Trận Phục Kích Im Lặng
Bóng tối dưới hố pít của Phòng bảo trì thang máy tầng hầm đặc quánh lại như một lớp keo lỏng, nuốt chửng mọi thứ ánh sáng le lói từ cơn bão ngoài biên giới Sihanoukville dội xuống. Không khí ngột ngạt nồng nặc mùi mỡ bò bôi trơn dính bết, mùi dầu diesel máy phát hăng hắc bốc lên từ vũng dầu loang dưới chân cửa sắt.
Hoàng ngồi tựa lưng vào vách bê tông rỗ nứt, từng nhịp thở của anh nặng nề và buốt nhói. Vết bỏng nhiệt độ cao độ hai ở bả vai phải từ trận cận chiến với Chan lúc trước đang giật lên từng cơn điên cuồng. Lớp vải kaki xám của bộ đồ bảo hộ lao động dính chặt vào da thịt rách nát, mỗi lần anh khẽ rướn người để thở, máu ấm lại rỉ ra, thấm đẫm lớp áo xám xịt bám đầy bụi xi măng. Bàn tay trái thô ráp của anh áp chặt lên thắt lưng bảo hộ, nơi chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm đang giắt im lìm. Đó là bảo mệnh duy nhất, là tín vật thiêng liêng mà người thầy già đã đánh đổi mạng sống để truyền lại cho anh.
Bên ngoài cánh cửa sắt rỉ sét, tiếng bước chân của Chey khựng lại hoàn toàn.
Ánh đèn pin công suất lớn quét một vệt sáng trắng sắc lẻm qua khe hở mỏng mảnh dưới chân cửa, rồi dừng lại trên gờ tường bê tông ngoài hành lang hẹp. Chey đang đưa đèn pin áp sát vào vệt máu tươi chưa khô hẳn—vết máu rỉ ra từ bả vai phải của Hoàng lúc anh nép người tránh đèn pin ban nãy.
Trong phòng bảo trì, Huy "An Giang" run rẩy co rụt người lại sau khối động cơ diesel Caterpillar khổng lồ. Đôi mắt cậu bé mười chín tuổi mở to trong bóng tối, hai bàn tay dính mỡ bò bôi trơn bấu chặt lấy vạt áo bảo hộ của Hoàng. Huy nín thở hoàn toàn, tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Con béc-giê nghiệp vụ ngoài kia sau cú sặc mùi dầu diesel vẫn đang hắt xì liên tục đầy bực bội, nhưng sự nhạy bén của gã quản lý chó săn Chey đã vượt qua khứu giác bị tê liệt của con thú.
“Sột... soạt...”
Tiếng ngón tay đeo găng da của Chey miết nhẹ lên vệt máu trên tường gạch mục nát phát ra âm thanh khô khốc. Gã rụt tay lại, đưa lên mũi ngửi. Mùi máu tươi ấm nóng, chưa bị lẫn mùi dầu diesel nồng nặc dưới sàn.
“Có máu. Thằng Chan hoặc thằng Meng không thể để lại vết máu thế này. Chúng nó bị phục kích rồi,” Chey thầm thì bằng tiếng Khmer, giọng nói trầm khàn đầy sát khí dội qua khe cửa sắt.
Nghe tiếng gõ nhẹ vào bao da súng ngắn ngoài cửa, Hoàng biết ngón tay trỏ của Chey đã đặt vào vành bảo vệ cò của khẩu súng ngắn dắt bên hông. Gã bảo an đi cùng Chey cũng lặng lẽ kéo báng khẩu shotgun cưa nòng ra sau, tiếng kim loại va chạm khẽ “khục” một tiếng lạnh gáy.
Hoàng không thể để Chey nổ súng. Nếu một tiếng súng vang lên dưới hầm tối này, hệ thống báo động đỏ của Sam sẽ lập tức kích hoạt toàn bộ lực lượng phản ứng nhanh QRT của Heng tràn xuống. Hai mươi lao động Việt Nam đang ẩn nấp dưới hố pít sẽ biến thành những bia đỡ đạn sống trong không gian kín không lối thoát.
