Nhạc nềnBattleField4

Kẻ Săn Đêm Đất Cảng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão ngoài vịnh Thái Lan dội từng đợt gió rít qua khe hở của giếng kỹ thuật, mang theo hơi nước biển mặn chát và lạnh buốt vào lòng đất. Dưới hầm tự hoại ngầm của đặc khu Hoàng Kim, thứ ánh sáng đỏ quái đản từ hệ thống đèn báo động khẩn cấp nhấp nháy theo chu kỳ ba giây một lần, hắt lên vách bê tông rỗ nứt những vệt bóng tối dài ngoằn ngoèo như những cánh tay quỷ.


Sơn “Bé” đứng chết trân dưới lòng bể phốt ngập bùn thải, hai bàn tay gầy guộc bám chặt vào quai túi rác chứa nhu yếu phẩm tiếp tế. Trên gờ tường bê tông cao hơn hai mét, Sầm “Chột” vẫn ngồi xổm, chiếc bóng của gã đổ dài xuống mặt nước đen kịt. Gã giang hồ đất cảng trốn nã không vội vàng nhảy xuống. Gã nghiêng cái đầu trọc lốc, con mắt phải ti hí sắc lạnh như dao găm nheo lại, quét qua vũng bùn thải đang dập dềnh. Trên tay gã, con dao phay bản lớn cán gỗ quấn dây dù rỉ sét khẽ nhúc nhích, lưỡi thép mài sắc lẻm liếm qua luồng ánh sáng đỏ ma quái.


Sơn khẽ nhích ngón tay trỏ sát vào vành bảo vệ cò súng shotgun cưa nòng. Tiếng thở của gã cựu lính nghĩa vụ cực nhẹ, chỉ là một luồng khí mỏng lướt qua kẽ răng. Anh biết khẩu súng này chỉ còn đúng hai viên đạn dự phòng. Tiếng nổ của shotgun dưới hầm kín sẽ dội vang như sấm sét, lập tức đánh động đến Vũ Đình Lôi ở phòng trực ban phía trên và kích hoạt toàn bộ Đội Bảo an Tháp Hoàng Kim tràn xuống phong tỏa.


“Thằng nào?” Giọng Sầm “Chột” rít lên qua kẽ răng, khàn đặc và sặc mùi thuốc lá rẻ tiền. Gã không dùng tiếng Khmer, gã dùng thứ tiếng Việt đặc sệt giọng giang hồ đất Cảng. “Chúng mày trốn dưới này ăn cứt để sống à? Thằng Lôi đang ráo riết tìm tụi tuần tra của thằng Chan với thằng Chey. Hóa ra tụi mày trốn ở đây.”


Hoàng đứng nép sát vào góc tối của khối động cơ diesel khổng lồ Caterpillar trong Phòng máy phát điện dự phòng, ngay sát ngách thông từ hầm tự hoại sang. Bả vai phải của anh, nơi vết bỏng nhiệt độ cao độ hai bị rách miệng trong trận cận chiến trước đó, đang giật lên từng cơn đau buốt nhói. Máu ấm rỉ ra, thấm qua lớp vải kaki xám bám đầy bụi xi măng của bộ đồ bảo hộ, dính chặt vào da thịt rách nát. Mỗi nhịp thở dồn dập của anh là một lần cơn đau thấu xương dội ngược lên đỉnh đầu, kéo theo cơn sốt nhẹ khiến thái dương anh đập liên hồi. Nhưng Hoàng không nhúc nhích. Bàn tay trái thô ráp của anh áp chặt vào thắt lưng bảo hộ, nơi chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm đang giắt im lìm. Anh nín thở, bộ óc thợ điện mỏ Quảng Ninh đang vận hành với công suất cực hạn để phân tích tình thế.


Sầm “Chột” là kẻ thực chiến cực kỳ nguy hiểm. Gã đã lăn lộn qua hàng chục trận đâm chém ở các bến bãi Hải Phòng trước khi trốn sang Campuchia làm tay sai đấm thuê cho Lôi. Gã không chỉ có bạo lực cơ bắp, gã có bản năng sinh tồn của một con thú dữ.


Ngay bên cạnh Hoàng, Huy “An Giang” đang run lên bần bật. Cậu bé mười chín tuổi gầy nhom cố bặm chặt môi đến rỉ máu để ngăn không cho tiếng răng lập cập phát ra. Lòng bàn tay trái của Huy bị bỏng rộp nước do chạm phải ống đồng nóng trong giếng gió từ tập trước đang bục dịch vàng, hòa cùng nước bẩn hầm tự hoại gây loét da diện rộng dọc hông và vai. Cơn đau rát vật lý tột cùng từ những vết loét nhiễm khuẩn đang vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cậu.


