Mỏ Neo Thể Xác
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi cổ treo đối diện bàn làm việc vang lên đều đặn, nặng nề như những nhát búa gõ vào dây thần kinh đang căng thẳng tột độ của Lê Vy. Trong không gian ngột ngạt của phòng phục chế tranh, mùi dầu thông Turpentine và dầu lanh trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những bức toan cũ tạo nên một hỗn hợp không khí đặc quánh, khó thở.
Vy vẫn ngồi bất động trước giá vẽ lớn, lưng thẳng gượng gạo, hai mắt mở to nhìn chăm chú vào bức tranh phong cảnh thế kỷ mười chín đang phục chế dở. Thế nhưng, mọi sự chú ý của cô lại dồn vào tấm kính cửa sổ lớn đối diện. Qua bóng phản chiếu mờ nhạt trên mặt kính, cô nhìn thấy người hầu Thảo đang lầm lũi di chuyển ở góc phòng phía sau.
Ngón tay thô ráp của Thảo đang lướt qua kệ tủ, rồi từ từ hướng về phía khay màu vẽ Ochre đặt sát chân giá vẽ sồi lớn.
Chỉ còn cách chưa đầy hai mét.
Dưới đáy chiếc khay gỗ đựng những lọ bột màu khoáng tự nhiên đó chính là chiếc chìa khóa đồng thau rỉ sét của vú Mai—mỏ neo vật lý duy nhất cô tìm thấy ngoài ban công phòng áp mái đêm qua. Nếu Thảo nhấc khay màu lên để lau chùi, bí mật của cô sẽ hoàn toàn bại lộ trước mắt thần camera ẩn giấu trong chiếc đồng hồ quả lắc đối diện. Bảo vệ Nghĩa ở phòng điều khiển trung tâm sẽ lập tức phát hiện ra cô không hề đờ đẫn, điên loạn như kịch bản y khoa mà Trịnh gia đang thêu dệt.
Cơn đau buốt sắc lạnh từ các đốt sống cổ chạy dọc xuống thắt lưng Vy dữ dội. Để duy trì Quy tắc 'Góc chết camera' rộng chưa đầy một mét vuông phía sau giá vẽ lớn, cô đã phải giữ nguyên tư thế ngồi gò bó này suốt hơn ba tiếng đồng hồ. Cơ bả vai cứng đờ như đá, đôi chân quỳ gập dưới gầm bàn vẽ đã hoàn toàn mất cảm giác, tê dại đi vì thiếu máu lưu thông. Nhưng cô không được phép cử động mạnh. Một cái cựa vai lệch góc ba mươi lăm độ sẽ đưa gương mặt cô ra khỏi bóng râm của bức tranh cổ lớn, phơi bày sự tỉnh táo nhạy bén của cô trước ống kính hồng ngoại ẩn.
Vy khẽ bóp chặt đầu chiếc cọ lông thú trong tay, cảm nhận chất gỗ nhám lạnh lẽo. Cô phải hành động ngay lập tức trước khi ngón tay của Thảo chạm vào khay màu Ochre.
Một kế hoạch bộc phát nhanh chóng hình thành trong đầu óc nhạy bén của nhà phục chế nghệ thuật. Cô cần một vụ tai nạn ngẫu nhiên, một sự cố cơ học đủ lớn để đánh lạc hướng Thảo và tạo ra một góc khuất vật lý tạm thời.
Vy chủ động thả lỏng cơ mặt, tạo ra một vệt run rẩy nhẹ ở đầu ngón tay trái—biểu hiện lâm sàng giả lập của hội chứng run tay do ngộ độc Haloperidol mãn tính. Cô đưa tay trái lên bàn vẽ một cách chậm chạp, giả vờ như đang cố gắng với lấy lọ dung môi Turpentine nguyên chất đặt sát mép bàn. Khi ngón tay cô vừa chạm vào thân thủy tinh tối màu của lọ hóa chất, cô cố ý co thắt cơ tay, gạt mạnh chiếc lọ xuống đất.
