Nhạc nềnBattleField4

Tối Hậu Thư Tầng Năm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm máy phát điện dự phòng đặc quánh như hắc ín, chỉ có những tia lửa điện nhỏ từ bảng rơ-le bị cháy xém thỉnh thoảng lại lóe lên, quét một vệt sáng xanh lét cằn cỗi qua những gương mặt hốc hác của hai mươi lao động Việt Nam. Mùi xỉ sắt hàn nóng bỏng từ cánh cửa thoát hiểm phía Đông vừa bị Minh “Sứt” hàn chết vẫn còn lơ lửng trong không khí, khét lẹt và ngột ngạt. Khói xám của mỏ hàn oxy-axetylen tích tụ dưới dầm bê tông thấp lè tè, không có đường thoát, bắt đầu len lỏi vào buồng phổi của từng người, kích thích những cơn ho khan dồn nén đầy đau đớn.


Hoàng quỳ gối dưới sàn nước ngập dính váng dầu diesel đen kịt. Bắp chân trái của anh tê dại, nhưng cơn đau khủng khiếp nhất lại đang rực cháy ở bả vai phải. Vết bỏng nhiệt độ cao độ hai từ trận cận chiến trước đó đã bị bục sạch chỉ khâu thô sơ, máu ấm liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp kaki xám bám đầy bụi xi măng của bộ đồ bảo hộ lao động. Mu bàn tay phải phồng rộp những bọng nước cháy sém, còn lòng bàn tay trái tê dại vì vết rách da do tia lửa điện ắc quy phóng ra khi anh đấu nối trực tiếp cực contactor từ tập trước. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều nặng nề như phải kéo một tảng đá mỏ Quảng Ninh.


Bên cạnh anh, Sơn nằm gục trên bệ bê tông sát khối động cơ Caterpillar khổng lồ đang im lìm. Cựu lính nghĩa vụ lỳ lợm giờ đây xám ngoét đi vì mất máu nhanh. Vết rách loang máu xối xả đan chéo bục rộng ở bả vai trái—di chứng của vết chém cũ từ dao phay của Sầm Chột và vết đạn sượt mới từ súng tiểu liên Micro Uzi của QRT—vẫn đang rỉ ra những vệt đỏ thẫm. Cánh tay trái của Sơn buông thõng, hoàn toàn mất cảm giác cơ học do chấn động mất máu cấp.


Huy “An Giang” quỳ sụp bên cạnh, hai bàn tay dính đầy mỡ bò bôi trơn đang cố gắng giữ chặt khẩu shotgun cưa nòng cướp được từ lính gác. Lòng bàn tay trái của Huy phồng rộp nước bục dịch vàng, dọc hông và vai của cậu là những vệt loét da diện rộng đỏ hửng do tiếp xúc trực tiếp với nước thải bể phốt nhiễm khuẩn dơ bẩn dưới hầm tự hoại. Cậu bé mười mười chín tuổi run rẩy, mắt trợn trừng nhìn về phía cánh cửa sắt phía Đông đã bị hàn chết cứng.


“Anh... anh Hoàng... Sơn ngất mất,” Huy thầm thì, giọng run lên bần bật. “Dưỡng khí... dưỡng khí cạn rồi. Em thở không nổi nữa.”


Hoàng không kịp trả lời cậu học trò nhỏ. Đúng lúc đó, hệ thống loa nội bộ của đặc khu lắp dọc theo dầm trần kỹ thuật rít lên một tiếng “u... u...” chói tai. Âm thanh phản hồi tần số cao dội vào bức tường bê tông hẹp, khiến màng nhĩ tai phải của Hoàng đau nhói, còn tai trái vốn đã ù điếc tạm thời sau tiếng súng shotgun lại càng thêm nhức nhối.


“Rẹ... rẹt... rẹt...”


Tiếng nhiễu sóng vô tuyến khô khốc vang lên, tiếp theo là một giọng cười khàn đặc, tởm lợm và quen thuộc đến mức khiến Hoàng nghiến chặt răng đến mức mảng răng cửa bị vỡ mẻ của anh nghiến vào nhau ken két.


Đó là Sophat. Gã tổ trưởng phòng lừa đảo tầng 5.