Hoàng đưa bàn tay trái to bản, thô ráp ôm lấy bả vai Huy, dùng lực bóp nhẹ như một lời ra lệnh im lặng tuyệt đối. Anh ghé sát tai Huy, thì thầm với âm lượng chỉ đủ rung màng nhĩ: “Dìu Sơn ‘Bé’ lùi sâu vào hốc tối hố pít thang máy. Không được phát ra tiếng động.”


Huy gật đầu trong bóng tối, nước mắt sinh tử ứa ra vì đau đớn gật nhẹ. Cậu khom người, lợi dụng tiếng gió bão gầm rú bên ngoài cửa sổ thông gió để che giấu tiếng nước bẩn rào rạo dưới chân, từ từ kéo Sơn “Bé” lùi lại phía sau.


Sầm “Chột” dường như đánh hơi thấy điều bất thường. Gã nhổ một bãi nước bọt đặc quánh xuống bể nước thải, rồi lười biếng nhảy từ gờ tường xuống. Cú nhảy của gã chuẩn xác và nhẹ nhàng đến đáng sợ đối với một thân hình vạm vỡ gần tám mươi cân. Gót bốt quân đội nện xuống bệ bê tông sát mép nước thải phát ra một tiếng “bạch” khô khốc.


“Thằng Lôi nói không sai. Hệ thống sụt áp điện từ trạm biến áp phụ rò rỉ nước cứu hỏa không phải tự nhiên mà có,” Sầm “Chột” lẩm bẩm, tay trái rút từ thắt lưng ra một chiếc đèn pin nhỏ nhưng có độ sáng cực cao. Gã không bật đèn ngay, gã biết ánh sáng đột ngột sẽ biến gã thành bia ngắm bắn trong bóng tối. Gã miết nhẹ lưỡi dao phay vào gờ tường bê tông gạch dọc hành lang hẹp dẫn từ hầm tự hoại vào Phòng máy phát điện dự phòng.


*Sột... sột... két...*


Tiếng thép rỉ sét cạo lên bề mặt bê tông thô ráp vang lên ghê rợn, kéo dài dọc theo hành lang hẹp. Đó không chỉ là hành động dọn đường, đó là đòn tra tấn tâm lý cực kỳ tàn nhẫn của một kẻ săn đêm lão luyện. Sầm “Chột” đang muốn kích động sự sợ hãi của những kẻ ẩn nấp, buộc họ phải hoảng loạn bỏ chạy hoặc phát ra tiếng động để gã định vị.


Trong Phòng máy phát điện dự phòng, hai mươi lao động Việt Nam đang nấp sau các thùng phuy dầu máy diesel cũ nghe tiếng thép cạo tường thì mặt cắt không còn giọt máu. Một vài người trẻ tuổi bắt đầu thở gấp, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, răng va vào nhau lập cập. Họ là những nạn nhân bị lừa bán, chưa từng đối mặt với sát khí lạnh lùng của một kẻ giết người thực sự.


Sơn khẽ nhích người bước lên trước Hoàng, vai rộng của gã cựu lính nghĩa vụ che chắn hoàn toàn cho người đồng đội đang bị thương bỏng vai. Sơn đưa khẩu shotgun cưa nòng hướng thẳng ra ngách cửa sắt rỉ sét nối giữa phòng máy phát và hành lang hầm tự hoại. Ánh mắt Sơn lỳ lợm, không một chút dao động. Anh đã trải qua lửa đạn nghĩa vụ quân sự, anh hiểu rằng trong trận cận chiến ở không gian hẹp này, kẻ nào run tay trước kẻ đó chết.


Hoàng đặt tay lên vai Sơn, lắc đầu nhẹ. Anh ra hiệu bằng tay: *Không được nổ súng.*


Nếu Sơn nổ súng, tiếng nổ dội vang trong hầm kín sẽ làm màng nhĩ của tất cả mọi người bị rách gập do chấn động âm thanh cự ly gần. Hơn nữa, Vũ Đình Lôi ở phía trên đang nghi ngờ tột độ vì cả toán của Chan và Chey đều mất liên lạc. Một tiếng súng nổ lúc này sẽ là dấu chấm hết cho kế hoạch nổi dậy thầm lặng mà Hoàng đã dày công chuẩn bị.


Hoàng chỉ tay vào các thanh sắt xà beng và gậy bảo trì rỉ sét xếp dọc hốc tường phòng máy phát. Anh ra hiệu cho bốn lao động khỏe mạnh nhất trong nhóm nấp sát hai bên mép cửa sắt phòng máy phát điện dự phòng, chuẩn bị bẫy phục kích cận chiến góc tối khi Sầm “Chột” bước qua cửa.