"Xoảng!"
Tiếng thủy tinh vỡ tan chói tai vang lên trong không gian yên ắng của xưởng vẽ. Chất lỏng không màu bên trong tràn ra, loang nhanh trên nền gỗ tối màu, giải phóng một mùi ngọt hắc, nồng nặc và bỏng rát của dung môi hữu cơ đậm đặc.
"A!"
Vy khẽ hét lên một tiếng nhỏ, giọng nói thều thào, run rẩy đầy vẻ startled của một người bệnh bị kích động. Cô cố tình ngã nhoài người về phía trước bàn vẽ, khuỷu tay phải gạt nhẹ chiếc giá vẽ gỗ sồi lớn lệch thêm mười lăm độ về phía bên trái.
Sự dịch chuyển của giá vẽ lập tức mở rộng khoảng tối râm sau tranh, che khuất hoàn toàn khay màu Ochre khỏi góc quét của camera quả lắc.
"Ối! Cô Vy! Cô làm cái gì thế này!" Thảo giật bắn mình, nhảy lùi lại phía sau để tránh những mảnh thủy tinh vỡ và vệt dung môi đang loang nhanh sát chân cô ta. Gương mặt lấm lét của Thảo lập tức biến đổi thành vẻ hoảng hốt cực độ. Đối với gia nhân trong biệt thự Hoa Hồng, việc để hóa chất phục chế làm hỏng sàn gỗ Pháp cổ hoặc các bức toan quý giá của gia tộc Trịnh là một tội lỗi không thể dung thứ, đủ để quản gia Cúc tống cổ họ ra đường ngay lập tức.
"Tôi... tôi xin lỗi... tự dưng tay tôi run quá, không giữ được..." Vy cúi gằm mặt, hai vai co rúm lại, giọng nói khàn đặc giả vờ hoảng sợ.
"Trời đất ơi! Mùi dầu thông nồng nặc thế này thì lau dọn làm sao sạch được!" Thảo cuống cuồng vứt chiếc chổi lông gà xuống đất, vội vã chạy đến góc phòng lấy xô nước và giẻ lau, hoàn toàn quên mất việc lục soát khay màu vẽ.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn kéo dài chưa đầy mười giây đó, Vy hành động với sự chuẩn xác lạnh lùng của một họa sĩ phục chế. Khuất sau bóng râm của bức tranh cổ lớn, bàn tay trái của cô lướt nhanh như một bóng ma dưới gầm bàn. Cô thọc sâu ngón tay xuống đáy khay màu Ochre, chạm vào chuôi chiếc chìa khóa đồng thau lạnh ngắt.
Cô cảm nhận được vết bột thạch cao xám nhạt bám chặt ở chuôi khóa—manh mối thô sơ chứng minh chiếc chìa khóa này mở một cánh cửa gạch cổ Pháp trong biệt thự. Vy dùng ngón tay miết mạnh, giật chiếc chìa khóa ra khỏi khay màu, rồi khéo léo nhét nó vào đường viền váy len trắng dày của mình, áp sát vào lớp da đùi trái đang tê dại.
Khi Thảo xách xô nước quay trở lại, Vy đã trở lại trạng thái đờ đẫn vô hồn, hai tay buông thõng trên gối, mắt nhìn trừng trừng vào vệt dung môi Turpentine đang loang lổ trên sàn gỗ.
"Cô tránh ra chỗ khác đi, để em lau dọn! Đúng là người điên chỉ toàn phá hoại!" Thảo bực bội làu bàu, ánh mắt khinh miệt quét qua dáng người gầy gò của Vy, rồi cúi xuống điên cuồng lau chùi bãi chiến trường.
