Lồng Sắt Hoàng Kim
Chiếc xe tải container bọc tôn kín mít giảm tốc đột ngột, tiếng lốp xe nghiến rầm rập lên lớp đá dăm hộc hằn học. Bên trong thùng xe tối tăm và ngột ngạt như một lò bánh mì nung dở, ba mươi con người nằm ngồi la liệt, hơi thở nồng nặc mùi mồ hôi chua loét, mùi ói mửa và cả sự sợ hãi tột cùng. Bùi Văn Hoàng ngồi bó gối ở góc sát cabin, hai tay ôm lấy đầu gối, bộ đồ kaki bảo hộ màu xám thợ điện đã bạc màu, bám đầy bụi xi măng khô khốc từ những công trình cũ ở Quảng Ninh giờ đây dính bết vào da thịt bởi mồ hôi lạnh. Anh nín thở, lắng nghe tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng ngoài cửa thùng xe. Tiếng khóa cơ rít lên khan khốc. Ánh sáng mặt trời vùng vịnh Thái Lan đột ngột dội vào như một nhát dao chém ngang mắt, khiến Hoàng phải nheo mắt lại, đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn lên che mặt.
“Xuống! Tất cả xuống xe! Đứa nào lề mề tao đập chết!”
Tiếng quát tháo bằng thứ tiếng Việt lơ lớ pha lẫn tiếng Khmer vang lên chát chúa. Hoàng lầm lì bước xuống, gót giày bảo hộ lao động nện xuống mặt sân bê tông nóng bỏng như chảo rang. Trước mắt anh, Đặc khu Hoàng Kim hiện ra như một con quái vật bê tông khổng lồ. Tòa nhà 20 tầng sừng sững với những ô kính phản quang xanh ngắt, bao bọc xung quanh bởi ba lớp hàng rào kẽm gai rỉ sét, phía trên rải dày đặc những cụm camera hồng ngoại xoay quét liên tục không một góc chết. Xa xa ngoài kia, những sòng bạc lộng lẫy lấp lánh dưới nắng trưa, tương phản tàn nhẫn với dãy hành lang kỹ thuật xám xịt và những ô cửa sổ bị gia cố bằng khung sắt hàn chết.
Hoàng siết chặt nắm tay. Khớp ngón tay phải của anh hơi lệch nhẹ, di chứng của những ngày tháng lao động nặng nhọc ở mỏ than Vàng Danh và những trận đụng độ siết nợ ở quê nhà. Anh chấp nhận dấn thân vào địa ngục này, để Vũ Đình Lôi bán sang biên giới, chỉ vì một mục đích duy nhất: tìm lại đứa em trai Bùi Văn Tiến. Tiến đã bị dụ dỗ sang đây bằng chiêu bài “việc nhẹ lương cao” rồi mất tích không một dấu vết. Là một người anh mang món nợ gián tiếp đẩy em vào tay bọn buôn người, Hoàng không cho phép mình gục ngã.
“Mày nhìn cái gì? Thằng chó thợ điện!”
Một bóng đen khổng lồ đổ sụp xuống trước mặt Hoàng. Đó là Boun, gã bảo an người Lào to béo khét tiếng của Đội Bảo an Tháp Hoàng Kim. Gã cao gần mét tám, nặng gần tạ thịt, bắp tay vạm vỡ lộ ra dưới chiếc áo ba lỗ màu xanh quân đội dơ bẩn, gương mặt râu ria xồm xoàm và đôi mắt một mí hí sắc lạnh đầy thú tính. Trên tay phải của Boun, chiếc dùi cui điện công suất 500kV dài nửa mét bọc cao su đen bóng đang xè xè phát ra những tia lửa điện màu xanh tím kèm theo mùi ozone khét lẹt.
Ngay bên cạnh Hoàng, một lao động trẻ gầy gò—thể trạng của một nô lệ công nghệ suy kiệt do bị bỏ đói suốt hành trình—chân run rẩy không vững đã vấp phải bửng xe rơi bịch xuống đất. Gã thanh niên rên rỉ, cố gắng bò dậy nhưng không nổi.
Boun không nói một lời, gương mặt gã lộ rõ vẻ tàn nhẫn biến thái. Gã vung chiếc dùi cui điện, gí thẳng đầu cực kim loại vào gáy gã thanh niên tội nghiệp. Một tiếng “tạch” đanh gọn vang lên. Luồng điện cao áp phóng thẳng vào hệ thần kinh trung ương khiến gã thanh niên co giật dữ dội, mắt trợn trừng, bọt mép sùi ra rồi ngã quỵ xuống nền bê tông nóng bỏng, co quắp như một con tôm bị nướng chín.
