Tiếng Rít Trong Bóng Tối
Bóng tối trong Phòng giam hầm tối số 4 đặc quánh và lạnh lẽo như một hầm mộ bê tông sâu hoắm dưới lòng đất. Ngoài trời, tiếng mưa bão gào rú dội qua khe thông gió nhỏ hẹp trên cao, mang theo những luồng khí ẩm ướt, tanh nồng mùi bùn đất và muối biển của vịnh Thái Lan.
Hoàng ngồi bó gối sát hốc tường kỹ thuật rò rỉ điện, hai mắt nhắm nghiền để tập trung các giác quan khác. Bả vai phải của anh tê dại, từng cơn đau nhức nhối từ vết bỏng điện do gã bảo an Boun gây ra ban chiều vẫn liên tục giật lên theo nhịp tim. Bên cạnh anh, Huy “An Giang” đang nằm co quắp trên nền bê tông ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy hông, hơi thở đứt quãng và khẽ rên rỉ vì chấn thương phần mềm sau cú đạp tàn bạo.
Trong góc tối, Hoàng không dùng tay trần. Anh đang cầm một mảnh đinh rỉ dài khoảng năm phân, lượm lặt được từ kẽ nứt của bệ xí bẩn thỉu góc phòng. Bằng những động tác cực kỳ tỉ mỉ và kiên nhẫn của một thợ điện mỏ mười năm kinh nghiệm, Hoàng lén lách mũi đinh vào khe hở của hộp đấu nối cáp điện phụ rò rỉ sát hốc tường.
“Tạch... tạch...”
Một tia lửa điện cực nhỏ, le lói như đom đóm xanh bùng lên rồi tắt ngấm trong khe nứt của hộp sắt rỉ. Hoàng áp tai sát vào bức tường gạch mục nát dính đầy nước rỉ từ hầm tự hoại sát bên. Anh nín thở, gạt bỏ tiếng gió bão gầm rú bên ngoài để lắng nghe. Một tiếng rít tần số cao siêu nhỏ—tần số dao động khoảng 15 kilohertz của dòng điện xoay chiều rò rỉ—đang chạy dọc theo đường ống nước cứu hỏa rỉ sét bám tường.
Đây không phải là dòng điện chết người, mà là dòng rò rỉ từ pha C của hệ thống chiếu sáng hành lang phụ chưa bị ngắt hoàn toàn. Đối với một người bình thường, tiếng rít này hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng ồn xung quanh. Nhưng với Hoàng, người đã dành hàng ngàn giờ trong các hầm lò tối tăm của mỏ than Vàng Danh để định vị sự cố điện sống bằng tai nghe, tiếng rít này rõ ràng như một bản đồ dẫn đường.
“Cạch! Loảng xoảng!”
Tiếng xích sắt nặng nề xốc xếch ngoài cửa phòng giam đột ngột vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Hoàng. Anh nhanh tay nhét mảnh đinh rỉ vào kẽ nứt dưới chân tường gạch, rồi nằm rạp xuống bên cạnh Huy, kéo góc áo bảo hộ kaki xám che đi bả vai phải đang sưng tấy.
Cánh cửa thép dày hai lớp mở sầm ra. Luồng ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin công suất lớn quét qua phòng giam, rọi thẳng vào gương mặt hốc hác của Hoàng.
“Thằng thợ điện Quảng Ninh đâu? Bước ra đây!”
Giọng nói khàn khàn, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền vang lên. Đó là Chan, gã tổ trưởng hầm kỹ thuật của đặc khu Hoàng Kim. Chan khoảng ba mươi tuổi, dáng người đậm, phinh phính mỡ, gương mặt phị ra đầy những vệt đỏ loang lổ do nghiện rượu lâu năm. Gã mặc bộ đồ bảo hộ lao động dơ bẩn mở phanh ngực, để lộ vòm ngực ngăm đen bết mồ hôi dầu. Ở đai quần kaki của gã, chùm chìa khóa cổng sắt hầm kỹ thuật bằng đồng thau nặng trịch va vào nhau kêu loảng xoảng bên cạnh chiếc dùi cui cao su bọc thép.
