Nhạc nềnBattleField4

Hơi Độc Ngược Chiều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói vàng đặc quánh mang mùi hóa chất nồng nặc bắt đầu cuộn xuống hầm máy phát, xộc thẳng vào buồng phổi đang rách nát của Bùi Văn Hoàng.


“Khục... khục... khụ!”


Tiếng ho xé ruột của Huy “An Giang” vang lên ngay sát bên tai Hoàng. Cậu bé mười chín tuổi gục đầu bên khối động cơ diesel Caterpillar khổng lồ, hai tay bịt chặt lấy mũi, nhưng thứ hơi độc màu vàng chanh kia vẫn luồn lách qua từng kẽ ngón tay dính đầy mỡ bò bôi trơn. Không khí dưới hầm tối vốn đã ngột ngạt sau vụ chập điện hồ quang, nay nhanh chóng bị lấp đầy bởi một làn sương mù hóa chất cay nồng. Đó là hỗn hợp clo và gas hơi cay dập bạo động, thứ vũ khí tàn bạo mà Sam vừa ra lệnh cho Đội Phản ứng nhanh Đặc khu (QRT) xả thẳng vào giếng thông gió trung tâm.


Hoàng cố gượng đứng dậy. Mỗi một cử động nhỏ nhất của cơ thể lúc này đều giống như một cực hình tra tấn vật lý. Bả vai phải của anh—nơi vết thương bỏng cũ bị bục chỉ khâu trong trận cận chiến ở giếng gió—đang rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ một mảng áo bảo hộ kaki xám. Mu bàn tay phải phồng rộp lên thành những bọng nước lớn, cháy sém đen kịt do sức nhiệt của vụ nổ hồ quang tầng mười. Anh đang ở ngay lằn ranh của sự sụp đổ thể chất. Trạng thái Ngưỡng quá tải chấn thương siết chặt lấy từng hơi thở, khiến lồng ngực anh đau nhói mỗi khi hít vào.


“Anh Hoàng... nước dâng... khói độc...” Huy thở dốc, hai mắt đỏ ngầu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì bị hơi hóa chất kích thích niêm mạc. Lòng bàn tay trái bị bỏng rộp nước bục dịch của cậu áp chặt vào vai Hoàng để giữ thăng bằng. Dưới chân họ, nước bẩn ngập ngang mắt cá chân dính đầy váng dầu diesel trơn trượt bắt đầu sủi bọt bong bóng ma quái.


Sơn từ góc tối lao lại, một tay xách khẩu shotgun cưa nòng cướp được, tay kia quấn chặt một mảnh áo bảo hộ sũng nước bẩn dột từ trần hầm. Anh áp mảnh vải ướt sũng vào mặt Hoàng, khàn giọng gầm lên qua tiếng còi báo động đỏ đang rú vang khắp các vách tường bê tông rỗ nứt:


“Bịt chặt lại! Đừng hít bằng mũi! Thằng Heng đang cho lính hàn chết các cửa thoát hiểm phía Đông rồi! Chúng ta bị nhốt cứng dưới này như chuột trong rọ!”


Xung quanh họ, hai mươi lao động Việt Nam vừa được giải thoát khỏi phòng giam số 4 đang hoảng loạn tột độ. Tiếng ho sặc sụa, tiếng la hét thất thanh và tiếng bước chân giẫm đạp loảng xoảng lên sỏi đá vang vọng ghê rợn trong bóng tối. Một vài thanh niên khỏe mạnh cố gắng dùng quần áo kaki thấm nước bẩn dưới sàn để bịt kín các khe hở của cửa sập thông gió, nhưng nồng độ hơi cay dâng lên quá nhanh. Làn khói vàng đặc quánh thẩm thấu qua lớp vải mỏng, tấn công trực diện vào giác mạc và khí quản của họ, khiến họ ngã quỵ xuống sàn nước bẩn, liên tục nôn mửa ra dịch vị.


“Không được bịt lối thông gió!” Hoàng giật mảnh vải ướt khỏi mặt, giọng khàn đặc đầy uy lực. Tai trái của anh vẫn còn ù điếc tạm thời sau tiếng nổ chập mạch cự ly gần, nhưng bộ não của một cựu thợ điện công trình mỏ Quảng Ninh mười năm kinh nghiệm vẫn vận hành với sự lạnh lùng đến tàn nhẫn. “Bịt lại chỉ làm khói tích tụ nhanh hơn dưới hầm kín này thôi. Chúng ta sẽ chết ngạt trước khi lính của Heng kịp tràn vào.”