Vy lẳng lặng đứng dậy, di chuyển chậm chạp từng bước một ra khỏi xưởng vẽ, hướng về phía cầu thang lớn dẫn lên căn phòng áp mái phía Tây. Cô biết, mình đã bảo vệ thành công chiếc chìa khóa đồng của vú Mai, nhưng áp lực từ Trịnh gia đang ngày một siết chặt. Thảo đã bắt đầu lục soát xưởng vẽ, có nghĩa là quản gia Cúc đang nghi ngờ cô có hành vi giấu giếm vật chứng.
***
Hoàng hôn Đà Lạt tắt lịm sau những rặng thông già u ám. Cơn bão lớn dự báo từ trước chính thức đổ bộ vào thung lũng.
Mưa như trút nước, đập liên hồi vào mái ngói cổ kính của biệt thự Hoa Hồng, tạo ra những tiếng động dồn dập, gầm rú như muốn xé toạc không gian. Sương mù đặc quánh, trắng xóa bao phủ khắp các đồi dốc xung quanh, nuốt chửng những lối đi lát đá ngoài vườn hồng cổ Pháp.
Sấm sét nổ vang rền vang hằng hồi trên bầu trời đen kịt, thỉnh thoảng những tia chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời, hắt những bóng đen kỳ quái của rặng thông già lên vách tường phòng áp mái phía Tây của Vy.
Toàn bộ biệt thự đột ngột chìm vào bóng tối tịch mịch khi hệ thống lưới điện thành phố bị cắt do giông bão lớn. Căn phòng áp mái của Vy giờ đây chỉ còn được định hình bằng ánh sáng chớp giật liên hồi ngoài cửa sổ bị đóng đinh cố định.
Vy ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ sồi lớn, hai tay ôm lấy đầu gối, cố gắng điều hòa nhịp thở. Cô đã nhổ viên thuốc an thần màu xanh nhạt của người hầu Liên vào chậu hoa hồng ngoài ban công chiều nay, nhưng thể xác cô vẫn rã rời, suy kiệt do tác dụng phụ tích lũy của những liều Haloperidol trước đó. Đầu cô đau buốt như có hàng ngàn mũi kim châm vào vùng chẩm gáy.
Đột ngột, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.
Nó không phải là một âm thanh rõ ràng, mà là một sự rung động vật lý cực nhẹ, lan truyền trong không khí lạnh lẽo của phòng áp mái.
tần số âm thanh cực thấp 15Hz bắt đầu hoạt động.
Lồng ngực Vy co thắt dữ dội. Cơ hoành của cô rung lên từng nhịp, ép chặt lấy phổi khiến cô không thể hít thở sâu. Nhịp tim cô đột ngột tăng vọt lên hơn một trăm nhịp một phút, Adrenaline tự sinh phóng thích vô cớ vào máu, tạo ra một cảm giác lo âu, sợ hãi vô hình, bóp nghẹt lấy lý trí của cô.
Đây là tác động sinh lý học tàn nhẫn của sóng âm 15Hz—tần số cộng hưởng tự nhiên của các cơ quan nội tạng con người, gây ra trạng thái hoảng loạn sinh lý tột cùng và ảo giác thị giác, thính giác cho người ở trong phòng kín.
Duy Anh hờ ở dưới lầu đã kích hoạt hệ thống loa siêu nhỏ giấu trong phòng cô. Hắn muốn dùng cơn mưa bão mất điện này để đẩy cô vào trạng thái điên loạn hoàn toàn, bẻ gãy mọi nỗ lực khôi phục ký ức của cô.
Và rồi, ảo giác thính giác xuất hiện đúng như kịch bản tàn nhẫn hằng đêm.
"Cào... cào..."
Tiếng móng tay sắc nhọn cào cấu điên cuồng vào cánh cửa gỗ dày của phòng áp mái. Tiếng cào rợn người, kèn kẹt, dồn dập vang lên giữa những tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài.
"Vy... cứu anh... Vy ơi..."
Giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào của Trịnh Duy Lâm—người chồng thật sự đã khuất của cô—vang lên từ phía dưới sàn nhà gỗ mục nát, như thể anh đang bị chôn sống dưới móng biệt thự và cố gắng cào cấu lớp đất đá để cầu cứu cô trong tuyệt vọng.
"Không... không phải..." Vy bịt chặt hai tai bằng chiếc gối len dày, cuộn tròn người lại trên giường. Nhưng âm thanh đó không truyền qua không khí thông thường; nó rung động trực tiếp qua xương sọ, kích hoạt các tế bào thần kinh nhạy cảm của cô, chồng chéo lên tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài.
Sương mù trí não bắt đầu bủa vây lấy Vy. Cảm giác lo âu sinh lý do sóng âm 15Hz tạo ra quá mạnh mẽ, nó bóp nghẹt mọi logic khoa học mà cô cố gắng xây dựng. Sự hoài nghi bản thân dâng lên như một cơn triều cường: Liệu mình có thực sự bị hoang tưởng nặng sau tai nạn? Liệu Duy Lâm có thực sự đã chết dưới hầm biệt thự này, hay tất cả chỉ là sản phẩm của một trí óc điên loạn, bệnh tật bẩm sinh như lời Bác sĩ Nam nói?
"Không! Duy Anh hiện tại là kẻ giả mạo! Hắn thuận tay phải! Duy Lâm thuận tay trái!" Vy cố gắng hét lên trong tâm trí để bảo vệ cốt lõi nhận thức của mình. Nhưng tiếng cào cửa kèn kẹt ngoài kia càng lúc càng lớn, tiếng khóc thảm thiết của Duy Lâm như xoáy sâu vào màng nhĩ cô, xé toạc mọi phòng thủ tinh thần.
Cô đang đứng trước ranh giới của sự sụp đổ hoàn toàn. Nếu cô đầu hàng trước ảo giác này hằng đêm, hệ thần kinh của cô sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn, cô sẽ tự nguyện uống những viên thuốc độc kia để tìm kiếm sự bình yên giả tạo.
Cô cần một mỏ neo thực tại. Một thứ gì đó đủ mạnh, đủ tàn nhẫn để bẻ gãy tác động vật lý của sóng âm vô hình kia và giải phóng bộ não khỏi cơn mộng mị.
Vy quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh buốt. Tay cô run rẩy đưa xuống gấu váy len trắng dày, miết mạnh dọc theo đường viền váy dính bùn đất vườn hồng.
Ngón tay cô chạm vào cán gỗ nhám của chiếc dao cạo phục chế cán gỗ—kỷ vật duy nhất của Giáo sư Lâm Thế Vỹ tặng cô ngày tốt nghiệp, thứ cô luôn lén giấu bên mình như một vũ khí tự vệ vật lý.
Vy rút chiếc dao cạo ra. Lưỡi thép carbon mỏng dính, sắc lạnh lấp lánh dưới ánh chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời ngoài cửa sổ.
Cô nhìn vào đùi trái của mình, nơi lớp vải váy len trắng đang phủ lên.
*Đau đớn không phải là sự yếu đuối. Đau đớn là mỏ neo duy nhất giữ cô lại với thực tại chống lại sự tẩy não bằng hóa chất và sóng âm.*
Vy nhắm mắt lại, cắn chặt môi đến mức rỉ máu. Không một chút do dự, cô ấn mạnh lưỡi dao sắc bén vào phần da thịt mềm mại ở đùi trái, rạch một đường dứt khoát hình chữ V dài khoảng hai centimet.
*Đau.*
Một cơn đau buốt sắc lạnh, tàn nhẫn và chân thật tột cùng ập đến ngay lập tức. Nó như một luồng điện cao thế chạy thẳng lên đại não, kích hoạt một lượng adrenaline khổng lồ phóng thích vào hệ tuần hoàn của cô.
