Nhạc nềnLost Place

Mắt Thần Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bốt lạnh từ thung lũng sâu ngoài đồi thông rít qua khe cửa kính phòng áp mái, mang theo hơi ẩm đặc quánh của sương đêm Đà Lạt. Lê Vy quỳ sụp trên nền ban công lạnh ngắt, hai tay run rẩy bới sâu vào lớp đất đen ẩm ướt dưới gốc cây hồng cổ Pháp. Đất bám đầy vào kẽ móng tay cô, lạnh buốt và rát buốt, nhưng cô không dừng lại. Adrenaline từ phản xạ tự vệ sinh tồn đang chảy rần rật trong huyết quản, tạm thời đẩy lùi cơn lờ đờ của liều thuốc Haloperidol mà cô vừa lén nhổ ra.


Đầu ngón tay cô chạm vào một vật thể cứng, nhám và lạnh ngắt. Vy nén một nhịp thở dồn dập, khéo léo dùng các ngón tay gạt bỏ những lớp đất mùn tơi xốp xung quanh. Dưới ánh chớp mờ ảo của cơn mưa giông đang cuộn về từ phía đèo Prenn, vật thể dần lộ diện. Đó là một chiếc chìa khóa đồng cổ thau nguyên khối, xù xì và loang lổ những vết rỉ xanh của thời gian. Chiếc chìa khóa có kích thước khá lớn, chuôi khóa được đúc theo hình đóa hoa hồng Pháp cách điệu nhưng đã bị mòn vẹt một góc.


Chiếc chìa khóa đồng của vú Mai.


Vy siết chặt vật lạnh lẽo đó trong lòng bàn tay. Tại sao vú Mai—người vú già câm lặng trong biệt thự—lại chôn giấu chiếc chìa khóa này dưới gốc hồng ngay sát ban công phòng cô? Đây chắc chắn là một mỏ neo vật lý, một lối thoát hoặc một ranh giới bảo mật mà gia tộc Trịnh đang cố tình che giấu. Vy nhanh chóng nhét chiếc chìa khóa vào đường viền váy len trắng dày của mình, áp sát nó vào lớp da đùi lạnh ngắt để giữ cho nó không phát ra tiếng động.


Sử dụng Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory), Vy quét mắt qua chậu hoa hồng một lần cuối. Cô ghi nhớ chính xác từng hạt cát bị xê dịch, góc nghiêng của chiếc lá hồng bị rụng và độ lồi lõm của mặt đất đen. Bằng những động tác tỉ mỉ của một họa sĩ phục chế tranh chuyên nghiệp, cô dùng một cành củi khô san phẳng lớp đất, đặt lại chiếc lá rụng vào đúng vị trí cũ lệch ba mươi độ về phía bên trái, rồi lùi sâu vào bóng tối của phòng áp mái trước khi ánh đèn pin tuần tra đêm của bảo vệ Tiến quét qua.


Sáng hôm sau, tiếng xích sắt lách cách ngoài cửa phòng áp mái vang lên đúng sáu giờ ba mươi phút.


Trịnh Duy Anh bước vào với một khay bữa sáng ấm áp: một ly sữa ấm, vài lát bánh mì và đĩa mứt dâu tây đỏ mọng. Hắn vẫn khoác lên mình vẻ ngoài lịch lãm, dịu dàng của người chồng hoàn hảo, nhưng ánh mắt hắn khi nhìn Vy lại chứa đựng sự dò xét lạnh lùng.


"Chào buổi sáng, Vy của anh," Duy Anh đặt khay thức ăn xuống bàn, đưa tay khẽ vuốt ve mái tóc xõa ngang vai của cô. Vy cố gắng giữ cho cơ thể không run rẩy trước cái chạm của kẻ giả mạo. Cô cúi đầu, mi mắt rủ xuống, giả vờ đờ đẫn: "Em... em thấy đỡ đau đầu hơn rồi. Nhưng tiếng cào cửa đêm qua..."


