Nhạc nềnBattleField4

Leo Giếng Gió Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng roi da bò của gã tổ trưởng Sophat rít lên xé gió ở tầng năm dường như vẫn còn chấn động qua những đường ống thép rỉ sét, dội thẳng xuống hầm tối kỹ thuật dưới dạng những rung động trầm đục. Dưới ánh sáng đỏ lòm ma quái của hệ thống đèn báo động khẩn cấp đang nhấp nháy, Bùi Văn Hoàng đứng tựa lưng vào khối dầm bê tông cốt thép của phòng máy phát điện dự phòng. Lồng ngực anh phập phồng, hơi thở nặng nề và nóng rực. Cơn sốt nhẹ do nhiễm trùng vết bỏng ở bả vai phải bắt đầu gặm nhấm chút sức lực cuối cùng của anh.


Sơn áp sát tai vào đường ống nước cứu hỏa rỉ sét phi 110, cơ mặt lỳ lợm giật mạnh khi nghe thấy những tiếng va chạm kim loại dồn dập từ tầng cao truyền xuống. Anh quay sang Hoàng, giọng khàn đặc đầy lo lắng: "Thằng Sophat bắt đầu lục soát rồi. Nhịp gõ Morse của thằng Quốc 'Mạng' rất loạn. Nhóm Quảng Đông của A Kiệt đang bị dồn vào góc. Nếu chúng nó tìm thấy chiếc chìa khóa vạn năng tự mài trong người A Kiệt, liên minh của chúng ta sẽ tan rã ngay trước khi kịp bắt đầu."


Hoàng không trả lời ngay. Anh nhìn xuống bàn tay phải của mình, các ngón tay co quắp lại do di chứng của cú giật điện từ trạm biến áp phụ lúc trước. Anh nín thở, cố gắng duỗi thẳng từng ngón tay một cách chậm rãi, đau đớn. Trên thắt lưng bảo hộ kaki màu xám bám đầy bụi xi măng, chiếc kìm cách điện mười kilovôn của ông Năm—vật bảo mệnh duy nhất còn sót lại—đang phản chiếu thứ ánh sáng đỏ ma quái.


"Tôi phải lên đó," Hoàng nói, giọng trầm khàn và dứt khoát. "Chỉ có cách tạo ra một vụ chập điện hồ quang lớn ở Hành lang kỹ thuật tầng mười mới có thể đánh sập hệ thống camera giám sát tầng trung, ép thằng Sophat phải dừng cuộc lục soát để cứu hỏa."


Sơn định bước lên cản lại: "Để tôi đi cho. Vai phải của anh đã nát bét rồi, leo thế nào được?"


"Anh không biết sơ đồ mạch điện ba pha," Hoàng gạt tay Sơn ra, ánh mắt sắt đá lộ rõ vẻ quyết tâm của người thợ mỏ Quảng Ninh. "Nếu đấu nhầm dây pha nóng vào vỏ tủ điện mà không cô lập dòng rò, dòng điện ba trăm tám mươi vôn sẽ giật chết anh ngay lập tức. Giữ hầm máy phát cho chắc. Huy, đưa cho anh can dầu máy."


Huy "An Giang" nhanh nhẹn lôi từ dưới gầm máy phát Caterpillar ra một can dầu máy diesel cũ dính đầy muội đen. Hoàng không ngần ngại đổ một lượng dầu máy ra lòng bàn tay, trét đều lên bả vai phải đang rỉ dịch vàng và máu ấm để làm dịu cơn bỏng rát, sau đó quấn chặt một dải giẻ lau sàn bẩn thỉu quanh khớp vai để cố định vết thương bục chỉ. Anh lột bỏ chiếc áo khoác bảo hộ kaki dày cộp, chỉ mặc chiếc áo thun ba lỗ sờn rách để giảm thiểu kích thước cơ thể trước khi lách mình vào miệng Giếng thông gió trung tâm tòa nhà.


Giếng thông gió là một mê cung bằng tôn kẽm hẹp, đường kính chỉ vỏn vẹn sáu mươi nhân sáu mươi xăng-ti-mét, chạy dọc thẳng đứng từ hầm tối lên thẳng tầng thượng. Đây là con đường kỹ thuật duy nhất không bị quét bởi bất kỳ cụm camera quang học nào của gã giám sát Roth, nhưng nó lại là một cái lò thiêu thực sự. Hơi nóng từ các lò nướng công nghiệp của nhà bếp tầng một bốc lên giếng gió, cuồn cuộn phả thẳng vào mặt Hoàng một luồng không khí đặc quánh mùi dầu mỡ cháy, muội than và nhiệt độ luôn duy trì ở mức trên bốn mươi độ C.


Ngay khi lách nửa người vào lòng ống tôn kẽm chật hẹp, Hoàng cảm thấy phổi mình như thắt lại. Không khí quá loãng, nghẹt thở và nồng nặc khí độc amoniac rò rỉ từ hệ thống làm lạnh sát bên. Hoàng phải cắn chặt một mẩu gỗ dẹt giữa hai hàm răng để ngăn không cho mình bật ra tiếng ho sặc sụa.


Anh bắt đầu leo.


Kỹ thuật leo trèo trong không gian hẹp đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng và chuẩn xác tuyệt đối của cơ thể. Hoàng áp lưng vào một vách tôn kẽm, hai chân đạp căng vào vách đối diện, dùng lực ma sát của gót giày bảo hộ và bả vai để nhích từng cen-ti-mét hướng lên trên. Tay trái anh bám chặt lấy sợi cáp mạng CAT6 bọc nhựa chạy dọc giếng gió làm điểm tựa lực, trong khi tay phải giữ khư khư chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm.


"Rắc... rắc..."


