Nhạc nềnBattleField4

Lá Chắn Đường Hàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Đoàng! Đoàng! Cắc cắc cắc cắc!”


Tiếng đạn rít xé toạc màn đêm ẩm ướt dưới hầm tối. Từng loạt đạn 9mm từ những khẩu tiểu liên Micro Uzi của lực lượng QRT nã xối xả xuyên qua cánh cửa sắt của Lối thoát hiểm kỹ thuật phía Đông. Sức nóng của đầu đạn làm chảy cả lớp sơn rỉ sét màu xanh lá, biến cánh cửa thành một cái rổ sắt biến dạng. Những vệt lửa đỏ lừ găm thẳng vào bóng tối, sượt qua những vách bê tông rỗ nứt, để lại mùi thuốc súng khét lẹt hòa lẫn với làn khói hơi cay nhạt màu còn sót lại.


“Nằm rạp xuống! Tất cả nằm rạp xuống!”


Sơn gầm lên, giọng anh khản đặc vì khói độc nhưng vẫn đầy uy lực của một cựu lính nghĩa vụ. Anh lao ra phía trước, một tay kéo giật hai lao động trẻ đang hoảng loạn ngã nhào xuống sàn nước ngập dính dầu diesel. Ngay phía sau anh, cánh cửa sắt rên rỉ dưới những cú nện báng súng rầm rập của toán lính do Heng chỉ huy.


“Rắc! Rắc! Phựt!”


Thanh đà gỗ lim mà Sơn vừa dùng để chèn ngang khe cửa thoát hiểm chịu lực đẩy cơ học tàn khốc từ làn đạn bắn phá trực diện. Dưới sức xuyên phá của hàng chục viên đạn tiểu liên bắn liên thanh ở cự ly gần, thớ gỗ lim dày ba phân bị nhai nát thành những mảnh vụn bay tung tóe trong không khí. Cánh cửa sắt bị hất tung chốt khóa cơ, khẽ hé lộ một khe hở rộng gần mười xăng-ti-mét. Từ khe hở đó, ánh đèn pin công suất lớn của lính QRT quét loang loáng vào hầm tối, kèm theo những nòng súng Micro Uzi đen ngòm đang ngóc đầu vào trong.


“Chúng nó phá được chốt rồi! Bắn trả đi đại ca!” Huy “An Giang” hét lên từ phía sau khối động cơ Caterpillar. Hai bàn tay cậu bé bấu chặt lấy thành máy phát điện, hông và vai đau rát do vết loét da diện rộng khi tiếp xúc với nước thải cống ngầm bắt đầu rỉ dịch vàng dưới lớp kaki bảo hộ ẩm ướt.


“Không được bắn!” Bùi Văn Hoàng hét lên từ góc tối bảng điều khiển. Giọng anh trầm khàn, đứt quãng vì cơn sốt nhẹ đang hành hạ cơ thể. Bả vai phải của anh—nơi vết bỏng bục chỉ khâu cũ—đang rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng áo bảo hộ kaki xám. Mu bàn tay phải phồng rộp những bọng nước cháy sém mạn tính do hồ quang điện, còn lòng bàn tay trái tê dại với vết bỏng rách da rỉ máu do tia lửa ắc quy từ tập trước. Hoàng hiểu rõ hơn ai hết: khẩu shotgun cưa nòng của Sơn chỉ còn đúng hai viên đạn dự phòng. Tiếng súng nổ lúc này không chỉ vô dụng trước giáp chống đạn Kevlar của QRT, mà còn kích hoạt rơ-le báo động nhiệt của máy phát, chôn vùi tất cả trong một vụ nổ amoniac từ phòng làm lạnh sát bên.


“Sơn! Minh ‘Sứt’! Áp dụng kỹ thuật CQB hành lang hẹp! Mang lá chắn ra!” Hoàng gạt dòng nước mưa dột từ trần nhà đang chảy vào mắt, nghiến răng ra lệnh dứt khoát.


