Trận Cận Chiến Hầm Tối
Sợi dây tim tẩm dầu bắt đầu xèo xèo cháy sáng, tỏa ra những tia lửa nhỏ lách tách, báo hiệu cuộc nổi dậy đẫm máu giành giật tự do chính thức bắt đầu.
Trong bóng tối ngột ngạt của hầm kỹ thuật, làn khói xám đầu tiên từ quả mìn tự chế bắt đầu len lỏi qua các khe hở. Mùi lưu huỳnh cháy khét lẹt, nồng nặc và hắc đến xé phổi nhanh chóng hòa vào không khí ẩm mốc của phòng bảo trì thang máy. Hoàng nín thở, bàn tay trái giữ chặt thân hộp sữa kim loại đang nóng dần lên, tay phải quấn chặt chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm bằng ba vòng băng keo đen. Cơn nhức nhối từ bả vai phải bị bỏng độ hai liên tục dội lên từng đợt buốt nhói, nhưng anh không được phép run rẩy. Chỉ còn đúng năm phút trước khi gã Kimsour trên tầng một gạt cần tăng dòng điện lên mức hai trăm hai mươi vôn để thiêu cháy Vy.
“Hoàng! Có tiếng giày đinh!”
Tiếng thì thầm của Sơn vang lên sát bên tai Hoàng, trầm và lạnh như băng. Cựu lính nghĩa vụ đang quỳ rạp dưới sàn nước ngập ngang mắt cá chân, hai tai dỏng lên nghe ngóng.
Từ phía cầu thang bê tông dẫn xuống hầm tối kỹ thuật, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện xuống nền đất dột nước vang lên dồn dập. Đi kèm với đó là tiếng khua loảng xoảng đặc trưng của chùm chìa khóa đồng thau nặng trịch đeo ở đai quần gã tổ trưởng kỹ thuật Chan.
“Mẹ kiếp cái lũ thợ điện ăn hại! Sét đánh sập trạm biến áp phụ ngoài trời mà máy phát Caterpillar vẫn chưa chịu bù tải! Thằng Chan đâu? Thằng Hoàng đâu? Bước ra đây cho tao!”
Giọng nói khàn đặc vì rượu rẻ tiền của Chan dội vang khắp hành lang hẹp. Ánh đèn pin công suất lớn từ tay gã quét loang loáng qua các vách tường bê tông rỗ nứt, xé toạc bóng tối âm u dưới hầm. Theo sau gã là hai tên bảo an tuần tra mang theo súng shotgun cưa nòng và dùi cui điện lăm lăm trên tay. Chúng đang tiến thẳng về phía phòng máy phát điện dự phòng—nơi Hoàng và Sơn đang ẩn nấp.
Hoàng áp lưng vào khối động cơ diesel khổng lồ của máy phát Caterpillar, tim đập thình thịch với nhịp độ dồn dập của Adrenaline sinh tồn cực hạn. Anh nhìn quả mìn khói ngạt trên tay trái, ngòi nổ tết bằng dây tim tẩm dầu máy phát chỉ còn lại chưa đầy hai phân. Nếu leo lên giếng thông gió đứng lúc này, họ sẽ bị toán của Chan phát hiện ngay lập tức từ phía sau. Kế hoạch giải cứu Vy buộc phải thay đổi lộ trình chiến thuật: họ phải dọn sạch toán tuần tra này ngay tại hầm tối số bốn.
“Huy, lùi sâu vào hố pít thang máy, giữ chặt túi đồ kỹ thuật!” Hoàng ra lệnh bằng giọng trầm khàn ngắn gọn. Cậu bé mười chín tuổi gầy nhom gật đầu run rẩy, ôm khư khư chiếc tua-vít dẹt cũ rỉ sét, lùi sâu vào bóng tối ẩm ướt dưới đáy hố pít.