“Alô? Lũ chuột chũi Việt Nam dưới hầm tối nghe rõ không?” Giọng Sophat qua loa phát thanh dội xuống đầy hách dịch, pha lẫn sự tàn nhẫn điên cuồng. “Chúng mày nghĩ hàn chết cửa Đông là trốn được à? Thằng Sam đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ đường ống kỹ thuật rồi. Nhưng tao thì không có kiên nhẫn như thằng Sam. Tao cần doanh số USDT đêm nay. Đám thợ điện của thằng Hoàng, thằng Sơn... tao cho chúng mày đúng mười phút.”


“VÚT! CHÁT!”


Một tiếng roi da bò xé gió rít lên qua loa phóng thanh, tiếp theo là một tiếng thét thảm thiết, đau đớn tột cùng của một lao động trẻ tuổi dội xuống từ tầng cao.


“Á! Tha cho em... anh Sophat ơi... tha cho em!”


“Mười phút!” Sophat gầm lên qua loa, tiếng roi da lại quất xuống chan chát. “Cứ mỗi mười phút không có đứa nào dưới hầm tối bước ra đầu hàng, tao sẽ hành quyết một con tin ngay tại Phòng máy tính lừa đảo tầng 5 này! Đứa đầu tiên là thằng nhóc đồng hương Hải Phòng của thằng Minh ‘Sứt’. Chúng mày muốn nhìn đồng bào mình bị quất nát lưng rồi ném xác xuống sông không? Đồng hồ bắt đầu chạy!”


Tiếng loa tắt phụt, để lại một khoảng lặng đáng sợ đến nghẹt thở dưới hầm tối. Chỉ còn tiếng bão biển gào rú điên cuồng ngoài cửa sổ thông gió và tiếng nước bão dột rỏ xuống nền bê tông “tõm... tõm...” đều đặn.


Sự tàn bạo vô nhân tính của Sophat như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đám đông lao động đang trốn dưới hầm. Sự im lặng kéo dài chưa đầy năm giây thì sự hoảng loạn tự phát bùng nổ.


“Trời ơi... chúng nó giết người thật đấy!” Một lao động trẻ tuổi quê Nghệ An bắt đầu gào khóc, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân hình gầy gò co rúm lại dưới sàn nước ngập dính dầu. “Thằng Nam... thằng Nam ở tầng 5 bị hành quyết đầu tiên... Nó mới sang chưa đầy một tháng! Anh Hoàng ơi, đầu hàng đi anh! Ra ngoài chịu đòn roi còn hơn bị chết ngạt dưới này, hoặc nhìn chúng nó giết sạch mọi người trên đó!”


“Đúng đấy! Đầu hàng đi! Tôi không muốn chết ngạt! Hàn chết cửa rồi, chúng ta có chạy thoát được đâu!” Những tiếng xì xào, khóc lóc bắt đầu lan rộng như một dịch bệnh trong bóng tối. Liên minh tự vệ vừa mới nhen nhóm dưới hầm tối bắt đầu lung lay dữ dội trước tối hậu thư tàn độc của kẻ thù. Nỗi sợ hãi cái chết cận kề và sự dằn vặt đạo đức đang bóp nghẹt ý chí của những con người khốn cùng.


Hoàng đứng im trong bóng tối, bả vai phải rỉ máu nóng hổi làm ướt đẫm cả mảng áo bảo hộ. Gương mặt anh lạnh lùng, lầm lì như đá mỏ, nhưng trong lồng ngực, tim anh đang nện liên tiếp vào lồng ngực. Nỗi dằn vặt tự trách cứ lại trỗi dậy dữ dội. Em trai Bùi Văn Tiến của anh vẫn đang mất tích ở một đặc khu khác ngoài kia, và giờ đây, mạng sống của hơn hai mươi con người dưới hầm này, cùng hàng trăm lao động trên tầng 5, đang đè nặng lên vai anh.


Nếu đầu hàng, Sam và lực lượng QRT của Heng đang phục kích ngoài hành lang phía Đông sẽ lập tức xả súng hành quyết tất cả để bịt đầu mối vụ bạo loạn hầm tối. Sam không bao giờ giữ lời hứa. Đầu hàng nghĩa là chết chắc, mà lại chết trong tư thế của kẻ đầu hàng hèn nhát.


“Im miệng hết cho tao!”


