Nhạc nềnLost Place

Bức Chân Dung Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Đà Lạt buổi sớm có vị của sắt rỉ và hơi ẩm buốt giá. Nó len lỏi qua những khe hở nhỏ của ô cửa kính bị đóng đinh cố định ở căn phòng áp mái phía Tây, ngưng tụ thành những giọt nước nhỏ lăn dài trên bậu gỗ mục.


Lê Vy tỉnh giấc khi tiếng chuông từ tháp chuông nhà thờ Con Gà đằng xa vọng lại, trầm đục và mờ nghẹt trong màn sương dày. Cơ thể cô rệu rã. Cơn đau từ vết rách hình chữ V trên đùi trái âm ỉ dội lên theo từng nhịp đập của mạch máu, nhưng thứ khiến cô tỉnh táo ngay lập tức lại là cơn bỏng rát dữ dội ở mười đầu ngón tay.


Vy đưa bàn tay lên trước mặt dưới ánh sáng xám xịt của bình minh. Những đầu ngón tay của cô đỏ tấy, da biểu bì co rút lại và phồng rộp lên thành những bọng nước nhỏ. Đó là cái giá phải trả cho phi vụ lấy dấu vân tay đêm qua, khi cô mạo hiểm cạo lớp than củi vẫn còn âm ỉ nóng từ lò sưởi để tự chế bột than. Vy cắn chặt môi, nén một tiếng rên rỉ vào trong. Vết rách sâu nơi đầu lưỡi—vũ khí giúp cô kháng cự ca thôi miên của Bác sĩ Nam—vẫn nhức nhối mỗi khi cô nuốt nước bọt. Nhưng cô không được phép gục ngã.


Cô lướt mắt nhìn xuống gấu chiếc váy len trắng dày đang mặc. Chiếc hộp phấn Chanel chứa bột than củi mịn vẫn được giấu an toàn trong nếp gấp vải lanh lót trong. Bảng khóa số điện tử hành lang phòng thờ đêm qua đã để lại cho cô bốn con số định mệnh: hai, bốn, bảy, chín.


"Mật mã chỉ xoay quanh bốn con số đó," Vy thì thầm, giọng nói khản đặc vì lạnh và thiếu nước. "Nhưng thứ tự là gì? Mình phải tìm cách quan sát bà Xuân hoặc quản gia Cúc bấm mã vào ban ngày."


Cô nhanh chóng lấy từ tủ trang điểm một chút kem che khuyết điểm dạng đặc, cẩn thận dặm nhẹ lên những đầu ngón tay đỏ tấy để che đi vết bỏng, tránh sự nghi ngờ của người hầu Liên khi cô ta mang khay thức ăn sáng lên.


Đúng tám giờ sáng, tiếng xích sắt lách cách ngoài hành lang vang lên. Người hầu Liên bước vào phòng với khay cháo yến mạch nóng hổi. Đôi mắt nhỏ của Liên quét nhanh qua căn phòng ngủ áp mái, dừng lại ở chậu hoa hồng Pháp cổ ngoài ban công một giây trước khi đặt khay đồ ăn xuống bàn. Vy ngồi im trên giường, vai hơi co lại, hai tay giấu sâu vào trong tay áo len dài, giả vờ đưa đôi mắt to đờ đẫn, không tiêu cự nhìn ra ngoài cửa sổ sương mù.


"Mợ Hai ăn sáng đi rồi xuống đại sảnh," Liên nói, giọng nói ngọt ngào một cách giả tạo thường thấy. "Bà chủ nói hôm nay có gió bão lớn sắp về, đại sảnh cần được dọn dẹp sạch sẽ. Bà muốn mợ đích thân xuống lau chùi bức chân dung của cụ cố Trịnh Thế Hoàng."


Vy khẽ gật đầu, động tác chậm rãi như một con búp bê gỗ bị lỗi nhịp. "Tôi... tôi biết rồi. Tôi xuống ngay."


Khi Liên vừa quay lưng, Vy lập tức đứng dậy, bước nhanh ra ban công và nhổ phần cháo yến mạch cô vừa ngậm trong miệng xuống đất ẩm của chậu hoa hồng. Mùi kim loại nhẹ của thạch arsenic liều thấp vẫn thoang thoảng trong không khí. Cô nhìn chậu hoa hồng Pháp cổ, những chiếc lá xanh mướt hằng ngày bắt đầu có dấu hiệu rũ xuống, viền lá úa vàng do hấp thụ quá nhiều độc chất Haloperidol và thạch arsenic mà cô lén đào thải xuống đây mỗi ngày.