Hoàng từ từ ngồi dậy, cố ý làm cho hai đầu gối run rẩy, gương mặt lộ vẻ hoảng sợ tột độ của một gã lao động quê mùa bị khuất phục trước bạo lực.
“Dạ... dạ... em đây đại ca... Có chuyện gì thế đại ca?”
Chan bước tới, dùng mũi ủng quân đội gạt mạnh vào vai Hoàng, khiến anh lảo đảo ngã nghiêng sang một bên.
“Mẹ kiếp, hồ sơ của mày ghi từng làm thợ điện công trình mỏ đúng không? Máy phát điện dự phòng dưới hầm máy đang bị sụt áp nghiêm trọng. Hệ thống lọc khí của văn phòng sếp Sam sắp tắt ngóm rồi. Bước ra sửa ngay, lề mề tao gõ nát gáo!”
Hoàng run rẩy cúi đầu, nhưng sâu trong đôi mắt đang cụp xuống, bộ não của anh đã bắt đầu phân tích thông tin. Hệ thống điện dự phòng bị sụt áp giữa đêm bão lớn đổ bộ. Đây không chỉ là một sự cố kỹ thuật thông thường, mà là cơ hội ngàn năm có một để anh bước ra khỏi lồng sắt phòng giam số 4, trực tiếp tiếp cận Phòng máy phát điện dự phòng—trái tim năng lượng của toàn bộ hệ thống an ninh đặc khu.
“Dạ dạ, em đi ngay... Đại ca tha mạng, em sửa được, em sửa được liền!”
Hoàng lóng ngóng bò dậy, không quên liếc nhìn Huy đang nằm im dưới sàn. Anh khẽ siết chặt nắm tay như một lời hứa thầm lặng, rồi lầm lũi bước theo sau Chan ra ngoài hành lang kỹ thuật tối tăm.
“Đi nhanh lên!” Chan quát lớn, gạt mạnh chiếc dùi cui cao su vào lưng Hoàng.
Khi bước đi dọc dãy hành lang xám xịt của tầng hầm, Hoàng áp dụng Quy tắc di chuyển góc tối camera mà anh đã âm thầm đúc rút được từ ca trực chiều. Anh khom người, mắt nhìn xuống sàn gạch nhưng khóe mắt vẫn hướng lên trần nhà, nơi những cụm camera hồng ngoại xoay quét liên tục.
“Một... hai... ba... mười lăm.”
Hoàng đếm nhẩm trong đầu. Đúng mười lăm giây cho một chu kỳ xoay quét của camera góc Tây Bắc. Khi ống kính camera bắt đầu xoay hướng ngược lại, tạo ra một góc chết rộng khoảng hai mét sát gờ tường kỹ thuật, Hoàng chủ động nhích gót chân di chuyển nhanh hơn, giữ cho bóng của mình khuất hoàn toàn sau bóng của gã tổ trưởng Chan to béo đi trước. Từng bước đi, từng khúc quanh dưới hầm tối đều được Hoàng ghi nhớ và vẽ lại bằng sơ đồ tư duy trong bộ não thợ điện của mình.
Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề bọc tôn, phía trên có bảng chữ đỏ nhấp nháy: “PHÒNG MÁY PHÁT ĐIỆN DỰ PHÒNG - CẤM VÀO”. Chan quét thẻ từ dọn dẹp, đẩy mạnh cửa bước vào.
“Uỳnh... uỳnh... uỳnh...”
Tiếng gầm rú đếc tai của động cơ diesel Caterpillar 12 xi-lanh khổng lồ dội vào màng nhĩ Hoàng như những nhát búa tạ giã liên tục. Tiếng ồn ở đây vượt quá 110 decibel, khiến mọi cuộc đối thoại thông thường đều trở nên bất khả thi. Nhiệt độ bên trong phòng máy ngột ngạt, nóng bức tột cùng, luôn dao động trên 45 độ C do hơi nóng từ khối động cơ tỏa ra không thể thoát ra ngoài dưới trời bão bùng. Không khí đậm đặc mùi dầu diesel cháy dở, mùi mỡ bò bôi trơn khét lẹt và bụi amiăng độc hại lơ lửng.