"Anh biết, anh biết mà," Duy Anh ngắt lời bằng giọng điệu vỗ về đầy tính gaslight. "Đó chỉ là ảo giác do chấn thương não bộ thôi. Hôm nay, anh đã xin phép mẹ cho em xuống Phòng phục chế tranh dưới lầu để làm việc. Vẽ tranh và phục chế sẽ giúp em xoa dịu tâm lý. Em có muốn thế không?"


Vy khẽ gật đầu. Đó chính là cơ hội cô chờ đợi. Cô cần bước ra khỏi căn phòng áp mái giam cầm này để tiếp cận các vật chứng khác trong ngôi nhà.


Phòng phục chế tranh nằm ở phía cuối hành lang tầng trệt biệt thự Hoa Hồng. Căn phòng rộng rãi, có cửa kính lớn nhìn ra vườn hồng cổ Pháp cổ kính, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh mùi dầu thông Turpentine, mùi dầu lanh và mùi ẩm mốc của những bức toan vẽ cũ. Ánh sáng Đà Lạt nhợt nhạt đi qua lớp sương mù dày đặc ngoài cửa sổ, hắt lên những giá vẽ bằng gỗ sồi lớn và các tủ hóa chất phục chế chuyên dụng.


Ngay khi Duy Anh khóa cửa ngoài và để cô lại một mình trong phòng, Vy lập tức thoát khỏi trạng thái lờ đờ. Cô đứng thẳng lưng, đôi mắt to u uẩn trở nên sắc bén và nhạy bén tột độ. Cô không vội vàng chạm vào bức tranh phong cảnh cổ đang đặt trên giá vẽ lớn. Bản năng của một nhà phục chế bảo mật cảnh báo cô rằng ngôi nhà này là một nhà tù vô hình, và mọi mét vuông ở đây đều có tai mắt.


Cô bắt đầu quét mắt phân tích cấu trúc căn phòng. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm của cô ghi nhận vị trí của từng hạt bụi trên kệ tủ, góc nghiêng của các chai dung môi Ethyl Lactate và cấu trúc ánh sáng hắt từ trần nhà.


Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc đồng hồ quả lắc sồi cổ nhập khẩu từ Thụy Sĩ treo giữa bức tường đối diện bàn làm việc. Chiếc đồng hồ gỗ sồi tối màu, được chạm khắc tinh vi các họa tiết lá sồi và quả sồi cổ điển. Tiếng tích tắc của bánh răng cơ học vang lên đều đặn, nặng nề, tạo ra một nhịp điệu ngột ngạt lặp đi lặp lại.


Vy tiến lại gần chiếc đồng hồ một cách tự nhiên, giả vờ như đang điều chỉnh lại tà váy len trắng của mình. Cô nheo mắt nhìn vào phần chạm khắc gỗ phía trên mặt số đồng hồ, ngay dưới ký hiệu mười hai giờ.


Nhờ nhãn quan phục chế nhạy bén với các phản quang vật lý, cô phát hiện ra một chi tiết sai lệch cực nhỏ. Giữa những thớ gỗ sồi được đánh bóng bằng sáp ong có màu nâu mờ, có một hạt tròn nhỏ màu đen bóng, đường kính chưa đầy một milimet. Hạt tròn này không hề thấm sáp ong, bề mặt của nó có độ cong hoàn hảo của thấu kính thủy tinh và khẽ phản chiếu một đốm sáng hồng ngoại màu đỏ cực kỳ mờ nhạt khi có bóng râm quét qua.


Một camera hồng ngoại siêu nhỏ ẩn giấu bên trong chiếc đồng hồ quả lắc.


Vy khẽ siết chặt nắm tay dưới gấu váy. Con mắt của bảo vệ Nghĩa—trưởng bộ phận an ninh của biệt thự—đang nhìn thẳng vào cô từ phòng điều khiển trung tâm. Gã cựu binh ranh ma này đang vận hành một hệ thống giám sát không góc chết để theo dõi mọi biểu cảm, mọi thao tác phục chế và hành vi của cô.