"Nó đang chết dần," Vy nghĩ, lòng se thắt lại. "Mỏ neo của mình đang héo úa. Mình phải nhanh hơn nữa trước khi họ nhận ra chậu hoa này có vấn đề."


Vy bước xuống cầu thang gỗ lớn uốn lượn của biệt thự Hoa Hồng. Không gian đại sảnh rộng lớn hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn chùm pha lê cổ điển. Không khí ở đây luôn lạnh hơn các phòng khác, phảng phất mùi nến sáp ong, mùi gỗ ẩm và một thứ mùi hắc ín hóa chất sát trùng mờ ám mà Vy chưa thể giải mã.


Giữa bức tường trung tâm của đại sảnh treo bức chân dung sơn dầu khổng lồ của cố gia trưởng Trịnh Thế Hoàng. Người sáng lập gia tộc Trịnh Thế hiện lên trong tranh với quai hàm bạnh, ánh mắt nhìn thẳng nghiêm nghị đến lạnh người, một tay cầm tẩu thuốc cổ bằng đồng thau. Bức tranh có niên đại từ cuối thế kỷ 19, được bao bọc bởi một khung gỗ sồi mạ vàng chạm khắc hoa văn hoa hồng Pháp tinh xảo nhưng đã bị mòn vẹt ở góc dưới.


Quản gia Cúc đã đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc bàn tròn bằng đá cẩm thạch. Bà mặc bộ đồ đen cổ điển, mái tóc búi chặt sau gáy không một sợi tóc thừa, gương mặt nghiêm nghị không một nếp cười. Trên bàn là một chiếc xô đồng nhỏ chứa nước ấm và một chiếc khăn lông cừu mềm.


"Mợ Hai," giọng bà Cúc sắc lạnh vang lên trong không gian tĩnh lặng của đại sảnh. "Bà chủ nói mợ là người có tay nghề phục chế, việc lau chùi bức chân dung của cụ cố phải do mợ đích thân làm thì mới không làm hỏng lớp sơn cổ. Tôi sẽ đứng đây giám sát để hỗ trợ mợ."


Vy cúi đầu, cố tình để vài sợi tóc đen xõa xuống che đi gương mặt nhợt nhạt. "Dạ, vú Cúc. Để con làm."


Vy bước lại gần bức tranh khổng lồ. Mỗi bước đi khiến vết rách ở đùi cô đau nhói, nhưng cô vẫn giữ vững nhịp điệu chậm rãi của một kẻ đờ đẫn. Cô đưa bàn tay dính kem che khuyết điểm cầm lấy chiếc khăn lông cừu mềm từ trong xô nước ấm. Ngay khi những đầu ngón tay bị bỏng tiếp xúc với nước ấm, một cơn đau rát buốt dội thẳng lên hệ thần kinh trung ương. Vy cắn chặt răng vào vết rách đầu lưỡi, dùng vị máu tanh nồng dâng lên trong khoang miệng để đè bẹp cơn đau từ ngón tay. Gương mặt cô vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng.


Cô bắt đầu lau nhẹ nhàng lên bề mặt bức chân dung cổ.


Bà Cúc đứng lùi lại phía sau khoảng hai mét, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng không rời khỏi từng chuyển động tay của Vy. Sự giám sát nghẹt thở này khiến Vy hiểu rằng cô không được phép có bất kỳ hành vi phục chế chuyên nghiệp nào quá lộ liễu. Cô phải đóng vai một người vợ điên đang lau chùi một cách máy móc.


Tuy nhiên, ngay khi chiếc khăn lông cừu lướt qua góc dưới bên trái của bức chân dung—nơi mô tả mảng nền tối của bức tranh—nhãn quan phục chế nghệ thuật của Vy đột ngột bị kích hoạt.


Cô áp dụng kỹ năng Phân định sắc độ cực hạn. Dưới ánh sáng vàng mờ ảo của chiếc đèn chùm pha lê rọi nghiêng một góc 45 độ lên bề mặt toan vẽ, Vy nhận thấy có một sự bất thường cực nhỏ ở cấu trúc phản quang của màu sắc.