Sơn hiểu ý Hoàng ngay lập tức. Anh ném khẩu shotgun cưa nòng cho Huy cảnh giới, rồi cùng hai thanh niên khỏe mạnh kéo sầm sập tấm khiên sắt tự chế ra tiền tuyến. Tấm khiên này được Minh “Sứt” gia công vội vã từ cánh cửa tủ sắt văn phòng cũ, nhưng điểm mấu chốt là mặt ngoài của nó được quấn chặt bằng ba lớp băng tải cao su công nghiệp dày hai phân—loại cao su chịu lực cực cao thu gom từ kho phế liệu kỹ thuật của Phirun.


“Lên!”


Sơn hét lớn, gồng hai bả vai vạm vỡ ép chặt vào mặt trong tấm khiên sắt bọc cao su. Hai người đồng đội bám sát phía sau, dùng cả trọng lượng cơ thể đẩy mạnh tấm khiên áp sát vào cánh cửa thoát hiểm đang bị QRT đẩy vào từ phía ngoài.


“CẠC! CẠC! CẠC! CẮC CẮC CẮC!”


Loạt đạn Micro Uzi tiếp theo nã trực diện vào tấm khiên ở khoảng cách chưa đầy một mét. Âm thanh đanh tai, chói óc của kim loại va chạm vang lên ghê rợn trong không gian hẹp của lối di chuyển kỹ thuật phía Đông. Những viên đạn 9mm xuyên qua lớp thép mỏng của cánh cửa tủ văn phòng, nhưng động năng tàn phá của chúng lập tức bị triệt tiêu bởi lớp băng tải cao su dẻo dai bên ngoài. Đầu đạn chì bị biến dạng, găm chặt vào lớp cao su khét lẹt mà không thể xuyên thấu qua tấm sắt bảo vệ để găm vào da thịt đội tự vệ.


Tuy nhiên, phản lực cơ học từ loạt đạn liên thanh truyền qua tấm khiên dội thẳng vào xương khớp của Sơn. Cả thân hình cao lớn của gã cựu lính nghĩa vụ rung lên bần bật. Khớp vai trái của anh—nơi mang vết chém dài loang máu chưa kịp khâu từ trận cận chiến với Sầm Chột ở tập 17—giật nảy lên đau đớn. Máu tươi bắt đầu thấm qua lớp băng gạc thô sơ, chảy thành dòng nóng hổi dọc theo cánh tay dính đầy mỡ bò.


“Gồng chân lên! Không được lùi một bước!” Sơn nghiến răng đến bật máu môi, hai gót giày bảo hộ miết chặt xuống sàn gạch trơn trượt để giữ vững pháo đài sống. “Minh ‘Sứt’! Máy hàn đâu? Hàn chết cánh cửa này cho tao!”


Minh “Sứt” lao ra từ góc tối, bặm trợn gạt mồ hôi trên gương mặt sứt môi nhẹ bên trái. Bả vai gã thợ hàn Hải Phòng mang vết xăm mỏ neo mờ gồng lên khi gã vác theo bình khí oxy và axetylen tự chế đặt trên chiếc xe đẩy rỉ sét. Gã đeo chiếc kính bảo hộ nứt một bên mắt lên mặt, tay trái cầm mỏ cắt gas, tay phải vặn van điều áp khẩn cấp.


“Để đấy cho tao! Lũ chó bảo an này hôm nay gặp đúng thợ Hải Phòng rồi!” Minh “Sứt” chửi thề một tiếng khàn đặc, ngón tay gạt mạnh đá lửa.


“PHỰT!”


Ngọn lửa xanh lét bùng lên từ đầu mỏ hàn, reo xèo xèo dưới những giọt nước bão dột từ trần hầm. Sức nóng tức thời của ngọn lửa oxy-axetylen lên đến hơn ba ngàn độ C xua tan cái lạnh buốt của hầm tối trong tích tắc. Minh “Sứt” quỳ rạp dưới sàn nước ngập dính dầu diesel, kéo vệt hàn nóng đỏ đầu tiên dọc theo khe tiếp giáp giữa cánh cửa sắt và khung thép chịu lực đứng của tòa nhà.


“XÈO... XOẸT!”