Tại bảng điều khiển trung tâm bằng thép tấm, kim của các đồng hồ đo áp suất và điện áp đang dao động điên cuồng. Đồng hồ điện áp ba pha chỉ mức 210V thay vì mức tiêu chuẩn 380V. Động cơ diesel liên tục ho khan, khói đen kịt phun ra từ ống xả phụ rò rỉ trên trần nhà, báo hiệu một sự cố sụt áp cực kỳ nghiêm trọng do ngắn mạch hoặc rò đất dòng lớn.
Chan kéo Hoàng lại gần bảng điện, gí sát chiếc dùi cui điện đang xè xè tia lửa xanh vào bả vai phải đang bị bỏng của anh. Cơn đau thắt ruột khiến Hoàng khuỵu nhẹ chân, mặt biến sắc.
“Sửa nhanh! Sếp Sam bảo nếu trong mười lăm phút nữa hệ thống camera tầng thượng không có điện ổn định, tao với mày đều bị quăng xuống hầm tự hoại làm mồi cho chuột! Nghe rõ chưa?” Chan hét lớn vào tai Hoàng, giọng đầy sự hoảng loạn của một kẻ sợ chết.
Hoàng không có đồng hồ vạn năng (VOM) chuyên dụng, không có sơ đồ mạch điện của tòa tháp Hoàng Kim rách nát này. Công cụ duy nhất Chan quăng xuống sàn cho anh là một chiếc tua-vít dẹt cũ kỹ rỉ sét cán nhựa và một chiếc kìm cắt thông thường không có vỏ bọc cách điện an toàn.
Sửa điện sống ba pha 380V công suất lớn bằng dụng cụ rỉ sét không cách điện là một hành vi tự sát cơ học đối với bất kỳ thợ điện dân dụng nào. Chỉ một cú chạm nhẹ vào dây pha nóng khi cơ thể đang đẫm mồ hôi dính dầu máy, dòng điện sẽ chạy thẳng qua tim gây ngừng đập lâm sàng trong vòng ba giây.
Nhưng Hoàng không phải là thợ điện thông thường. Anh là thợ mỏ.
Hoàng quỳ xuống sàn bê tông dính đầy dầu mỡ trơn trượt. Anh không vội vàng chạm vào dây dẫn. Nhắm mắt lại, anh áp một bên tai trái của mình sát vào đường ống luồn dây cáp bằng kim loại chạy dọc từ máy phát vào tủ điều khiển. Anh kích hoạt năng lực đặc thù: Nhận diện chập điện qua tần số rít.
Giữa tiếng gầm rú rung trời của động cơ diesel 12 xi-lanh, Hoàng gạn lọc mọi tạp âm tần số thấp. Anh tập trung toàn bộ thính lực vào những dao động siêu nhỏ truyền qua lớp vỏ sắt ống luồn cáp.
“Rít... rít... xè...”
Tiếng rít tần số cao, chói tai và ngắt quãng như tiếng ngàn con ong vò vẽ đang điên cuồng vỗ cánh vang lên từ phía sau bộ khởi động từ (contactor) hiệu Chint rách nát ở góc dưới bảng điện. Đó là tiếng phóng điện hồ quang (arc tracking) do lớp vỏ bọc cách điện PVC của dây pha B bị nóng chảy vì quá tải lâu ngày, rò rỉ dòng điện trực tiếp vào khung thép của tủ điện dính nước mưa bão dột.
“Mày đang làm cái trò gì thế hả? Áp tai vào đó để ngủ à? Muốn thử roi điện không?” Chan quát lớn, gã cầm dùi cui điện định gí thẳng vào cổ Hoàng.
Hoàng lập tức ngẩng đầu, đưa tay chặn nhẹ hướng dùi cui của Chan, giọng dứt khoát nhưng vẫn giữ vẻ phục tùng:
“Đại ca khoan đã! Em tìm ra điểm hỏng rồi. Dây pha B bị chạm mát vào khung tủ ngay sau khởi động từ. Nếu bây giờ gạt cầu dao tổng sống mà không cô lập điểm chạm, dòng điện ngược sẽ làm nổ tung toàn bộ bảng điều khiển máy phát trong tích tắc!”