Một bức tranh dầu thế kỷ 19 sử dụng chất liên kết tự nhiên là dầu lanh (linseed oil) kết hợp với các hạt màu khoáng tự nhiên. Qua hơn một trăm năm, lớp sơn này sẽ khô cứng hoàn toàn, tạo ra những vết nứt rạn tự nhiên siêu nhỏ, sắc cạnh và chạy dọc theo độ căng của sợi toan gai dầu cổ (craquelure). Nhưng ở mảng màu xanh Cobalt góc dưới bên trái này, những vết nứt rạn trông rất mờ nhạt, thậm chí có những vệt nứt tròn trịa, nhân tạo.


Vy khẽ di chuyển ngón tay trỏ—ngón tay đang bị bỏng rát—miết nhẹ lên bề mặt sơn.


Xúc giác nhạy bén của một họa sĩ phục chế chuyên nghiệp lập tức gửi về một thông số chấn động: Độ đàn hồi của mảng sơn này khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của bức tranh. Lớp sơn dầu cổ thế kỷ 19 cứng như đá, trong khi mảng màu xanh Cobalt này lại có một độ mềm nhẹ, đàn hồi của một lớp sơn mới được vẽ đè lên trong vòng một năm qua. Độ dày của lớp sơn đè này khoảng 0.5mm, vừa đủ để che giấu một thứ gì đó phía dưới.


"Có người đã vẽ đè lên bức tranh này," Vy nghĩ, tim cô đập dồn dập trong lồng ngực. "Lớp sơn ngụy trang này... nó dùng để che giấu cái gì?"


Cô lén nghiêng người thêm một góc nhỏ để ánh sáng đèn chùm rọi trực tiếp vào mảng màu xanh Cobalt. Nhãn Quan Phục Chế Cấp 1 của cô hoạt động hết công suất. Cô nhận diện được cấu trúc hạt màu dưới lớp sơn phủ. Đó không phải là bột màu Lapis Lazuli cổ điển của thế kỷ trước, mà là chất màu Cobalt Blue tổng hợp hiện đại có chứa chất liên kết acrylic—loại màu vẽ mà Trần Khánh Ngọc thường sử dụng trong xưởng phục chế của cô ta.


Vy khờ khạo đưa tay vuốt dọc theo mép khung gỗ sồi mạ vàng của bức chân dung, giả vờ như đang lau bụi bẩn bám vào các kẽ hở chạm khắc. Khi ngón tay cô lách vào góc dưới bên trái phía sau khung gỗ, cô cảm nhận được một khe hở nhỏ dày khoảng 2mm giữa tấm toan gai dầu và thanh căng bằng gỗ sồi.


Ở vị trí đó, có một mảng lồi nhẹ bất thường. Nó không phải là cấu trúc lồi của thớ gỗ mục, mà là một vật mỏng, phẳng và cứng được kẹp chặt vào giữa khung gỗ và lớp toan vẽ.


"Bức ảnh cưới thật," một tia sáng xẹt qua trí não Vy. "Bức ảnh cưới rách góc mà Duy Anh đã cố tình giấu đi để bôi xóa sự tồn tại của Duy Lâm... Nó đang nằm ngay tại đây, phía sau bức chân dung gia bảo này!"


Vy cố gắng dùng móng tay của ngón trỏ bị bỏng để cạy nhẹ vào khe hở khung gỗ, cố tiếp cận vật thể mỏng bên trong.


"Mợ Hai!"


Tiếng ho khan lớn tiếng của quản gia Cúc đột ngột vang dội trong đại sảnh vắng lặng. Tiếng động chói tai khiến Vy giật nảy mình, ngón tay cô trượt mạnh vào cạnh gỗ sắc nhọn của khung tranh thô ráp. Cơn đau buốt từ vết bỏng kết hợp với vết xước mới khiến Vy suýt chút nữa đã phát ra tiếng la hét. Cô nhanh chóng thu tay lại, giấu mười đầu ngón tay vào trong vạt váy len trắng.


Bà Cúc bước lại gần, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào bàn tay đang giấu sau váy của Vy, rồi lướt qua góc dưới bên trái của bức chân dung.


