Củ Khoai Lang Của Vú Mai
Y tá Kim dùng một lực dứt khoát giật mạnh hai sợi đai da mềm đang thắt chặt cổ tay Lê Vy vào thành chiếc ghế tựa gỗ sồi. Ngay khi vòng vây bằng da vừa được tháo ra, để lại những vệt hằn đỏ tấy trên làn da nhợt nhạt, Vy lập tức đưa tay lên che miệng, khẽ ho khan một tiếng nhỏ để che giấu phản xạ tự nhiên của cơ thể. Cô cố nuốt ngụm máu mặn chát, tanh nồng cuối cùng đang rỉ ra từ vết rách sâu nơi đầu lưỡi vào sâu trong thực quản. Vị máu nóng hổi trôi qua cổ họng bỏng rát, để lại một cảm giác bỏng cháy tê dại, nhưng đôi mắt to của cô vẫn giữ nguyên vẻ đờ đẫn, không tiêu cự nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt.
Bên cạnh cô, Bác sĩ Nguyễn Hoài Nam đang thản nhiên đóng chiếc cặp da y tế màu đen lại. Tiếng khóa số cơ học phát ra một âm thanh "cạch" khô khốc. Vy không nhìn, nhưng trong bóng tối của tâm trí đang bị tàn phá bởi dư lượng thuốc an thần, dãy số "7 - 3 - 9 - 1" vẫn hiện lên sáng rực như một vết sẹo khắc sâu vào thùy thái dương. Đó là mật mã chiếc cặp chứa bệnh án gốc của cô. Cô phải sống, phải giữ tỉnh táo để một ngày nào đó chạm tay vào chiếc cặp ấy.
"Em thấy thế nào rồi, Vy?" Giọng nói của Trịnh Duy Anh vang lên từ phía cửa phòng áp mái. Hắn bước lại gần, đặt một tay lên bả vai gầy guộc của cô. Cử chỉ của hắn vô cùng dịu dàng, ân cần như một người chồng mẫu mực lo lắng cho người vợ bệnh tật, nhưng Vy cảm nhận rõ ràng những ngón tay hắn đang khẽ siết chặt lấy khớp xương bả vai cô, một lực bóp âm thầm nhưng đầy tính đe dọa.
Vy khẽ rùng mình, cố ý thu nhỏ bả vai lại, giọng nói thều thào, đứt quãng giả tạo: "Em... em thấy đỡ hơn rồi... Đầu em không còn nghe tiếng cào cửa nữa... Nhưng em mệt quá... Em muốn xuống phòng vẽ..."
"Được rồi, em yêu. Nếu vẽ tranh khiến em thấy bình yên hơn, anh sẽ đưa em xuống xưởng," Duy Anh mỉm cười lịch lãm, ánh mắt gã lướt qua gương mặt nhợt nhạt của cô với vẻ hài lòng của một kẻ tin rằng ca thôi miên của Dr. Nam đã bẻ gãy hoàn toàn ý chí kháng cự của nạn nhân.
Nửa tiếng sau, Vy được đưa xuống phòng phục chế tranh ở tầng trệt. Căn phòng rộng lớn có cửa kính lớn nhìn ra vườn hồng cổ Pháp lúc này đang bị bao phủ bởi một màn sương mù Đà Lạt đặc quánh hắt vào thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo. Mùi dầu thông Turpentine ngọt hắc và mùi dung môi hóa chất nồng nặc lập tức xộc vào mũi cô. Vy ngồi vào chiếc ghế gỗ trước giá vẽ lớn, tay cầm chiếc cọ phục chế lông thú lơ lửng giữa không trung.
Cô biết rất rõ chiếc đồng hồ quả lắc gỗ sồi cổ treo đối diện giá vẽ chứa một ống kính camera ẩn siêu nhỏ của bảo vệ Nghĩa đang truyền hình ảnh trực tiếp về phòng điều khiển trung tâm 24/7. Vy áp dụng Quy tắc 'Góc chết camera'. Cô điều chỉnh giá vẽ lớn nghiêng một góc bốn mươi lăm độ sang bên trái, tận dụng bóng râm của bức tranh phong cảnh cổ khổng lồ để tạo ra một khoảng tối rộng chưa đầy một mét vuông xung quanh bàn làm việc của mình. Trong khoảng tối đó, bàn tay cô có thể cử động tự do mà không sợ bị phát hiện hành vi tỉnh táo.
Nhưng cơ thể cô đang biểu tình dữ dội. Cơn đói cào xé ruột gan khiến Vy run rẩy thực sự. Đã hai ngày nay, cô không dám ăn bất kỳ món ăn nào do đầu bếp Phượng chuẩn bị. Khứu giác nhạy bén của một họa sĩ phục chế đã cảnh báo cô về mùi kim loại cực mỏng—mùi thạch sọc của chất độc thạch tín liều thấp được pha trộn tinh vi vào các đĩa thức ăn để làm chậm phản xạ thần kinh của cô. Sự kiệt quệ thể chất kết hợp với vết thương rách lưỡi và vết rách hình chữ V trên đùi trái đang hành hạ cô hằng giờ. Đầu óc cô bắt đầu choáng váng, tầm nhìn mờ đi vì thiếu đường huyết.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nện gót nặng nề của quản gia Cúc đi tuần tra ngoài hành lang vang lên rồi xa dần. Vy nấp sau giá vẽ lớn, hơi thở dồn dập.
Cánh cửa phòng phục chế khẽ mở ra không tiếng động. Vú già câm lặng Ngô Thị Mai bước vào, tay bưng một chiếc xô gỗ và giẻ lau nhà. Gương mặt bà đầy những nếp nhăn khắc khổ, đôi mắt đục mờ của người già lúc này lại ánh lên một sự lo lắng tột cùng khi nhìn thấy dáng vẻ gầy gò, run rẩy của Vy. Vú Mai là người duy nhất trong ngôi nhà này mang ơn Duy Lâm quá cố, và bà biết Vy đang tuyệt thực để tự vệ.