Một giọng nói trầm, khàn đặc nhưng đầy sát khí bất ngờ vang lên từ phía bệ bê tông máy phát. Sơn gượng dậy. Dù bả vai trái rách nát loang máu xối xả do đạn sượt đan chéo vết chém cũ của Sầm Chột, dù cánh tay trái hoàn toàn tê liệt buông thõng, gã cựu lính nghĩa vụ vẫn dùng tay phải bám chặt vào khung sắt máy phát để đứng thẳng lên. Đôi mắt lỳ lợm của anh quét qua đám đông lao động đang hoảng loạn.


“Đứa nào đòi ra đầu hàng?” Sơn nghiến răng, giọng anh lạnh như băng biên giới. “Thằng Sam, thằng Sophat... chúng nó có coi tụi mày là người không? Bước ra ngoài đó, không có súng shotgun của tao, không có kìm điện của thằng Hoàng che chở, chúng nó sẽ gí roi điện vào gáy tụi mày cho đến khi tụi mày liệt não thì thôi! Đứa nào bước ra cửa, tao bắn nát gáo trước khi bảo an chạm vào!”


Uy lực thực chiến và sự lỳ lợm của Sơn lập tức trấn áp đám đông. Những tiếng khóc thét nghẹn lại trong cổ họng. Sơn ho khan một tiếng, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu tươi xuống sàn gạch, rồi quay sang nhìn Hoàng đầy tin tưởng:


“Hoàng... tao chặn cửa Đông rồi. Nhưng hầm này không giữ được lâu. Mày có tính toán gì không?”


Hoàng áp tai vào đường ống dẫn nước cứu hỏa rỉ sét chạy dọc vách hầm bê tông. Anh không trả lời Sơn ngay. Bộ não thợ điện của anh đang tập trung cao độ vào những rung động âm thanh siêu nhỏ truyền qua kim loại.


“Cộc... cộc... cộc cộc...”


Từ sâu trong đường ống sắt rỉ sét, một chuỗi âm thanh gõ kim loại nhịp nhàng, ngắt quãng vang lên. Đó không phải là tiếng nước chảy hay tiếng rung của gió bão. Đó là mã Morse cải tiến dựa trên nhịp búa kỹ thuật của thợ lò Quảng Ninh—quy ước liên lạc bằng tiếng gõ ống nước mà Hoàng đã thiết lập với Quốc “Mạng” từ các tập trước.


Hoàng thọc tay vào thắt lưng bảo hộ, rút chiếc tua-vít dẹt cháy sém đầu ra. Anh dùng cán nhựa gõ mạnh lên thành ống nước cứu hỏa rỉ sét để phản hồi:


*Cộc. Cộc. Cộc cộc.* (Nghe rõ. Nói đi.)


Từ đầu dây liên lạc ở Phòng máy tính lừa đảo tầng 5, Quốc “Mạng” đang nấp dưới gầm một bàn kỹ thuật hỏng, ngón tay run rẩy dùng đầu cờ-lê nhỏ gõ liên tiếp lên đường ống nước rò rỉ. Tiếng gõ Morse truyền dọc theo trục kỹ thuật đứng dội xuống hầm tối:


*S-O-P-H-A-T G-O-I S-A-M. M-E-N-G C-H-U-A V-E. S-O-P-H-A-T Đ-I-E-N L-E-N V-I S-A-M D-O-N G-O-C. A K-I-E-T B-I D-O-N S-A-T B-A-N.* (Sophat gọi Sam. Meng chưa về. Sophat điên lên vì Sam dồn góc. A Kiệt bị dồn sát bàn.)


Hoàng nín thở dịch từng ký tự Morse trong đầu. Sophat đang chịu áp lực cực lớn từ Sam trên tầng thượng vì mạng lưới lừa đảo bị tê liệt hoàn toàn sau vụ chập điện hồ quang làm mù camera tầng trung của Hoàng. Gã cần tìm ra kẻ chủ mưu dưới hầm tối ngay lập tức để lập công chuộc tội, nếu không chính gã sẽ bị Sam thanh lý nội tạng. Sự điên cuồng của Sophat là phản xạ của một con thú bị dồn vào chân tường.


Hoàng tiếp tục gõ Morse phản hồi lên ống nước:


*A K-I-E-T T-H-E N-A-O? C-H-I-A K-H-O-A C-O-N G-I-A-U K-H-O-N-G?* (A Kiệt thế nào? Chìa khóa còn giấu không?)


