Nhạc nềnBattleField4

Tiếng Gõ Qua Đường Ống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm Motorola trên tay Bùi Văn Hoàng vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí ẩm ướt và ngột ngạt dưới hầm tối. Giọng nói của Vũ Đình Lôi qua làn sóng vô tuyến méo mó, chứa đầy sự sốt ruột và nghi ngờ. Dưới sàn bê tông, gã quản lý chó săn Chey vẫn đang quằn quại trong đau đớn, bả vai trái dập nát do cú nện búa lực của Hoàng rỉ máu loang lổ ra lớp áo rằn ri dơ bẩn. Con béc-giê nghiệp vụ đã chạy mất hút vào bóng tối hành lang sau khi bị Huy dội dầu diesel làm mù khứu giác, nhưng hiểm họa từ phòng trực ban phía trên thì đang lù lù áp sát.


“Chey! Mẹ kiếp, có nghe rõ trả lời không?” Giọng Lôi gằn giọng qua loa bộ đàm, tiếng tạch tạch của nút bấm phát liên tục vang lên đầy đe dọa. “Tao biết máy phát Caterpillar đã chạy lại, nhưng tại sao hệ thống camera hành lang hầm tối vẫn tối đen? Thằng Chan đâu? Mày dắt chó xuống đó điều tra có thấy gì bất thường không?”


Sơn lướt nhanh đến bên cạnh Hoàng, khẩu shotgun cưa nòng cướp được từ tên lính gác gục ngã đã được anh lên đạn sẵn. Vệt xước rách sâu ở cẳng tay trái của Sơn do gờ sắt báng súng cào trúng vẫn đang rỉ ra từng giọt máu đỏ tươi, nhỏ xuống nền nước bẩn dính dầu diesel dưới chân. Sơn khẽ lắc đầu, ngón tay trỏ đặt hờ vào vành bảo vệ cò súng, ánh mắt lỳ lợm đầy sát khí nhìn thẳng vào chiếc bộ đàm như thể gã môi giới phản bội Vũ Đình Lôi đang đứng ngay trước mặt.


Hoàng nín thở. Anh không thể trả lời. Giọng nói của anh, một gã thợ điện Quảng Ninh, chỉ cần cất lên một âm tiết tiếng Việt hay tiếng Khmer bồi là Lôi sẽ nhận ra ngay lập tức có biến cố. Hoàng đưa ngón tay cái miết nhẹ vào nút tắt nguồn của chiếc bộ đàm, dứt khoát dập tắt tiếng rè rè khó chịu.


“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Hoàng thầm thì, giọng trầm khàn và ngắn gọn. Anh cúi xuống nhặt chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm giắt lại vào thắt lưng bảo hộ kaki xám. “Thằng Lôi không nhận được phản hồi từ Chey thì tối đa mười lăm phút nữa, nó sẽ tự dẫn lính QRT mang tiểu liên tràn xuống đây. Lúc đó, hai mươi lao động đang ẩn nấp dưới hố pít thang máy sẽ bị dồn vào góc chết.”


“Nhưng chúng ta đi đâu bây giờ?” Huy “An Giang” run rẩy hỏi, hai bàn tay dính mỡ bò bôi trơn bấu chặt lấy chiếc tua-vít cán nhựa trong suốt. “Cổng chính có bốt gác của Chhorn, rào ngoài có Vyas tuần tra. Chúng ta bị cô lập hoàn toàn dưới hầm này rồi, anh Hoàng ơi!”


“Chúng ta phải liên lạc được với nhóm của A Kiệt ở tầng năm,” Hoàng nói, đôi mắt sắc lạnh quét qua kết cấu trần bê tông rỗ nứt của phòng bảo trì. “Nếu không có sự phối hợp nổi dậy từ các tầng cao để phân tán lực lượng bảo an của Sam, chúng ta không cách nào đưa đoàn người vượt qua khoảng sân trống ra biển được. Nhưng sóng bộ đàm của bảo an rất dễ bị Roth chặn tần số, còn điện thoại cá nhân thì đã bị tịch thu sạch.”


