Liên Minh Tầng Năm
Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm nội bộ của gã tổ trưởng Chan rít lên liên tục, phá tan bầu không khí đặc quánh mùi dầu diesel và máu tươi dưới hầm máy phát điện. Giọng của Vũ Đình Lôi qua loa phát thanh nhỏ của thiết bị nghe méo mó, đầy vẻ sốt ruột và hằn học. Gã môi giới bẩn đang đứng ở phòng trực ban ấm áp phía trên, hoàn toàn không biết rằng gã tay sai đắc lực Sầm “Chột” của mình đã bị đánh phế khớp cổ tay, nằm bất động như một bao tải rách dưới sàn nước ngập.
Hoàng áp chặt ngón tay cái thô ráp lên nút đàm thoại (PTT) của chiếc bộ đàm. Bả vai phải của anh co rút mạnh, vết bỏng nhiệt độ cao độ hai bị bục chỉ từ trận cận chiến trước đó đang rỉ máu ấm, nhuộm đỏ một mảng áo bảo hộ kaki xám bám đầy bụi than. Cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ trong lồng ngực khiến thái dương anh đập liên hồi, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ hầm lò.
Sơn quỳ bên cạnh, một tay siết chặt vết chém dài loang máu ở bả vai trái do dao phay của Sầm “Chột” gây ra, tay kia vẫn nẹp chặt báng khẩu shotgun cưa nòng sát mạn sườn. Anh nhìn Hoàng, khẽ lắc đầu. Sơn hiểu rằng chỉ cần Hoàng cất tiếng trả lời, dù là một âm tiết tiếng Việt hay tiếng Khmer bồi, Vũ Đình Lôi—kẻ đã lăn lộn hàng chục năm trong giới buôn người—sẽ lập tức nhận ra sự bất thường và phát lệnh báo động đỏ toàn đặc khu.
Hoàng không nói. Anh đưa chiếc bộ đàm sát vào sát khối động cơ diesel khổng lồ Caterpillar đang gầm rú u u u để lấy tiếng ồn nền. Anh dùng ngón trỏ nhấp nhả nút PTT hai lần liên tiếp.
*Tạch. Tạch.*
Đó là quy ước vô tuyến thô sơ của đám lính gác khi đang bận khống chế lao động hoặc di chuyển trong vùng sóng yếu. Ngay sau đó, Hoàng miết mạnh phần lưới lọc micro của bộ đàm vào lớp vải kaki bảo hộ dày dập dầu máy, tạo ra những tiếng sột soạt khô khốc, giả lập tiếng nhiễu sóng do mưa bão lớn dội vào hệ thống thu phát dưới hầm bê tông.
“Mẹ kiếp! Sầm! Mày nghe rõ không?” Giọng Lôi lại rít lên qua làn sóng nhiễu giả lập. “Bão ngoài biển đang đánh sập trạm biến áp phụ rồi! Sam đang điên lên trên tầng thượng! Nếu mày dọn sạch lũ thợ điện dưới hầm rồi thì bấm nút báo cáo ngay cho tao! Đừng để tao phải tự dẫn lính xuống!”
Hoàng nhấp thêm một cú *tạch* dứt khoát rồi tắt hẳn nguồn bộ đàm. Anh ném chiếc máy vô tuyến sang cho Huy “An Giang”. Cậu bé mười chín tuổi gầy nhom nhận lấy, tay chân run rẩy bấu chặt lấy hòm tôn bảo trì kỹ thuật. Lòng bàn tay trái của Huy bị bỏng rộp nước bục dịch vàng, loang lổ cùng những vết loét da dọc hông do ngấm nước thải bể phốt dơ bẩn, nhưng cậu vẫn cố cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.
“Chúng ta chỉ có tối đa mười phút trước khi gã dẫn người xuống,” Hoàng khàn giọng nói, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng của anh lập tức trấn an đám đông lao động đang hoảng loạn phía sau. “Đường bộ đã bị khóa chặt. Muốn sống sót ra khỏi cái lồng sắt này, chúng ta phải có đồng minh từ phía trên.”
