Mùi Dầu Máy Phát
Bóng tối dưới hố pít của Phòng bảo trì thang máy tầng hầm đặc quánh và lạnh lẽo như hắc ín. Không khí ở đây ngột ngạt, nồng nặc mùi mỡ bò bôi trơn rỉ ra từ các sợi cáp tải khổng lồ xen lẫn mùi nước thải rò rỉ từ các đường ống nứt. Hơn hai mươi con người nằm chen chúc, ép sát thân mình vào nền bê tông xám xịt dột nước. Tiếng bão gào rú ngoài kia thỉnh thoảng lại dội xuống qua giếng kỹ thuật, tạo nên những tiếng ù ù u uất như tiếng khóc của những linh hồn bị giam cầm.
Nam nằm co quắp dưới chân Hoàng, hai hàm răng nghiến chặt vào khúc gỗ dẹt đến mức rạn nứt cả thớ gỗ để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Cổ tay trái bị gãy gập của cậu đã được Linh "Cụt" cố định tạm thời bằng hai thanh nẹp thép mỏng quấn băng keo vải, nhưng mỗi nhịp thở dồn dập vẫn khiến cơ thể cậu run lên bần bật. Cạnh đó, Huy "An Giang" đang ngồi bó gối, hai bả vai co rụt lại dưới chiếc áo thun xanh lá sờn cũ bám đầy dầu mỡ máy. Đôi mắt cậu bé mười chín tuổi mở to trong bóng tối, đồng tử giãn nở cực đại vì sợ hãi.
Hoàng ngồi tựa lưng vào vách bê tông rỗ nứt, một tay giữ chặt bả vai phải đang bục chỉ rỉ máu ấm. Vết bỏng nhiệt độ cao độ hai từ trận cận chiến với Chan lúc trước đang giật lên từng cơn đau buốt nhói, râm ran rỉ dịch vàng hòa cùng nước mưa lạnh buốt dột từ trần nhà. Lớp vải kaki xám của bộ đồ bảo hộ lao động dính chặt vào da thịt rách nát, mỗi lần anh khẽ cử động là một lần cơn đau thấu xương dội ngược lên đỉnh đầu. Nhưng Hoàng không cho phép mình gục ngã. Bàn tay trái thô ráp, chai sạn của anh vẫn nắm chặt lấy chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm—vật bảo mệnh duy nhất còn sót lại.
“Sột soạt... sột soạt...”
Tiếng xích sắt kéo lê trên các bậc thềm bê tông ẩm ướt vang lên từ phía hành lang kỹ thuật, mỗi lúc một gần. Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt, nặng nề nện xuống nền đất dột nước báo hiệu sự xuất hiện của một con quái vật bốn chân.
“Grừ... Grừ...”
Tiếng thở phì phò, gầm gừ hung hãn của con chó béc-giê nghiệp vụ dội qua khe hở mỏng mảnh dưới chân cửa sắt phòng bảo trì. Con thú đã ngửi thấy mùi gì đó. Nó dừng lại ngay sát cánh cửa, mũi hít hà liên tục, phát ra những tiếng khịt khịt đầy phấn khích.
Trong phòng bảo trì, bầu không khí lập tức đông cứng lại. Huy "An Giang" nín thở hoàn toàn, hai bàn tay run rẩy chộp lấy vạt áo bảo hộ của Hoàng, tim cậu đập dồn dập như búa nện vào lồng ngực. Huy biết, khứu giác của loài chó săn nghiệp vụ có hơn hai trăm triệu tế bào thụ cảm, nhạy bén gấp hàng ngàn lần con người. Chỉ cần một giọt mồ hôi lạnh hay một vệt máu tươi rò rỉ ra ngoài khe cửa, con thú sẽ lập tức sủa vang báo động cho Chey.
Hoảng loạn, Huy lóng ngóng dùng những ngón tay gầy guộc cào bới lớp cát khô dưới nền hố pít, định dùng cát lấp kín khe hở dưới chân cửa sắt để ngăn mùi cơ thể bốc ra ngoài.
Hoàng lập tức đưa bàn tay trái lạnh ngắt ra, chộp chặt lấy cổ tay Huy. Anh lắc đầu nhẹ trong bóng tối. Bộ óc thực tế của một thợ mỏ mười năm kinh nghiệm giúp anh nhận ra sai lầm chí mạng của cậu học trò. Cát khô không có khả năng hấp thụ các hợp chất hữu cơ bay hơi từ mồ hôi và máu, ngược lại, hành động cào cát sẽ tạo ra những tiếng sột soạt nhỏ—đủ để tai của con béc-giê gác nghe thấy và kích hoạt phản xạ sủa vang dội.
“Đứng im. Không được động đậy,” Hoàng thầm thì sát tai Huy, giọng trầm và lạnh đến mức đáng sợ.
Ánh đèn pin công suất lớn từ tay Chey ngoài hành lang bất ngờ quét qua khe cửa sắt. Vệt sáng trắng sắc lẻm, dài ngoằng luồn qua khe hở dưới chân cửa, quét dọc theo nền bê tông ngập nước bẩn của hố pít. Vệt sáng dừng lại ngay sát gót giày bảo hộ của Hoàng, chỉ cách đúng năm phân. Hoàng nằm im như một bức tượng đá, mắt nhắm nghiền để tránh sự phản xạ ánh sáng từ võng mạc làm lộ vị trí.
“Grừ... Sủa đi! Có gì trong đó phải không?” Giọng nói lạnh lùng, khàn đặc của Chey vang lên ngoài cửa. Tiếng xích sắt giật mạnh nghe loảng xoảng.