“Đồ vô dụng! Đứng dậy!” Boun quát lớn, định quất tiếp roi điện vào mặt nạn nhân.
Không thể khoanh tay nhìn đồng hương bị hành quyết ngay trước mắt, Hoàng lấy hơi, chủ động lao ra đỡ lấy gã thanh niên đang giãy giụa. Anh cố tình làm cho cơ thể mình run rẩy, vai rụt lại, gương mặt lộ vẻ sợ hãi tột độ của một kẻ quê mùa nhút nhát để che giấu bắp tay rắn rỏi và tư duy chiến thuật đang hoạt động cực nhanh dưới bộ đồ kaki rộng thùng thình.
“Dạ dạ... xin đại ca tha cho nó! Nó bị say xe, để tôi cõng nó vào! Xin đại ca đừng đánh nữa!” Hoàng nói bằng giọng Quảng Ninh đặc sệt, run bần bật, hai đầu gối khuỵu xuống sát đất, ra vẻ phục tùng tuyệt đối.
Boun nhướng mày, hừ một tiếng khinh bỉ. Gã nhìn dáng vẻ lầm lũi, khắc khổ của Hoàng rồi nhếch mép cười nhạt. Nhưng sự nhẫn nhịn chủ động của Hoàng không làm nguôi ngoai thú tính của gã bảo an khát máu. Boun vung chiếc dùi cui điện lên, nhắm thẳng vào mặt Hoàng mà quất tới.
“Tao cho mày đỡ hộ này!”
Hoàng không né tránh hoàn toàn. Trong một tích tắc cực kỳ ngắn ngủi, mắt anh căng lên, ghi nhớ chính xác thói quen di chuyển của Boun: gã thuận tay phải, trọng tâm dồn nhiều vào chân trái béo mập, tầm với của dùi cui điện cộng thêm sải tay là khoảng một mét hai. Hoàng hơi nghiêng đầu, chủ động dùng bả vai phải chịu lực va chạm thay vì để dòng điện gí trực tiếp vào cổ.
“Tạch!”
Luồng điện cực mạnh chạy dọc qua bả vai Hoàng, khiến các cơ bắp co rút đau đớn như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt. Nhưng nhờ chiếc áo bảo hộ kaki dày dặn bám bụi xi măng khô làm tăng điện trở cách điện tạm thời, Hoàng không bị ngất xỉu. Anh cắn chặt răng đến mức suýt vỡ nát, mồ hôi vã ra như tắm, cố tình đổ ụp người xuống đất, giật giật cơ thể giả vờ như bị bất tỉnh.
“Đại ca! Đừng đánh anh ấy!”
Một tiếng hét non nớt vang lên từ phía sau. Huy “An Giang”, cậu bé 19 tuổi nhút nhát quê miền Tây, lao ra chắn trước mặt Hoàng. Thân hình Huy gầy nhom, mặc chiếc áo thun xanh lá bám đầy mỡ bò bẩn thỉu. Sự liều lĩnh tự phát của Huy lập tức thu hút cơn giận của Boun. Gã bảo an xoay người, vung chân đi bốt quân đội đạp mạnh một cú vào hông Huy.
“Bịch!”
Huy văng ra xa hơn hai mét, ôm hông đau đớn khóc nấc lên. Cú đạp của gã bảo an to béo gây ra chấn thương phần mềm nghiêm trọng ở hông cậu bé. Boun khạc nhổ một bãi đờm đặc xuống đất, thu chiếc dùi cui điện đang xè xè vào bao da bên hông.
“Lũ rác rưởi Việt Nam. Tống hết tụi nó xuống hầm tối số 4 cho tao! Cho nhịn đói ba ngày xem đứa nào còn dám làm anh hùng!”
Hai tên lính bảo an Campuchia mang súng trường Type 56 đi tới, tàn bạo nắm tóc kéo lê Hoàng và Huy dọc theo dãy hành lang tối tăm dẫn xuống lòng đất. Hoàng nhắm nghiền mắt, chịu đựng sự kéo lê đau đớn trên nền bê tông nhám. Khớp ngón tay phải của anh siết chặt dưới đất, ghi nhớ từng khúc quanh, từng tiếng bước chân, và cả tiếng rít của hệ thống quạt thông gió công nghiệp dội xuống từ trần hầm.
Cánh cửa thép dày hai lớp khóa xích của Phòng giam hầm tối số 4 rít lên nặng nề rồi mở ra. Hoàng và Huy bị quăng mạnh vào trong như những bao tải rác. Cánh cửa sắt đóng sầm lại, tiếng xích sắt lách cách khóa chặt thế giới tự do bên ngoài, chôn vùi họ vào bóng tối dày đặc của lòng đất.