Chan nghe thấy từ “nổ tung”, gương mặt phị ra lập tức tái mét. Gã lùi lại một bước, tay cầm dùi cui hơi run rẩy:
“Thế... thế phải làm sao? Mày ngắt cầu dao tổng đi rồi sửa!”
“Không được ngắt cầu dao tổng!” Hoàng hét lớn để át tiếng máy nổ. “Ngắt cầu dao tổng lúc này, hệ thống an ninh của sếp Sam trên tầng thượng sẽ mất nguồn hoàn toàn trong ba mươi giây trước khi rơ-le tự động chuyển mạch hoạt động. Sếp Sam sẽ biết ngay lập tức là do lỗi của đại ca dưới hầm máy!”
Đòn đánh tâm lý của Hoàng trúng ngay hồng tâm. Chan cực kỳ sợ Sam—gã trùm bảo an tàn bạo luôn mang theo khẩu CZ-75 mạ bạc sẵn sàng bắn vỡ sọ bất kỳ kẻ nào làm hỏng việc. Chan nuốt nước bọt ực một cái, trán bết mồ hôi dầu.
“Vậy... vậy mày sửa sống đi! Tao cấm mày ngắt điện!”
Sửa điện sống ba pha 380V dính nước rò rỉ mà không ngắt nguồn. Đây chính là thử thách tàn khốc nhất đối với bàn tay và ý chí của Hoàng.
Hoàng cầm chiếc tua-vít dẹt cũ kỹ rỉ sét bằng tay phải. Khớp ngón tay phải bị lệch nhẹ của anh nhói lên đau đớn khi anh siết chặt cán nhựa. Anh nín thở, giữ cho bàn tay hoàn toàn không run rẩy dưới họng súng của gã bảo an và tiếng gầm rú của máy phát.
Hoàng đưa mũi tua-vít dẹt lách vào khe hẹp phía sau khởi động từ Chint. Dưới ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin của Chan, anh nhìn thấy sợi cáp đồng lõi 50mm2 của pha B đã bị cháy sém lớp vỏ nhựa bảo vệ, dính chặt vào vách sắt tủ điện bằng một lớp muội than đen kịt đang dẫn điện rò rỉ.
“Tách! Tách!”
Những tia lửa điện nhỏ màu xanh lét liên tục bắn ra từ điểm tiếp xúc chạm mát, tỏa ra mùi khét lẹt của nhựa PVC cháy dở.
Hoàng dùng kìm cắt thông thường gá chặt vào đoạn dây đồng trần phế liệu nhặt được dưới sàn hầm máy. Anh phải thực hiện một thao tác cực kỳ nguy hiểm: đấu nối chập mạch cưỡng bức một cầu chì phụ tự chế bằng dây đồng mảnh song song với điểm chạm mát để chuyển hướng dòng điện rò rỉ, trước khi dùng tua-vít bẩy đứt sợi cáp chính bị cháy dính vách sắt.
“Mày đang kéo dài thời gian để phá hoại đúng không?” Chan nghi ngờ hét lên, gã say rượu bắt đầu mất kiên nhẫn. Gã vung chiếc dùi cui điện lên, định gạt mạnh vào tay Hoàng.
“Đứng im! Đừng chạm vào tôi!” Hoàng gầm lên bằng giọng nói uy lực của một thợ lò kỳ cựu đứng trước sự cố nổ hầm mỏ, khiến Chan giật mình khựng lại.
Trong một tích tắc quyết định, Hoàng áp sát mũi tua-vít dẹt vào điểm tiếp giáp cháy sém. Anh dùng lực cổ tay bẩy mạnh dứt khoát.
“Xèo xèo... Đoàng!”