Chuỗi nhịp gõ từ tầng 5 truyền xuống có một khoảng dừng ngắn, dường như Quốc “Mạng” phải ngừng lại để tránh ánh đèn pin tuần tra của bảo an quét qua gầm bàn. Sau đó, tiếng gõ lại vang lên, dồn dập và hoảng loạn hơn:


*A K-I-E-T G-I-A-U C-H-I-A T-U-I A-O G-I-O. S-O-P-H-A-T C-H-U-A-N B-I L-U-C S-O-A-T T-U-N-G N-G-U-O-I. N-E-U L-U-C T-O-I A K-I-E-T S-E L-O D-I-E-N T-H-O-A-I P-H-U V-A C-H-I-A K-H-O-A. T-A-N C-A L-U.* (A Kiệt giấu chìa túi áo gió. Sophat chuẩn bị lục soát từng người. Nếu lục tới A Kiệt sẽ lộ điện thoại phụ và chìa khóa. Tan ca lũ.)


Tim Hoàng đập hụt một nhịp.


Chiếc điện thoại phụ của A Kiệt—thiết bị giấu kín duy nhất chứa danh bạ các đầu nậu biên giới và là báu vật thông tin liên lạc tầm xa của họ—đang nằm trong túi áo gió đen chống nước của gã thủ lĩnh nhóm Quảng Đông. Nếu Sophat tiến hành lục soát người A Kiệt, không chỉ chiếc chìa khóa vạn năng tự mài do Linh “Cụt” chế tạo bị tịch thu, mà cả chiếc điện thoại phụ sinh tử này cũng sẽ lọt vào tay bảo an. Khi đó, toàn bộ mạng lưới liên minh ngầm giữa nhóm lao động Việt Nam và Trung Quốc sẽ bị phơi bày ra ánh sáng. Sam sẽ ra lệnh cho Heng nổ súng tàn sát không chừa một mạng người dưới hầm tối.


“Mẹ kiếp... không thể để chúng nó lục soát A Kiệt,” Hoàng lầm bầm, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa dột rỏ xuống lưỡi kìm thép cách điện cán đỏ đang giắt ở thắt lưng.


Anh gõ liên tiếp lên ống nước, nhịp gõ đanh gọn và dứt khoát:


*B-A-O A K-I-E-T H-A-N-H Đ-O-N-G. K-H-O-N-G Đ-U-O-C Đ-E L-U-C.* (Báo A Kiệt hành động. Không được để lục.)


Trên tầng 5, bầu không khí trong Phòng máy tính lừa đảo ngột ngạt đến mức có thể bóp nghẹt bất kỳ lồng ngực nào. Hơn một trăm năm mươi máy tính hoạt động liên tục tỏa nhiệt lượng hầm hập, quạt tản nhiệt kêu u u u khô khốc. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục rọi lên những vệt roi da loang lổ máu tươi trên lưng gã lao động Việt Nam đang nằm co quắp dưới chân bục.


Sophat đứng trên bục gỗ cao, chiếc roi da bò dài một mét hai quấn chặt quanh cổ tay phải mập mạp của gã. Cặp kính gọng vàng giả tạo của gã phản chiếu ánh sáng màn hình máy tính xanh lét, gương mặt phị ra bóng nhẫy mồ hôi dầu đầy vẻ điên cuồng. Hai gã bảo an mang dùi cui điện đứng hai bên lối đi hẹp, mắt gườm gườm cảnh giới.


“Hết ba phút!” Sophat hét lớn, vung roi da quất mạnh xuống mặt bàn gỗ của một lao động Trung Quốc kế bên nghe “CHÁT” một tiếng nảy lửa. “Đám thợ điện hèn nhát dưới hầm vẫn chưa chịu bò ra à? Được lắm! Thằng kia, lôi đứa thứ hai lên đây cho tao!”


Một gã bảo an thô bạo túm tóc một cô gái dọn phòng miền Tây, kéo sầm sập lên bục gỗ. Cô gái khóc thét lên, hai tay bấu chặt lấy chân bàn máy tính hòng kháng cự trong vô vọng.


“A Kiệt! Mày đứng im đó làm gì?” Sophat bất ngờ quay ngoắt lại, híp đôi mắt ti hí nhìn về phía bàn làm việc của gã thủ lĩnh nhóm Quảng Đông. “Tao thấy mày từ nãy đến giờ cứ nhìn chằm chằm vào cái áo gió đen kia. Có cái gì giấu trong đó đúng không? Bước ra đây, lột sạch đồ ra cho tao kiểm tra!”


