Nhạc nềnLost Place

Bàn Tay Thuận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông từ chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi cổ ngoài hành lang ngân lên bảy tiếng trầm buồn, âm thanh nặng nề xuyên qua lớp sương mù đặc quánh đang bao phủ toàn bộ biệt thự Hoa Hồng. Đà Lạt lúc bảy giờ tối lạnh buốt. Những dải sương mù xám xịt như những cánh tay ma quái vuốt ve tấm kính cửa sổ phòng ăn, cố gắng len lỏi vào không gian ấm cúng nhưng ngột ngạt bên trong.


Mùi sáp ong đánh bóng đồ gỗ cổ hòa quyện với hương hoa ly trắng cắm trong chiếc bình pha lê lớn giữa bàn ăn tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương nồng hắc, ngọt đến lợ cổ họng. Lê Vy ngồi lặng lẽ ở góc bàn, chiếc váy len màu trắng ngà rộng thùng thình khiến dáng người cô trông càng thêm gầy guộc, nhợt nhạt. Dưới lớp vải len dày, cơ vai cô cứng đờ, từng nhịp thở được kiểm soát một cách nhân tạo để giữ cho lồng ngực không phập phồng quá mạnh. Vết thương sau gáy cô vẫn nhói lên từng cơn âm ỉ, một lời nhắc nhở vật lý đau đớn về cú đánh hiểm độc từ phía sau mà cô vừa giải mã được đêm qua.


"Ăn thêm chút cháo đi con, Vy. Trông con dạo này xanh xao quá."


Giọng nói uy quyền nhưng bọc một lớp nhung dịu dàng của bà Trịnh Xuân vang lên từ phía đầu bàn ăn. Bà Xuân ngồi thẳng lưng, mái tóc búi cao quý tộc không một sợi tóc thừa, chuỗi ngọc trai tự nhiên trên cổ bà khẽ phản chiếu ánh sáng vàng mờ ảo từ chiếc đèn chùm pha lê. Ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của bà quét qua gương mặt Vy, dừng lại vài giây ở đôi mắt to u uẩn của cô như để tìm kiếm bất kỳ dấu vết tỉnh táo nào.


"Dạ, con cảm ơn mẹ," Vy cúi đầu, giọng nói thều thào, cố ý tạo ra sự đờ đẫn của một kẻ đang bị ngấm thuốc an thần liều cao. Cô dùng chiếc thìa bạc múc một góc nhỏ bát cháo yến mạch, nhưng thực chất chỉ đưa lên môi rồi đặt xuống. Khứu giác nhạy bén của một họa sĩ phục chế tranh giúp cô nhận diện được một mùi kim loại nhẹ, rất mỏng ẩn sau hương quế thơm nồng của bát cháo. Đó là thạch arsenic—chất độc mãn tính mà cô nghi ngờ đang được đầu bếp Phượng lén pha trộn vào thức ăn của cô hằng ngày.


Đối diện với Vy, Trịnh Duy Anh ngồi lịch lãm trong chiếc áo sơ mi xám tro. Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt chứa đầy sự chu đáo ấm áp của một người chồng yêu vợ hết mực. Hắn vươn tay qua bàn, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên mu bàn tay Vy.


"Em phải nghe lời mẹ. Bác sĩ Nam nói chấn thương não bộ của em cần rất nhiều dinh dưỡng để phục hồi ký ức. Anh không muốn thấy em yếu ớt thế này nữa đâu."


Khi bàn tay hắn chạm vào da cô, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Vy. Cô phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho các ngón tay mình không run rẩy co rút lại. Cô nhìn vào gương mặt hắn—gương mặt giống hệt người chồng quá cố Duy Lâm của cô đến từng sợi tóc, từng nếp nhăn nơi khóe mắt. Nhưng giờ đây, dưới nhãn quan phân tích cấu trúc nhân trắc học của một nhà phục chế, Vy bắt đầu nhìn thấy những mảnh vỡ sai lệch.


Cô quyết định thực hiện một phép thử lâm sàng.


Vy lén dùng ngón tay đẩy nhẹ chiếc nĩa bạc đặt bên cạnh đĩa ăn của mình. Chiếc nĩa trượt khỏi mép bàn gỗ sồi, rơi thẳng xuống sàn nhà.