Hoàng quay sang Sơn, ra hiệu bằng ba ngón tay: phục kích cự ly gần dưới hai mét để triệt tiêu ưu thế tầm bắn của súng shotgun. Sơn gật đầu, cánh tay vạm vỡ gồng lên, siết chặt đoạn xích sắt rỉ sét quấn quanh cổ tay phải.
“Khặc... Khặc... Cái mùi quái thai gì thế này?”
Chan vừa bước đến ngách rẽ dẫn vào phòng máy phát thì khựng lại. Làn khói lưu huỳnh màu vàng nhạt, đặc quánh từ quả mìn tự chế của Hoàng đã tràn ngập hành lang. Khí SO2 nồng độ cao lập tức tấn công vào niêm mạc mắt và đường hô hấp của gã tổ trưởng hách dịch. Chan ho sặc sụa, nước mắt nước mũi trào ra, chiếc đèn pin trên tay gã chao đảo quét loạn xạ lên trần nhà bám đầy bụi amiăng.
“Có biến! Nổ súng...”
Một tên bảo an đi sau chưa kịp dứt câu hét thì Hoàng đã hành động.
Từ góc tối phía sau khối máy phát điện, Hoàng lao ra như một bóng ma xám xịt dính đầy bùn đất. Anh dùng chân trái làm trụ, nén chặt cơn đau xé thịt ở bả vai phải, vung chiếc búa lực cán thép ba ký bằng cả hai tay, bổ một đòn dứt khoát bằng quán tính lực cực mạnh nhắm thẳng vào khớp cổ tay cầm dùi cui điện của Chan.
“Rắc!”
Tiếng xương cổ tay gãy gập vang lên khô khốc dưới sức nặng của đầu búa thép ba ký. Chiếc dùi cui điện công suất năm trăm kilovôn tuột khỏi bàn tay dập nát của Chan, rơi xuống vũng nước bẩn dưới sàn gạch, phóng ra những tia chớp xanh lét xèo xèo. Chan rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, cơ thể to béo của gã khụy sụp xuống sàn nước.
“Đoàng!”
Tên lính gác đi sau phản xạ cực nhanh, gã vung khẩu shotgun cưa nòng bóp cò mù quáng vào làn khói lưu huỳnh vàng đặc. Muzzle flash từ họng súng bùng lên xé toạc bóng tối hầm kỹ thuật trong một phần tư giây.
Loạt đạn chì bắn sạt qua má trái của Sơn, để lại một vệt rách dài loang máu đỏ tươi dọc theo xương gò má. Chấn động âm thanh cự ly gần làm màng nhĩ tai trái của Sơn rỉ máu, nhưng gã cựu lính nghĩa vụ lỳ lợm không hề chùn bước. Lợi dụng khoảnh khắc tên lính gác phải mất hai giây để lên đạn phát tiếp theo, Sơn lao tới như một con mãnh thú, vung đoạn xích sắt rỉ sét quấn chặt quanh cổ gã từ phía sau.
Sơn gồng cơ bắp cuồn cuộn, dùng trọng lượng cơ thể kéo ghì gã bảo an ra phía sau gầm máy phát điện. Sợi xích sắt siết chặt vào yết hầu gã lính gác, triệt tiêu hoàn toàn đường thở. Gã bảo an giãy giụa điên cuồng, hai chân đạp mạnh xuống sàn bê tông ẩm ướt làm nước bắn tung tóe, nhưng cánh tay thép của Sơn vẫn khóa chặt không một kẽ hở.
Tên lính gác thứ ba hoảng loạn, gã buông đèn pin, vội vã rút khẩu súng ngắn CZ-75 bên hông định bắn hỗ trợ đồng bọn.
“Không được nổ súng!”
Hoàng hét lên cảnh báo. Phía sau lưng tên lính gác là hệ thống đường ống dẫn dầu diesel dự phòng kết nối với bể chứa năm trăm lít của máy phát. Nếu một viên đạn lạc găm vào đường ống, tia lửa sẽ kích hoạt một vụ nổ hủy diệt toàn bộ tầng hầm.