A Kiệt đứng im trước bàn máy tính, thân hình dẻo dai cao một mét bảy mươi ba gồng cứng dưới lớp áo gió đen. Cổ chân trái của gã vẫn bị khóa chặt bằng sợi xích sắt rỉ sét vào chân bàn máy tính chịu lực. Những vệt xăm hình rồng quấn quanh cánh tay phải của gã khẽ giật lên dưới lớp da ngăm đen bết mồ hôi.


Gã nhìn chằm chằm vào Sophat đang bước từng bước nặng nề xuống bục gỗ, chiếc roi da bò khẽ nhịp nhịp lên lòng bàn tay. A Kiệt biết rõ: trong túi áo gió đen của gã đang giấu chiếc điện thoại phụ chứa toàn bộ danh bạ các đầu nậu biên giới phía Bắc—bài tẩy duy nhất giúp họ có đường trốn thoát sau khi chiếm được tòa tháp. Và ngay sát gờ túi trong, chiếc chìa khóa vạn năng tự mài bằng thép lá mỏng đang nằm im lìm.


Nếu gã bước ra chịu lục soát, liên minh chết, gã chết, và hàng trăm đồng hương Quảng Đông của gã cũng sẽ bị xích chân cho đến khi kiệt quệ nội tạng.


Đúng lúc đó, từ đường ống nước cứu hỏa sát chân tường cạnh bàn máy, những tiếng gõ kim loại siêu nhỏ truyền đến tai A Kiệt. Gã có kỹ năng võ thuật đường phố và phản xạ nhạy bén của một kẻ lăn lộn biên giới lậu, lập tức nhận ra nhịp gõ Morse dứt khoát của Hoàng:


*B-A-O A K-I-E-T H-A-N-H Đ-O-N-G. K-H-O-N-G Đ-U-O-C Đ-E L-U-C.*


Ánh mắt A Kiệt lóe lên một tia sát khí lạnh lùng dứt khoát. Gã khom người xuống, giả vờ lóng ngóng lột chiếc áo gió đen ra để dâng nộp cho Sophat, nhưng bàn tay trái thon dài của gã đã lén luồn sâu vào túi trong áo gió, bấu chặt lấy thanh thép mỏng của chiếc chìa khóa vạn năng tự mài.


Gã áp sát chiếc chìa khóa vào ổ khóa xích còng chân cơ học ở cổ chân trái dưới gầm bàn tối. Các ngón tay gã linh hoạt, đẩy nhẹ thanh gạt vào đáy ổ khóa rỉ sét, cảm nhận độ nảy của ba viên bi khóa cơ học theo đúng kỹ thuật bẻ khóa bằng ghim kẹp tóc mà Hoàng đã truyền đạt.


“Tạch... tạch...”


Hai tiếng động cơ học siêu nhỏ vang lên dưới gầm bàn, bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng khóc thét của cô gái dọn phòng miền Tây trên bục gỗ và tiếng quạt tản nhiệt của hàng trăm máy tính.


Sợi xích sắt nặng trịch ở cổ chân trái của A Kiệt khẽ nới lỏng, chốt khóa đồng đã bị bẻ gãy hoàn toàn.


A Kiệt từ từ đứng thẳng dậy, chiếc áo gió đen cầm trên tay phải, còn bàn tay trái đã giấu chiếc chìa khóa vạn năng tự mài vào lòng bàn tay quấn băng vải. Gã nhếch mép cười lạnh, nhìn thẳng vào cặp kính gọng vàng của Sophat đang tiến sát về phía mình.


Quốc “Mạng” từ dưới gầm bàn hỏng nín thở gõ Morse khẩn cấp dồn dập dội xuống hầm tối kỹ thuật cho Hoàng:


*A K-I-E-T B-E K-H-O-A C-H-A-N X-O-N-G. N-H-O-M Q-U-A-N-G Đ-O-N-G C-H-U-A-N B-I K-H-O-I N-G-H-I-A C-U-C-B-O T-A-I T-A-N-G 5. C-H-U-A-N B-I P-H-O-I-H-O-P!* (A Kiệt bẻ khóa chân xong. Nhóm Quảng Đông chuẩn bị khởi nghĩa cục bộ tại tầng 5. Chuẩn bị phối hợp!)

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!