Hoàng bước đến sát góc tường kỹ thuật, nơi đường ống dẫn nước cứu hỏa rỉ sét bằng thép đặc chạy dọc từ trần nhà xuống đáy bể chứa nước. Anh áp tai vào lớp thép lạnh ngắt bám đầy bụi amiăng, lắng nghe tiếng rung siêu nhỏ từ những động cơ quạt hút bụi công nghiệp ở các tầng trên dội xuống. Bộ óc thợ điện mỏ của anh lập tức kích hoạt những ký ức từ thời làm việc tại mỏ than Vàng Danh.


“Thời tôi còn ở hầm lò Quảng Ninh, khi xảy ra sự cố sập hầm, toàn bộ hệ thống cáp viễn thông bị đứt sạch,” Hoàng quay sang nhìn Huy và Sơn, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỹ thuật đầy quyết đoán. “Tụi tôi không dùng sóng vô tuyến, mà dùng búa gõ vào đường ống dẫn khí nén để truyền tin. Sắt đặc truyền âm thanh nhanh hơn không khí gấp mười lăm lần, và tần số dao động cơ học của nó không một thiết bị dò sóng nào của thằng Sam có thể quét trúng. Đó là Quy tắc liên lạc bằng tiếng gõ ống nước.”


Hoàng chỉ tay vào Giếng thông gió trung tâm tòa nhà, một trục đứng tối đen rộng khoảng 60x60cm chạy xuyên suốt từ tầng hầm lên đến tận tầng thượng, chứa đầy khói bụi và hơi nóng từ nhà bếp. Chạy song song bên trong giếng gió đó chính là đường ống nước cứu hỏa bằng thép chịu áp lực cao nối thẳng lên Phòng máy tính lừa đảo tầng 5.


“Huy,” Hoàng đặt tay lên bả vai gầy gò của cậu học trò nhỏ. “Người em nhỏ con nhất, dẻo dai nhất. Em phải bò vào giếng gió, leo lên giếng kỹ thuật tầng năm và dùng tua-vít gõ nhịp truyền tin lên ống nước cho Quốc ‘Mạng’. Quốc là dân IT, nó thông minh, nó sẽ hiểu mã Morse cải tiến của thợ lò mà tôi đã dạy cho em ngày trước.”


Huy nhìn vào cái miệng giếng gió tối đen như hũ nút, nơi hơi nóng hầm hập 40 độ C từ bếp ăn tầng trệt đang phả lên nồng nặc mùi mỡ động vật cháy khét. Cậu bé mười chín tuổi nuốt nước bọt khan, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nhưng khi nhìn vào vết thương bỏng rách miệng đang rỉ máu ấm trên bả vai Hoàng, nhìn vào chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm—người đã chết để bảo vệ họ—nỗi sợ hãi trong lòng Huy dần biến thành một sự kiên cường liều lĩnh.


“Em làm được, anh Hoàng. Em sẽ leo lên,” Huy cắn chặt răng, gật đầu dứt khoát.


Hoàng tháo cuộn dây dù quân sự cũ từ thắt lưng của Chey quấn quanh hông Huy để làm dây bảo hiểm dự phòng. Anh đưa cho Huy chiếc tua-vít cán nhựa trong suốt: “Nhớ kỹ, nhịp gõ phải dứt khoát. Ba nhịp ngắn, hai nhịp dài là ký hiệu gọi Quốc. Nhịp gõ của sắt đặc sẽ truyền thẳng lên gầm bàn máy tính của nó. Đi đi, cẩn thận hơi nóng từ bếp ăn.”


Huy khom người lách qua lưới sắt bảo vệ đã bị tháo dỡ, bò rạp người vào lòng giếng thông gió tối tăm. Không gian bên trong hẹp đến mức bả vai Huy liên tục cọ xát vào những cạnh tôn kẽm sắc lẻm của đường ống thông gió, phát ra những tiếng sột soạt ghê người. Càng leo lên cao, hơi nóng từ lò nung nhà bếp phả lên càng dữ dội, không khí loãng dần và nồng nặc khói amiăng độc hại khiến Huy ho khan liên tục, lồng ngực đau thắt lại vì thiếu oxy.


“Nóng quá...” Huy thầm nghĩ, mồ hôi chảy ròng ròng xuống mắt làm cay xè giác mạc. Trong lúc rướn người bám vào một đoạn ống dẫn nước ngưng tụ của hệ thống điều hòa, lòng bàn tay trái của Huy vô tình chạm phải đoạn ống đồng trần không có lớp bảo ôn cách nhiệt.


