Trò Chơi Của Bác Sĩ
Tiếng cười khẩy nhẹ của Trịnh Duy Anh từ chiếc điện thoại song song ở phòng làm việc bên cạnh dội vào màng nhĩ Lê Vy như một gáo nước đá, dập tắt hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của cô vào tình huyết thống. Cô đứng lặng người bên chiếc giường gỗ sồi, ống nghe điện thoại không dây màu đen trên tay vẫn còn run rẩy nhẹ. Cha cô đã bán đứng cô. Hai tỷ đồng nợ cờ bạc dưới Sài Gòn đã biến người cha ruột thành kẻ đồng lõa tước đoạt quyền công dân của con gái mình, dâng hiến cô cho gia tộc Trịnh Thế dưới danh nghĩa một bệnh nhân hoang tưởng nặng.
"Cạch."
Cánh cửa phòng áp mái phía Tây mở ra ngay lập tức. Duy Anh bước vào, trên môi vẫn là nụ cười ấm áp, lịch lãm thường nhật, nhưng ánh mắt hẹp dài của hắn lại lấp lánh một sự đắc thắng tàn nhẫn. Hắn bước lại gần, nhẹ nhàng gỡ chiếc ống nghe khỏi những ngón tay đang đông cứng của Vy rồi đặt nó trở lại đế sạc.
"Em thấy chưa, Vy?" Duy Anh vuốt ve mái tóc đen xõa ngang vai của cô, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ. "Ngay cả ba em cũng hiểu điều gì là tốt nhất cho em lúc này. Ở ngôi biệt thự này, dưới sự bảo bọc của anh và mẹ, em mới có được một cuộc sống an toàn và giàu sang. Đừng cố chấp tìm kiếm những ảo ảnh không có thật nữa."
Vy cố ý co rúm người lại, lùi sâu vào góc giường. Cô bám chặt lấy vạt váy len trắng dày để che đi vết thương hình chữ V ở đùi trái vẫn đang rỉ máu âm ỉ dưới lớp băng gạc. Cô phải đóng vai một kẻ bị bẻ gãy ý chí hoàn toàn sau sự phản bội của gia đình. Cô cúi gằm mặt, đôi mắt to u uẩn cố ý đờ đẫn, giọng nói thều thào đầy vẻ tuyệt vọng: "Ba cũng bỏ con... Ai cũng nói con điên... Duy Lâm... Duy Lâm thực sự không tồn tại sao?"
"Đúng thế, em yêu. Duy Lâm chỉ là một mảnh vỡ hoang tưởng do chấn thương tâm lý sau tai nạn đèo Prenn tạo ra mà thôi," Duy Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lạnh ngắt lên trán cô. "Nhưng không sao, hôm nay là thứ Năm. Bác sĩ Nam đã đến biệt thự để thực hiện ca trị liệu định kỳ cho em. Ông ấy sẽ giúp em dọn dẹp những sương mù trong trí não."
Nghe đến cái tên "Bác sĩ Nam", sống lưng Vy lạnh toát. Bác sĩ Nguyễn Hoài Nam—chủ phòng khám tâm thần tư nhân Nam An, kẻ đã nhận những khoản tài trợ khổng lồ từ Trịnh gia để hợp thức hóa bệnh án điên loạn của cô và định kỳ kê đơn những liều Haloperidol cực mạnh.
Chưa đầy năm phút sau, quản gia Cúc dẫn bác sĩ Nam và y tá Kim bước vào phòng áp mái. Không gian ấm áp của căn phòng lập tức bị bao phủ bởi một mùi hóa chất sát trùng nồng nặc phát ra từ chiếc hộp cứu thương kim loại trên tay y tá Kim. Kim có gương mặt lạnh lùng không cảm xúc, đôi bàn tay đeo găng cao su y tế màu trắng dính sát phát ra những tiếng sột soạt nhỏ mỗi khi cử động.
Bác sĩ Nam bước tới, gương mặt chữ điền phúc hậu ẩn sau cặp kính gọng vàng trí thức khẽ mỉm cười trấn an. Ông ta đặt chiếc cặp da y tế màu đen lên bàn trà, giọng nói trầm ấm đầy tính chuyên nghiệp: "Chào Vy. Hôm nay trông sắc mặt em có vẻ tốt hơn tuần trước. Chúng ta sẽ tiến hành buổi thôi miên lâm sàng định kỳ để giúp em ổn định nhận thức nhé."
Vy nhìn thấy y tá Kim bắt đầu mở hộp cứu thương, rút ra một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch Haloperidol dạng lỏng trong suốt. Cô biết rất rõ luật chơi tàn nhẫn này: Nếu cô có bất kỳ phản ứng chống đối vật lý nào, Kim sẽ lập tức giữ chặt cô và tiêm thẳng liều thuốc an thần cực mạnh này vào tĩnh mạch, biến não bộ cô thành một bãi đầm lầy tê liệt trong suốt ba ngày tiếp theo. Cô phải chấp nhận ngồi vào chiếc ghế tựa gỗ sồi giữa phòng, để Kim dùng các đai da mềm cố định hai cổ tay cô vào thành ghế.
"Rất tốt, Vy cực kỳ ngoan ngoãn," Dr. Nam gật đầu hài lòng. Ông ta lấy từ trong cặp da ra một thiết bị thôi miên cầm tay đặc chủng—một chiếc đĩa tròn xoay có hệ thống đèn LED nhấp nháy hai màu xanh lam và trắng dồn dập.
