Đường Tiếp Tế Ngầm
Cơn bão biển gầm rú ngoài vịnh Thái Lan dội từng đợt gió rít qua các khe hở của tòa tháp Hoàng Kim. Dưới lòng đất tối tăm, nước mưa hòa lẫn nước thải từ các tầng cao rỉ rả chảy xuống hố pít thang máy chính, tạo thành một thứ âm thanh giọt gianh đều đặn, lạnh lẽo.
Trong góc tối của phòng bảo trì thang máy, hai mươi lao động Việt Nam vừa được giải thoát khỏi phòng giam số 4 đang ngồi co rúm vào nhau. Thể xác họ đã suy kiệt hoàn toàn sau những tháng ngày bị giam cầm, bỏ đói và bóc lột sức lao động. Những đôi môi nứt nẻ vì thiếu nước, những khuôn mặt hốc hác, xám xịt dưới ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin bọc cao su nứt kính của Sơn “Bé”. Cơn đói cồn cào như những lưỡi dao rỉ sét cào xé ruột gan họ, nhưng nỗi khát nước mới là thứ tra tấn khủng khiếp nhất.
Bùi Văn Hoàng ngồi tựa lưng vào khối bê tông móng chịu lực, một tay siết chặt chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm giắt ở thắt lưng. Bả vai phải của anh, nơi vết bỏng nhiệt độ cao độ hai bị rách miệng trong trận cận chiến với Chan, đang giật lên từng cơn đau buốt nhói. Máu ấm rỉ ra, thấm đẫm lớp vải kaki xám bám đầy bụi xi măng của bộ đồ bảo hộ lao động. Đầu anh nóng ran, một cơn sốt nhẹ do nhiễm trùng bắt đầu nhen nhóm, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng và sắc bén như đá mỏ Quảng Ninh.
“Anh Hoàng...” Huy “An Giang” thầm thì, giọng khản đặc. Cậu giơ bàn tay trái đang quấn chặt bằng những dải giẻ lau sàn bẩn thỉu lên. Lòng bàn tay Huy bị bỏng rộp nước, rỉ dịch vàng do chạm phải ống đồng nóng trong giếng gió từ tập trước. “Mọi người không chịu nổi nữa rồi. Nếu không có nước uống, chưa đợi thằng Lôi dẫn lính xuống càn quét, chúng ta đã chết khô dưới hầm này.”
Hoàng nhìn lướt qua những gương mặt rộc rạc của đồng hương. Nỗi dằn vặt về đứa em trai Bùi Văn Tiến lại trỗi dậy trong lồng ngực anh. Anh đã hứa với lòng mình sẽ đưa những linh hồn khốn cùng này trở về quê hương, anh không thể để họ gục ngã ngay tại ngưỡng cửa này.
“Sơn,” Hoàng quay sang gã cựu lính nghĩa vụ đang ngồi cảnh giới bên cửa hầm, tay lăm lăm khẩu shotgun cưa nòng. Vết rách loang máu dọc má trái của Sơn đã khô lại thành một vệt sẹo đỏ bầm tàn nhẫn. “Thằng Lôi đang phong tỏa lối đi tầng trệt. Tuấn ‘Mập’ có tin tức gì không?”
Sơn lắc đầu, giọng trầm và lạnh: “Tuấn ‘Mập’ định lén ném bánh mì qua cửa sổ phòng ăn tầng trệt xuống bể nước, nhưng lính gác bục cao rải dày quá. Khẩu Type 56 của tụi nó quét liên tục ngoài sân, kế hoạch đó bất khả thi. Chúng ta bị cắt nguồn tiếp tế hoàn toàn rồi.”
Hoàng nín thở suy tính. Bộ óc thợ điện mỏ của anh lập tức định vị lại sơ đồ kết cấu của tòa tháp. Tầng trệt là nhà bếp tập thể, nơi Tuấn “Mập” và Lộc “Mập” đang bị ép làm việc để chuẩn bị khẩu phần ăn cho đội bảo an. Chạy thẳng từ nhà bếp xuống hầm tự hoại ngầm đặc khu là một đường ống xả thải kỹ thuật cỡ lớn dùng để xả nước bẩn và rác thải hữu cơ.
