Nhạc nềnBattleField4

Tiếng Còi Báo Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ từ tầng thượng rú vang xé toạc màn đêm ẩm ướt hầm tối, ép Hoàng phải đưa ra quyết định di tản khẩn cấp.


Âm thanh rít buốt óc của hệ thống còi báo động khẩn cấp dội xuống từ trần bê tông, dội qua những đường ống kỹ thuật rỗng và dập mạnh vào màng nhĩ của hơn hai mươi con người vừa thoát khỏi xiềng xích. Ánh sáng đỏ lòm từ các bóng đèn LED dự phòng nhấp nháy liên tục, nhuộm những gương mặt hốc hác, nhợt nhạt dưới hầm tối số bốn thành một màu máu ma quái. Sự tự do vừa nhen nhóm trong chốc lát lập tức bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi tột cùng.


Một vài lao động trẻ tuổi quê miền Tây bắt đầu hoảng loạn. Họ run rẩy, định tháo chạy hỗn loạn ra phía lối hành lang hẹp dẫn về phía cổng chính.


“Đứng im! Đứa nào bước ra ngoài tao bẻ gãy chân!”


Tiếng quát trầm khàn nhưng đầy uy lực của Sơn vang lên, chặn đứng những đôi chân đang mất phương hướng. Cựu lính nghĩa vụ đứng chặn ngay ngách cửa gỗ bọc tôn vừa bị đập nát, một tay siết chặt đoạn xích sắt rỉ sét dính máu, tay kia lăm lăm khẩu shotgun cưa nòng cướp được từ lính gác. Vết rách loang máu dọc má trái của anh vẫn đang rỉ ra từng giọt đỏ tươi, chảy xuống cằm tạo nên một diện mạo vô cùng tàn nhẫn. Ánh mắt sắc lạnh như dao của Sơn quét qua đám đông, ép những tiếng khóc thét phải nuốt ngược vào trong lồng ngực phập phồng.


Hoàng không nhìn họ. Bộ não của một cựu thợ điện công trình mỏ đang vận hành với công suất cực hạn dưới áp lực của Adrenaline sinh tồn cực hạn. Bả vai phải của anh, nơi mang vết thương bỏng nhiệt độ cao độ hai vừa bị rách miệng trong trận cận chiến với Chan, đang giật lên từng cơn đau buốt nhói. Máu ấm chảy ra, thấm đẫm lớp vải kaki xám bám đầy bụi xi măng của bộ đồ bảo hộ lao động, nhưng Hoàng nhắm nghiền mắt, áp một bên tai trái—bên tai duy nhất chưa bị điếc tạm thời sau tiếng súng shotgun—sát vào đường ống luồn dây cáp tôn mạ kẽm chạy dọc trần hầm.


Anh đang lắng nghe.


Trong tiếng còi rú điếc tai và tiếng bão gào rú ngoài cửa sổ thông gió, Hoàng cố gạn lọc ra một tần số siêu nhỏ. Đó là tiếng rít tần số cao của dòng điện xoay chiều chạy trong cáp tín hiệu còi báo động phụ. Hệ thống báo động đỏ của tháp Hoàng Kim hoạt động dựa trên nguồn pin dự phòng độc lập từ phòng giám sát camera tầng mười mười tám của Roth. Nếu gạt cầu dao tổng máy phát điện Caterpillar lúc này để dập còi, Hoàng biết Sam sẽ lập tức nhận diện ra sự cố mất nguồn toàn cục và kích hoạt Đội Phản ứng nhanh Đặc khu (QRT) trang bị súng tiểu liên Micro Uzi xuống càn quét hầm tối trong vòng năm phút.


Cách duy nhất là cô lập âm thanh báo động *cục bộ* dưới hầm tối mà không làm gián đoạn dòng tải chính lên các tầng trên.


“Huy! Đưa kìm cán đỏ!” Hoàng khàn giọng ra lệnh.


Huy “An Giang” lập tức thọc tay vào hòm tôn đựng dụng cụ rỉ sét, lóng ngóng rút ra chiếc kìm cách điện mười kilovôn cán cao su đỏ của ông Năm. Bàn tay của cậu bé mười chín tuổi run bần bật, mồ hôi dầu dính đầy mỡ bò máy phát bôi trơn nhầy nhụa trên thân kìm. Hoàng chộp lấy chiếc kìm, cảm giác cao su rạn nứt nhẹ ở đuôi cán chạm vào lòng bàn tay chai sạn mang lại cho anh một sự kiên định kỳ lạ. Đây là di vật duy nhất của người thầy đã hy sinh mạng sống để bảo vệ anh dưới hầm tối này.


Hoàng rướn người lên bệ máy phát điện phụ, dùng mũi kìm cách điện cậy mạnh nắp đậy của máng cáp tôn mạ kẽm. Bên trong lộ ra một bó dây chằng chịt dính đầy bụi bẩn và mỡ máy.