“Vậy phải làm thế nào? Cửa thoát hiểm bị khóa xích rồi!” Sơn nghiến răng, bả vai trái mang vết chém dài loang máu do dao phay của Sầm Chột gây ra khẽ giật mạnh.


Đúng lúc đó, một bóng người cao lêu nghêu, da trắng bợt do làm việc trong phòng kín lao ra từ ngách kỹ thuật phía sau máy phát điện. Đó là Cường “Khí”—chuyên gia về các hệ thống thông gió và gas lạnh công nghiệp của nhóm. Cường vừa chạy vừa ho sặc sụa, chiếc đồng hồ đo áp suất gas lạnh hai vòi dắt ở thắt lưng va vào thành máy phát nghe lách cách.


“Anh Hoàng! Hệ thống quạt hút bụi trung tâm nằm ngay phía trên hầm máy!” Cường “Khí” hét lên, hai mắt híp lại vì cay. “Cánh quạt khổng lồ của nó đang chạy hết công suất để hút khí từ các tầng trên dồn xuống đây. Nếu chúng ta không ngăn nó lại, lượng hơi cay từ tầng năm sẽ thiêu rụi phổi của tất cả mọi người dưới này trong vòng năm phút nữa!”


“Có cách nào đảo chiều quạt không?” Hoàng hỏi nhanh, bàn tay trái thô ráp của anh vô thức áp sát vào chiếc kìm cách điện của ông Năm đang giắt ở thắt lưng bảo hộ.


“Có! Động cơ quạt thông gió trung tâm là động cơ không đồng bộ ba pha xoay chiều!” Cường “Khí” nhanh giọng giải thích, mồ hôi hòa cùng nước bẩn chảy ròng ròng trên trán. “Nếu đấu chéo hai trong ba dây pha nóng tại bảng điều khiển, chúng ta sẽ ép cánh quạt rít lên và quay theo chiều ngược lại. Khi đó, quạt hút sẽ biến thành quạt thổi, đẩy toàn bộ hơi độc ngược ra ngoài hành lang kỹ thuật phía Đông!”


“Nhưng điện lưới mất rồi!” Nam “Ắc Quy” khập khiễng bước lại gần, khuôn mặt đậm đầy vết chì và axit ăn mòn của gã thợ sửa bình điện lộ rõ vẻ tuyệt vọng. “Trạm biến áp phụ tầng mười bị nổ tung, lưới điện tháp Hoàng Kim sập hoàn toàn rồi. Động cơ ba pha lấy đâu ra nguồn để chạy?”


Hoàng nhắm nghiền mắt, nén cơn đau thấu xương từ bả vai phải đang rỉ máu. Bộ óc anh nhanh chóng tái hiện sơ đồ lưới điện của tòa nhà 20 tầng.


“Caterpillar phát điện dự phòng vẫn chưa bù tải,” Hoàng lẩm bẩm dứt khoát. “Chúng ta không được khởi động máy phát chính. Dòng điện ba pha 380V từ máy phát chính lúc này có thể tạo ra tia lửa điện hồ quang kích nổ khí amoniac đang rò rỉ từ phòng làm lạnh sát bên. Nam, dàn ắc quy chì-axit 12V cũ của mày đâu?”


“Tôi thu gom được hai mươi bình ắc quy cũ dưới hầm bãi xe, đã sạc đầy bằng máy nổ phụ trước khi mất điện,” Nam “Ắc Quy” nhanh chóng hiểu ra ý đồ của Hoàng. “Tôi đã đấu nối tiếp chúng thành một bộ nguồn di động bốn mươi tám vôn một chiều dưới hầm bảo trì thang máy.”


“Đủ rồi!” Hoàng gật đầu dứt khoát. “Động cơ quạt hút trung tâm sử dụng bộ biến tần điều khiển tốc độ. Mạch điều khiển của biến tần chạy bằng dòng điện một chiều hai mươi tư vôn hoặc bốn mươi tám vôn. Nếu chúng ta bypass nguồn AC của lưới điện, đấu trực tiếp nguồn DC từ dàn ắc quy của Nam vào mạch kích từ của magnetic contactor, chúng ta có thể cưỡng bức cánh quạt quay bằng năng lượng độc lập!”