“Chúng ta vẫn còn một con đường,” Hoàng gõ nhẹ cán kìm cách điện xuống đất, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết đoán. “Đường ống xả rác nhà bếp thông thẳng xuống hầm tự hoại. Đó là nơi dơ bẩn nhất, cũng là nơi bọn bảo an lười xuống kiểm tra nhất. Tôi sẽ liên lạc ngầm với Lộc ‘Mập’ qua quy tắc gõ ống nước để thiết lập đường tiếp tế ngầm.”
Huy “An Giang” và Sơn “Bé” lập tức hiểu ý Hoàng. Sơn “Bé” là thợ dọn dẹp bể phốt bản địa, anh thông thuộc từng ngóc ngách bẩn thỉu nhất dưới lòng đất này.
Thông qua hệ thống ống thép dẫn nước cứu hỏa rỉ sét, Hoàng gõ nhịp Morse cải tiến truyền thông điệp lên khu vực kỹ thuật nhà bếp. Sau mười phút căng thẳng nín thở, ba tiếng gõ nhẹ đáp lại từ phía trên. Lộc “Mập” đã nhận tín hiệu.
Trên nhà bếp tầng trệt, không khí ngột ngạt mùi dầu mỡ và thịt ôi thiu. Lộc “Mập” – gã lao động người Việt với thân hình tròn trịa, tạp dề cáu bẩn bám đầy máu động vật – đang run rẩy đứng trước bàn soạn đồ ăn. Gã bảo an gác bếp mang súng trường đang đứng tựa lưng vào cột, mắt lờ đờ ngủ gật do gió bão lạnh.
Lộc “Mập” lén lút liếc nhìn xung quanh, rồi nhanh tay nhét mười lăm chai Nước ngọt đóng chai và mười ổ bánh mì khô vào đáy một túi rác màu đen dày dặn. Đúng lúc đó, tiếng xích sắt khua loảng xoảng vang lên ngoài hành lang. Một gã bảo an khác đi vào để lấy nước nóng. Tim Lộc nhảy dựng lên tận cổ họng, mồ hôi dầu chảy ròng ròng trên trán. Gã nhanh tay vơ một đống rau củ thối, đầu cá tanh bưởi phủ lên trên túi rác để ngụy trang, rồi vờ như đang dọn dẹp bãi rác nhà bếp.
“Làm cái gì lề mề vậy hả thằng mập?” Gã bảo an quát bằng tiếng Khmer bồi.
“Dạ, dạ, em dọn rác đổ xuống ống thải cho sạch bếp ạ,” Lộc cúi đầu khúm núm, giả vờ sợ hãi.
Ngay khi gã bảo an quay lưng đi, Lộc “Mập” ôm lấy túi rác đen nặng trịch, lao đến bệ xả thải kỹ thuật, đẩy mạnh nó xuống đường ống xả thải thông thẳng xuống Hầm tự hoại ngầm đặc khu.
“Bùm!”
Túi rác rơi tự do qua đường ống đứng dài mười mét, lao thẳng xuống lòng bể phốt tối tăm của hầm tự hoại ngầm.
Dưới hầm tối, Út Sang đang ngồi bó gối ở bậc thềm bê tông dẫn xuống bể phốt. Đôi tai to bành của cậu giật giật liên tục, lắng nghe tiếng bước chân từ phía hành lang.
“Anh Hoàng! Đồ rơi xuống rồi!” Út Sang huýt sáo giả tiếng chim cảnh báo nhẹ.
Huy “An Giang” và Sơn “Bé” lập tức bước xuống lòng bể chứa của Hầm tự hoại ngầm đặc khu. Không khí bên trong kín đặc, ngột ngạt nồng nặc mùi amoniac và khí metan độc hại bốc lên từ bùn thải hôi thối. Bóng tối dày đặc bao trùm, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ khe thông gió dột nước mưa.
Huy và Sơn “Bé” dìm mình xuống dòng nước thải đen kịt, ngập ngang ngực. Bùn thải đặc quánh bám chặt lấy da thịt họ.