Những tia lửa hàn xì màu cam rực rỡ bắn tung tóe trong bóng tối, tạo nên một cảnh tượng ma quái phản chiếu lên những gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của hai mươi lao động Việt Nam đang nín thở dõi theo phía sau khối động cơ. Xỉ hàn nóng chảy rơi xuống sàn nước ngập kêu xèo xèo, bốc lên làn khói xám khét lẹt mùi sắt cháy.


“Bắn xuyên qua tấm cao su! Chúng nó đang hàn cửa!” Tiếng Heng gào thét điên cuồng từ phía bên kia cánh cửa sắt dội qua khe hở.


Lũ lính QRT nhận ra âm thanh xèo xèo của mỏ hàn và ánh sáng xanh lét của hồ quang điện. Chúng điên cuồng đổi hướng bắn, nhắm thẳng vào vị trí tầm thấp nơi Minh “Sứt” đang quỳ. Những loạt đạn Micro Uzi nã liên tiếp vào mép dưới tấm khiên sắt bọc cao su. Sức xuyên phá liên tục của đạn bẻ gãy từng mảng cao su bảo vệ, bắt đầu khoét sâu vào lớp sắt mỏng.


“Sơn! Nghiêng khiên sang trái mười độ để che bệ khí!” Hoàng hét lên từ phía sau. Dù tai trái đang ù điếc và cơ thể run rẩy vì sốt hoại tử hở bả vai, bộ óc kỹ sư thực chiến của anh vẫn lạnh lùng phân tích góc bắn của địch. Nếu một viên đạn lạc găm trúng bình khí axetylen của Minh, toàn bộ hầm tối sẽ biến thành tro bụi.


Sơn gầm lên một tiếng như dã thú, dùng bả vai trái đang rách thịt tì mạnh vào cạnh khiên, nghiêng toàn bộ lá chắn thép bọc cao su sang trái để bảo vệ Minh “Sứt” và bệ khí. Cú rướn người đột ngột làm vết chém cũ ở vai trái của anh rách toác ra hoàn toàn, máu chảy xối xả ướt sũng cả mạn sườn áo ba lỗ đen sờn cũ.


“Hàn đi Minh! Tao chưa chết thì cửa này không mở được!” Sơn hét lớn, hàm răng nghiến chặt chịu đựng cơn chấn động từ những đầu đạn liên tục găm vào khiên.


Minh “Sứt” không trả lời. Đôi mắt gã thợ hàn Hải Phòng trừng trừng sau lớp kính nứt, bàn tay cầm mỏ hàn cực kỳ ổn định không một chút run rẩy dưới làn đạn rít. Gã kéo một đường hàn dài, dứt khoát và hoàn hảo dọc theo bản lề chịu lực thứ hai của cửa thoát hiểm. Kim loại nóng chảy đông đặc lại ngay lập tức dưới dòng nước lạnh bão dột, khóa chết bản lề sắt vào khung bê tông chịu lực của tòa nhà.


“Được một bản lề rồi! Giữ vững cho tao bản lề cuối!” Minh “Sứt” hét lên, di chuyển mỏ hàn xuống góc dưới cùng của cánh cửa sắt.


Toán lính QRT phía ngoài nhận ra cánh cửa đã bị hàn cứng phần trên, chúng điên cuồng nện búa tạ vào mép cửa dưới để phá vỡ vệt hàn mới. Cánh cửa sắt rên lên những tiếng “boong... boong...” nặng nề, dội áp lực cơ học cực lớn vào bả vai Sơn. Sơn khụy một gối xuống sàn nước bẩn, hai cánh tay gồng cứng nổi đầy gân xanh bám chặt lấy đai cao su của khiên để không bị hất văng.


“CẮC CẮC CẮC!”


Một loạt đạn Micro Uzi bất ngờ bắn chéo từ khe hở nhỏ phía trên cửa sổ kỹ thuật dột nước. Viên đạn 9mm xuyên phá qua lớp tôn kẽm mỏng của giếng trời, sượt thẳng qua bả vai trái của Sơn.


“PHỰT!”