Hoàng khẽ quay sang Sơn. Trong bóng tối tuyệt đối, hai người không thể nhìn thấy mặt nhau, nhưng họ đã trải qua đủ trận sinh tử để hiểu ý nhau qua từng nhịp thở. Hoàng đặt bàn tay trái lạnh ngắt lên bả vai Sơn, khẽ bóp nhẹ ba nhịp—ám hiệu chuẩn bị phục kích im lặng.
Sơn gật đầu trong bóng tối, một vệt máu khô dọc má trái do mảnh đạn shotgun sượt qua lúc trước khẽ co rút lại đầy sát khí. Sơn lách người không tiếng động ra sau cánh cửa sắt, hai bàn tay vạm vỡ gồng nổi gân xanh, quấn chặt sợi dây cáp mạng CAT6 bọc nhựa siêu bền dài khoảng một mét rưỡi quanh hai lòng bàn tay chai sạn. Đây là sợi cáp mạng thô sơ mà Huy đã nhặt nhạnh từ giếng rác kỹ thuật, giờ đây nó trở thành vũ khí siết cổ tàn bạo nhất.
Hoàng nhắm nghiền mắt lại trong ba giây. Bộ não thợ điện của anh bắt đầu kích hoạt kỹ năng Định vị mù bằng xúc giác hành lang. Suốt ba tuần chuẩn bị, anh đã bò trườn qua từng ngóc ngách của phòng bảo trì này không biết bao nhiêu lần, ghi nhớ chính xác từng mét gạch vỡ, từng vị trí van xả cứu hỏa, từng gờ sắt nhô ra của hố pít thang máy. Trong bóng tối tuyệt đối khi tháp Hoàng Kim mất điện, bóng tối chính là đồng minh lớn nhất của anh, biến anh thành kẻ săn mồi có đôi mắt vô hình.
“Rắc... rắc...”
Tiếng xích sắt trên cổ con béc-giê căng ra. Chey dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa sắt phòng bảo trì.
“Rầm!”
Cánh cửa sắt rỉ sét, mất chốt khóa từ lúc trước, bị cú đạp mạnh mở toang ra, đập mạnh vào vách bê tông phát ra tiếng vang chát chúa. Ánh sáng đèn pin công suất lớn của Chey lập tức quét một luồng sáng trắng lóa thẳng vào sảnh phòng bảo trì, xé toạc bóng tối âm u.
Chey bước vào trước, khẩu súng ngắn lăm lăm trên tay phải, tay trái giữ chặt xích con chó béc-giê đang liên tục gầm ghè dưới đất. Theo sát gót gã là tên bảo an tuần tra mang khẩu shotgun cưa nòng bám sát mạn sườn phải.
Luồng ánh sáng đèn pin quét loang loáng qua khối động cơ diesel Caterpillar khổng lồ dính đầy mỡ bò bôi trơn, quét qua những chiếc hòm tôn dụng cụ rỉ sét xếp chồng lên nhau ở góc phòng. Không gian trống rỗng, chỉ có mùi dầu diesel nồng nặc bốc lên cay xè mắt.
“Không có ai? Mùi dầu máy nồng quá,” tên lính đi sau lầm bầm bằng tiếng Khmer, họng súng shotgun hơi hạ xuống khi thấy căn phòng có vẻ trống trải.
“Câm mồm! Nhìn vệt dầu loang dưới đất kia kìa, nó vừa mới chảy ra từ can nhựa. Có kẻ vừa ở đây!” Chey quát khẽ, đôi mắt hí sắc lẻm quét dọc theo gờ xích thang máy dẫn xuống hố pít sâu hoắm.
Đúng vào khoảnh khắc Chey vừa bước qua ngưỡng cửa ba bước, Sơn từ góc tối sau cánh cửa sắt hành động.
Cựu lính nghĩa vụ lao ra như một bóng ma lỳ lợm. Anh không phát ra bất kỳ tiếng động nào từ gót chân nhờ đôi giày vải rách dính mỡ bò giảm ma sát. Sơn áp sát tên lính gác đi sau từ phía góc chết bên phải. Hai cánh tay cơ bắp của anh vung lên, sợi dây cáp mạng CAT6 bọc nhựa quấn chặt quanh lòng bàn tay căng ra, vòng thẳng qua cổ tên lính gác từ phía sau.
“Khục!”