“Ư...” Huy rên rỉ một tiếng nhỏ. Dòng nước thải bẩn thỉu nhiễm khuẩn lập tức tiếp xúc với lòng bàn tay trái bị bỏng rộp nước và những vết xước dọc hông của cậu. Axit tự nhiên và vi khuẩn trong bể phốt ăn mòn các tế bào da hở, gây ra một cơn đau rát buốt tột cùng, khiến Huy cảm giác như có hàng ngàn con kiến lửa đang cắn xé da thịt mình. Vết loét bắt đầu lan rộng, đỏ ửng lên – đây là cái giá vật lý tàn khốc mà Huy phải trả để giành giật sự sống cho đồng đội.
“Cố lên em, sắp chạm tới túi rác rồi!” Sơn “Bé” thì thầm, bàn tay thô ráp của anh mò mẫm dưới dòng nước đen ngập ngụa rác thải.
Hai người rướn người, vượt qua những tảng bùn hữu cơ kết tủa để kéo chiếc túi rác đen dày dặn đang nổi lềnh bềnh sát góc bể phốt.
Đúng lúc họ vừa chạm tay vào quai túi rác, từ phía trên bậc thềm bê tông, Út Sang bỗng huýt lên một tiếng rít ngắn, dồn dập.
*Có bước chân lạ đang áp sát bể chứa!*
Huy và Sơn “Bé” lập tức nín thở, dìm sâu người xuống dòng nước thải hôi thối, chỉ chừa lại mũi và mắt sát mặt nước bẩn để ẩn nấp trong bóng tối của thành bể.
Tiếng giày đinh nện xuống bậc thềm bê tông ẩm ướt vang lên đều đặn, nặng nề. Ánh đèn pin quét qua quét lại loang loáng trên gờ tường hầm tự hoại.
Huy cắn chặt răng để ngăn không cho cơ thể đang run rẩy vì lạnh và đau đớn phát ra tiếng động. Những vết loét da diện rộng trên người cậu đang co rút lại dưới tác động của nước bẩn nhiễm khuẩn.
Sau vài phút rà soát không thấy bóng người, bóng đèn pin từ từ rời đi. Tiếng giày đinh xa dần.
Huy và Sơn “Bé” ngoi lên, thở dốc hộc tốc, phổi họ bỏng rát vì hít phải lượng khí metan đậm đặc. Họ dùng hết sức lực cuối cùng để kéo chiếc túi rác đen chứa mười lăm chai nước ngọt và mười ổ bánh mì khô lên khỏi mặt nước thải, đưa về phía bệ bê tông hầm tối.
Hoàng đón lấy túi tiếp tế, nhanh chóng dùng kìm cách điện cán đỏ rạch rách lớp nilon bọc ngoài. Nhìn thấy những chai nước ngọt đóng chai còn nguyên niêm phong bám đầy bùn đen, hai mươi lao động Việt Nam ứa nước mắt vì xúc động. Họ chuyền tay nhau từng ngụm nước ngọt sinh tử, từng mẩu bánh mì khô cứng để khôi phục lại thể lực suy kiệt.
“Chúng ta sống rồi...” Một người thợ điện trẻ tuổi thì thầm, nước mắt hòa lẫn nước mưa trên mặt.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn.
Sơn “Bé” đứng sát miệng bể phốt, đang cố gắng kéo sợi dây dù buộc túi rác phụ lên. Anh ngước mắt nhìn lên gờ tường bê tông phía trên lối vào hầm tự hoại kỹ thuật.
Trong ánh sáng le lói phản chiếu từ một ống nhựa bị nứt dột nước bão, Sơn “Bé” hoàn toàn khựng lại, toàn thân đông cứng như tượng đá.
Một bóng đen cao lớn, lầm lỳ đang ngồi xổm ngay trên gờ tường hẹp sát trần hầm tự hoại. Gương mặt gã ẩn sau chiếc băng che mắt trái màu đen bẩn thỉu, mắt phải còn lại sắc lạnh như mắt diều hâu, đang trừng trừng nhìn thẳng xuống hố nước thải nơi họ vừa ngoi lên.
Trên tay gã, lưỡi của con dao phay bản lớn cán gỗ quấn dây dù phản chiếu một vệt sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn.
Đó chính là Sầm “Chột” – tay sai đắc lực khét tiếng của Vũ Đình Lôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!