Nhạc nềnLost Place

Vệt Băng Gạc Trên Cầu Thang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Đà Lạt buổi sớm đặc quánh hệt như một tấm liệm xám xịt bao phủ lấy biệt thự Hoa Hồng. Hơi lạnh từ những rặng thông già theo gió lùa qua khe cửa kính nứt nẻ của căn phòng áp mái phía Tây, mang theo mùi đất ẩm ướt sau đêm giông bão và mùi hăng hắc của những đóa hồng Pháp bị dập nát ngoài vườn.


Lê Vy nằm bất động trên chiếc giường gỗ sồi lớn, đôi mắt to u uẩn nhìn trừng trừng lên những đường vân gỗ trên trần nhà. Toàn thân cô rã rời, các khớp cơ tê dại—hậu quả của liều Haloperidol dạng lỏng mà người hầu Liên đã cưỡng ép cô uống chiều qua vẫn còn sót lại trong huyết quản như một lớp sương mù hóa chất dày đặc. Nhưng sâu trong thùy thái dương của cô, một ngọn lửa lý trí lạnh lùng đang bùng cháy. Cô không hề điên. Ký ức về vụ án mạng dưới hầm biệt thự, về khuôn mặt thật của kẻ giả mạo Trịnh Duy Anh đang dần hiện rõ sau mỗi cơn đau thể xác.


"Pạch... pạch... pạch..."


Tiếng động cơ xe máy cũ kỹ xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm đèo dốc. Vy khẽ giật mình. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory) của cô lập tức phân tích âm thanh: đó là tiếng xe Honda 67 của cảnh sát khu vực, loại xe mà chính quyền địa phương thường dùng để tuần tra các khu vực biệt lập.


Vy gượng ngồi dậy, cơn đau buốt từ vết thương tự rạch hình chữ V trên đùi trái nhói lên dữ dội, kéo căng da thịt dưới lớp váy len trắng. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng động, dùng cơn đau buốt sắc lạnh đó làm mỏ neo giải phóng adrenaline, tạm thời bẻ gãy sự lờ đờ của thuốc an thần. Cô lết đến sát khe cửa hở của phòng áp mái, áp tai vào khoảng trống hành lang gỗ để lắng nghe.


Dưới đại sảnh sầm uất, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên hai nhịp ngắn. Quản gia Cúc bước ra mở cửa với phong thái nghiêm nghị thường nhật.


"Chào bà, tôi là Phạm Minh Tuấn, cảnh sát khu vực mới chuyển công tác đến Phường 10," một giọng nói trẻ trung, cương nghị vang lên. "Đêm qua hệ thống điều khiển trung tâm của đồn ghi nhận một cuộc gọi báo động im lặng tự động phát ra từ biệt thự Hoa Hồng lúc ba giờ sáng, ngay thời điểm xảy ra sự cố mất điện. Tôi đến để kiểm tra an ninh hằng tuần và xác minh tình hình."


Vy nín thở. Cảnh sát Tuấn. Người cảnh sát trẻ chính trực mà Minh Triết từng nhắc đến trong những tài liệu mật. Đây là cơ hội duy nhất của cô. Một khe hở giám sát mỏng manh xuất hiện khi cả gia tộc Trịnh đang cố gắng bưng bít tội ác.


"Ồ, chào đồng chí cảnh sát," tiếng bước chân của Trịnh Duy Anh vang lên từ phía phòng khách lớn. Hắn bước ra với vẻ ngoài lịch lãm thường nhật, chiếc sơ mi trắng chỉnh tề không một nếp nhăn, nụ cười ấm áp đầy tính trấn an nở trên môi. "Tôi là Trịnh Duy Anh, chủ hộ. Đêm qua bão lớn quá, một nhánh thông già đổ đè lên đường dây điện phía sau vườn hồng gây chập mạch hệ thống báo động của bảo vệ Nghĩa. Chỉ là sự cố kỹ thuật thôi, không có gì bất thường cả. Cảm ơn đồng chí đã vất vả trong thời tiết này."


"Tôi hiểu," Tuấn trả lời, giọng điệu vẫn giữ sự chuyên nghiệp, không hề bị lung lay bởi vẻ hào nhoáng của thiếu gia Trịnh gia. "Tuy nhiên, theo quy trình kiểm tra hiện trường, tôi cần phải xác nhận chữ ký của tất cả các thành viên đang cư trú trong biệt thự, đặc biệt là vợ anh—chị Lê Vy. Đêm qua camera an ninh ngoại vi của chúng tôi cũng bị mất tín hiệu hoàn toàn ở đoạn tường sạt lở phía sau rừng thông."


Nghe đến tên mình, Vy siết chặt hai bàn tay vào vạt váy len trắng. Cổ tay cô vẫn còn hằn sâu những vết bầm tím lớn do Duy Anh siết chặt khống chế trong buổi tối giằng co chiếc bình hoa cổ thế kỷ 18. Cô biết Duy Anh sẽ tìm mọi cách ngăn cản Tuấn tiếp cận cô. Hắn có tiền, có quyền lực của bà Trịnh Xuân chống lưng, và quan trọng nhất, hắn có sự che chở của Cảnh sát trưởng tham nhũng—Đại úy Nguyễn Văn Hùng.


"Vợ tôi hiện đang ngủ say sau ca điều trị tâm lý đặc biệt của Bác sĩ Nam," Duy Anh thở dài, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi, lo lắng giả tạo của một người chồng mẫu mực bảo bọc người vợ điên loạn. "Cô ấy bị chấn thương tâm lý nặng sau vụ tai nạn đèo Prenn, thường xuyên bị hoang tưởng phân liệt và tự hủy hoại bản thân. Đồng chí biết đấy, Đại úy Hùng cũng rất quan tâm đến tình trạng sức khỏe của gia đình chúng tôi và đã khuyên tôi nên hạn chế để người lạ tiếp xúc làm cô ấy kích động."