Hoàng không chần chừ. Anh áp sát tên lính gác thứ ba ở cự ly dưới một mét. Bàn tay phải quấn chặt chiếc kìm cách điện cán đỏ của ông Năm vung lên, hướng thẳng phần mũi thép sắc bén đâm mạnh vào khớp bả vai của gã bảo an để tước lực cánh tay cầm súng. Đồng thời, chân trái của Hoàng quét mạnh vào gót chân đối thủ.
Gã bảo an mất thăng bằng ngã ngửa ra sàn nước, khẩu CZ-75 tuột khỏi tay văng vào góc tối. Hoàng lập tức đè sấn lên, dùng chiếc búa lực cán thép ba ký đập mạnh một nhát vào khớp bánh chè chân trái của gã để tước bỏ hoàn toàn khả năng di chuyển tự vệ.
“Á...”
Tên lính gác chỉ kịp rú lên một tiếng nửa chừng thì bị Sơn lao tới dùng báng súng shotgun cướp được nện mạnh vào gáy, khiến gã lịm đi hoàn toàn.
Trận cận chiến sinh tử hầm tối số bốn diễn ra trong vòng chưa đầy sáu mươi giây ngắn ngủi nhưng tàn khốc tột cùng. Hành lang hẹp giờ đây ngập mùi thuốc súng, mùi lưu huỳnh cháy khét và mùi máu tươi loang lổ trên mặt nước bẩn ngập ngang mắt cá chân.
Chan nằm co quắp dưới sàn, bàn tay phải dập nát rỉ máu xối xả, mặt mũi xám xịt vì ngạt khói lưu huỳnh. Hoàng bước lại gần, quỳ một gối xuống làn nước buốt lạnh. Anh thọc tay trái vào đai quần của Chan, giật mạnh chùm chìa khóa cổng sắt hầm kỹ thuật bằng đồng thau nặng trịch ra ngoài.
“Hoàng... tha... tha cho tao...” Chan thều thào bằng tiếng Khmer bồi tiếng Việt, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ van xin tột cùng.
Hoàng không đáp lời. Ánh mắt anh lạnh lùng, lỳ lợm như đá mỏ. Anh nhặt chiếc bộ đàm nội bộ của Chan dắt vào thắt lưng bảo hộ kaki xám bám đầy bụi xi măng, rồi quay sang Sơn đang quấn chặt vạt áo thun thấm máu bên má trái:
“Sơn! Giữ chặt thằng Chan lại. Huy! Mang túi đồ kỹ thuật ra đây!”
Hoàng cầm chùm chìa khóa đồng thau chạy xộc về phía cánh cửa gỗ bọc tôn của Phòng giam hầm tối số bốn. Đây là nơi đang giam giữ hơn hai mươi lao động nòng cốt—những thợ hàn, thợ cơ khí lành nghề bị còng chân bằng xích sắt rỉ sét dọc vách tường bê tông ẩm ướt.
“Cạch! Cạch!”
Hoàng luống cuống tra chiếc chìa khóa đồng thau lớn vào ổ khóa xích cửa gỗ bọc tôn. Nhưng ổ khóa đã bị rỉ sét lâu năm do độ ẩm chín mươi lăm phần trăm của hầm tối kết hợp nước mưa bão dột xuống, chốt khóa bị kẹt cứng không thể xoay chuyển.
“Mẹ kiếp! Kẹt rồi!” Hoàng rít qua kẽ răng.
Thời gian đang đếm ngược từng giây. Tiếng sấm sét ngoài trời bão dội qua khe thông gió nghe như tiếng trống trận thúc giục. Vy trên tầng một có thể bị tăng dòng điện tra tấn bất kỳ lúc nào.
“Hoàng! Tránh ra!”