Không gian bên trong phòng giam chật hẹp, ẩm ướt tột cùng. Mùi xú khí amoniac nồng nặc từ hầm tự hoại sát bên rò rỉ qua khe tường mục nát, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của nền bê tông không chăn chiếu. Trong góc tối, khoảng ba mươi lao động Việt Nam khác ngồi co rúm, những cơ thể suy kiệt bộc lộ qua những đôi mắt trũng sâu vô thần dưới ánh sáng le lói từ khe thông gió nhỏ trên cao. Không một ai nói với ai lời nào, sự im lặng đáng sợ của những linh hồn đã bị bẻ gãy ý chí.
Huy “An Giang” nằm co quắp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy hông, tiếng khóc nấc nghẹn ngào rấm rứt vang lên trong bóng tối.
“Mẹ ơi... con đau quá... Con không về được với mẹ rồi...”
Hoàng nén cơn đau buốt ở bả vai phải do vết bỏng điện, lết người lại gần Huy. Anh đưa bàn tay thô ráp xoa nhẹ lên lưng cậu bé, giọng nói trầm khàn nhưng đầy sự ấm áp của người anh cả vùng mỏ:
“Nín đi em. Có anh ở đây rồi. Đừng khóc, khóc chỉ làm mất nước nhanh hơn thôi. Ở đây nước ngọt khan hiếm lắm.”
Huy ngước gương mặt lấm lem bùn đất và nước mắt lên nhìn Hoàng, đôi mắt to tròn đầy sự sợ hãi và bất lực:
“Anh ơi... mẹ em bị suy thận nặng ở quê... Em ký hợp đồng ma lấy năm mươi triệu tiền cọc gửi về chạy thận cho mẹ... Giờ em bị bắt sang đây, chắc mẹ em chết mất anh ơi...”
Nghe đến hoàn cảnh của Huy, lòng Hoàng thắt lại. Hình ảnh đứa em trai Bùi Văn Tiến lại hiện về trong tâm trí anh. Tiến cũng vì nợ nần, vì muốn giúp đỡ gia đình mà nhẹ dạ cả tin để rồi rơi vào hang cọp. Hoàng siết chặt vai Huy, ánh mắt lầm lì thường ngày chợt bùng lên một tia sáng kiên định tuyệt đối dưới bóng tối hầm ngầm.
“Anh hứa với em, Huy. Anh sẽ đưa em trở về gặp mẹ. Bằng mọi giá.”
Hoàng đỡ Huy ngồi dậy, tựa lưng vào bức tường gạch mục nát. Anh bắt đầu quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết của Phòng giam hầm tối số 4 để tìm kiếm cơ hội sinh tồn. Bức tường gạch phía sau lưng họ đã bị ẩm mục do nước thải rò rỉ lâu năm, lộ ra những mảng vữa vỡ vụn.
Hoàng lết tay dọc theo chân tường kỹ thuật. Bất chợt, ngón tay anh chạm phải một gờ kim loại rỉ sét dính đầy mỡ bò bôi trơn. Đó là một hộp đấu nối cáp điện phụ đã bị nứt nắp bọc từ lâu, nằm khuất sau ống dẫn nước cứu hỏa rỉ sét.
Anh áp tai sát vào hộp sắt rỉ. Giữa tiếng mưa bão bắt đầu gầm rú ngoài trời vọng xuống ống gió, Hoàng nghe thấy một tiếng rít tần số cao siêu nhỏ—tiếng rò rỉ điện của một đường cáp chịu tải dòng điện xoay chiều dòng thấp chưa bị ngắt hoàn toàn.
“Tạch... tạch...”
Một tia lửa điện cực nhỏ, le lói như đom đóm bùng lên rồi tắt ngấm trong khe nứt của hộp đấu nối, chiếu sáng một khoảng nhỏ vách tường ẩm ướt.
Hoàng nheo mắt, khóe miệng khẽ giật nhẹ. Bản năng và kinh nghiệm mười năm thợ điện công trình mỏ của anh lập tức hoạt động. Dòng điện rò rỉ này tuy nhỏ nhưng liên tục, kết hợp với độ ẩm 95% của nền bê tông phòng giam sẽ là một nguồn năng lượng tự nhiên vô giá. Nếu biết cách đấu nối và dẫn dòng điện này ra ngoài, anh có thể tạo ra một bẫy điện cao áp thô sơ hoặc một thiết bị phóng điện bypass khóa từ để mở toang cánh cửa lồng sắt này.
Hoàng quay sang nhìn Huy, đưa ngón tay trỏ lên miệng ra hiệu im lặng, rồi thì thầm chỉ vào tia lửa điện nhỏ đang nhấp nháy trong góc tối:
“Nhìn kìa em. Lối thoát của chúng ta nằm ở đó.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!