“Xèo!”


Cơn đau rát bỏng đột ngột ập đến khiến Huy suýt buông tay rơi tự do xuống hố pít sâu hai mươi mét phía dưới. Da lòng bàn tay trái của cậu bị bỏng nhẹ, đỏ ửng và rộp nước ngay lập tức do chạm phải nhiệt độ ngưng tụ cực cao. Huy cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng hét. Cậu dùng tay phải quấn chặt dây dù bảo hiểm vào một gờ sắt chịu lực, gắng gượng nhích từng centimet trong bóng tối ngột ngạt cho đến khi tiếp cận được đoạn ống nước cứu hỏa chạy sát vách Phòng máy tính lừa đảo tầng 5.


Nằm lơ lửng trên một gờ bê tông hẹp trong giếng gió, Huy áp tai sát vào đường ống thép rỉ sét. Cậu lấy hơi, cầm chiếc tua-vít cán nhựa trong suốt gõ mạnh đầu kim loại vào thành ống:


*Cộc... cộc cộc... cộc...*


Tiếng gõ kim loại đanh gọn vang lên, dao động cơ học truyền dọc theo đường ống thép đặc, xuyên qua các tầng lầu bê tông dày đặc.


Ở đầu dây bên kia, bên trong Phòng máy tính lừa đảo tầng 5, bầu không khí ngột ngạt dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục 16 tiếng mỗi ngày đang bao trùm lấy hàng trăm lao động Việt Nam và Trung Quốc. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên hồi hòa cùng tiếng quạt gió của hàng trăm thùng máy tính tỏa nhiệt tạo ra một thứ âm thanh hỗn tạp nhức đầu. Gã tổ trưởng Sophat cầm chiếc roi da bò dài một mét hai quấn quanh cổ tay, l lợm đi tuần dọc các dãy bàn làm việc, sẵn sàng quất thẳng vào lưng bất kỳ ai lơ là doanh số lừa đảo USDT.


Quốc “Mạng” đang ngồi gù lưng trước màn hình máy tính dính đầy bụi bẩn, mười ngón tay dài gầy gộc lướt nhanh trên bàn phím để nhập liệu các kịch bản lừa đảo tài chính. Đôi kính cận dày cộp quấn băng keo của cậu trễ xuống mũi, gương mặt hốc hác xanh xao vì thiếu nắng dài ngày.


Bỗng nhiên, từ sâu dưới gầm bàn gỗ ép sát vách tường, nơi đường ống nước cứu hỏa chạy dọc sát chân tường kỹ thuật, một chuỗi dao động âm thanh siêu nhỏ truyền đến tai Quốc.


*Cộc... cộc cộc... cộc...*


Quốc khựng lại, ngón tay dừng lại trên phím Enter. Là một thiên tài phần mềm có tai cực thính, cậu lập tức nhận diện ra nhịp điệu này không phải là tiếng rung của máy phát điện Caterpillar hay tiếng búa gá cáp thông thường. Đó là nhịp mã Morse cải tiến của thợ mỏ—thứ mà Hoàng đã âm thầm phổ biến cho nhóm lõi dưới hầm tối trước khi bị chia cắt.


“Là anh Hoàng...” Tim Quốc đập mạnh lên một nhịp. Cậu liếc mắt nhìn nhanh về phía gã tổ trưởng Sophat đang đứng gầm ghè ở đầu dãy bàn bên kia để kiểm tra doanh số của một lao động người Hoa.


Quốc nhanh trí giả vờ làm rơi chiếc bút bi xuống gầm bàn. Cậu khom người cúi xuống, chui hẳn vào khoảng không gian tối tăm dưới gầm bàn máy tính, vờ như đang kiểm tra lại đầu nối cáp mạng LAN bị lỏng. Quốc áp sát tai phải vào đường ống thép cứu hỏa lạnh ngắt, gạt bỏ hoàn toàn tiếng ù ù của hàng trăm quạt tản nhiệt máy tính xung quanh để tập trung gạn lọc âm thanh.


*Cộc... cộc cộc... cộc...* Tiếng gõ lặp lại lần thứ hai, rõ ràng và dứt khoát hơn.