Hoàng thọc tay vào túi áo bảo hộ sát lồng ngực, nơi cuốn sổ nhật trình xe khách biên giới của Vũ Đình Lôi đang nằm im lìm. Cái tên *Bùi Văn Tiến* viết bằng mực đỏ khoanh tròn như một vệt lửa nung đốt cháy tâm can anh. Đứa em trai hai mươi hai tuổi của anh đang bị giam cầm như một nô lệ công nghệ tại đặc khu Bavet lân cận. Hoàng không chỉ chiến đấu để giữ mạng cho bản thân nữa; anh đang mang trên mình món nợ xương máu của gia đình. Anh phải chiếm được tòa tháp này, bẻ gãy ách thống trị của Sam để mở đường máu tìm em.
“Sơn, anh giữ hầm máy phát cùng đội công binh,” Hoàng quay sang gã cựu lính nghĩa vụ, ánh mắt sắt đá giao nhau. “Tôi sẽ liên lạc với tầng năm. Nhóm người Hoa của A Kiệt là chìa khóa duy nhất để chúng ta vô hiệu hóa hệ thống camera giám sát của tên giám sát Roth.”
Sơn gật đầu dứt khoát, vết sẹo bầm dọc má trái giật nhẹ: “Để tôi lo dưới này. Thằng nào bước xuống cầu thang bê tông kia, tôi sẽ cho nó ăn đạn shotgun. Nhưng anh phải nhanh lên, vết thương của anh đang nhiễm trùng nặng rồi.”
Hoàng bước nhanh về phía góc tối của phòng máy phát điện, nơi đường ống dẫn nước cứu hỏa bằng sắt rỉ sét phi 110 chạy dọc thẳng đứng xuyên qua dầm bê tông lên các tầng cao. Đây là trục kỹ thuật trung tâm của tòa nhà 20 tầng, nơi không một cụm camera hồng ngoại nào có thể quét tới.
Anh rút chiếc tua-vít cán nhựa trong suốt dắt ở đai quần ra, áp tai sát vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của đường ống nước. Tiếng nước bão chảy róc rách bên trong tạo ra những âm thanh u u u, nhưng Hoàng nhắm nghiền mắt, gạt bỏ mọi tạp âm để tập trung thính lực tai phải—bên tai duy nhất chưa bị điếc tạm thời sau vụ nổ súng cự ly gần.
Anh bắt đầu gõ.
*Cộc... Cộc cộc... Cộc cộc cộc...*
Đó là Quy tắc liên lạc bằng tiếng gõ ống nước—mã Morse cải tiến được rèn luyện qua những thế hệ thợ lò vùng mỏ Quảng Ninh khi bị sập hầm. Mỗi nhịp gõ bằng cán tua-vít vào thành ống sắt rỉ sét truyền đi những rung động cơ học tần số thấp, chạy dọc theo đường ống dẫn nước lên thẳng Phòng máy tính lừa đảo tầng 5.
Ở tầng 5, giữa không gian ngột ngạt tỏa nhiệt của hàng trăm chiếc máy tính để bàn hoạt động liên tục 16 tiếng, Quốc “Mạng” đang ngồi dán mắt vào màn hình hiển thị dòng lệnh. Cổ chân trái của cậu bị khóa chặt vào chân bàn sắt bằng một sợi xích dày rỉ sét. Đôi mắt cận thị dày cộp quấn băng keo của cựu sinh viên Bách Khoa chợt giật nảy khi nghe thấy những tiếng rung động siêu nhỏ truyền ra từ đường ống nước cứu hỏa ngay sát lưng ghế ngồi.
*Cộc... cộc cộc...*
Quốc “Mạng” lập tức nhận ra nhịp điệu. Cậu lén liếc mắt nhìn quanh. Gã tổ trưởng tàn bạo Sophat đang đứng ở đầu dãy phòng, tay lăm lăm chiếc roi da bò dài 1m2 quất đen đét vào lòng bàn tay để đe dọa một lao động mới đang khóc lóc. Hai tên bảo an mang dùi cui điện tuần tra dọc lối đi hẹp giữa các bàn máy.