Máu đỏ tươi ấm nóng lập tức trào ra từ vết rạch sâu, thấm qua thớ vải váy len trắng, nhỏ giọt xuống sàn gỗ tối màu của phòng áp mái.
Nhưng cùng với cơn đau thể xác tột cùng đó, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Adrenaline cực mạnh sinh ra từ vết thương hở lập tức bẻ gãy hoàn toàn tác hại ức chế thần kinh của sóng âm 15Hz. Sương mù trí não bị đánh tan hoàn toàn chỉ trong vòng một giây. Tiếng cào cửa thảm khốc và giọng nói khóc lóc của Duy Lâm biến mất như bong bóng xà phòng vỡ vụn.
Không gian xung quanh Vy trở lại với sự tĩnh lặng lạnh lẽo của phòng áp mái ban đêm. Không có tiếng cào cửa nào cả. Chỉ có tiếng gió hú rít liên hồi ngoài đồi thông và tiếng mưa bão gầm rú thực tế ngoài kia.
Vy thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trí tuệ và lý trí sắc bén của một họa sĩ phục chế tranh đã quay trở lại hoàn toàn trong đôi mắt to u uẩn của cô (Bức Tường Tâm Lý Cấp 1). Cô cúi xuống nhìn vết thương đang rỉ máu trên đùi trái, cảm nhận cơn đau buốt đang cháy bỏng hằng giây.
Cơn đau này là thật. Máu này là thật. Và sự thật về cái chết của Duy Lâm cũng là thật.
Vy dùng vạt váy len trắng tạm thời siết chặt quanh đùi để cầm máu, rồi gượng đứng dậy. Đôi mắt cô sắc lạnh nhìn về phía góc phòng phía Tây, nơi đặt lỗ thông gió bằng sắt nằm sát trần phòng áp mái.
Sóng âm 15Hz vẫn đang âm thầm lan truyền trong không khí, cô vẫn cảm nhận được sự rung động vật lý cực nhẹ của nó trên da thịt mình. Nhưng giờ đây, nó không còn có thể thao túng tâm trí cô được nữa.
Vy bước đến chiếc ghế gỗ sồi trong phòng, kéo nó lại sát vách tường phía Tây. Cô leo lên ghế, dùng hai bàn tay mảnh khảnh lách qua những khe hở hẹp của lưới sắt thông gió.
Bằng xúc giác nhạy bén của một nhà phục chế nghệ thuật, cô phát hiện ra một vật thể lạ nhỏ bằng kim loại được gắn chặt bằng băng keo hai mặt ngay phía sau lá chắn sắt thông gió.
Đó là một chiếc loa siêu nhỏ đang rung động liên tục với tần số cực thấp. Thiết bị phát âm thanh ẩn giấu mà Duy Anh đã lén lắp đặt để tạo ra kịch bản điên loạn hằng đêm cho cô.
Vy không giật chiếc loa ra. Cô biết nếu cô phá hủy nó, Duy Anh sẽ lập tức phát hiện ra sự tỉnh táo của cô. Cô cần phải giữ nguyên hiện trạng thiết bị để đánh lạc hướng gã.
Cô bước xuống ghế, tiến đến góc tối dưới bồn rửa mặt phòng vệ sinh áp mái, cạy tấm ván sàn lỏng lẻo để lấy ra cuốn sổ tay phác thảo bìa da bò thô và chiếc bút chì kim siêu nhỏ giấu kín.
Dưới ánh chớp sáng lòa liên hồi của cơn bão Đà Lạt, Vy lật mở trang giấy thô của cuốn sổ. Bàn tay cô, dù vẫn còn run nhẹ do đau đớn, bắt đầu vẽ lại chính xác sơ đồ góc phòng áp mái, đánh dấu tọa độ chính xác của chiếc loa siêu nhỏ trong lỗ thông gió và ghi chép lại cơ chế hoạt động của tần số 15Hz bằng những ký hiệu mật mã phục chế của riêng cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!