"Mợ đang làm gì ở góc đó lâu thế?" Bà Cúc gặng hỏi, giọng nói chứa đựng một sự hoài nghi cực lớn. "Bà chủ dặn mợ chỉ được lau bụi bề mặt nhẹ nhàng, không được chạm mạnh vào phần khung gỗ cổ. Nếu mợ làm hỏng bức chân dung gia bảo của cụ cố, không ai gánh nổi trách nhiệm đâu."


Vy lập tức thả lỏng cơ mặt, đưa đôi mắt to u uẩn nhìn bà Cúc, khóe môi khẽ giật nhẹ, giọng nói run rẩy, đờ đẫn: "Vú Cúc... ở đây có... có màu xanh... Đẹp lắm... Con mèo đen của vú Mai cũng thích màu xanh này..."


Nghe nhắc đến con mèo đen của vú Mai, chân mày bà Cúc khẽ nhíu lại. Bà lùi lại một bước, ánh mắt khinh khỉnh nhìn Vy như nhìn một kẻ điên loạn không còn nhận thức bình thường. "Mợ lại nói nhảm rồi. Lau chùi nhanh lên rồi về phòng áp mái dưỡng bệnh. Dr. Nam nói mợ cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối sau ca thôi miên."


Vy cúi đầu, tiếp tục dùng khăn lông cừu lau chùi một cách máy móc lên các mảng màu khác của bức tranh để đánh lạc hướng bà Cúc. Nhưng trong tâm trí cô, một kế hoạch bóc tách hóa học đã bắt đầu được định hình.


Cô hiểu rằng lớp sơn phủ mới dày 0.5mm dùng để che giấu khe hở khung gỗ chứa vật chứng tối cao. Cô không thể dùng móng tay hay dao cạo thông thường để cạy trực tiếp ngay trước mặt camera quả lắc của bảo vệ Nghĩa. Cô cần dung môi hóa học đặc chủng—Ethyl Lactate—để làm mềm và hòa tan lớp sơn phủ mới này mà không làm hỏng bức tranh cổ phía dưới.


"Dung môi Ethyl Lactate đang được bảo quản trong chai thủy tinh tối màu tại phòng phục chế của biệt thự," Vy phân tích logic chuyên môn trong đầu. "Mình phải tìm cách xuống xưởng vẽ lén chiết một lượng nhỏ dung môi vào lọ nước hoa rỗng để mang lên phòng áp mái. Mình cần thời gian hành động tự do vào ban đêm."


Nhưng áp lực mới đã lập tức ập đến. Khi Vy vừa hoàn tất việc lau chùi bức chân dung cổ, tiếng bước chân quý phái của bà Trịnh Xuân vang lên từ phía hành lang dẫn vào đại sảnh.


Bà Xuân đứng thẳng người trước bức chân dung khổng lồ của Trịnh Thế Hoàng, chuỗi ngọc trai tự nhiên trên cổ bà khẽ phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Bà nhìn lướt qua bức tranh sạch sẽ, rồi quay sang nhìn quản gia Cúc.


"Cúc," bà Xuân ra lệnh, giọng nói uy nghiêm không thể lay chuyển. "Sau khi con Vy hoàn tất việc lau chùi, hãy gọi bảo vệ Tiến mang bức chân dung này về phòng thờ lớn khóa kín lại. Từ nay về sau, không ai được phép chạm vào bức tranh này nếu không có sự đồng ý của tôi."


Vy đứng im lặng trong góc tối của đại sảnh, hai tay cô siết chặt vào vạt váy len trắng, cảm nhận vết rách trên đùi trái đang rỉ máu thấm qua lớp băng gạc mỏng. Cơ hội tiếp cận bức chân dung cổ sắp bị đóng lại vĩnh viễn sau cánh cửa khóa số điện tử của phòng thờ lớn.


Cô nhìn chằm chằm vào góc dưới bên trái của bức chân dung cụ cố. Dưới ánh sáng đèn chùm rọi nghiêng, mảng màu xanh Cobalt mới vẽ đè có một độ phản quang bất thường, lấp lánh một thứ ánh sáng xanh giả tạo, lạnh lẽo—như một lời tố cáo câm lặng về một tội ác kinh hoàng đang được thêu dệt dưới vỏ bọc của một gia tộc danh gia vọng tộc Đà Lạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!