Nhạc nềnLost Place

Bán Đứng Huyết Thống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nện đều trên những bậc cầu thang gỗ sồi cổ kính của biệt thự Hoa Hồng dội vào màng nhĩ Lê Vy như những nhịp gõ của đồng hồ đếm ngược.


Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm Đà Lạt, Vy vội vã nhét cuốn sổ tay phác thảo bìa da vào hộc rỗng dưới tấm ván sàn lỏng lẻo cạnh bồn rửa mặt. Cô dùng gót chân ấn mạnh tấm ván trở lại vị trí cũ, tiếng gỗ khít vào nhau vừa khéo bị tiếng sấm rền vang ngoài rặng thông che lấp. Đùi trái của cô nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm. Vết rạch hình chữ V dài hai centimet vẫn đang rỉ máu tươi, thấm qua lớp băng gạc y tế thô sơ mà cô vừa vội vã quấn quanh đùi dưới lớp váy len trắng.


Vy hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp thở dưới áp lực để hạ nhịp tim đang đập loạn xạ xuống mức ổn định. Cô phải giả vờ như đang chìm sâu trong cơn hoảng loạn do sóng âm 15Hz tạo ra trước đó. Cô buông xõa mái tóc đen dài, bò lên giường, cuộn tròn người lại dưới tấm chăn len dày, đôi mắt to u uẩn cố ý mở to, nhìn trừng trừng vào khoảng không vô định như một kẻ vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng.


"Cạch."


Cánh cửa phòng áp mái phía Tây mở ra. Luồng khí lạnh mang theo mùi ẩm mốc của rừng thông và hơi nước mưa tạt thẳng vào phòng. Trịnh Duy Anh bước vào, tay cầm một cây nến lớn. Ánh lửa lung linh hắt lên gương mặt lịch lãm, tuấn tú của hắn một bóng râm méo mó. Hắn tiến lại gần giường, ánh mắt sắc lạnh lướt qua dáng vẻ run rẩy của Vy, dừng lại vài giây ở vạt váy len trắng của cô.


"Vy, em lại lên cơn hoảng loạn nữa sao?" Giọng nói của hắn dịu dàng, ấm áp đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với sự tàn nhẫn ẩn giấu bên trong. Hắn đưa tay vuốt ve mái tóc cô, nhưng ngón tay hắn khẽ siết nhẹ quanh da đầu cô như một sự cảnh cáo ngầm.


Vy cố ý co rúm người lại, hai tay ôm lấy đầu, miệng mấp máy những câu nói đứt quãng: "Tiếng cào cửa... anh ấy... Duy Lâm đang ở dưới sàn... cứu em..."


Duy Anh khẽ cười, một nụ cười thỏa mãn lướt qua đôi môi mỏng. Hắn nhìn lên lỗ thông gió phía Tây—nơi chiếc loa phát tần số 15Hz vẫn đang âm thầm hoạt động. Hắn tin rằng đòn tấn công bằng sóng âm của mình đã thành công bẻ gãy hoàn toàn phòng thủ tinh thần của cô. Hắn đặt cây nến lên bàn trang điểm, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô: "Ngoan nào, ngủ đi em. Ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh luôn ở đây bảo vệ em."


Ngay khi Duy Anh xoay người bước ra ngoài và khóa chặt cửa phòng từ bên ngoài, Vy lập tức mở mắt. Ánh mắt cô không còn sự đờ đẫn, hoang mang của kẻ loạn trí, mà chỉ còn lại một sự lạnh lùng, sắc bén đến gai người. Cô đưa tay xuống đùi trái, ấn mạnh vào vết thương hở qua lớp vải váy. Cơn đau nhói buốt giải phóng adrenaline, giúp cô giữ vững sự tỉnh táo tuyệt đối giữa bóng tối tịch mịch của biệt thự.


***


Sáng hôm sau, cơn bão đã qua đi, để lại một bầu không khí lạnh lẽo và lớp sương mù đặc quánh bao phủ khắp các đồi dốc Đà Lạt. Ánh sáng xám nhạt xuyên qua những ô cửa kính bị đóng đinh cố định, rọi vào căn phòng áp mái một màu sắc ảm đạm.