Tiếng thép cạo tường mỗi lúc một gần hơn.


*Sột... sột... két...*


Sầm “Chột” đi rất chậm, gót chân gã miết sát đất để cảm nhận độ rung của sàn bê tông ẩm ướt. Con mắt độc nhất của gã quét xuống sàn hành lang kỹ thuật. Nhờ vệt ánh sáng đỏ nhấp nháy từ đèn báo động khẩn cấp, gã phát hiện ra những vệt bùn đen rỉ ra từ gót chân Sơn “Bé” bám dọc lối đi. Vết bùn còn rất mới, nước bẩn chưa kịp thấm vào các khe nứt của gạch bê tông.


“Vết bùn này...” Sầm “Chột” nhếch mép cười lạnh lùng, để lộ hàm răng ố vàng bám đầy khói thuốc. “Tụi mày bò từ bể phốt lên đây đúng không? Khôn hồn thì bước ra, tao chừa cho con đường sống mà về quê làm ruộng. Thằng Lôi chỉ cần bắt sống thằng thợ điện Quảng Ninh, những đứa khác tao không thèm chấp.”


Không một tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gầm rú đều đặn, đanh tai của động cơ diesel Caterpillar Caterpillar đang chạy bù tải nhẹ phát ra tiếng rung bần bật dưới sàn.


Hoàng áp lưng vào thành máy phát nóng rực, mồ hôi hòa cùng máu ấm từ bả vai phải chảy dọc xuống sườn làm bộ đồ bảo hộ kaki xám dính chặt vào người. Cơn sốt bắt đầu làm mắt anh mờ đi, nhưng bộ não anh vẫn sắc bén lạ thường. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng trống ngạch cửa bê tông phòng máy phát.


Sầm “Chột” đã đến sát ngạch cửa. Chiếc bóng trọc lốc của gã đổ dài qua bệ cửa, in lên sàn phòng máy phát điện dự phòng dính đầy váng dầu diesel đen kịt.


Một lao động trẻ tuổi nấp sau hòm tôn bảo trì do quá căng thẳng đã vô tình nhích chân. Sợi xích sắt còng chân rỉ sét khua nhẹ vào thành hòm tôn phát ra một tiếng “coong” siêu nhỏ.


Tiếng động cực kỳ nhỏ, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn động cơ Caterpillar. Nhưng đối với một gã giang hồ có bản năng thính nhạy như Sầm “Chột”, tiếng động đó chẳng khác nào một tiếng chuông báo tử.


Sầm “Chột” khựng lại hoàn toàn ngay sát ngạch cửa bê tông. Gã không bước tiếp.


Gã từ từ lùi lại một bước, con mắt phải co rút lại đầy cảnh giác. Kinh nghiệm đâm chém bến bãi Hải Phòng dạy gã rằng không bao giờ được bước vào một căn phòng tối hẹp mà không biết rõ có bao nhiêu họng súng hay gậy sắt đang đợi sẵn ở góc khuất.


“Mẹ kiếp, chơi bẫy ông à?” Sầm “Chột” cười khẩy.


Gã không dại dột lao vào cận chiến nơi gã mất lợi thế tầm nhìn của con mắt độc nhất. Gã thọc tay trái vào thắt lưng da, rút ra một quả lựu đạn khói quân dụng màu xám tro dính đầy mỡ bò bôi trơn – loại vũ khí dẹp bạo loạn mà Vũ Đình Lôi lén trang bị cho các tay sai đắc lực.


Hoàng nhìn thấy chiếc bóng của Sầm “Chột” trên sàn bê tông đang giơ tay trái lên ngang ngực. Ngón tay gã đang móc vào vành chốt sắt của quả lựu đạn khói.


Tim Hoàng thắt lại. Khí độc metan và amoniac dưới hầm tự hoại đã làm dưỡng khí suy giảm nghiêm trọng. Nếu Sầm “Chột” rút chốt ném quả lựu đạn khói này vào phòng máy phát điện dự phòng kín mít, làn khói độc dày đặc sẽ dồn ép toàn bộ hai mươi lao động bên trong ra ngoài trong vòng chưa đầy hai phút. Họ sẽ bị sặc khói chết ngạt hoặc buộc phải lao ra ngoài hành lang chịu chết dưới họng súng của bảo an.


Sơn nhích ngón tay trỏ sát vào cò súng shotgun, cơ bắp vai gồng cứng chuẩn bị lao ra nổ súng quyết tử.


Sầm “Chột” đứng ngoài cửa hầm máy phát, ngón tay trỏ tay trái đã móc chặt vào vành chốt sắt của quả lựu đạn khói, chuẩn bị rút chốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!