Bột Ớt Và Xích Sắt
Tiếng bão gầm rú ngoài vịnh Thái Lan dội vào lòng đất qua những khe hở kỹ thuật, tạo nên một chuỗi âm thanh u uất như tiếng kèn đám ma. Trong không gian chật hẹp của Phòng máy phát điện dự phòng dưới hầm tòa tháp Hoàng Kim, bầu không khí đặc quánh mùi dầu diesel, rỉ sét và cả mùi xú khí amoniac nồng nặc bốc lên từ hệ thống hầm tự hoại sát bên. Ánh đèn đỏ từ hệ thống báo động khẩn cấp nhấp nháy theo chu kỳ ba giây một lần, quét qua những gương mặt rộc rạc, xám xịt vì đói khát và sợ hãi của hai mươi lao động Việt Nam đang co cụm sau khối động cơ diesel khổng lồ Caterpillar.
Sầm “Chột” đứng ngoài ngạch cửa bê tông, con mắt độc nhất nheo lại đầy cảnh giác. Gã không dại dột bước vào khoảng tối của phòng máy, nơi gã biết rõ mình sẽ mất đi lợi thế tầm nhìn. Bàn tay trái của gã, thô ráp và chằng chịt những vết sẹo đao kiếm cũ, đã móc chặt vào vành chốt sắt của quả lựu đạn khói quân dụng màu xám tro. Gã biết chỉ cần một cú giật dứt khoát, làn khói độc từ phốt-pho và lưu huỳnh sẽ biến căn phòng kín này thành một cái lò thiêu ngạt thở, buộc lũ “chuột chũi” bên trong phải bò ra chịu trói.
“Chúng mày không ra chứ gì?” Giọng Sầm “Chột” khàn đặc, rít qua kẽ răng đầy vẻ giễu cợt. “Để tao xem tụi mày nhịn thở được bao lâu dưới cái hầm phân này.”
Cách ngạch cửa chưa đầy hai mét, khuất sau cánh cửa gỗ bọc tôn đã bị đập nát một nửa, Sơn đứng thủ thế. Khẩu shotgun cưa nòng cướp được từ lính gác áp chặt vào hông gã cựu lính nghĩa vụ, họng súng hướng thẳng ra ngoài. Nhưng Sơn không dám bóp cò. Khẩu súng chỉ còn đúng hai viên đạn dự phòng, và tiếng nổ của nó trong không gian dầm bê tông hẹp này sẽ dội vang như sấm sét, lập tức báo động cho Vũ Đình Lôi ở phòng trực ban phía trên.
Hoàng nép sát vào vách máy phát điện nóng rực. Bả vai phải của anh, nơi vết bỏng nhiệt độ cao độ hai bị rách miệng từ trận cận chiến trước đó, đang giật lên từng cơn đau buốt nhói. Máu ấm rỉ ra, thấm đẫm lớp vải kaki xám bám đầy bụi xi măng của bộ đồ bảo hộ, dính chặt vào da thịt rách nát. Mỗi nhịp thở dồn dập của anh là một lần cơn đau thấu xương dội ngược lên đỉnh đầu, kéo theo cơn sốt nhẹ khiến thái dương anh đập liên hồi. Anh đưa bàn tay trái thô ráp siết chặt cán kìm cách điện cán đỏ của ông Năm đang giắt ở thắt lưng, bộ óc thợ điện mỏ Quảng Ninh vận hành hết công suất để tìm một kẽ hở sinh tồn.
Ngay sát chân Hoàng, Huy “An Giang” đang quỳ rạp dưới sàn nước ngập ngang mắt cá chân dính đầy váng dầu đen kịt. Cậu bé mười chín tuổi gầy nhom cố bặm chặt môi đến rỉ máu để ngăn không cho tiếng răng lập cập phát ra. Lòng bàn tay trái của Huy bị bỏng rộp nước bục dịch vàng, hòa cùng nước bẩn hầm tự hoại gây loét da diện rộng dọc hông và vai. Cơn đau rát vật lý tột cùng từ những vết loét nhiễm khuẩn đang vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cậu. Nhưng trong đôi mắt đen láy của đứa trẻ miền Tây ấy không chỉ có sự sợ hãi, mà còn có một ý chí liều lĩnh tột cùng khi nhìn thấy chiếc túi nilon chứa bột ớt khô trộn cát mịn mà Tuấn “Mập” đã lén tuồn ra từ nhà bếp.
Huy khẽ ngước mắt nhìn Hoàng, ra hiệu bằng một cái gật đầu cực nhẹ. Cậu biết bả vai Hoàng đang bị thương nặng, Sơn không thể nổ súng, và nếu quả lựu đạn khói kia bị ném vào, tất cả sẽ chết ngạt. Cậu phải hành động, ngay bây giờ, bằng thứ vũ khí thô sơ duy nhất trong tay.
Sầm “Chột” nhếch mép cười, ngón tay trỏ của gã bắt đầu siết lực để rút chốt lựu đạn.