Người hầu Liên bước vào phòng với khay đồ ăn sáng hằng ngày. Thế nhưng hôm nay, đi sau cô ta không phải là quản gia Cúc nghiêm nghị, mà chính là Trịnh Duy Anh. Hắn diện một bộ vest xám thanh lịch, trên tay cầm một chiếc điện thoại không dây màu đen. Gương mặt hắn rạng rỡ một nụ cười ấm áp, nhưng đôi mắt hẹp dài lại chứa đựng một sự tính toán thâm sâu.


"Vy, hôm nay em khỏe hơn chưa?" Duy Anh đặt chiếc điện thoại lên bàn trà, tiến lại gần giường và đỡ cô ngồi dậy một cách chu đáo. "Có một bất ngờ cho em đây. Cha em vừa gọi điện từ Sài Gòn lên thăm em. Ông ấy rất lo lắng cho tình hình sức khỏe của con gái."


Cha ruột? Lê Văn Tiến?


Một tia hy vọng đột ngột bùng lên trong lồng ngực Vy. Từ sau vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên đèo Prenn, cô hoàn toàn bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài. Gia tộc Trịnh đã thêu dệt nên một mạng lưới dối trá hoàn hảo để giam cầm cô, biến cô thành một kẻ điên loạn trong mắt công chúng. Cha cô, người thân duy nhất còn lại của cô ở Sài Gòn, chính là chiếc phao cứu sinh cuối cùng mà cô có thể bám víu để trốn thoát khỏi ngôi nhà tù tinh thần này.


Vy cố nén sự kích động đang dâng trào, đưa hai bàn tay run rẩy nhận lấy ống nghe điện thoại từ tay Duy Anh. Cô lén dùng móng tay cái ấn thật mạnh vào vết rạch hình chữ V trên đùi trái dưới lớp váy len. Cơn đau buốt nhói lên tức thì, bẻ gãy mọi sự mơ màng do dư lượng thuốc an thần hằng ngày gây ra. Cô cần một cái đầu lạnh, một trí óc cực kỳ nhạy bén để truyền đạt thông điệp cầu cứu cho cha mình mà không bị Duy Anh phát hiện.


"Alo... Ba hả ba? Con... Vy đây..." Giọng nói của cô run rẩy, thều thào, mang đầy vẻ yếu ớt của một người bệnh.


"Vy hả con? Ba đây... Ba nghe Duy Anh nói con dạo này mệt mỏi lắm, bệnh tình lại tái phát hả con?" Giọng nói của ông Lê Văn Tiến vang lên qua loa thoại.


Thế nhưng, ngay khi nghe thấy những âm điệu đầu tiên, nhãn quan nhạy bén và kỹ năng đọc vị biểu cảm vi mô của một họa sĩ phục chế của Vy lập tức kích hoạt. Giọng nói của ông Tiến không mang sự lo lắng, hốt hoảng tự nhiên của một người cha có con gái vừa trải qua tai nạn suýt chết. Nó chứa đựng một sự rụt rè, ngập ngừng bất thường. Tiếng rít hơi thuốc lá dồn dập, tiếng nuốt nước bọt khan và nhịp thở đứt quãng qua đường truyền điện thoại—tất cả đều là những biểu hiện sinh lý học của sự lo âu, tội lỗi tột cùng của một kẻ đang che giấu một lời nói dối lớn.


Vy siết chặt ống nghe, cố gắng gieo một mật mã riêng thời thơ ấu của hai cha con để thử lòng ông: "Ba... Con nhớ nhà quá. Ba còn giữ bức tranh hoa lụa màu xanh Cobalt mẹ vẽ treo ở phòng khách cũ không? Con muốn về nhà phục chế lại nó..."


Bức tranh hoa lụa màu xanh Cobalt là tác phẩm cuối cùng của người mẹ quá cố của cô trước khi bà qua đời vì trầm cảm. Đó là kỷ vật thiêng liêng nhất mà cha cô từng thề sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống. Nếu ông thực sự lo lắng cho cô, ông sẽ hiểu ngay lập tức rằng cô đang nhắc đến một mỏ neo ký ức quan trọng.


Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Tiếng thở của ông Tiến trở nên nặng nề và lúng túng hơn.


"Vẽ vời gì tầm này nữa con!" Ông Tiến gạt đi bằng một giọng điệu cáu kỉnh giả tạo. "Duy Anh bảo con dạo này không chịu uống thuốc, cứ khăng khăng đòi đi đâu vẽ vời hoang tưởng. Con phải biết trân trọng những gì mình đang có chứ! Gia đình chồng con chu đáo thế, lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ, viện phí thuốc men đắt đỏ trên Đà Lạt đều do một tay Trịnh gia chi trả. Con đừng có quậy phá, gây rắc rối cho người ta nữa!"