Sơn đan chéo hai tay, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể một mét tám mươi ghì mạnh ra sau gáy đối thủ. Sợi dây cáp mạng bọc nhựa siết chặt vào yết hầu tên bảo an, triệt tiêu hoàn toàn đường thở của gã trước khi gã kịp phát ra bất kỳ tiếng kêu cứu nào.
Tên lính gác trợn tròn mắt, hai chân giãy giụa điên cuồng trên sàn gạch dính dầu máy trơn trượt. Gã cố gắng vung khẩu shotgun cưa nòng ra sau để bắn trả, nhưng Sơn đã khôn ngoan dùng đầu gối thúc mạnh vào thắt lưng gã, khóa chặt khớp hông không cho gã xoay người.
Trong lúc giằng co tàn khốc, báng sắt của khẩu shotgun cưa nòng va mạnh vào cẳng tay trái của Sơn, gờ sắt sắc nhọn cào rách một mảng da sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi. Sơn cắn chặt răng chịu đau, hai cánh tay gồng cứng như đá tảng, tiếp tục siết chặt sợi dây cáp mạng bọc nhựa.
“Cạch... rầm!”
Chiếc đèn pin công suất lớn trên tay tên lính gác rơi sụp xuống sàn bê tông ngập nước bẩn, tạo ra một tiếng động kim loại va chạm lớn vang vọng khắp hầm tối. Luồng ánh sáng trắng của đèn pin bị hất ngược lên trần nhà, rọi chiếu những vệt sáng ma quái lên khuôn mặt đầy sát khí của Sơn.
Nghe thấy tiếng động lớn phía sau, Chey giật mình quay ngoắt người lại. Khẩu súng ngắn trên tay gã lập tức hướng về phía Sơn.
“Kẻ nào—”
Nhưng họng súng của Chey chưa kịp định vị được mục tiêu trong ánh sáng hỗn loạn thì Hoàng đã hành động.
Áp dụng kỹ năng Định vị mù bằng xúc giác hành lang, Hoàng đã âm thầm tiếp cận Chey từ góc tối bên trái của khối động cơ Caterpillar ngay từ khi gã bước vào phòng. Từng bước chân của Hoàng chuẩn xác tuyệt đối, lướt qua những gờ sắt rỉ sét và vũng nước ngập không tiếng động nhờ việc miết nhẹ ngón chân dọc theo đường ống dẫn nước cứu hỏa bám tường làm điểm tựa thăng bằng.
Khi Chey vừa xoay người hướng súng về phía Sơn, Hoàng bước ra khỏi bóng tối ngay sát mạn sườn trái của gã.
Hai bàn tay thô ráp của Hoàng nâng cao chiếc Búa lực cán thép 3kg cướp được từ kho. Vết khâu bục chỉ ở bả vai phải bị rách miệng xối xả máu ấm, đau buốt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt, dội ngược lên đỉnh đầu làm tai trái anh ù điếc hoàn toàn. Nhưng Adrenaline sinh tồn cực hạn đã vô hiệu hóa tạm thời cảm giác đau đớn thể xác.
Hoàng gầm lên một tiếng ngắn trong cổ họng, dồn toàn bộ lực cổ tay và quán tính cơ thể vung mạnh chiếc búa lực cán thép nặng trịch bổ thẳng xuống từ trên cao.
“Bốp! Rắc!”
Cú bổ búa tàn bạo nhắm thẳng vào khớp bả vai trái chịu lực của Chey. Tiếng xương bả vai dập nát và tiếng khớp xương gãy gập vang lên khô khốc, buốt óc.
“Á!”
Chey rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn bộ cánh tay trái của gã buông thõng xuống như sợi dây thừng đứt, sợi xích sắt giữ con béc-giê tuột khỏi tay gã rơi loảng xoảng xuống sàn nước. Lực va chạm mạnh từ cú đập búa khiến khẩu súng ngắn trên tay phải của Chey bị chệch hướng hoàn toàn, gã loạng choạng ngã sụp xuống sàn gạch dính đầy dầu máy phế liệu.
Con béc-giê nghiệp vụ thấy chủ bị tấn công, gầm gừ định chồm lên cắn xé Hoàng. Nhưng Huy "An Giang" từ sau khối động cơ nhanh trí cầm can dầu diesel máy phát còn lại dội thẳng một gáo dầu đen đặc vào đầu con thú. Mùi hóa chất nồng nặc xộc thẳng vào mắt và mũi làm con béc-giê rú lên thảm hại, lắc đầu liên tục rồi cụp đuôi chạy thẳng ra ngoài hành lang tối đen.