“Tôi sẽ bò vào trục quạt trung tâm để cố định cánh quạt đảo chiều và bịt các khe rò rỉ!” Một giọng nói trầm mặc vang lên từ phía sau. Nghĩa “Què” khập khiễng lê cái chân trái bị khoèo do tai nạn giàn giáo cũ tiến lại gần. Dáng người gầy gò của gã thợ phụ bẫy quạt gió toát lên vẻ lỳ lợm của một kẻ không còn gì để mất. “Cánh quạt nặng lắm, nếu không có người giữ chốt hãm thủy lực từ bên trong khi đảo pha, lực quán tính sẽ làm cháy cuộn dây động cơ ngay khi đóng điện.”


“Nghĩa, giếng gió ngập hơi cay đậm đặc nhất, mày vào đó không có mặt nạ phòng độc sẽ chết ngạt!” Huy “An Giang” hoảng sợ cản lại.


“Tao chịu ngạt tốt lắm. Thời làm mỏ đá lậu, tao từng nằm dưới hầm lò ngập khói mìn suốt nửa tiếng,” Nghĩa “Què” nhếch mép cười nhạt, rút tấm bản đồ hệ thống thông gió vẽ tay bằng bút chì giắt sau lưng ra trao cho Cường “Khí”. “Anh Cường, chỉ đường cho tôi. Nhanh lên!”


“Đi!” Hoàng ra lệnh.


Nhóm bốn người—Hoàng, Cường “Khí”, Nghĩa “Què” và Nam “Ắc Quy”—lập tức hành động dưới sự bảo vệ cận chiến của Sơn.


Làn khói vàng đặc quánh từ hệ thống thông gió trung tâm bắt đầu dâng cao ngang ngực, biến không gian hầm tối thành một lò hấp hóa chất chết chóc. Tiếng ho sặc sụa của hai mươi lao động yếu thế ngày một thưa dần, dig chuyển thành những tiếng rên rỉ yếu ớt dưới sàn nước bẩn dính dầu diesel. Áp lực thời gian đè nặng lên từng giây phút. Chỉ cần chậm trễ một phút, toàn bộ nhóm nổi dậy dưới hầm sẽ biến thành những xác chết ngạt phổi.


Nghĩa “Què” dùng một mảnh giẻ lau thấm đẫm dầu diesel máy phát quấn chặt quanh mũi và miệng để lọc khí độc cơ học, rồi khập khiễng bò vào đường ống tôn kẽm hẹp của giếng thông gió phía Đông. Thân hình gầy gò của gã biến mất trong làn sương mù màu vàng chanh đậm đặc.


Cường “Khí” lao đến tủ điện điều khiển quạt hút đặt sát vách tường bê tông rỗ nứt. Gã dùng chiếc tua-vít dẹt cũ rỉ sét cậy mạnh nắp tủ sắt bám đầy bụi amiăng. Bên trong, hệ thống bảng mạch điều khiển và các magnetic contactor hiện ra dưới ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin bọc cao su của Nam “Ắc Quy”.


“Dây pha của động cơ nằm đây!” Cường “Khí” hét lên, hai tay run rẩy do hơi cay làm bỏng rát các đầu ngón tay. Gã dùng kìm cắt thông thường nới lỏng các ốc vít kẹp đầu cốt của Pha A và Pha B trên cầu đấu dây của động cơ không đồng bộ ba pha.


“Đảo chéo nhanh lên!” Hoàng đứng bên cạnh thúc giục. Bả vai phải của anh liên tục co rút đau đớn, máu tươi thấm đẫm lớp kaki áo bảo hộ chảy dọc xuống cánh tay, rỏ từng giọt đỏ sẫm xuống sàn nước ngập.


Cường “Khí” nghiến răng, dùng kìm bẻ gập đầu cốt đồng của Pha A đấu sang vị trí của Pha B, và ngược lại. Đó là Quy trình đảo chiều quạt hút—phương pháp đảo pha cơ học thô sơ nhưng hiệu quả nhất để buộc động cơ quay ngược chiều.


“Đã đảo pha xong!” Cường “Khí” hét lên, mặt gã đỏ bừng, nước mắt chảy ròng ròng vì hơi độc luồn qua khe tủ điện xộc thẳng vào mặt.


“Nam! Kéo nguồn ắc quy lại đây!” Hoàng khàn giọng ra lệnh.