*Dây cáp tín hiệu còi phụ luôn là loại dây đôi lõi xoắn bọc giáp nhôm chống nhiễu màu xám.*


Hoàng định vị nhanh bằng mắt thường, luồn mũi kìm cán đỏ vào giữa bó dây, tách sợi cáp xám mỏng ra khỏi các đường cáp động lực ba pha ba trăm tám mươi vôn đang mang điện sống. Lưỡi kìm thép crôm-va-na-đi-um sắc lẻm áp sát vào lớp vỏ nhựa bọc giáp.


“Xoẹt!”


Một tia lửa điện nhỏ màu xanh lét lóe lên kèm theo tiếng xèo xèo đặc trưng của sự ngắn mạch tín hiệu dòng thấp. Chiếc kìm cách điện bọc cao su dày mười kilovôn đã bảo vệ Hoàng an toàn khỏi cú giật hồ quang nhẹ.


Ngay lập tức, tiếng còi rú chói tai dọc hành lang hầm tối số bốn lịm dần rồi tắt hẳn. Chỉ còn lại tiếng hú mờ nhạt, u uất dội xuống từ các tầng cao thông qua giếng trời kỹ thuật. Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy hầm tối, ngột ngạt và căng thẳng đến mức nghe rõ cả tiếng nước bão dột nhỏ giọt xuống sàn bê tông.


“Cắt được rồi. Nhưng Sam sẽ phát hiện ra lỗi mất tín hiệu còi phụ trên màn hình điều khiển của Roth trong vòng vài phút,” Hoàng nhảy xuống khỏi bệ máy, giọng nói trầm khàn ngắn gọn dứt khoát. “Sơn! Dẫn anh em di tản ngay vào phòng bảo trì thang máy dưới hố pít. Hải và Linh đi đầu mở đường gác. Huy! Ở lại với anh dọn hiện trường.”


Đoàn người nhanh chóng chuyển động trong bóng tối đỏ lòm của các bóng đèn báo động khẩn cấp còn lại. Sơn dẫn đầu, cơ thể vạm vỡ như một tấm lá chắn sống che chắn cho hai mươi lao động nòng cốt di chuyển khom lưng dọc theo hành lang hẹp ngập nước bẩn.


“Nhanh lên! Đi sát mép tường, gót chân không được nhấc cao tránh tạo tiếng động!” Sơn thầm thì ra lệnh, tay liên tục vẫy ra hiệu.


Trong lúc di tản vội vã qua sàn gạch trơn trượt dính đầy dầu mỡ bôi trơn, một lao động trẻ tuổi tên Nam bị trượt chân.


“Rầm!”


Cú ngã mạnh khiến cả cơ thể Nam đập xuống bệ bê tông của đường ống nước cứu hỏa. Khớp cổ tay trái của cậu gập ngược một góc dị dạng, phát ra một tiếng rắc nhỏ nhưng rõ mồn một.


“Ư... ư...”


Nam trợn tròn mắt, mặt xám xịt do cơn đau thấu xương đột ngột ập đến. Cậu định gào lên trong đau đớn nhưng Sơn đã lao tới như một bóng ma, bàn tay gân guốc bịt chặt lấy miệng Nam, đè chặt cậu xuống sàn nước lạnh buốt.


“Cắn chặt răng vào áo! Kêu lên một tiếng là cả lũ chết chùm!” Sơn rít qua kẽ răng, ánh mắt sát khí gí sát mặt Nam.


Nam run rẩy gật đầu, nước mắt hòa cùng nước bẩn trên sàn chảy ròng ròng dọc thái dương. Cậu cắn chặt vạt áo bảo hộ kaki xám đến rách cả vải, nén chặt tiếng hét lâm sàng vào trong lồng ngực. Hùng “Mỏ” lao tới, dùng đôi bàn tay to khỏe bế xốc Nam lên, nhanh chóng đưa cậu vào sâu trong bóng tối của phòng bảo trì thang máy tầng hầm sát bên.


Tại khu vực phòng máy phát điện, hiện trường vụ cận chiến vẫn còn là một bãi chiến trường đẫm máu. Xác của hai tên lính gác nằm bất động trong vũng nước bẩn dính đầy mỡ máy, trong khi tổ trưởng Chan đang rên rỉ co quắp góc tường, bàn tay phải dập nát rỉ máu xối xả.


“Anh Hoàng... máu của thằng Chan loang ra nhiều quá. Đèn pin bảo an quét xuống là thấy ngay,” Huy “An Giang” hoảng loạn nói, tay cầm một xô nước bẩn định dội lên sàn để rửa trôi vệt máu.