Sơn ở phía sau dứt điểm cú siết cổ. Tên bảo an tuần tra giật giãy vài nhịp cuối cùng rồi lịm dần, thân hình to béo của gã đổ sụp xuống vũng nước bẩn dột từ trần nhà, hoàn toàn bất tỉnh. Sơn tước lấy khẩu shotgun cưa nòng và hai viên đạn dự phòng giắt ở thắt lưng gã lính gác gục ngã.
Hoàng bước tới, giẫm mạnh chiếc giày bảo hộ bám đầy bùn đất lên cổ tay phải đang cố lết đi tìm súng của Chey. Anh cúi người, dùng bàn tay trái thô ráp chộp chặt lấy cổ áo rằn ri dơ bẩn của gã quản lý chó săn, nhấc bổng gã dậy áp chặt vào vách bê tông rỗ nứt.
Chiếc Búa lực cán thép 3kg dính máu được Hoàng gá sát vào thái dương của Chey, hơi lạnh từ thép rỉ rợn người khiến gã bảo an tàn bạo hoàn toàn đông cứng lại dẫu cho khớp vai đang rỉ máu đau đớn dữ dội.
“Im lặng, hoặc cái đầu của mày sẽ nát như đống bê tông dưới kia,” Hoàng khàn giọng nói sát tai Chey, giọng trầm và lạnh như băng mỏ Quảng Ninh.
Chey trợn tròn mắt nhìn Hoàng, khuôn mặt gã xám ngoét vì mất máu và sợ hãi. Gã không ngờ gã thợ điện lầm lì, vô hại luôn chịu nhục nhằn quỳ gối van xin dưới hầm tối lại sở hữu phản xạ cận chiến tàn nhẫn và lạnh lùng đến mức này.
“Đừng... đừng giết tôi...” Chey thều thào bằng tiếng Việt bồi, hơi thở đứt quãng.
Sơn nhanh chóng áp sát, dùng đoạn dây cáp mạng CAT6 còn lại trói chặt hai tay Chey ra sau lưng gã, nhét chiếc giẻ lau tẩm dầu máy phát vào miệng gã để bịt miệng hoàn toàn.
Hoàng thọc tay vào túi quần bảo hộ của Chey, tịch thu khẩu súng ngắn dắt bên hông gã và chùm chìa khóa cổng sắt phụ. Nhưng thứ khiến anh chú ý nhất chính là chiếc bộ đàm Motorola chuyên dụng dắt ở đai quần rằn ri của Chey—thiết bị liên lạc nội bộ bọc cao su chống nước đang nhấp nháy đèn xanh liên tục.
Hoàng cầm lấy chiếc bộ đàm, áp sát tai trái vào màng loa rỉ sét.
“Rè... rè... rè...”
Tiếng nhiễu sóng vô tuyến rít lên chói tai giữa tiếng gió bão gầm rú ngoài cửa sổ thông gió. Ngay sau đó, một giọng nói khàn khàn, sốt ruột dội lên qua loa bộ đàm. Giọng nói mang âm điệu Hải Phòng đặc trưng của một kẻ hèn hạ, phản bội đồng hương đang làm tay sai cho ngoại bang.
Đó là giọng của Vũ Đình Lôi.
“Chey! Nghe rõ trả lời! Mày dắt chó xuống hầm máy phát điện bao lâu rồi sao chưa thấy báo cáo tình hình? Thằng Chan với thằng Meng mất liên lạc hoàn toàn rồi! Sam đang phát điên trên phòng trực ban kia kìa! Dưới hầm có biến gì không? Trả lời ngay!”
Tiếng Lôi gặng hỏi liên tục dội qua loa bộ đàm, vang vọng khắp phòng bảo trì thang máy tối tăm, đè nặng lên lồng ngực của Hoàng như một tảng đá nghìn cân.
Hoàng nhìn xuống Chey đang giãy giụa dưới sàn dính dầu máy, rồi nhìn sang Sơn đang lăm lăm khẩu shotgun cưa nòng cướp được. Áp lực thời gian bắt đầu đếm ngược tàn nhẫn dưới hầm tối dột nước bão bùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!