Quốc rút chiếc thước kẻ nhựa cứng giấu trong tất ra. Cậu áp sát đầu thước vào thành ống thép, dùng lực cổ tay gõ nhẹ ba nhịp ngắn, hai nhịp dài để phản hồi xác nhận kết nối thành công:


*Tạch... tạch tạch... tạch...*


Trong giếng gió nóng bức, Huy “An Giang” mừng rỡ khi nghe thấy tiếng phản hồi rung nhẹ truyền ngược lại qua lòng bàn tay đang bám chặt ống nước. Cậu lập tức dùng đầu tua-vít gõ tiếp chuỗi thông điệp Morse đã được Hoàng quy ước:


*H - A - M - T - O - I - A - N - T - O - A - N . V - Y - D - A - U ?* (Hầm tối an toàn. Vy đâu?)


Quốc “Mạng” dưới gầm bàn nín thở dịch từng ký tự rung động truyền qua thành ống thép cứu hỏa. Khi dịch đến chữ “Vy đâu”, gương mặt Quốc lập tức biến sắc, mồ hôi hột túa ra dọc trán. Cậu nhớ lại cảnh tượng hãi hùng mà mình vô tình nhìn thấy qua khe cửa kính bọc đồng của phòng trực ban tầng trệt cách đây một tiếng, trước khi hệ thống camera tầng trung bị Hoàng đánh sập.


Quốc cầm chặt chiếc thước kẻ nhựa, gõ phản hồi dồn dập với lực gõ mạnh hơn, nhịp điệu Morse đầy sự hoảng loạn và khẩn cấp:


*V - Y - B - I - B - A - T . P - H - O - N - G - B - I - E - T - G - I - A - M - 2 - T - A - N - G - 1 . S - A - M - C - H - U - A - N - B - I - D - U - N - G - D - I - E - N - T - R - A - T - A - N . C - U - U - V - Y - G - A - P .*


(Vy bị bắt. Phòng biệt giam 2 tầng 1. Sam chuẩn bị dùng điện tra tấn. Cứu Vy gấp.)


Huy ở trong giếng gió dịch xong chuỗi ký tự cuối cùng thì rụng rời chân tay. Chị Vy đã bị bắt vào phòng biệt giam của tên chuyên viên tra tấn biến thái Kimsour! Sam đang chuẩn bị sử dụng nguồn điện tra tấn cực mạnh để ép cô khai ra danh tính nhóm thợ điện dưới hầm tối!


“Không xong rồi!” Huy thầm nghĩ, cơn hoảng loạn tột cùng ập đến làm cậu suýt quên mất việc bám dây dù bảo hiểm. Cậu lập tức gõ nhanh ba nhịp cộc dài để báo hiệu ngắt liên lạc, rồi dùng cả hai tay hai chân đu bám dọc theo đường cáp mạng CAT6, tuột nhanh xuống lòng giếng thông gió dốc đứng bất chấp những cạnh tôn kẽm cứa rách da thịt dọc hông và bả vai.


Huy rơi sụp xuống sàn nước bẩn của phòng bảo trì thang máy, thở dốc hộc tốc, hai lòng bàn tay rộp nước rỉ dịch vàng do bị bỏng ống đồng nóng. Cậu lao thẳng đến nắm lấy tay áo bảo hộ của Hoàng, giọng run bắn lên vì sợ hãi:


“Anh Hoàng... anh Hoàng ơi! Quốc ‘Mạng’ gõ phản hồi rồi! Chị Vy... chị Vy bị đưa vào Phòng biệt giam số hai tầng một rồi! Thằng Sam đang chuẩn bị sử dụng nguồn điện tra tấn cực mạnh để ép chị ấy khai ra nhóm mình!”


Lời nói của Huy như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Bùi Văn Hoàng. Vết thương bỏng ở bả vai phải của anh như giật mạnh lên một cơn đau buốt nhói, nhưng ánh mắt anh lập tức chuyển sang một màu xám xịt lạnh lùng và tàn nhẫn của đá mỏ Quảng Ninh.


Thời gian để cứu Vy không còn tính bằng tiếng, mà đang tính bằng từng phút, từng giây trước khi tên biến thái Kimsour gạt cần máy biến áp tra tấn điện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!