Nam đặt thiết bị ngang tầm mắt Vy, khởi động công tắc. Chiếc đĩa bắt đầu quay tròn, phát ra những tia sáng nhấp nháy liên tục với tần số khoảng 10Hz, kích thích trực tiếp vào thùy chẩm của cô nhằm bẻ gãy nhịp alpha tự nhiên của não bộ, đưa cô vào trạng thái ức chế nhận thức sâu.
"Hãy nhìn thẳng vào tâm sáng, Vy..." Giọng nói của bác sĩ Nam bắt đầu vang lên đều đặn, nhịp nhàng như tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc ngoài hành lang. "Hít thở sâu... Thả lỏng toàn bộ cơ mặt... Em đang chìm dần vào một khoảng không gian ấm áp... Cơn bão đèo Prenn đã qua đi... Không có vụ mưu sát nào cả... Không có ai tên Duy Lâm... Người chồng duy nhất luôn yêu thương em là Duy Anh..."
Vy cảm thấy một luồng sương mù hóa chất cũ tích lũy trong máu bắt đầu trỗi dậy. Ánh sáng nhấp nháy xanh lam xoáy sâu vào đồng tử cô, khiến nhận thức không gian xung quanh bắt đầu đảo lộn, trần nhà áp mái như đang hạ thấp dần xuống ép chặt lấy lồng ngực cô. Trí óc cô bắt đầu lơ mơ, muốn buông xuôi và chấp nhận những lời thì thầm đầy tính tẩy não của Nam để thoát khỏi sự tra tấn thị giác này.
Không! Cô không được phép quên! Nếu cô quên, cái chết oan khuất của Duy Lâm thật dưới căn hầm tối sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới lớp bùn đất Đà Lạt.
Để chống lại trạng thái thôi miên mà không để lộ bất kỳ phản ứng sinh học nào trên gương mặt, Vy âm thầm thực hiện kỹ thuật neo giữ bằng nỗi đau thể xác. Ở phía bên trong khoang miệng, cô lén đưa đầu lưỡi sang bên trái, dùng hàm răng sắc nhọn nghiến thật mạnh vào rìa lưỡi.
Một cơn đau buốt sắc lạnh rạch ngang hệ thần kinh trung ương của cô. Cơn đau dữ dội lập tức kích hoạt tuyến thượng thận giải phóng một lượng adrenaline cực lớn vào máu, làm co mạch ngoại biên, tăng huyết áp nhẹ và kéo nhận thức của cô ra khỏi trạng thái mơ màng của giấc ngủ thôi miên. Vị máu ấm nóng, mặn chát và tanh nồng lập tức tràn ra trong khoang miệng. Vy cố gắng nén cơn buồn nôn, nuốt ngụm máu tươi vào trong thực quản, giữ cho cơ mặt hoàn toàn tĩnh lặng, đôi mắt mở to đờ đẫn nhìn thẳng vào chiếc đĩa xoay như thể đã bị khống chế hoàn toàn.
"Đúng thế... Duy Lâm chỉ là ảo ảnh..." Vy mấp máy môi, giọng nói đờ đẫn, đứt quãng, giả vờ đưa ra câu trả lời theo đúng kịch bản hoang tưởng giả lập của Nam. "Chỉ có Duy Anh... Duy Anh là chồng tôi..."
Bác sĩ Nam nhìn vào biểu hiện đờ đẫn và khóe môi khẽ chảy một vệt nước bọt trộn lẫn chút vệt hồng nhạt của Vy, hoàn toàn tin tưởng rằng kỹ thuật thôi miên của mình đã thành công ghi đè ký ức giả lên não bộ cô. Ông ta khẽ mỉm cười đắc thắng, quay sang gật đầu với Duy Anh đang đứng giám sát cạnh cửa: "Ca trị liệu hôm nay đạt kết quả rất tốt. Vùng hồi hải mã của cô ấy đã chấp nhận cấu trúc ký ức mới. Chỉ cần duy trì liều thuốc an thần hằng ngày để ổn định trạng thái."
Nam tắt thiết bị thôi miên, bắt đầu thu dọn dụng cụ và cất tập hồ sơ y tế màu xanh vào chiếc cặp da đen đặt trên bàn trà.
Trong khoảnh khắc gã bác sĩ lơ là cảnh giác, quay lưng lại để trao đổi nhỏ với Duy Anh về việc tăng liều lượng Haloperidol pha vào trà chiều của cô, Vy nhanh chóng sử dụng Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory). Cô quét mắt thật nhanh qua bàn tay của Dr. Nam khi ông ta xoay các bánh răng của ổ khóa số bảo mật trên nắp chiếc cặp da đen.
Những ngón tay mập mạp của Nam xoay bánh răng kim loại phát ra những tiếng "tạch" cực nhỏ: số 7, số 3, số 9, rồi dừng lại ở số 1.
Ngay lập tức, dãy số "7 - 3 - 9 - 1" được khắc sâu vào thùy thái dương của Vy như một bức ảnh chụp kỹ thuật số sắc nét. Đó là mã số bảo mật của chiếc cặp da chứa bệnh án gốc của cô—vật chứng pháp lý đắt giá nhất chứng minh cô hoàn toàn tỉnh táo trước khi bị Trịnh gia dùng hóa chất tẩy não.
Vy khẽ nhắm mắt lại, nén cơn đau buốt nhói ở đầu lưỡi đang rỉ máu, lòng đầy căm phẫn nhưng môi vẫn nở một nụ cười đờ đẫn giả tạo trước sự giám sát của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!