ra ngoài.


Lâm “Hàn” nén cơn đau bỏng rát ở cổ tay trái, gật đầu lỳ lợm. Gã đánh lửa lần thứ ba. Ngọn lửa xanh rít lên dưới nước, bọt khí bốc lên cuồn cuộn che khuất tầm nhìn của họ dưới lòng bể tối đen. Lâm di chuyển đầu mỏ cắt một cách tỉ mỉ, chậm rãi dọc theo thanh thép thứ hai.


Nước lạnh buốt liên tục thấm qua lớp vải bảo hộ rách nát của Hoàng, xoáy sâu vào vết thương bả vai phải bục chỉ. Đầu anh bắt đầu choáng váng do hạ thân nhiệt nghiêm trọng và thiếu oxy. Ống thở cao su tự chế bắt đầu móp lại do áp lực khí nén từ bình oxy dã chiến sụt giảm. Phổi anh nóng rực như có lửa đốt, lồng ngực co thắt liên tục đòi hỏi một luồng không khí sạch.


*Nín thêm một chút nữa. Chỉ một chút nữa thôi.* Hoàng tự nhủ, hai hàm răng nghiến chặt vào ống cao su đến mức rỉ máu nướu. Hình ảnh đứa em trai Bùi Văn Tiến bị bán sang biên giới và gương mặt nhợt nhạt của Vy trên chiếc ghế tra tấn điện hiện lên trong tâm trí anh, biến thành một nguồn năng lượng tinh thần điên cuồng đẩy lùi cơn đau thể xác.


Thanh thép thứ hai đứt gãy dưới vệt cắt của Lâm. Tiếp theo là thanh thứ ba.


Khi Lâm “Hàn” vừa hoàn thành vết cắt ở thanh thép thứ tư, bình khí LPG của gã cạn kiệt hoàn toàn, ngọn lửa xanh tắt ngấm dưới lòng bể đen ngòm. Lâm kiệt sức, phải ngoi lên mặt nước trước để lấy dưỡng khí.


Chỉ còn lại Hoàng và Kiet dưới đáy bể nước lạnh buốt. Tấm lưới thép phi 12 lúc này chỉ còn dính lại bởi hai thanh thép chịu lực ở góc trên, kết cấu đã bị yếu đi rõ rệt.


Hoàng vươn tay trái dắt chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm vào thắt lưng, rồi dùng cả hai tay bám chặt lấy chiếc búa tạ cán gỗ lim nặng ba ký mang theo từ hòm tôn bảo trì. Cơn đau xé thịt từ bả vai phải bục chỉ dội ngược lên đỉnh đầu khi anh nâng chiếc búa lên dưới áp lực nước.


Hoàng gồng hết cơ bụng, lấy điểm tựa từ thành bể bê tông rỗ nứt, vung búa tạ bổ mạnh một nhát dứt khoát vào góc tấm lưới thép bị cắt dở.


“KENG... UỲNH...”


Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới nước. Sóng xung kích từ cú đập búa tạ đẩy nước dội ngược vào mặt Hoàng, làm ống thở cao su tuột khỏi miệng anh. Tấm lưới thép phi 12 rít lên một tiếng cơ học khô khốc, gãy gập ra ngoài một góc bốn mươi lăm độ, để lại một khoảng trống vừa vặn một người chui qua ở miệng ống bê tông.


Đường cáp điện dự phòng ngầm dưới móng từ thời Pháp thuộc đã được khai thông hoàn toàn.


Nhưng ngay khoảnh khắc đó, lượng khí oxy dự trữ trong phổi của Hoàng đã cạn kiệt hoàn toàn sau cú vung búa tạ quá sức. Nước bể lạnh buốt dập dềnh ập thẳng vào khoang mũi và họng anh, gây ra một cơn co thắt phế quản dữ dội. Hoàng vùng vẫy trong bóng tối ngập nước bẩn, hai mắt trợn trừng nhìn về phía miệng ống ngầm tối đen dẫn thẳng lên giếng kỹ thuật tầng một, cơ thể anh bắt đầu chìm dần xuống đáy bể bê tông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!