Trái tim Vy đột ngột thắt lại, lạnh ngắt như băng tuyết Đà Lạt.


Cô sử dụng kỹ năng Kháng Thuốc Chủ Động Cấp 2 để giữ cho nhịp thở hoàn toàn bình thường, nhưng tâm trí cô đang trải qua một cơn địa chấn tột cùng. Cha cô không hề quên bức tranh lụa của mẹ. Ông đang cố tình né tránh. Ông đang đứng về phía Trịnh gia để áp chế cô, ép cô phải thừa nhận mình bị điên loạn và chấp nhận sự giam cầm này.


"Ba... Ba ký giấy ủy quyền y tế cho họ rồi phải không?" Vy hỏi, giọng cô phẳng lặng, lạnh lẽo, không còn chút run rẩy giả tạo nào nữa.


"Ba... Ba ký cũng là vì muốn tốt cho con thôi!" Giọng ông Tiến đột ngột cao lên, mang đầy vẻ phòng thủ của một kẻ bị bắt thóp. "Bác sĩ Nam nói con bị hoang tưởng nặng sau tai nạn, nếu không điều trị biệt lập sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Con không biết hoàn cảnh của ba ở dưới này khó khăn thế nào đâu... Khoản nợ cờ bạc của ba... nếu không có Trịnh gia giúp đỡ..."


Ông Tiến ngập ngừng, rồi lỡ lời tắt ngấm. Nhưng bấy nhiêu đó đã là quá đủ đối với trí tuệ phân tích của Vy.


Chân tướng đã phơi bày một cách tàn nhẫn nhất.


Cha ruột của cô—người đàn ông nhu nhược, nghiện ngập cờ bạc ấy—đã nhận một khoản tiền khổng lồ lên tới hai tỷ đồng từ Trịnh gia để ký vào tờ giấy ủy quyền y tế giả mạo, chính thức tước bỏ mọi quyền công dân hợp pháp của cô và giao quyền giám hộ hoàn toàn cho kẻ thù. Ông ta đã bán đứng sự tự do, bán đứng trí óc và cả mạng sống của chính con gái ruột của mình để đổi lấy việc xóa sạch những khoản nợ cờ bạc đen tối ở Sài Gòn.


Sự sụp đổ hoàn toàn về mặt tinh thần đối với gia đình ruột thịt ập đến, bóp nghẹt lấy lồng ngực Vy. Cô cảm thấy một nỗi cô độc tột cùng, một cảm giác mồ côi tinh thần hoàn toàn giữa thế giới rộng lớn này. Không có chiếc phao cứu sinh nào cả. Không có người hùng nào từ Sài Gòn lên giải cứu cô. Người cha mà cô từng yêu thương đã trở thành một mắt xích ngoại vi đắc lực giúp Trịnh gia xây dựng bức màn sương mù giam cầm cô.


Vy khẽ cúi đầu, một giọt nước mắt lạnh ngắt rơi xuống chiếc váy len trắng rách nát, nhưng đôi mắt cô lập tức trở nên sắc lạnh, quyết đoán. Cô không còn là nữ họa sĩ phục chế rụt rè, yếu đuối nữa. Ý chí sinh tồn lạnh lùng bám vào nỗi đau thể xác đã chuyển hóa thành một quyết tâm sắt đá: Cô sẽ tự mình chiến đấu, tự mình khôi phục ký ức và bóc trần tội ác của cả gia tộc này trước công lý.


"Con hiểu rồi, ba." Vy nói, giọng cô lạnh lùng đến mức khiến ông Tiến ở đầu dây bên kia phải rùng mình. "Ba hãy tiêu xài số tiền đó cho thật tốt đi."


Ngay khi cô chuẩn bị cúp máy, từ phía đường truyền điện thoại song song, một âm thanh cực nhỏ vang lên.


Đó là tiếng rè nhẹ của thiết bị trung gian, nối tiếp bởi một tiếng cười khẩy đầy đắc thắng, lạnh lùng và ngạo nghễ của Trịnh Duy Anh từ phía phòng làm việc song song ở bên cạnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!