Cô biết mình không thể che camera hay ngắt nguồn điện của chiếc đồng hồ. Làm như vậy sẽ lập tức kích hoạt hệ thống báo động và khiến Duy Anh nghi ngờ sự tỉnh táo của cô. Cô cần phải vượt qua mắt thần này bằng logic khoa học và tư duy không gian.


Vy lùi lại ba bước, đứng ngay vị trí bàn vẽ phục chế của mình. Cô bắt đầu tính toán hình học không gian trong đầu. Thấu kính camera ẩn giấu ở độ cao hai mét mốt trên tường, góc quét rộng của camera hồng ngoại thông thường là chín mươi độ theo chiều ngang và sáu mươi độ theo chiều dọc.


Cô nhìn vào chiếc giá vẽ bằng gỗ sồi lớn đặt chéo góc bốn mươi lăm độ ở giữa phòng. Chiếc giá vẽ cao gần hai mét, trên đó đang đặt một bức tranh sơn dầu phong cảnh cổ thế kỷ mười chín có kích thước một mét hai nhân một mét tám.


Bằng cách dựng giá vẽ lớn lệch về phía bên trái của bàn làm việc một góc ba mươi lăm độ và hạ thấp chiều cao của khung đỡ tranh xuống mười centimet, Vy tính toán được rằng phần bóng râm của bức tranh cổ và cấu trúc gỗ dày của giá vẽ sẽ tạo ra một khoảng tối râm rộng khoảng một mét vuông ngay sát chân bàn vẽ.


Đây chính là Quy tắc 'Góc chết camera'. Một khoảng không gian hẹp, nằm hoàn toàn ngoài tầm quét của thấu kính camera ẩn giấu trong chiếc đồng hồ quả lắc.


Vy bắt đầu hành động một cách chậm rãi, tự nhiên. Cô tiến đến giá vẽ, giả vờ nâng khung đỡ tranh lên để kiểm tra độ căng của sợi toan Linen. Cô cố ý tạo ra những động tác vụng về, run rẩy của một kẻ đang bị run tay do tác dụng phụ của thuốc. Cô dịch chuyển chiếc giá vẽ gỗ sồi lớn xê dịch từng centimet một, tạo ra tiếng cọ xát khô khốc trên sàn nhà gỗ.


Ở phòng điều khiển trung tâm sát cổng chính biệt thự, bảo vệ Nghĩa đang ngồi trước màn hình giám sát, tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Gã điều chỉnh tiêu cự camera phòng vẽ, nhìn thấy hình ảnh Vy đang loay hoay với chiếc giá vẽ lớn. Trên màn hình của gã, phần thân trên và gương mặt đờ đẫn của Vy vẫn hiển thị rõ ràng dưới ánh sáng nhạt của sương mù Đà Lạt. Gã không hề nhận ra rằng, ngay phía dưới gầm bàn vẽ và sau bóng râm của bức tranh cổ lớn, một khoảng không gian hẹp một mét vuông đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của gã.


Vy ngồi xuống chiếc ghế gỗ sồi trước bàn vẽ. Cô duy trì một tư thế ngồi cực kỳ gò bó và gượng gạo: phần vai và đầu của cô phải giữ thẳng, hướng về phía bức tranh cổ để camera ghi nhận cô đang tập trung quan sát nét vẽ, trong khi phần thân dưới và hai bàn tay cô lại lùi sâu vào khoảng tối râm phía sau giá vẽ.


*Cái giá vật lý lập tức ập đến.*


Để giữ cho phần thân trên hoàn toàn bất động trước ống kính camera trong suốt nhiều giờ liên tục, các cơ cổ, bả vai và cột sống của Vy bị căng cứng dữ dội. Một cơn đau buốt sắc lạnh chạy dọc từ đốt sống cổ xuống thắt lưng cô, khiến mồ hôi lạnh rịn ra đầy trên trán. Đôi chân cô tê dại do phải quỳ gập góc dưới gầm bàn vẽ để không để lộ gấu váy len trắng ra ngoài khoảng tối.