Quốc khẽ đẩy nhẹ ghế ra sau, dùng gót chân nện nhẹ vào khớp nối đường ống nước dưới gầm bàn theo nhịp đáp trả: *“Nghe rõ. Ai đó?”*
Rung động truyền ngược xuống hầm tối. Hoàng nhận được tín hiệu đáp trả, lập tức gõ nhanh:
*“Hoàng thợ điện đây. Tôi có Chìa khóa vạn năng tự mài để mở xích chân cho các anh. Muốn liên minh nổi dậy.”*
Tiếng gõ truyền lên tầng 5. Quốc “Mạng” nín thở, dịch mã Morse sang tiếng Trung cho A Kiệt—thủ lĩnh nhóm lao động Quảng Đông đang ngồi ở bàn máy đối diện. A Kiệt, gã thanh niên 28 tuổi với hình xăm rồng quấn chặt cánh tay phải, khẽ nheo mắt độc đầy hoài nghi. Gã cúi người giả vờ nhặt chiếc bút rơi, áp sát tai vào đường ống nước, gõ trả lời:
*“Tại sao thợ điện Việt Nam lại muốn giúp người Quảng Đông? Chúng mày muốn dùng tụi tao làm bia đỡ đạn cho bảo an của Sam à?”*
Sự nghi kị của A Kiệt là hoàn toàn thực tế trong lòng địa ngục Hoàng Kim, nơi mạng sống con người được định giá bằng USDT bẩn và sự phản bội đồng hương diễn ra hàng ngày để đổi lấy một vắt cơm không ôi thiu.
Hoàng gõ trả lời dứt khoát, nhịp gõ đanh gọn và sòng phẳng như một hợp đồng cơ khí:
*“Không làm bia đỡ đạn. Đây là giao dịch sòng phẳng. Tôi đưa chìa khóa vạn năng mở còng cho các anh. Đổi lại, các anh phải dùng quyền IT của Quốc ‘Mạng’ để can thiệp vào phòng điều khiển camera tầng 18, tạo luồng video lặp làm mù mắt thằng giám sát Roth khi tôi cắt điện lưới chính. Nếu không liên minh, khi lính Angkor Shield tràn vào, tất cả chúng ta sẽ bị đưa vào danh sách thanh lý nội tạng.”*
Từ “thanh lý nội tạng” dội qua đường ống sắt lạnh ngắt như một luồng điện rợn người. A Kiệt siết chặt nắm tay đến mức hình xăm rồng trên cánh tay nổi gân xanh cuồn cuộn. Gã biết Hoàng không nói chơi. Cuốn sổ cái mật của Sam chứa danh sách những lao động yếu bị phân loại đã được gã lén nhìn thấy một lần trên bàn làm việc của Sophat.
*“Được. Giao dịch thành lập,”* A Kiệt gõ đáp trả. *“Nhưng làm thế nào mày chuyển được chìa khóa lên đây? Cổng từ tầng 5 khóa chặt, bảo an Meng mang gậy xích sắt gác liên tục ngoài hành lang.”*
*“Vy sẽ lo việc đó. Hãy chú ý khay cơm của nhóm Quảng Đông trong ca trực tối nay,”* Hoàng gõ vệt Morse cuối cùng rồi rút tua-vít ra.
Anh quay lại phía hầm tối, nơi Vy đang đứng nép sát vào vách bê tông dột nước. Vy nhìn Hoàng bằng đôi mắt thông minh nhưng đầy lo âu. Vết xước dài rỉ máu ở cẳng tay trái của cô do cạnh tôn kẽm cứa phải khi trèo giếng gió từ tập trước đã bắt đầu khô lại, để lại vệt sẹo đỏ bầm tàn nhẫn trên làn da nhợt nhạt.
“Vy, cô dùng tư cách phiên dịch viên để tiếp cận khu vực thang tời thức ăn của nhà bếp,” Hoàng đưa chiếc Chìa khóa vạn năng tự mài—thanh thép mỏng dẻo được Linh “Cụt” mài giũa tỉ mỉ—cho cô. “Lộc ‘Mập’ sẽ lén giấu chiếc chìa khóa này dưới đáy bát cơm của nhóm A Kiệt. Cô phải đảm bảo chiếc khay cơm đó được đưa lên đúng tời cabin tầng 5.”
Vy nhận lấy thanh thép mỏng lạnh ngắt, giấu kỹ vào kẽ hở của chiếc áo sơ mi rách gấu: “Tôi lo được. Nhưng anh Hoàng, vết thương trên vai anh... nó đang bốc mùi rỉ dịch rồi. Anh phải để bác sĩ Somphone xử lý, nếu không cơn sốt sẽ quật ngã anh trước khi chúng ta cắt được điện lưới.”