Một tiếng nổ nhỏ đanh gọn vang lên kèm theo luồng ánh sáng hồ quang xanh lét chói lòa bùng lên từ khe tủ điện, thiêu rụi đầu mũi tua-vít dẹt rỉ sét. Luồng điện rò rỉ cực lớn phóng qua thân tua-vít, giật mạnh vào mu bàn tay phải của Hoàng khiến anh bị bỏng nhẹ ở đầu ngón tay, các cơ bắp tay co rút dữ dội như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào.
Nhưng sợi cáp cháy sém của pha B đã bị bẩy bật ra khỏi vách sắt tủ điện thành công. Hoàng nhanh tay quấn chặt đoạn băng keo cách điện PVC cũ nhặt được quanh lõi đồng trần bị hở, cô lập hoàn toàn điểm rò rỉ đất.
“Uỳnh... uỳnh... uỳnh...”
Tiếng ho khan của động cơ diesel Caterpillar lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng gầm rú đều đặn, mạnh mẽ và trơn tru của một khối động cơ hoạt động ổn định.
Trên bảng điều khiển trung tâm, kim đồng hồ đo điện áp ba pha lập tức vọt lên, đứng im phăng phắc ở mức tiêu chuẩn 380V. Khói đen kịt phun ra từ ống xả phụ nhạt dần rồi chuyển sang màu xám mỏng.
Chan nhìn chằm chằm vào bảng điện hoạt động trở lại bình thường, rồi nhìn mu bàn tay phải đang bốc khói nhẹ của Hoàng. Gã từ từ thu chiếc dùi cui điện vào bao da bên hông, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn dính dầu mỡ.
“Mẹ kiếp, cũng khá đấy gã thợ mỏ. Coi như mày giữ được cái mạng chó của mày đêm nay.”
Hoàng không nói một lời. Anh lẳng lặng nhặt chiếc tua-vít dẹt bị cháy sém đầu và chiếc kìm cắt cũ dưới sàn nhét vào túi quần bảo hộ kaki rộng thùng thình, âm thầm chịu đựng cơn đau rát buốt từ vết bỏng mới ở đầu ngón tay phải hòa cùng vết bỏng cũ ở bả vai.
“Nghe đây,” Chan hất hàm, giọng nói hách dịch trở lại sau khi đã thoát khỏi nguy hiểm bị Sam phạt. “Từ giờ mày được giao nhiệm vụ bảo trì toàn bộ hệ thống điện tầng hầm này trong vòng ba ngày dưới sự giám sát của tao. Nếu để xảy ra bất kỳ sự cố sụt áp nào nữa, tao sẽ tống mày trở lại phòng giam không một giọt nước uống!”
“Dạ dạ... cám ơn đại ca đã nâng đỡ... Em sẽ cố gắng làm tốt...” Hoàng cúi đầu khom lưng, tiếp tục đóng vai gã thợ điện quê mùa nhút nhát phục tùng tuyệt đối.
Chan quay lưng bước ra phía cửa phòng máy phát, tay với lấy chai rượu đế rẻ tiền giấu sau tủ kỹ thuật để tu một hơi dài.
Hoàng lùi lại phía sau khối động cơ diesel khổng lồ để thu dọn những mảnh đồng vụn dính mỡ bò bôi trơn. Trong bóng tối của hầm máy phát ngập mùi dầu diesel khét lẹt, ánh mắt lầm lì của anh chợt quét qua khu vực giếng kỹ thuật phía sau máy phát.
Tại đó, khuất sau những thùng phuy dầu diesel cũ rỉ sét, Hoàng phát hiện ra một lối thông gió nhỏ đường kính khoảng sáu mươi phân dẫn thẳng đứng lên các tầng trên của tòa nhà 20 tầng.
Tim Hoàng đập mạnh một nhịp. Đây chính là một lối di chuyển bí mật có thể giúp anh bypass hoàn toàn hệ thống camera hành lang để đột nhập lên các tầng trung của tháp Hoàng Kim.
Anh lết người lại gần, nheo mắt nhìn sâu vào lòng ống thông gió tối đen. Nhưng ngay trong tích tắc tiếp cận, hy vọng của Hoàng như bị dội một gáo nước lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!