Sơn lao tới, tay lăm lăm khẩu shotgun cưa nòng cướp được định bắn nát ổ khóa.
“Không được bắn!” Hoàng gạt phắt họng súng của Sơn ra. “Tiếng nổ shotgun dưới hầm kín sẽ truyền âm cực mạnh qua các giếng kỹ thuật lên thẳng văn phòng Sam ở tầng hai mươi. Chúng ta sẽ bị lộ trước giờ G!”
Hoàng lùi lại một bước, hai tay nắm chặt lấy báng gỗ của chiếc búa lực cán thép ba ký. Anh hít một hơi sâu, gồng toàn bộ cơ bụng để nén cơn đau dữ dội từ vết bỏng rách miệng ở bả vai phải, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào một cú vung búa đầy quán tính.
“BÙM!”
Đầu búa thép ba ký nện thẳng vào giữa ổ khóa xích cơ học. Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa nhỏ. Cánh cửa gỗ bọc tôn rung chuyển dữ dội, mảng gỗ quanh chốt khóa nứt toác lộ ra lõi sắt rỉ.
“BÙM!”
Cú nện thứ hai với lực đập cực hạn của thợ mỏ Quảng Ninh bẻ gãy hoàn toàn chốt khóa cơ học. Cánh cửa gỗ bọc tôn đổ sập vào trong, mở toang Phòng giam hầm tối số bốn.
Bên trong phòng giam chật hẹp, ẩm ướt, hơn hai mươi lao động Việt Nam đang chen chúc nằm rạp dưới sàn bê tông lạnh ngắt. Nhìn thấy Hoàng cầm búa tạ xông vào giữa làn khói lưu huỳnh vàng nhạt, đôi mắt họ vỡ òa dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn pin cướp được.
“Anh Hoàng! Giải cứu chúng em với!”
Hoàng bước nhanh vào trong, rút chiếc Chìa khóa vạn năng tự mài từ túi quần bảo hộ ra đưa cho Hải “Khóa” và Linh “Cụt”:
“Hải! Linh! Dùng cái này mở xích chân cho anh em nhanh lên! Sơn, hỗ trợ dìu những người yếu ra ngoài phòng máy phát!”
Chỉ trong vòng hai phút, nhờ sự khéo léo của Hải “Khóa”, toàn bộ xích chân của hai mươi lao động nòng cốt đã được tháo dỡ hoàn toàn. Những người thợ cơ khí, thợ hàn lỳ lợm nhanh chóng đứng dậy, bàn tay thô ráp siết chặt lấy những thanh sắt rỉ sét, xích sắt nhặt được dưới sàn làm vũ khí tự vệ tạm thời. Sự tự do đầu tiên sau nhiều tháng bị giam cầm như nô lệ mạng khiến lồng ngực họ phập phồng nghẹt thở.
Hoàng vừa dìu một thợ điện trẻ tuổi bước ra khỏi cửa phòng giam thì đột ngột—
“RÚUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU!”
Một tiếng còi báo động đỏ, cao vút và chói tai bỗng nhiên rú vang từ chiếc loa nội bộ gắn trên trần bê tông hành lang hầm tối.
Ánh sáng đỏ từ các bóng đèn báo động khẩn cấp dọc hành lang bắt đầu nhấp nháy liên tục, quét những vệt sáng ma quái lên vách tường bê tông rỗ nứt dính đầy bùn đất.
Tiếng còi báo động đỏ từ tầng thượng đã được kích hoạt trực tiếp từ phòng giám sát camera tầng mười tám của Roth thông qua hệ thống nguồn pin dự phòng độc lập. Sam đã phát hiện ra sự biến mất của toán tuần tra của Chan dưới hầm kỹ thuật.
Bầu không khí hầm tối lập tức đông cứng lại trong sự hoảng loạn tột độ của hơn hai mươi lao động vừa được giải thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!