*Keng!*


Âm thanh kim loại va chạm vào nền gỗ vang lên chói tai trong phòng ăn im lặng. Theo phản xạ tự nhiên của một người thuận tay trái như Duy Lâm thật, khi có vật rơi bên cạnh, bán cầu não phải sẽ kích hoạt cánh tay trái chụp lấy vật thể theo bản năng sinh học.


Nhưng Duy Anh thì khác.


Cánh tay phải của hắn phóng ra nhanh như một tia chớp, các ngón tay thon dài chụp gọn chiếc nĩa bạc giữa không trung trước khi nó kịp chạm đất. Động tác của hắn cực kỳ chuẩn xác, nhanh nhẹn và thuần thục—phản xạ tuyệt đối của một người thuận tay phải.


Duy Anh khẽ khựng lại một nhịp rất nhỏ khi nhận ra hành vi của mình. Hắn lập tức thu tay về, nở nụ cười dịu dàng quen thuộc và đặt chiếc nĩa lên bàn: "Em thấy chưa, tay em vẫn còn run lắm, cầm đồ cũng không vững. Để anh bảo Liên lấy cho em chiếc nĩa khác."


Vy cúi gầm mặt để che đi đồng tử đang co thắt dữ dội của mình. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory) của cô lập tức bừng sáng, tái hiện lại một mảnh ký ức mờ nhạt từ một năm trước tại xưởng vẽ Sài Gòn: Duy Lâm thật luôn cầm cọ vẽ bằng tay trái, nét cọ của anh uyển chuyển, mềm mại, và mu bàn tay phải của anh luôn có một nốt ruồi son đỏ thẫm rất rõ ràng mỗi khi anh nắm lấy tay cô.


Cô nhìn xuống mu bàn tay phải của người đàn ông đang ngồi đối diện. Trắng trẻo, mịn màng, hoàn toàn không có nốt ruồi son. Chỉ có một vết sẹo mờ rất nhỏ ở kẽ tay trái—vết tích cơ học của kẻ giả mạo.


*Hắn không phải là Duy Lâm. Hắn là Trịnh Duy Anh.*


Sự thật khốc liệt ấy dội vào lồng ngực Vy như một búa bổ, khiến nhịp tim cô tăng vọt lên 90 nhịp/phút. Người chồng thật của cô đã chết, và kẻ đang ngồi ăn tối cùng cô hằng ngày chính là kẻ sát nhân đã bóp cổ anh dưới hầm biệt thự, kẻ đang dùng cả gia tộc và mạng lưới y khoa địa phương để giam cầm cô trong sương mù hóa chất.


"Vy, con sao thế? Mặt con trông tái mét đi kìa," bà Trịnh Xuân lên tiếng, ánh mắt sắc lẹm găm chặt vào hai bên thái dương của Vy.


Vy khẽ cắn vào đầu lưỡi, dùng cơn đau buốt sắc lạnh để giải phóng adrenaline, cưỡng chế nhịp tim và nét mặt trở lại trạng thái lờ đờ vô cảm. Cô ngước mắt lên, giả vờ ngơ ngác: "Con... con hơi đau đầu ạ. Tiếng đồng hồ ngoài kia... cứ gõ liên tục trong đầu con."


"Bác sĩ Nam nói đó là triệu chứng hoang tưởng thính giác sau tai nạn," Duy Anh dịu dàng nói, tay hắn cầm lấy một quả táo đỏ từ đĩa pha lê. Hắn rút chiếc dao gọt nhỏ, bắt đầu gọt vỏ táo.


Hắn cầm quả táo bằng tay trái, và dùng tay phải để điều khiển lưỡi dao. Lưỡi dao di chuyển cực kỳ điêu luyện, gọt một đường liên tục từ đỉnh quả táo xuống đáy mà không hề bị đứt quãng. Từng thớ thịt táo lộ ra đều đặn dưới bàn tay phải thuận của hắn. Vy chăm chú quan sát từng chuyển động cơ học của ngón tay hắn, ghi nhớ chính xác góc nghiêng 15 độ của lưỡi dao—đây là bằng chứng nhân trắc học không thể chối cãi chứng minh hắn là kẻ giả mạo thuận tay phải.


"Uống trà đi con. Trà hoa cúc Liên vừa pha xong, uống lúc còn nóng sẽ giúp con dễ ngủ, không còn nghe thấy tiếng động lạ nữa," bà Xuân ra lệnh, khẽ gật đầu với người hầu Liên đang đứng gác cạnh góc phòng.