“Dừng lại! Đồ ngốc!” Hoàng chộp lấy cổ tay Huy, giật mạnh cái xô ra ngoài. “Nước bẩn sẽ làm máu loãng ra và loang rộng ra diện tích lớn hơn trên nền bê tông xốp. Đèn pin quét qua sẽ lộ ra một vệt hồng rực cực kỳ nổi bật. Chưa kể mùi tanh của máu sẽ dẫn đường cho chó săn của thằng Chey!”


Bộ óc thực tế của một thợ mỏ mười năm kinh nghiệm giúp Hoàng đưa ra giải pháp hóa học thô sơ ngay lập tức. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc van xả đáy của máy phát điện Caterpillar đang rò rỉ nhẹ.


“Dùng dầu diesel máy phát! Đổ trực tiếp lên vũng máu!” Hoàng ra lệnh.


Huy hiểu ý ngay lập tức. Cậu bé nhanh nhẹn vặn van xả phụ, hứng đầy một can nhựa dầu diesel phế thải đen kịt, nồng nặc mùi hydrocacbon thơm. Hoàng chộp lấy can dầu, đổ xối xả lên vũng máu tươi của Chan và hai tên lính gác dọc hành lang hầm tối.


Dầu diesel đen đặc, nhờn dính nhanh chóng hòa tan lớp máu đỏ, biến toàn bộ hiện trường thành một vệt loang dầu máy bẩn thỉu, xám xịt như một sự cố rò rỉ nhiên liệu thông thường của phòng kỹ thuật. Mùi hắc nồng, cay sè của dầu diesel lập tức bốc lên, át hoàn toàn mùi tanh nồng của máu tươi và mùi mồ hôi cơ thể của hơn hai mươi con người vừa di chuyển qua đây.


“Kéo thằng Chan và hai cái xác vào hốc kỹ thuật hầm tự hoại phía sau bể phốt! Khóa chặt bằng xích sắt!” Hoàng ra lệnh cho Sơn vừa quay lại.


Sơn phối hợp cùng Hùng “Mỏ” lôi xềnh xệch thân xác to béo của Chan và hai tên lính gác vào hốc kỹ thuật tối tăm, ẩm ướt đầy chuột bọ. Tiếng xích sắt khua loảng xoảng vang lên lần cuối trước khi cánh cửa sập sắt bọc gioăng cao su chống mùi được đóng sập lại, chèn chặt bằng một thanh gỗ lim dày.


“Hoàng! Xong rồi! Vào hố pít lánh nạn ngay!” Sơn thúc giục.


Hoàng nhặt chiếc hòm tôn dụng cụ bám đầy bùn đất, dập tắt chiếc đèn pin duy nhất rồi lách người bước vào phòng bảo trì thang máy tầng hầm. Cánh cửa sắt dày bọc cao su cách âm được đóng lại từ bên trong, chốt chặt bằng chiếc clê xích cỡ lớn tự chế của Đăng “Lùn”.


Bên trong không gian chật hẹp, tối tăm dưới đáy hố pít thang máy chính, hơn hai mươi con người nằm chen chúc trên nền bê tông ẩm ướt, ngập nước bẩn ngang mắt cá chân dính đầy mỡ bò bôi trơn rỉ ra từ cáp tải. Không một ai dám thở mạnh. Nam đang nằm co quắp góc hầm, được Linh “Cụt” dùng hai thanh nẹp thép mỏng quấn chặt bằng băng keo vải để cố định tạm thời xương cổ tay bị gãy gập. Trán cậu bé đẫm mồ hôi lạnh, răng nghiến chặt vào khúc gỗ dẹt để ngăn không cho tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.


Hoàng ngồi tựa lưng vào vách bê tông lạnh buốt, một tay giữ chặt bả vai phải đang bục chỉ rỉ máu ấm. Chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm vẫn được anh giắt chặt ở thắt lưng bảo hộ kaki xám như một tín vật bảo mệnh thiêng liêng. Anh áp tai vào thành cửa sắt của phòng bảo trì, nín thở lắng nghe biến động bên ngoài hành lang kỹ thuật.


Thời gian trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ dưới hầm tối dột nước.


“Cộc... Cộc...”


Từ phía cầu thang bê tông dẫn xuống hầm tối kỹ thuật, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện xuống nền đất vang lên dồn dập. Không phải là tiếng bước chân lảo đảo vì rượu của Chan, mà là nhịp chân đều đặn, kỷ luật của những kẻ được huấn luyện bài bản.


Đi kèm với đó là một âm thanh khiến tim Hoàng thắt lại: tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, kéo lê sột soạt trên các bậc thềm bê tông ẩm ướt.


“Grừ... Grừ...”


Tiếng thở phì phò, gầm gừ hung hãn của loài chó săn béc-giê nghiệp vụ vang vọng dọc hành lang kỹ thuật tối đen.


Chey - gã quản lý chó săn tàn bạo của đặc khu Hoàng Kim - đang dẫn đầu toán tuần tra bảo an vũ trang tiến xuống hầm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!