Con béc-giê bắt đầu cào mạnh móng vuốt vào tấm tôn cửa sắt, phát ra những tiếng “xoèn xoẹt” buốt óc. Nó đã xác định được nguồn mùi hương lạ ẩn sau cánh cửa này.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hoàng chợt nhớ đến một nguyên lý hóa học thô sơ mà bác Thiết—người kỹ sư mỏ già ở Vàng Danh—từng dạy anh khi đối phó với lũ chó hoang canh giữ kho mìn lậu. Khứu giác nhạy bén của loài chó là vũ khí mạnh nhất của chúng, nhưng cũng là điểm yếu chí mạng nhất. Các hydrocacbon thơm có trong các dung môi hữu cơ bay hơi mạnh—đặc biệt là dầu diesel máy phát—có khả năng làm bão hòa nhanh chóng và tê liệt tạm thời các tế bào thụ cảm khứu giác của động vật nếu tiếp xúc ở nồng độ cao.
Hoàng khẽ nghiêng người, thọc tay vào góc tối dưới đáy hòm tôn đựng dụng cụ bảo trì. Bàn tay anh chạm vào vỏ nhựa lạnh ngắt của can dầu diesel máy phát cũ chứa đầy cặn đen nhờn dính—can dầu mà Huy đã hứng từ van xả máy phát Caterpillar lúc dọn hiện trường vụ Chan.
Hoàng lén mở van can dầu bằng tay trái, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng “tạch” nhỏ nào của ren nhựa. Anh nghiêng can, để dòng dầu diesel đen đặc, nồng nặc mùi hắc từ từ chảy tràn ra nền bê tông ngập nước bẩn ngay sát khe hở dưới chân cửa sắt.
Dầu diesel nhẹ hơn nước, lập tức loang rộng ra thành một mảng váng dầu óng ánh, tỏa mùi hóa chất cực kỳ hăng hắc và nồng nặc bao phủ toàn bộ khu vực chân cửa. Mùi dầu máy nồng nặc bốc lên, xộc thẳng qua khe hở ra ngoài hành lang kỹ thuật.
Ngay lập tức, con béc-giê nghiệp vụ đang hít hà mạnh mẽ bỗng khựng lại. Luồng khí diesel đậm đặc xộc thẳng vào mũi khiến các tế bào khứu giác của nó bị quá tải kích thích. Con thú bắt đầu hắt xì liên tục:
“Hắt xì! Hắt xì!”
Nó lắc đầu điên cuồng, cố gắng gạt bỏ mùi hóa chất cay sè đang làm bỏng rát niêm mạc mũi. Sợi xích sắt trên cổ nó khua vào nhau loảng xoảng khi con thú lùi lại phía sau, mất hoàn toàn phương hướng và khả năng truy vết mùi hương cơ thể của nhóm Hoàng.
“Mẹ kiếp! Con chó ngu này, mày bị làm sao thế?” Chey bực bội chửi thề bằng tiếng Khmer. Gã giật mạnh sợi xích, kéo con béc-giê đang hắt xì liên tục ra xa cánh cửa phòng bảo trì.
Trong phòng, Huy "An Giang" khẽ thở phào một hơi cực nhỏ, lồng ngực từ từ hạ xuống. Hoàng vẫn giữ nguyên tư thế bất động, tai trái áp sát vào vách cửa sắt để theo dõi di chuyển của Chey.
Từ góc tối phía sau khối động cơ thang máy hỏng, Sơn đang quỳ một gối dưới sàn nước bẩn, hai bàn tay vạm vỡ gồng nổi gân xanh, nắm chặt lấy chiếc Búa lực cán thép 3kg cướp được từ kho. Ánh mắt lỳ lợm của cựu lính nghĩa vụ lóe lên một tia sát khí lạnh lùng. Sơn đã chuẩn bị sẵn tư thế đột kích quyết tử: chỉ cần cánh cửa sắt kia bị đẩy ra, anh sẽ lao thẳng ra bổ búa hạ gục Chey trước khi gã kịp bóp còi báo động hay nổ súng.
Nhưng Chey không đẩy cửa. Gã kéo con chó đi dọc hành lang thêm vài bước, ánh đèn pin công suất lớn quét loang loáng trên các vách tường bê tông.
“Chan! Meng! Chúng mày có ở dưới này không?” Chey quát lớn, giọng nói dội lại từ những vách đá ẩm ướt tạo nên những âm thanh u uất.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió bão rú rít qua các giếng kỹ thuật.
Chey lẩm bẩm chửi thề một câu bằng tiếng bản địa. Gã quay người, định dắt con chó quay trở lại phía cầu thang bê tông để báo cáo cho Sam rằng hầm tối hoàn toàn trống rỗng và chỉ dính đầy mùi dầu máy thối rữa do sự cố rò rỉ máy phát.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc gã vừa xoay gót giày, vệt sáng của chiếc đèn pin công suất lớn vô tình quét ngược trở lại gờ tường lối vào phòng bảo trì thang máy.
Ánh sáng trắng sắc lẻm dừng lại.
Trên mặt bê tông rỗ nứt của gờ tường, ngay sát cạnh khung cửa sắt khóa chặt, có một vệt sẫm màu hình quệt tay dài khoảng mười phân.
Đó là một vệt máu tươi, đỏ rực và chưa kịp khô hẳn—vết máu rỉ ra từ bả vai phải bị rách của Hoàng lúc anh nép người vào vách tường để tránh ánh đèn pin ban nãy.
Vệt máu nổi bật tàn nhẫn dưới ánh sáng cường độ cao của đèn pin, không hề bị che phủ bởi lớp dầu diesel dưới sàn.
Chey khựng lại hoàn toàn. Gã nheo mắt, từ từ đưa đèn pin áp sát vào vệt sẫm màu trên tường, ngón tay trỏ tay phải lặng lẽ đặt vào vành bảo vệ cò của khẩu súng ngắn dắt bên hông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!