Nhưng Vy không quan tâm đến cơn đau thể xác. Nỗi đau này chính là mỏ neo giữ cô lại với thực tại tỉnh táo, ngăn cô không bị đồng hóa bởi sương mù hóa chất của Trịnh gia.


Hai bàn tay cô, khuất sau bóng râm của bức tranh cổ lớn, bắt đầu hoạt động một cách chuẩn xác. Cô lén rút chiếc chìa khóa đồng cổ thau từ đường viền váy len trắng ra. Dưới ánh sáng mờ của góc chết, cô dùng ngón tay miết nhẹ lên chuôi khóa hình đóa hoa hồng bị mòn vẹt. Cô nhận thấy chuôi khóa có dính một chút bột phấn màu xám nhạt khô cứng—loại bột thạch cao chuyên dụng dùng để trám các vết nứt trên tường gạch Pháp cổ.


Chiếc chìa khóa này mở một cánh cửa liên quan đến tường gạch Pháp cổ. Nó có thể là nhà kho chứa toan vẽ cũ bỏ hoang ở rìa vườn hồng, hoặc căn hầm ngầm dưới móng biệt thự.


Vy lén giấu chiếc chìa khóa đồng vào khe hở nhỏ dưới khay đựng màu vẽ dầu thông của mình, che phủ nó bằng một vài lọ bột màu khoáng tự nhiên Ochre để tránh bị phát hiện nếu có ai đột xuất lục soát.


Đột ngột, tiếng xích sắt khóa cửa ngoài phòng phục chế tranh vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.


Vy lập tức thả lỏng cơ mặt, đưa hai tay lên bàn vẽ, cầm lấy chiếc cọ lông thú giả vờ run rẩy chấm vào khay pha màu dầu lanh. Đôi mắt cô trở lại vẻ đờ đẫn vô hồn chỉ trong vòng một giây.


Cánh cửa gỗ dày mở ra. Nhưng người bước vào không phải Duy Anh, mà là người hầu Thảo—cô gái hầu cận có nhiệm vụ dọn dẹp xưởng vẽ hằng ngày. Thảo mặc đồng phục người hầu màu xám, tóc buộc hai bên, gương mặt lấm lét luôn cúi gằm nhưng đôi mắt ti hí lại không ngừng đảo quanh phòng.


"Thưa cô Vy, em vào dọn dẹp và lau chùi các hộc tủ vẽ," Thảo nói bằng giọng lanh lảnh giả tạo, tay cầm chiếc chổi lông gà bước nhanh về phía kệ tủ đựng hóa chất phục chế.


Vy không trả lời, chỉ khẽ gật đầu đờ đẫn, tay vẫn cầm cọ di chuyển những nét vẽ gãy khúc vô nghĩa trên mảng toan hỏng trước mặt. Nhưng qua phản chiếu của tấm kính cửa sổ lớn đối diện, Vy đang chăm chú quan sát từng động tác của Thảo.


Thảo bắt đầu dọn dẹp hộc tủ vẽ thứ nhất. Cô ta không lau chùi bụi bặm một cách bình thường. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm của Vy phát hiện ra một hành vi bất thường: Thảo đang lén lút xê dịch các lọ màu vẽ dầu thông Turpentine của cô, nhấc từng lọ lên để kiểm tra trọng lượng dưới đáy, và lật mở các tấm ván ép lót đáy tủ gỗ.


Cô ta đang ngầm lục soát xưởng vẽ của cô dưới mệnh lệnh của quản gia Cúc.


Trái tim Vy thắt lại một nhịp lạnh ngắt. Vòng vây giám sát của Trịnh gia không chỉ nằm ở chiếc camera ẩn giấu trong chiếc đồng hồ quả lắc, mà còn nằm ở những bàn tay gia nhân đang rình rập lục lọi mọi mỏ neo ký ức vật lý của cô hằng giờ hằng phút. Chiếc chìa khóa đồng vú Mai để lại đang nằm dưới khay màu vẽ Ochre sát giá vẽ lớn, chỉ cách tầm tay của Thảo chưa đầy hai mét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!