Nhạc nềnBattleField4

Ngắt Nguồn Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng lên đạn lách cách vang lên ngay sát vách tôn mỏng, chỉ cách đỉnh đầu Hoàng chưa đầy mười xăng-ti-mét.


"Xoạch. Cạch."


Thứ âm thanh cơ khí lạnh lùng của khóa nòng khẩu súng trường tấn công Type 56 dội qua lớp kẽm mỏng, cắm thẳng vào màng nhĩ tai phải của Bùi Văn Hoàng như một chiếc đinh rỉ. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của giếng thông gió trung tâm, Hoàng nằm ép sát lồng ngực vào vách tôn nóng bỏng. Mùi dầu mỡ cháy khét từ nhà bếp tầng một bốc lên xộc thẳng vào mũi, hòa cùng mùi máu tươi ấm nóng đang rỉ ra từ bả vai phải bị bục chỉ khâu. Cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ đại não, khiến những nhịp đập nơi thái dương anh giật lên thình thịch, nhức nhối.


Bên ngoài hành lang kỹ thuật tầng mười, tiếng bước chân của hai tên bảo an nện rầm rập trên nền gạch. Ánh sáng từ đèn pin của chúng lọt qua khe hở mỏng mảnh của cánh cửa sập gỗ bọc tôn, quét những vệt sáng trắng loang loáng cắt chéo qua gương mặt hốc hác, bám đầy muội than của Hoàng.


"Thằng Roth báo nguồn nhiệt ở ngay đây!" Một giọng nói khàn đặc bằng tiếng Khmer bồi vang lên. "Cạy nắp giếng gió ra! Nhanh lên!"


Hoàng nín thở. Bàn tay trái của anh đang bám chặt lấy sợi cáp mạng CAT6 để giữ toàn bộ trọng lượng cơ thể không bị rơi tự do xuống hố pít sâu hoắm hai mươi mét phía dưới. Các bó cơ ở cẳng tay trái đã căng cứng, giật lên liên hồi do chứng chuột rút mạn tính vì mất nước. Anh biết mình không thể lùi lại, cũng không thể leo tiếp lên tầng cao. Vết thương bỏng ở bả vai phải đang rách miệng xối xả, cướp đi toàn bộ lực rướn của cánh tay phải. Anh đang ở ngay lằn ranh của sự sụp đổ thể chất—trạng thái Ngưỡng quá tải chấn thương đang siết chặt lấy từng hơi thở của anh.


Nhưng bộ não của một cựu thợ điện công trình mỏ mười năm kinh nghiệm không cho phép anh hoảng loạn. Hoàng liếc mắt nhìn sang bên phải. Ngay trong ngách giếng thông gió, sát cạnh cửa sập kỹ thuật, là chiếc hộp đấu nối cáp điện đứng điều khiển hệ thống chiếu sáng và camera giám sát từ tầng năm đến tầng mười lăm. Đây chính là điểm giao nhau của các trục cáp điện ba pha chịu tải dòng điện xoay chiều cực lớn.


"Đoàng!"


Một phát súng nổ đanh gọn xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Viên đạn 7.62mm bắn xuyên qua lớp tôn kẽm mỏng ngay sát hông Hoàng, găm thẳng vào bức tường gạch phía đối diện, để lại một lỗ thủng rực lửa và những mảnh tôn sắc lẻm bắn tung tóe. Mảnh kẽm bén nhọn sượt qua bắp tay trái của Hoàng, để lại một vệt rách rỉ máu, nhưng anh không hề kêu lên một tiếng.


Khói súng khét lẹt tràn vào ống gió. Tên bảo an bên ngoài đang điên cuồng dùng báng súng nện mạnh vào chốt cửa sập gỗ. Tiếng rầm rầm vang lên dồn dập. Chốt gỗ mỏng manh bắt đầu nứt toác.


"Không còn thời gian nữa," Hoàng nghĩ thầm qua kẽ răng nghiến chặt.


Anh buông lỏng chân, để cơ thể trượt nhẹ xuống hai mươi xăng-ti-mét, tiếp cận sát hộp đấu nối điện đứng. Tay phải anh, dù run rẩy và đau đớn tột cùng, vẫn thọc vào thắt lưng bảo hộ kaki xám, rút ra chiếc kìm cách điện mười kilovôn cán đỏ của ông Năm. Lớp cao su bọc tay cầm rạn nứt nhẹ dưới lòng bàn tay bết mồ hôi và máu của anh, nhưng phần thép crôm-va-na-đi-um vẫn lạnh ngắt, đầy uy lực.


Hoàng áp tai trái sát vào vỏ hộp sắt của tủ điện. Giữa tiếng sấm sét gầm rú của cơn bão biển ngoài trời dội vào tòa nhà, anh vẫn phân biệt được tiếng rít tần số cao siêu nhỏ phát ra từ các thanh cái đồng đang mang dòng điện xoay chiều ba pha 380V.