Liên bước tới, đặt một khay trà gỗ chứa ly nước ấm và một chiếc khay nhỏ đựng viên thuốc Haloperidol màu xanh nhạt hằng ngày trước mặt Vy. Đôi mắt Liên vô hồn nhưng canh chừng sát sao, đứng im lặng chờ đợi Vy thực hiện quy trình uống thuốc.


Vy biết mình không thể từ chối uống thuốc trước mặt bà Xuân và Duy Anh. Cô đưa tay nhận lấy viên thuốc màu xanh, giả vờ đưa lên miệng uống cùng một ngụm nước ấm lớn. Cô nuốt hơi phát ra tiếng "ực" lớn trong cổ họng, cơ cổ di chuyển tự nhiên để đánh lừa thị giác của Liên.


Nhưng thực chất, Vy đã áp dụng quy tắc 'Giấu thuốc dưới lưỡi'. Cô khéo léo dùng đầu lưỡi đẩy viên thuốc Haloperidol vào sâu dưới cuống lưỡi hẹp bên trái, ép chặt nó vào niêm mạc miệng để ngăn không cho viên thuốc trôi xuống thực quản.


*Cái giá phải trả lập tức ập đến.*


Viên thuốc an thần cực mạnh bắt đầu tan rã rất nhanh dưới tác dụng của nước bọt ấm. Chất dịch đắng ngắt, lợ lợ và lạnh buốt se lại, thấm qua các mao mạch dưới lưỡi Vy. Cơ cổ cô đột ngột bị co thắt nhẹ, một cơn tê dại lan nhanh lên vùng chẩm gáy khiến cô suýt nữa thì ho sặc sụa. Vy phải bám chặt hai tay vào mép bàn ăn bằng gỗ sồi, dùng móng tay bấm sâu vào thớ gỗ để lấy cơn đau vật lý chế ngự phản xạ co thắt hầu họng.


"Con... con xin phép mẹ, con hơi mệt, con muốn về phòng nghỉ sớm," Vy nói bằng giọng khàn đặc, cố giữ cho quai hàm không bị run rẩy.


Bà Xuân nhìn chằm chằm vào chiếc ly nước đã vơi một nửa của Vy, rồi khẽ gật đầu: "Được rồi, Liên đưa cô Vy lên phòng. Nhớ khóa cửa ngoài cẩn thận."


Liên áp giải Vy đi dọc hành lang tối tăm của biệt thự. Tiếng bước chân của hai người nện đều trên sàn gỗ cổ kính, đồng bộ với tiếng gõ quả lắc của chiếc đồng hồ gỗ sồi lớn đặt ở góc hành lang. Vy bước đi đờ đẫn, nhưng đầu óc cô đang căng ra để giữ cho viên thuốc dưới lưỡi không bị nuốt xuống hoàn toàn.


Ngay khi bước vào căn phòng áp mái phía Tây, tiếng khóa cửa ngoài kêu lên một tiếng "cạch" khô khốc, giam lỏng cô vào bóng tối.


Vy lập tức lao thẳng ra ban công. Cô dùng đôi tay run rẩy cạy nhẹ chốt xích sắt lớn của cửa kính, lách người qua khe hở hẹp rộng chưa đầy hai centimet. Gió đêm Đà Lạt lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Vy, mang theo mùi sương mưa ẩm ướt và tiếng thông reo u uất từ phía rừng thông ngoại ô.


Vy quỳ sụp xuống bên cạnh chậu hoa hồng Pháp cổ đặt sát lan can ban công. Cô áp sát miệng vào gốc cây, nhổ mạnh viên thuốc Haloperidol đã rã ra một nửa cùng bọt nước bọt đắng ngắt xuống nền đất đen ẩm ướt. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, dùng vạt áo len trắng lau sạch dư lượng hóa chất còn bám trên môi.


Nhưng khi cô chuẩn bị đứng dậy để quay lại phòng ngủ, ánh mắt nhạy bén với các chi tiết thị giác của cô đột ngột khựng lại.


Dưới ánh chớp mờ ảo của cơn mưa giông đang kéo đến từ phía đồi thông, lớp đất đen ẩm ướt dưới gốc hồng cổ Pháp vừa bị xới lên lộ ra một góc...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!