Bà Mai di chuyển không tiếng động đến sát bàn vẽ của Vy. Không một lời nói, bà lén mở hộc bàn vẽ bằng gỗ sồi ra, nhanh chóng đặt vào đó một bọc vải lanh nhỏ còn tỏa ra hơi ấm nóng hổi hằng ngày, rồi nhanh chóng quay lại lau chùi sàn nhà như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Vy chờ cho bóng dáng vú Mai khuất sau cánh cửa mới lén mở hộc bàn vẽ. Bên trong bọc vải lanh là hai củ khoai lang luộc sạch sẽ, lớp vỏ màu tím sẫm vẫn còn vương chút đất đỏ của khu vườn nhỏ phía sau nhà kho cũ—nơi vú Mai tự tay trồng trọt. Đây là nguồn dinh dưỡng sạch không tẩm thuốc duy nhất mà Vy có thể tin tưởng.
Vy bóc vội lớp vỏ, đưa củ khoai lang nóng hổi lên miệng. Cơn đau buốt từ vết rách đầu lưỡi dội thẳng lên đỉnh đầu khi tinh bột nóng tiếp xúc với vết thương hở. Vy cắn chặt răng, nén tiếng rên rỉ, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Cô cố gắng nhai thật chậm, nuốt từng miếng khoai ngọt bùi vào dạ dày. Dòng năng lượng tinh khiết từ củ khoai lang bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu cơn co thắt dạ dày và tiếp thêm sinh lực cho não bộ cô. Nhãn quan phục chế và trí nhớ hình ảnh siêu phàm của cô dần khôi phục lại sự nhạy bén tối đa.
Cô cần phải hành động ngay đêm nay. Mục tiêu tiếp theo là đột nhập vào Phòng thờ gia tộc Trịnh để bóc tách bức chân dung cổ của Trịnh Thế Hoàng, nơi cô nghi ngờ chứa mảnh ảnh cưới thật bị giấu. Nhưng phòng thờ luôn khóa kín bằng bảng khóa số điện tử.
Vy liếc nhìn chiếc lò sưởi gạch cổ ở góc phòng phục chế, nơi những khúc củi thông đã cháy rụi chỉ còn lại lớp than đen mịn. Một kế hoạch tinh vi hình thành trong đầu cô. Cô áp dụng kỹ năng lấy dấu vân tay bằng bột than củi.
Vy lén bước lại gần lò sưởi, dùng đầu ngón tay cạo nhẹ lấy một lượng than củi mịn. *Cái giá phải trả*: Những đầu ngón tay của cô bị bỏng nhẹ, rát buốt do chạm phải những mảnh than vẫn còn âm ỉ nhiệt lượng dưới lớp tro xám. Cô nghiền nát than củi thành một loại bột siêu mịn, lén nhét toàn bộ lượng bột đó vào chiếc hộp phấn trang điểm hiệu Chanel rỗng giấu dưới gấu váy len trắng dày của mình.
2:30 sáng. Đêm Đà Lạt lạnh buốt, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vườn hồng cổ Pháp ngoài cửa sổ. Vy nằm im trên giường phòng áp mái, tai lắng nghe tiếng bước chân tuần tra của bảo vệ Tiến ngoài hành lang. Ngay khi tiếng còi đổi ca của bảo vệ vang lên từ phía cổng chính—báo hiệu khoảng thời gian trống 3 phút giữa hai ca trực—Vy lén mở cửa phòng ngủ, bước đi không tiếng động bằng chân trần dọc theo hành lang tối tăm dẫn về phía phòng thờ lớn.
Đứng trước bảng khóa số điện tử sáng đèn xanh mờ ảo của phòng thờ, tim Vy đập dồn dập. Cô mở hộp phấn Chanel, dùng chiếc cọ trang điểm mềm mại lén quét một lớp bột than củi siêu mỏng lên bề mặt kính của bảng khóa số.
"Cạch."
Một tiếng động lạ vang lên từ phía cầu thang gỗ lớn. Tiếng bước chân nện gót nặng nề của bảo vệ Tiến đi tuần đêm bất ngờ quay trở lại sớm hơn lịch trình. Vy giật mình, tay run lên suýt nữa làm đổ toàn bộ hộp bột than củi xuống sàn hành lang gỗ dốc. Cô nhanh chóng thu người vào góc tối phía sau bức tượng thạch cao cổ kính sát vách tường, nén chặt hơi thở, tay ép chặt vào vết rách đùi trái để dùng cơn đau buốt bẻ gãy sự hoảng loạn sinh lý.
Ánh đèn pin của bảo vệ Tiến quét một vệt sáng dài qua hành lang phòng thờ, chỉ cách mũi chân Vy chưa đầy ba mươi centimet. Sau vài giây im lặng nghẹt thở, gã bảo vệ lầm bầm một câu chửi thề rồi quay đầu đi xuống cầu thang.
Vy bước ra khỏi góc tối, tiếp cận bảng khóa số một lần nữa. Cô ghé sát miệng, thổi nhẹ một hơi nước mỏng lên bề mặt kính. Lớp bột than củi mịn lập tức bám chặt vào các vết dầu vân tay tự nhiên do bà Xuân để lại khi bấm nút mở cửa hằng ngày.
Bốn con số xám xịt hiện lên dưới ánh trăng mờ ảo: hai, bốn, bảy, chín. Vy nén hơi thở, ghi khắc chúng vào thùy thái dương trước khi bóng tối của hành lang một lần nữa nuốt chửng lấy cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!