*Rắc.*
Tiếng chốt sắt khẽ chuyển động. Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Huy “An Giang” lấy đà từ khớp hông đang loét da đau đớn, rướn người lao nửa thân ra khỏi khe hở của cánh cửa đổ nát. Bằng một phản xạ nhanh như chớp được rèn luyện qua những tháng ngày quăng chài trên sông nước miền Tây, cậu vung mạnh cánh tay trái, tung trọn bọc bột ớt khô trộn cát mịn thẳng vào mặt Sầm “Chột”.
Một quầng bột đỏ mịn lẫn cát sắc lẹm bùng lên trong không gian hẹp của hành lang, bao phủ hoàn toàn khuôn mặt gã giang hồ Hải Phòng.
“Á... Mẹ kiếp!”
Sầm “Chột” rú lên một tiếng kinh hoàng đầy đau đớn. Bột ớt nồng độ cao lập tức thẩm thấu vào niêm mạc mắt độc nhất của gã, gây ra một cơn bỏng rát hóa học dữ dội như bị gí sắt nung đỏ. Những hạt cát mịn găm thẳng vào giác mạc, khiến gã không thể mở mắt theo phản xạ tự nhiên. Quả lựu đạn khói chưa kịp rút chốt tuột khỏi bàn tay trái của gã, rơi “bộp” xuống vũng nước bẩn dưới sàn.
Bị mù tạm thời và đau đớn tột cùng, bản năng sát thủ của gã giang hồ đất cảng trỗi dậy điên cuồng. Không cần nhìn, gã vung con dao phay bản lớn cán gỗ quấn dây dù chém một đường vòng cung cực mạnh vào khoảng không trước mặt để tự vệ.
*Xoẹt!*
Lưỡi dao phay sắc lẻm xé gió lao đi. Sơn lao ra chặn ngạch cửa nhưng không kịp né hoàn toàn trong hành lang hẹp. Lưỡi thép lạnh ngắt cứt sượt qua bả vai trái của anh, rạch một đường dài loang máu. Lớp vải áo ba lỗ đen rách toác, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả cánh tay gân guốc của cựu lính nghĩa vụ. Sơn nghiến răng không thốt ra một tiếng rên, cơ thể vạm vỡ của anh chỉ khẽ khựng lại một nhịp dưới lực chấn động của cú chém.
“Sơn! Giữ nó!” Hoàng hét lên, giọng trầm khàn đầy uy lực.
Sơn chịu đựng cơn đau xé thịt ở bả vai trái, không lùi mà tiến. Anh buông khẩu shotgun cưa nòng rơi xuống bệ máy phát, hai tay vung đoạn xích sắt rỉ sét nặng trịch quấn mạnh quanh cổ Sầm “Chột” từ phía sau. Sơn gồng cơ bắp cuồn cuộn, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể gần tám mươi cân kéo ghì gã giang hồ ra sau gáy mình, thực hiện kỹ thuật khóa khớp cổ bằng xích sắt cực kỳ tàn bạo của lính đặc công.
Sầm “Chột” bị siết cổ đột ngột, đường thở bị khóa chặt phát ra những tiếng “khẹc... khẹc” nghẹn ứ trong cổ họng. Nhưng gã vẫn là một con thú dữ dai sức. Gã gồng cứng cơ cổ chịu lực siết, bàn tay phải vẫn nắm chặt chuôi dao phay, vung ngược ra sau định đâm vào sườn Sơn.
Nhìn thấy lưỡi dao phay đang vung lên hướng về phía sườn đồng đội, Hoàng không hề do dự. Anh bước lên một bước dài, bắp chân trái nẹp thép cơ khí đau nhói dưới sức nặng cơ thể, nhưng bắp tay phải quấn chặt băng keo của anh đã vung chiếc Búa lực cán thép 3kg lên cao.
Hoàng không nhắm vào đầu Sầm “Chột”. Tiếng rạn xương sọ quá lớn sẽ vang dội khắp giếng kỹ thuật lên các tầng trên. Anh nhắm thẳng vào khớp cổ tay phải đang cầm dao phay của gã.
*Bốp! Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên ghê rợn trong phòng máy. Lực quán tính của chiếc búa tạ nặng 3kg đập trực diện vào khớp xương quay cổ tay của Sầm “Chột”, làm nát vụn các khớp nối cơ học xương tay gã. Con dao phay cán gỗ tuột khỏi những ngón tay co quắp, rơi xuống sàn bê tông phát ra tiếng “loảng xoảng” vang tai.
Sầm “Chột” hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Sơn siết chặt xích sắt thêm một nhịp, khiến gã giang hồ Hải Phòng trợn ngược mắt độc, mặt tím tái rồi lịm dần đi dưới sàn nước ngập dính đầy dầu máy.
“Trói nó lại! Nhanh!” Hoàng khàn giọng ra lệnh, cơ thể anh run lên nhẹ sau cú vung búa tạ tốn sức. Vết khâu bỏng ở bả vai phải bục ra, máu ấm chảy dọc theo cánh tay rỏ xuống sàn bê tông.