Nam “Ắc Quy” gồng cơ bắp tay, kéo sầm sập hai sợi dây cáp tải lõi đồng dày bọc cao su từ dàn ắc quy chì-axit 12V cũ đặt dưới hố pít thang máy lại gần. Đầu dây cáp trần lộ ra những sợi đồng đỏ óng ánh, dính đầy bột chì xám xịt.


“Nguồn DC bốn mươi tám vôn sẵn sàng!” Nam hét lên, hai tay giữ chặt hai đầu cáp cách nhau để tránh chập mạch phóng điện.


“Hoàng... tôi đã cố định được chốt hãm thủy lực của cánh quạt rồi! Khói... khói dày quá... đóng điện đi!” Tiếng hét khàn đặc, ngắt quãng của Nghĩa “Què” dội lại từ sâu trong đường ống tôn kẽm giếng gió. Tiếng ho sặc sụa của gã sau đó báo hiệu giới hạn chịu đựng ngạt thở của gã đã chạm mức cực hạn.


Hoàng không chần chừ thêm một giây nào. Tay phải của anh bị bỏng hồ quang độ hai phồng rộp hoàn toàn mất cảm giác xúc giác và lực cầm nắm. Anh buộc phải dùng tay trái cầm chiếc kìm cách điện của ông Năm—vật bảo mệnh duy nhất còn sót lại—để thực hiện pha đấu nối cáp điện sống đầy mạo hiểm này.


Anh quấn chặt một lớp băng keo vải cách điện màu đen quanh lòng bàn tay trái bết mồ hôi và nước bẩn để tăng độ bám. Anh dùng mũi kìm cách điện cán đỏ kẹp chặt lấy đầu cáp cực dương của bộ nguồn ắc quy bốn mươi tám vôn từ tay Nam “Ắc Quy”.


“Cường, chỉ vị trí cuộn hút contactor!” Hoàng hét lên, tai trái ù rít liên hồi.


“Cực cuộn hút A1 nằm ngay dưới rơ-le nhiệt!” Cường “Khí” dùng đầu tua-vít chỉ vào một khe hở nhỏ bọc nhựa màu đen bên trong tủ điện.


Hoàng nín thở, gạt bỏ cơn đau xé thịt từ bả vai phải bục chỉ. Anh khom người dưới làn nước ngập ngang mắt cá chân dính đầy dầu diesel trơn trượt. Nếu anh sơ sẩy để đầu cáp trần chạm vào vỏ sắt tủ điện đang dột nước bão, một vụ chập mạch điện một chiều cực mạnh từ dàn ắc quy sẽ phóng ra, nướng chín bàn tay trái của anh và kích nổ toàn bộ hệ thống.


Anh đưa mũi kìm cách điện cán đỏ áp sát đầu cáp cực dương vào cực cuộn hút A1.


“XÈO... XOẸT!”


Một tia lửa điện màu xanh lam chói mắt phóng ra từ điểm tiếp xúc, kèm theo tiếng rít đanh gọn của dòng điện một chiều chịu tải lớn. Sức nóng của tia lửa điện tức thời thiêu rụi một mảng găng tay bảo hộ kaki của Hoàng, làm cháy sém lớp da lòng bàn tay trái của anh, tỏa ra mùi khét lẹt của da thịt cháy nắng. Cơn đau bỏng rát đột ngột dội ngược lên đỉnh đầu khiến Hoàng trợn mắt, suýt chút nữa buông rơi chiếc kìm cách điện.


Nhưng anh không buông. Hoàng nghiến chặt răng đến mức mảng răng cửa vỡ mẻ rỉ máu, gồng cứng cơ bắp cánh tay trái để giữ chặt đầu cáp đồng áp sát vào cực đồng cuộn hút contactor.


“CẠCH!”


Tiếng hút cơ học đanh gọn của magnetic contactor vang lên bên trong tủ điện. Tiếp điểm động lực đóng sập xuống, thông suốt dòng điện bốn mươi tám vôn từ dàn ắc quy dự phòng chạy thẳng vào các cuộn dây của động cơ quạt hút thông gió.


Sâu trong giếng thông gió kỹ thuật phía Đông, khối động cơ ba pha khổng lồ rên rỉ u u u dưới áp lực của dòng điện một chiều cưỡng bức. Cánh quạt thép đường kính hai mét khựng lại trong vòng một giây, rồi bắt đầu shudder—rung lắc dữ dội dọc theo trục đỡ thủy lực mà Nghĩa “Què” đang dùng thân mình ghì chặt.


“RÚUUUUUU!”