“Tôi tự chịu được,” Hoàng trả lời ngắn gọn, bàn tay anh vô thức gõ nhẹ kìm lực xuống đất để giữ nhịp thở ổn định trước cơn đau đang giật lên từng hồi từ bả vai phải bục chỉ.
Mười phút sau, tại khu vực thang tời thức ăn tầng trệt, Vy dùng khả năng ngôn ngữ lưu loát của mình để đánh lạc hướng gã lính gác ham tiền Thong bằng một bao thuốc lá ngoại bẹp dúm cướp được từ người Sầm “Chột”. Trong lúc Thong cúi xuống châm lửa, Vy nhanh tay đẩy chiếc khay cơm có ký hiệu vạch sơn đỏ của nhóm Quảng Đông vào cabin tời, lén ấn nút chuyển thẳng lên tầng 5.
Chiếc tời xích cơ học cũ kỹ rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc, kéo chiếc khay cơm chứa chiếc Chìa khóa vạn năng tự mài từ từ rời khỏi tầm mắt cô.
Tại Phòng máy tính lừa đảo tầng 5, chiếc tời thức ăn dừng lại với một tiếng “cộc” khô khốc. Một tên bảo an tuần tra thô bạo bê chiếc khay cơm đặt xuống bàn ăn chung của nhóm người Hoa.
A Kiệt lướt mắt nhìn qua vệt sơn đỏ dưới đáy khay cơm. Gã khom người, giả vờ xúc cơm ăn thật nhanh, nhưng ngón tay trỏ dẻo dai của gã đã lách xuống dưới đáy bát, chạm vào thanh thép mỏng dẻo dai của chiếc chìa khóa vạn năng.
Tim A Kiệt đập mạnh. Chìa khóa thật. Gã thợ điện Việt Nam đã giữ đúng lời hứa.
A Kiệt lén luồn chiếc chìa khóa vạn năng vào túi trong của chiếc áo gió đen chống nước dính bùn đất của mình, khẽ liếc mắt ra hiệu cho Quốc “Mạng” chuẩn bị khởi động hệ thống Kali Linux từ chiếc USB giấu trong tất.
Thế nhưng, chính vào khoảnh khắc hy vọng vừa nhen nhóm ấy, cánh cửa gỗ bọc tôn của phòng máy tính tầng 5 bất ngờ bị đạp văng ra với một tiếng “rầm” chát chúa.
“Tất cả đứng im! Đặt hai tay lên bàn máy!”
Giọng nói hách dịch, tàn nhẫn của gã tổ trưởng Sophat dội vang khắp phòng. Gã bước vào với chiếc kính gọng vàng giả tạo lệch xếch trên sống mũi, tay lăm lăm chiếc roi da bò dài 1m2 quấn quanh cổ tay. Theo sau gã là bảo an Meng mang theo chiếc gậy bóng chày bọc xích sắt rỉ sét loang lổ vết máu khô và hai tên lính gác mang dùi cui điện công suất cao.
Sophat quét đôi mắt ti hí đầy sát khí qua dãy bàn máy tính, dừng lại ngay vị trí của nhóm A Kiệt. Gã nhếch mép cười tởm lợm, để lộ hàm răng ố vàng dính vệt mực:
“Thằng Sam vừa báo xuống, dưới hầm tối có biến lớn. Có kẻ đã lén mài dũa kim loại để bẻ khóa xích. Tao nghi ngờ có nội gián ở tầng này hỗ trợ tụi thợ điện Việt Nam. Tất cả đứng dậy! Khám xét người đột xuất! Đứa nào giấu một mảnh thép nhỏ trong người, tao sẽ cho thằng Meng chặt đứt từng ngón tay ngay tại chỗ!”
Meng bước lên một bước, chiếc gậy bóng chày bọc xích sắt nện mạnh xuống mặt bàn máy tính phát ra tiếng “bốp” chói tai, làm vỡ vụn một góc màn hình tinh thể lỏng.
Trong túi áo gió của A Kiệt, chiếc Chìa khóa vạn năng tự mài bằng thép mỏng dường như đang nóng rực lên như một hòn than nung đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!