Huy “An Giang” nhanh nhẹn bò ra từ hốc tối, dùng những sợi dây cáp mạng bọc nhựa CAT6 siêu bền quấn chặt hai tay hai chân của Sầm “Chột” ra sau lưng, rồi thọc một miếng giẻ lau tẩm dầu diesel vào miệng gã để bịt miệng. Sơn quỳ xuống sàn, một tay ôm chặt vết chém ở bả vai trái đang chảy máu xối xả, mặt tái mét vì đau nhưng ánh mắt vẫn lỳ lợm nhìn Hoàng.
Hoàng quỳ xuống bên cạnh thân xác bất động của Sầm “Chột”. Anh không lãng phí một giây nào, hai bàn tay thô ráp bắt đầu lục soát nhanh các túi quần áo thun đen ôm sát cơ bắp của gã giang hồ. Anh bỏ qua chiếc điện thoại di động nứt màn hình và vài bao thuốc lá ngoại bẹp dúm.
Khi thọc tay vào túi trong của chiếc áo khoác gió dính đầy bùn đất của Sầm, ngón tay Hoàng chạm vào một vật thể dẹt, bọc trong một lớp nilon chống nước dày.
Hoàng rút vật đó ra. Đó là một cuốn sổ tay nhỏ bìa da màu đen đã sờn góc, mép giấy bám đầy những vệt dầu mỡ khô. Trên bìa cuốn sổ có dòng chữ viết tay nghệch ngoạc bằng bút bi xanh: *“Nhật trình biên giới - Lôi”*.
Tim Hoàng đập mạnh một nhịp. Anh lật nhanh lớp nilon bảo vệ, mở cuốn sổ dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy ma quái của đèn báo động khẩn cấp hầm tối.
Cuốn sổ cái ghi chép chi tiết danh sách biển số xe khách trung chuyển lậu và danh sách tên tuổi, quê quán của hàng trăm lao động Việt Nam bị Vũ Đình Lôi dụ dỗ, lừa bán qua biên giới từ đầu năm đến nay. Mỗi cái tên đều đi kèm với một con số USDT lạnh lùng—giá trị mạng sống của họ dưới mắt bọn buôn người.
Hoàng miết ngón tay cái thô ráp dọc theo những trang giấy ẩm ướt bám mùi mực rẻ tiền. Anh lật liên tiếp mười trang, mười lăm trang, cho đến khi dừng lại ở trang ghi chép ngày 14 tháng 3.
Ở dòng thứ tám, dưới vệt mực đỏ khoanh tròn đầy tàn nhẫn, một cái tên hiện lên rõ mồn một:
*“Bùi Văn Tiến - 22 tuổi - Quảng Ninh. Giá chuyển nhượng: 3.200 USDT. Nơi nhận: Kho phế liệu kỹ thuật, Đặc khu Bavet.”*
Bức ảnh gia đình rách nát giấu dưới lót giày cũ của Hoàng như hiện về trước mắt anh. Đứa em trai gầy gò, tóc cạo trọc lởm chởm đang nhìn anh bằng đôi mắt đầy dằn vặt dưới còng sắt. Hoàng bấu chặt móng tay vào mép cuốn sổ da đến mức làm rách cả trang giấy ẩm ướt.
Tiến vẫn còn sống. Đứa em trai mà anh luôn mang nợ gián tiếp đẩy vào tay bọn buôn người hiện đang bị giam cầm tại đặc khu Bavet lân cận, cách Sihanoukville không xa.
“Anh Hoàng... Có chuyện gì thế?” Huy “An Giang” thầm thì hỏi, giọng cậu run lên vì vết loét da dọc hông đang rỉ dịch đau rát dưới nước bẩn.
Hoàng không trả lời ngay. Anh từ từ gấp cuốn sổ nhật trình xe khách biên giới lại, nhét kỹ vào túi trong của bộ đồ bảo hộ kaki xám sát lồng ngực ấm nóng. Ý chí tử chiến của gã thợ điện mỏ Quảng Ninh lúc này không còn là ngọn lửa le lói sinh tồn nữa, nó đã bùng cháy thành một cơn giận dữ tột cùng của một người anh quyết tâm đòi lại mạng sống cho em trai mình.
Anh ngước mắt nhìn Sơn, nhìn Huy, rồi nhìn hai mươi lao động đang nín thở chờ đợi dưới hầm tối.
“Tiến còn sống,” Hoàng khàn giọng nói, giọng anh trầm xuống nhưng mang một uy lực thép khiến ai nấy đều phải rùng mình. “Chúng ta không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Phải chiếm bằng được tòa nhà này trước khi bọn chúng phát hiện ra Sầm ‘Chột’ biến mất.”
Chính vào lúc đó, chiếc bộ đàm nội bộ cướp được từ túi quần Sầm “Chột” đang giắt ở thắt lưng Hoàng bất ngờ rè rè rít lên chói tai. Giọng nói khàn khàn, sốt ruột của Vũ Đình Lôi từ phòng trực ban phía trên dội xuống hầm tối kỹ thuật:
“Sầm! Nghe rõ trả lời! Thằng Sầm ‘Chột’! Mày tìm thấy lũ thợ điện chưa? Thằng Sam vừa ra lệnh cho tao phải dọn sạch hầm tối trong vòng mười phút nữa để chuẩn bị đón lính Angkor Shield!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!