Bằng một động tác dứt khoát, Hoàng dùng mũi kìm cách điện cán đỏ bẩy mạnh nắp hộp kỹ thuật lộ thiên. Những sợi cáp nguồn chịu tải lớn, to bằng ngón tay cái, bọc vỏ nhựa PVC đen bóng hiện ra trước mắt anh. Ba sợi dây pha nóng—Pha A, Pha B và Pha C—đang chạy song song dọc theo máng cáp đứng.


Bên ngoài, cánh cửa sập gỗ bọc tôn bị một cú đạp mạnh của bảo an làm gãy đôi. Một họng súng đen ngòm của khẩu Type 56 thọc qua khe hở, hướng thẳng vào bóng tối của giếng gió.


"Tao thấy mày rồi, thằng chuột chũi!" Tên bảo an gầm lên.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Hoàng không hề né tránh. Anh gầm lên một tiếng trầm đục trong lồng ngực, dồn toàn bộ sức tàn vào cánh tay phải đang run rẩy. Anh đưa chiếc kìm cách điện của ông Năm kẹp chặt lấy lõi đồng trần của Pha A, rồi đẩy mạnh, ép nó đấu chéo trực tiếp vào lõi đồng đang mang dòng điện sống của Pha B.


Đây chính là kỹ thuật Chập mạch cưỡng bức tạo hồ quang mù—thủ đoạn tàn khốc nhất của một thợ điện mỏ khi bị dồn vào đường cùng.


"OÀNG!"


Một tiếng nổ kinh hoàng, đanh gọn và chói tai hơn cả tiếng sét đánh, bùng nổ ngay trong không gian hẹp của giếng thông gió. Một vầng sáng xanh lét, chói lòa và nóng bỏng như mặt trời nhỏ đột ngột phun trào từ hộp kỹ thuật. Luồng hồ quang điện có nhiệt độ lên tới hàng ngàn độ C tức thời ion hóa không khí xung quanh, thiêu rụi hoàn toàn lớp vỏ nhựa PVC và làm nóng chảy các thanh cái đồng thành những giọt kim loại lỏng bắn tung tóe.


Sức ép của vụ nổ hồ quang hất văng hai tên bảo an ngoài hành lang ngã ngửa ra sàn gạch. Luồng ánh sáng xanh cực mạnh xuyên qua khe hở cửa sập, thiêu đốt giác mạc của chúng, khiến chúng ôm mặt rú lên điên cuồng trong bóng tối đột ngột bao trùm.


Tại phòng giám sát camera trung tâm tầng mười tám, gã trực ban Roth đang dán mắt vào bức tường màn hình LCD hiển thị hình ảnh từ các tầng. Đúng vào giây phút vụ nổ hồ quang xảy ra, camera số 104 đặt tại hành lang kỹ thuật tầng mười truyền về một luồng sáng trắng lóa mắt, cực đại.


Sự gia tăng điện áp đột ngột chạy ngược theo đường cáp tín hiệu, dội thẳng vào hệ thống giải mã của phòng giám sát. Luồng ánh sáng xanh cực mạnh từ màn hình LCD phóng thẳng vào đôi mắt cận thị của Roth.


"Á!!!"


Roth hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Gã buông rơi chiếc bộ đàm, hai tay ôm chặt lấy mắt, ngã nhào ra khỏi chiếc ghế xoay. Võng mạc của gã bị lóa mù tạm thời do luồng sáng hồ quang cường độ cao. Toàn bộ bức tường màn hình giám sát của năm tầng trung—từ tầng năm đến tầng mười lăm—đồng loạt chớp nháy rồi tối đen hoàn toàn. Hệ thống aptomat bảo vệ dòng rò của đặc khu bị thiêu rụi, cắt đứt hoàn toàn luồng tín hiệu camera.


Ở tầng năm, trong Phòng máy tính lừa đảo, gã tổ trưởng Sophat đang cầm chiếc roi da bò rít lên đầy đe dọa trước mặt A Kiệt. Hắn vừa giơ tay định giật chiếc áo gió đen của A Kiệt để lục soát tìm chiếc chìa khóa vạn năng tự mài thì toàn bộ hệ thống đèn huỳnh quang trên trần nhà phụt tắt.


"Phựt."


Bóng tối dày đặc, đen ngòm như mực ngay lập tức nuốt chửng căn phòng rộng lớn chứa hàng trăm máy tính. Tiếng quạt gió của CPU tắt ngấm, để lại một sự im lặng đáng sợ.