Từng tiếng tôn kẽm co giãn dưới sức nặng của cơ thể Hoàng vang lên ghê rợn trong lòng ống rỗng. Mỗi lần rướn người là một lần các bó cơ ở bả vai phải bị co kéo cực hạn. Vết bỏng rách miệng bục chỉ bắt đầu chảy máu xối xả, dòng máu ấm nóng trộn lẫn với mồ hôi mặn chát và bụi amiăng khô khốc chảy ròng ròng dọc theo hông anh, thấm đẫm chiếc quần kaki bảo hộ xám. Cơn đau thấu xương dội thẳng lên đại não khiến mắt Hoàng hoa lên, thính lực tai trái vốn đã ù điếc tạm thời nay chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch như trống trận.


Khi leo qua khu vực tầng ba, nơi đường ống tiếp giáp trực tiếp với họng xả khói của nhà bếp, nhiệt độ đột ngột tăng vọt. Hoàng cảm thấy như da thịt mình đang bị nướng chín trên một vỉ sắt nung đỏ. Lớp bùn lạnh từ cống thải mà anh trét lên người trước khi leo để ngụy trang nhiệt bắt đầu khô khốc, nứt nẻ và bong tróc từng mảng lớn dưới sức nóng của hơi bếp. Sự tính toán ngụy trang nhiệt của anh hoàn toàn bị bẻ gãy bởi thực tế vật lý: hơi nóng quá lớn làm khô bùn quá nhanh, biến cơ thể anh thành một nguồn nhiệt di động khổng lồ tỏa nhiệt lượng mạnh mẽ ra môi trường ống tôn.


Cùng lúc đó, các cơ bắp ở cẳng tay trái của Hoàng bắt đầu có dấu hiệu căng cơ co rút dữ dội do mất nước và thiếu điện giải. Các ngón tay bám vào sợi cáp mạng giật lên liên tục, suýt chút nữa khiến anh mất đà rơi tự do xuống hố pít sâu hoắm hai mươi mét phía dưới. Hoàng nghiến răng thật chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, dùng cùi chỏ trái ghì chặt vào gờ nối của ống tôn để giữ thăng bằng, nén cơn đau chờ đợi cơn chuột rút qua đi.


Ở tầng mười tám, trong căn phòng giám sát camera trung tâm ngập tràn máy lạnh, gã trực ban Roth đang dán mắt vào bức tường màn hình LCD hiển thị hệ thống cảm biến nhiệt hồng ngoại dự phòng của tòa nhà. Do hệ thống điện lưới chính bị sập vì bão, hầu hết các camera quang học đều bị mờ, nhưng cảm biến nhiệt độ tự động vẫn hoạt động nhạy bén.


Đột nhiên, một vệt sáng màu đỏ cam rực rỡ, hiển thị mức nhiệt độ bất thường lên đến bốn mươi hai độ C, xuất hiện trên sơ đồ mặt cắt của Giếng thông gió trung tâm. Vệt sáng đó không phải là luồng hơi nóng thông thường từ bếp ăn—nó có hình dáng của một cơ thể người đang di chuyển chậm rãi, nhích từng mét một từ tầng hầm lên phía trên.


Roth trợn tròn mắt cận thị lồi ra sau gọng kính dày, gõ vội vã lên bàn phím để phân tích nguồn nhiệt. Cảm biến nhiệt thông minh tự động kích hoạt ngoài ý muốn do sự chênh lệch nhiệt độ quá lớn giữa cơ thể nóng rực của Hoàng và vách ống tôn kẽm lạnh dột nước bão.


"Cái gì thế này?" Roth lẩm bẩm, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương nhợt nhạt. Gã lập tức chộp lấy chiếc bộ đàm, gào lên bằng tiếng Khmer khàn đặc: "Meng! Sophat! Có biến ở giếng thông gió trung tâm! Cảm biến nhiệt phát hiện một nguồn nhiệt lớn đang di chuyển dọc giếng gió hướng lên tầng mười! Mau dẫn người mang súng lên chốt chặn tất cả các cửa sập kỹ thuật hành lang!"


Tiếng hét của Roth qua bộ đàm dội ngược vào hệ thống loa nội bộ hành lang hẹp, vang vọng qua các khe hở của ống thông gió rỉ sét. Hoàng nghe thấy tiếng động, tim anh thắt lại. Anh biết mình đã bị lộ.


Không khí xung quanh anh càng lúc càng nóng và ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Phổi anh như đang hít phải tàn tro nóng rực. Mỗi mét leo lên lúc này là một trận chiến sinh tử giữa ý chí thép của người thợ mỏ và sự sụp đổ vật lý của cơ thể đang ở Ngưỡng quá tải chấn thương.


Nhích thêm ba mét cuối cùng bằng tất cả sức tàn, bàn tay trái bám đầy dầu mỡ của Hoàng chạm vào gờ sắt lạnh ngắt của nắp cửa sập kỹ thuật dẫn ra Hành lang kỹ thuật tầng mười. Qua những khe hở mỏng mảnh của cánh cửa sập bằng gỗ bọc tôn rỉ sét, anh có thể nhìn thấy ánh sáng le lói của hành lang tầng mười.


Hoàng đưa tay phải lên thắt lưng, những ngón tay run rẩy chạm vào chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm, chuẩn bị cậy chốt khóa cơ học của cửa sập.


Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc ngón tay anh vừa chạm vào chốt sắt, từ phía bên kia cánh cửa sập, tiếng giày đinh nện rầm rập xuống nền bê tông dội lại mỗi lúc một gần. Đi kèm với đó là âm thanh đanh gọn, lạnh lùng của kim loại va chạm xèo xèo—tiếng kéo báng và lên đạn rào rào của những khẩu súng trường tấn công Type 56 gác chòi gác vừa được điều xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!