Một vệt máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả khoảng vai trần dính bụi than của anh. Đầu đạn sượt sâu vào phần cơ vai trái, rạch một đường dài mười xăng-ti-mét loang máu, rách da thịt rỉ ra xối xả. Sơn khựng lại, mắt trợn trừng đau đớn, tấm khiên sắt khẽ nghiêng lệch sang một bên, lộ ra một khoảng trống chết người ngay sát đầu Minh “Sứt”.


“Sơn!” Hoàng hét lên, định lao ra nhưng bả vai phải bục chỉ đau nhói làm anh khuỵu sụp xuống sàn bê tông nước ngập.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Minh “Sứt” vẫn giữ nguyên tư thế quỳ rạp. Gã kéo vệt hàn cuối cùng dài năm phân nối liền mép cửa sắt vào khung thép dầm bê tông.


“XOẸT... ĐOÀNG!”


Một viên đạn bắn xuyên qua khe hở rách nát của khiên, găm thẳng vào đầu mỏ cắt oxy-axetylen trên tay Minh. Tiếng nổ đanh gọn của bình khí nén rò rỉ áp lực cao vang lên. Đầu mỏ hàn phun lửa nổ tung thành những mảnh đồng vụn bắn tung tóe. Chiếc kính bảo hộ nứt của Minh bị chấn động văng ra ngoài, mặt gã bám đầy muội than đen kịt và xỉ hàn nóng bỏng.


Nhưng đường hàn cuối cùng đã hoàn thành.


Kim loại nóng chảy đã đông cứng hoàn toàn dưới dòng nước bão buốt lạnh, hàn chết toàn bộ các chốt khóa và khe hở của cửa thoát hiểm phía Đông vào dầm thép chịu lực của tòa nhà. Cánh cửa sắt giờ đây đã biến thành một khối thép đồng nhất, khóa chặt hoàn toàn mọi nỗ lực đột nhập từ phía ngoài của lực lượng QRT.


Tiếng súng tiểu liên Micro Uzi phía ngoài hành lang kỹ thuật thưa dần rồi tắt ngấm. Chỉ còn tiếng gió bão gầm rú điên cuồng ngoài cửa sổ thông gió dột nước và tiếng ho sặc sụa của hai mươi lao động dưới hầm tối.


Cánh cửa thoát hiểm phía Đông đã được hàn chết thành công, cô lập hoàn toàn hầm tối với toán lính QRT của Heng bên ngoài.


Sơn buông lỏng hai tay. Tấm khiên sắt bọc cao su rách nát rơi loảng xoảng xuống sàn nước ngập dính dầu diesel. Anh ngã quỵ xuống bệ bê tông, một tay bịt chặt lấy bả vai trái đang chảy máu xối xả. Vết chém cũ từ dao phay của Sầm Chột và vết đạn sượt mới đan chéo vào nhau, biến bả vai trái của anh thành một khoảng thịt nát loang lổ máu tươi chưa khô hẳn.


“Sơn! Mày thế nào rồi?” Hoàng khập khiễng lao lại, bàn tay trái bỏng sém sẹo của anh run rẩy đỡ lấy bả vai Sơn.


Sơn nhắm nghiền mắt, gương mặt lỳ lợm xám ngoét đi vì mất máu nhanh, hơi thở dốc dồn dập rít qua kẽ răng:


“Cửa... khóa chết rồi... Nhưng Hoàng ơi... tao không cảm nhận được cánh tay trái nữa...”


Hoàng nhìn vệt máu tươi của Sơn đang loang nhanh dưới sàn nước ngập dính dầu diesel, tim anh thắt lại. Hầm tối tạm thời an toàn trước họng súng của QRT, nhưng lối thoát duy nhất bằng đường bộ phía Đông giờ đây đã bị bịt kín hoàn toàn bằng những đường hàn chết.


Trong không gian khép kín ngột ngạt của hầm máy phát, làn khói xỉ hàn khét lẹt và mùi dầu diesel cháy bắt đầu tích tụ dày đặc. Hệ thống quạt thông gió đã cháy hỏng mạch rơ-le từ tập trước không thể hoạt động, khiến lượng dưỡng khí dưới hầm bắt đầu sụt giảm nghiêm trọng từng phút, đe dọa nhấn chìm hai mươi sinh mạng vào một cái bẫy ngạt thở mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!