Sophat hoảng hốt lùi lại một bước, chiếc roi da vô tình đập vào cạnh bàn inox nghe "cạch" một tiếng. "Mẹ kiếp! Chuyện gì thế này? Thằng Roth! Thằng Chan! Tại sao mất điện?"


Hắn điên cuồng bật chiếc đèn pin nhỏ bên hông, nhưng trong bóng tối hỗn loạn và tiếng la hét tự phát của hàng trăm lao động, A Kiệt đã nhanh như cắt lùi sâu vào góc tối. Gã luồn tay vào túi áo gió đen, nhanh chóng nhét chiếc chìa khóa vạn năng tự mài vào khe nứt dưới chân đế của một chiếc máy tính hỏng sát góc tường, rồi nằm rạp xuống sàn giả vờ hoảng loạn.


"Giữ im lặng! Đứa nào nhúc nhích tao bắn chết!" Tiếng Meng gầm lên dọc hành lang tầng năm, nhưng bóng tối và sự sập nguồn hệ thống đã hoàn toàn tước đi khả năng kiểm soát của chúng.


Trong lòng giếng thông gió tầng mười, Hoàng buông tay khỏi sợi cáp mạng. Sức ép của vụ nổ hồ quang và dòng điện rò rỉ cực mạnh đã đánh bật anh rơi tự do xuống dưới.


"Bịch!"


Thân hình Hoàng va đập mạnh vào các vách tôn kẽm của giếng gió, trượt dài dọc theo đường ống dốc đứng trước khi rơi xuống sàn nước ngập của hầm tối kỹ thuật. Chiếc kìm cách điện của ông Năm rơi khỏi tay anh, nện xuống nền bê tông nghe một tiếng "coong" khô khốc.


Hoàng nằm bất động dưới làn nước buốt lạnh ngập ngang mắt cá chân dính đầy dầu diesel. Mu bàn tay phải của anh bị bỏng hồ quang độ hai nghiêm trọng, da thịt phồng rộp lên, đỏ rực và cháy sém đen kịt. Bả vai phải bục chỉ khâu hoàn toàn, máu tươi loang ra đỏ cả một vùng nước bẩn xung quanh. Thính lực tai trái của anh bị giảm tạm thời do tiếng nổ chập mạch cự ly gần, chỉ còn nghe thấy những tiếng rít u u u kéo dài vô tận.


Anh đã rơi vào trạng thái Ngưỡng quá tải chấn thương cực hạn. Ý thức của Hoàng mờ đục đi, mắt anh nhắm nghiền, hơi thở đứt quãng.


"Anh Hoàng! Anh Hoàng!"


Huy "An Giang" từ góc tối lao ra, nước bẩn bắn tung tóe. Cậu bé mười chín tuổi quỳ sụp xuống, dùng hai bàn tay loét da dính mỡ bò nâng đầu Hoàng lên khỏi mặt nước. Sơn cũng lao lại, khẩu shotgun cưa nòng dắt bên hông bám đầy nước bẩn. Sơn nghiến răng, áp tai vào ngực Hoàng nghe nhịp tim yếu ớt của anh.


"Nó chưa chết!" Sơn khàn giọng nói. "Huy, đỡ nó dậy! Mau đưa nó vào phòng bảo trì thang máy!"


Đúng lúc họ vừa dìu Hoàng đứng dậy, từ phía đầu cầu thang bê tông dẫn xuống hầm tối kỹ thuật, một tiếng rít rè rè cực lớn phát ra từ chiếc bộ đàm dắt ở thắt lưng của gã bảo an Chey đang bị trói ở góc phòng.


Giọng nói khàn đặc, điên cuồng của Sam dội qua loa bộ đàm, át cả tiếng gió bão gầm rú bên ngoài:


"Heng! Nghe rõ trả lời! Thằng thợ điện phá hoại đang ở dưới hầm tối! Thằng Roth bị mù rồi! Tao ra lệnh cho Đội Phản ứng nhanh Đặc khu (QRT) bao vây toàn bộ khu kỹ thuật hầm tối! Phong tỏa tất cả các lối thoát hiểm bằng xích sắt! Bơm hơi cay vào hệ thống thông gió trung tâm! Tao muốn tụi nó phải ngạt thở bò ra như chó! Giết sạch không chừa một đứa nào!"


"Cạch."


Tiếng giày đinh rầm rập của lực lượng QRT bắt đầu vang lên từ phía sảnh trệt, hướng thẳng xuống hầm tối kỹ thuật. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng của xích sắt khóa cửa thoát hiểm dội lại ghê rợn. Trên trần hầm, từ các họng xả của hệ thống thông gió trung tâm, một làn khói vàng nhạt, đặc quánh và nồng nặc mùi hóa chất bắt đầu phun ra, len lỏi dọc theo các khe hở bê tông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!