Một tiếng rít kinh hoàng, trầm hùng xé toạc bầu không khí ngột ngạt dưới hầm tối. Cánh quạt khổng lồ bắt đầu quay ngược chiều với tốc độ tăng dần. Luồng gió áp lực lớn được tạo ra tức thời đảo chiều hệ thống thông gió trung tâm.


Làn khói vàng đặc quánh màu hóa chất đang dâng cao dưới hầm tối đột ngột bị luồng gió ngược cực mạnh cuộn ngược trở lại, đẩy thẳng lên các ngách giếng thông gió kỹ thuật và dội ngược ra ngoài hành lang phía Đông—nơi lực lượng QRT của Heng đang chốt chặn.


“Được rồi! Quạt đã đảo chiều thổi ngược rồi!” Cường “Khí” vỡ òa hét lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng dọc cằm.


Sâu trong ống thông gió, Nghĩa “Què” lảo đảo bò ra ngoài cửa sập kỹ thuật, ngã nhào xuống sàn nước bẩn dính dầu diesel. Gã ho rũ rượi, liên tục nôn ra dịch vị lẫn những vệt máu tươi do phế quản bị tổn thương vì hít phải hơi clo ban đầu. Huy “An Giang” lao lại, dùng nước đóng chai dội rửa mắt và mặt cho Nghĩa trong tiếng thở dốc nghẹn ngào.


Bên ngoài hành lang kỹ thuật phía Đông, làn hơi cay nồng độ cao dội ngược trở lại qua các khe cửa thoát hiểm bị hàn chết một nửa. Tiếng ho sặc sụa, tiếng la hét hoảng loạn và tiếng bước chân hỗn loạn của toán lính QRT vang lên chát chúa qua vách tường bê tông mỏng.


“Mẹ kiếp! Hơi độc dội ngược lại rồi! Tháo lui ra sảnh chính! Mau!” Tiếng Heng gầm lên điên cuồng qua bộ đàm dắt ở thắt lưng Hoàng.


Đòn tấn công hóa học tàn bạo của Heng đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi kỹ thuật đảo chiều quạt hút xoay chiều của Cường và nguồn điện ắc quy tự chế của Nam “Ắc Quy”. Làn khói độc dội ngược đã đẩy lùi tạm thời toán lính QRT ngoài cửa hầm, cứu sống hai mươi lao động Việt Nam khỏi thảm họa ngạt thở trong gang tấc.


Hoàng khuỵu một gối xuống sàn nước bẩn dính dầu diesel, bàn tay trái bốc khói khét lẹt vẫn giữ chặt chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm. Mu bàn tay phải bỏng hồ quang phồng rộp đau nhức buốt nhói, bả vai phải máu tươi vẫn rỉ ra ấm nóng dọc theo lớp kaki bảo hộ kaki xám bám bụi xi măng.


Nhưng ngay khi họ vừa kịp thở dốc giành giật lại sự sống, một tiếng động cơ khí ghê rợn vang lên từ phía tủ điện điều khiển quạt hút.


“TẠCH... XOẸT!”


Một tiếng nổ chập mạch mới phát ra từ bảng điện phụ điều khiển biến tần. Những tia lửa điện màu đỏ cam bắn tung tóe từ các rơ-le nhiệt bị quá tải do dòng điện một chiều của dàn ắc quy chạy quá công suất thiết kế.


Cánh quạt khổng lồ phía trên đầu họ rên rỉ u u u rồi chậm dần, dừng hẳn quay quán tính. Làn khói vàng nhạt từ giếng gió phía Đông bắt đầu có dấu hiệu rò rỉ ngược trở lại hầm tối.


Cùng lúc đó, tiếng gầm rú điên cuồng của Heng dội vang qua vách sắt cửa thoát hiểm phía Đông, át cả tiếng gió bão gầm rú bên ngoài:


“Lũ chuột chũi Việt Nam! Chúng mày dám dùng hơi độc chống lại tao! Toàn đội lên đạn! Dùng súng tiểu liên Micro Uzi bắn nát bét cánh cửa sắt thoát hiểm cho tao! Đột kích trực tiếp tiêu diệt sạch tụi nó!”


“RẮC... RẮC... XOÀNG!”


Tiếng báng súng nện mạnh liên tiếp vào cửa thoát hiểm, kèm theo tiếng lên đạn rào rào của hàng chục khẩu súng tiểu liên Micro Uzi vang lên ghê rợn ngay sát vách ngăn kỹ thuật hầm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!