Duy Anh khéo léo đưa tên của Đại úy Hùng ra như một lá chắn pháp lý ngầm để ép Tuấn phải lùi bước. Hắn lén rút từ túi quần ra một chiếc phong bì dày, đặt nhẹ lên bàn trà gỗ gụ bên cạnh sổ tuần tra của Tuấn. "Đây là một chút đóng góp từ thiện khống của tập đoàn Trịnh Phát dành cho quỹ hỗ trợ tuần tra đêm của đồn cảnh sát khu vực. Mong đồng chí nhận cho."


Tuấn nhìn chiếc phong bì, đôi lông mày cương nghị khẽ nhíu lại. Anh đẩy chiếc phong bì trả lại phía Duy Anh, giọng nói lạnh lùng hơn: "Cảm ơn ý tốt của anh Trịnh, nhưng nhiệm vụ của tôi là kiểm tra thực địa. Nếu chị Vy đang ngủ, tôi có thể đi kiểm tra hệ thống báo động chính và lối cầu thang dẫn lên phòng áp mái không?"


Vy nhận ra thời gian của mình đang cạn kiệt hằng giây. Cô phải để lại một vật chứng vật lý không thể chối cãi ngay trên lối di chuyển của Tuấn—thứ chứng cứ mà ngay cả Cảnh sát trưởng Hùng cũng không thể dễ dàng tiêu hủy nếu Tuấn trực tiếp nhìn thấy.


Cô quỳ sụp xuống sàn nhà tắm lạnh buốt của phòng áp mái. Với sự tỉ mỉ và lạnh lùng của một họa sĩ phục chế tranh chuyên nghiệp, Vy đưa ngón tay trỏ dính phấn trang điểm Chanel dày lên đùi trái. Cô bấm mạnh vào mép vết rách chữ V sâu hoắm dưới lớp váy len.


Cơn đau buốt sắc lạnh ập đến tức thì như một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm Vy rùng mình nhẹ. Máu tươi đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm mười đầu ngón tay cô. Vy nhanh chóng lột miếng băng keo cá nhân chứa kháng sinh đang dán trên đùi ra. Cô ép vết rách rỉ máu tươi trực tiếp vào lớp vải gạc trắng của miếng băng keo, để máu tươi thấm loang lổ thành một vệt đỏ thẫm, tươi rói.


Cô nén chặt hơi thở, đứng dậy bước nhanh ra hành lang tối. Cô biết rõ sơ đồ an ninh của biệt thự: Góc chết cầu thang lớn uốn lượn giữa tầng áp mái và đại sảnh hoàn toàn không có camera giám sát trực tiếp do bóng râm của những cây cột sồi cổ kính che khuất. Đây là nơi duy nhất cô có thể hành động.


Vy bước đi không tiếng động trên nền gỗ tối tăm. Dưới đại sảnh, tiếng đối thoại giữa Tuấn và Duy Anh vẫn đang tiếp diễn đầy căng thẳng.


"Anh Trịnh, tôi chỉ muốn làm đúng bổn phận kiểm tra an ninh kỹ thuật," Tuấn kiên quyết nói, bước chân của anh bắt đầu hướng về phía chân cầu thang lớn.


"Đồng chí cảnh sát, tôi nghĩ anh đang đi quá giới hạn quyền hạn của mình rồi đấy," giọng Duy Anh lạnh đi vài phần, vết sẹo mờ ở kẽ tay trái của hắn khẽ giật nhẹ khi hắn đặt tay lên lan can gỗ sồi để chặn lối đi của Tuấn.


Ngay trên chiếu nghỉ tầng áp mái, khuất sau bóng tối của bức tường đá cổ, Vy đưa tay ra ngoài lan can. Cô thả nhẹ miếng băng keo cá nhân đẫm máu tươi của mình xuống.


Vệt băng gạc y tế màu trắng đỏ rơi tự do trong không gian câm lặng, lướt qua những kẽ hở của lan can sồi và đáp nhẹ xuống bậc thềm gỗ thứ ba từ dưới lên của cầu thang lớn. Nó nằm im lìm trong bóng tối râm mát, vệt máu tươi đỏ rói tương phản gay gắt với lớp sơn bóng màu nâu sẫm của gỗ sồi cổ.


Vy lùi nhanh vào bóng tối của phòng ngủ áp mái, nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực lên tới chín mươi nhịp một phút. Cô áp sát người vào cánh cửa gỗ, lắng nghe từng tiếng động bên dưới.


"Được rồi, nếu anh Trịnh đã cam đoan hệ thống báo động hoạt động bình thường, tôi sẽ ghi nhận vào biên bản tuần tra," Tuấn chào tạm biệt Duy Anh, giọng nói của anh vang lên đầy ẩn ý. Anh quay người bước về phía cửa chính biệt thự, nhưng hướng di chuyển của anh bắt buộc phải đi ngang qua chân cầu thang gỗ lớn.


Quản gia Cúc đứng nép sau góc cột đại sảnh, ánh mắt sắc lẹm của bà ta quét nhanh theo bước chân của Tuấn. Đột ngột, bước chân của người cảnh sát trẻ khựng lại ngay sát bậc thềm thứ ba.


Tuấn nheo mắt nhìn vào mảng tối dưới bóng lan can sồi. Một vật thể nhỏ màu trắng đỏ loang lổ vết máu tươi rói đang nằm im lìm trên mặt gỗ bóng loáng.


Anh cúi người xuống bậc cầu thang gỗ lớn, ngón tay chuẩn bị chạm vào vệt băng gạc đẫm máu ngay trước mắt quản gia Cúc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!