Vật Chứng Dưới Gốc Hồng
Cơn bão đêm đổ bộ vào Đà Lạt mang theo cái lạnh thấu xương và những đợt mưa như trút nước, biến những đồi thông quanh biệt thự Hoa Hồng thành một vùng sương mù đặc quánh, tối tăm. Gió hú liên hồi qua những kẽ lá, quật mạnh vào những bức tường đá cổ kính của ngôi biệt thự Pháp cổ, tạo nên những âm thanh gầm rú ghê rợn át đi mọi tiếng động nhỏ bên dưới.
Nguyễn Minh Triết kéo sụp chiếc mũ của chiếc áo khoác măng tô kaki tối màu, đứng nép mình sau một gốc thông già lớn ở rìa rừng. Nước mưa tuôn xối xả bên ngoài chiếc mũ, chảy dài xuống gọng kính cận của anh, làm nhòe đi tầm nhìn vốn đã bị hạn chế bởi bóng tối. Anh đưa bàn tay run rẩy vì lạnh lên lau vội mắt kính, ánh mắt khóa chặt vào đoạn tường sạt lở phía sau rừng thông—nơi bậu tường đá bị sụp đổ một mảng lớn sau trận mưa lũ tuần trước.
Triết biết mình đang chơi một trò chơi sinh tử với Trịnh gia. Hệ thống an ninh của biệt thự Hoa Hồng vốn được bảo vệ Nghĩa thiết lập cực kỳ tinh vi với những mắt thần hồng ngoại quét liên tục 24/24. Thế nhưng đêm nay, anh có một lợi thế vô hình. Lê Vy—nữ họa sĩ phục chế đang bị giam lỏng trong căn phòng áp mái—đã lén bôi một lớp mỡ bò mỏng lên bề mặt thấu kính của chiếc camera hồng ngoại quét góc tường sạt lở này từ ban ngày. Trên màn hình giám sát ở phòng điều khiển trung tâm, Nghĩa chỉ thấy một vệt mờ đục loang lổ nhiệt, trông hoàn toàn giống như hiện tượng tán xạ nhiệt tự nhiên do sương mù ẩm ướt Đà Lạt gây ra hằng đêm.
Triết hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp thở, siết chặt chiếc xẻng nhỏ dã ngoại bằng thép đen trong tay phải. Anh lách người qua kẽ tường đổ nát, bước chân dẫm lên lớp đất bùn nhão nhoét trơn trượt. Ngay khi vừa đặt chân vào khuôn viên vườn hồng cổ Pháp, những cành hồng gai góc, khẳng khiu trong đêm bão lập tức quào mạnh vào người anh. Triết cảm thấy một cú giật đau nhói ở bả vai. Chiếc áo khoác măng tô kaki của anh đã bị những chiếc gai hồng sắc nhọn cào rách một đường dài, để lại những sợi vải tối màu bám chặt trên thân gai rỉ nhựa đỏ.
Anh phớt lờ cơn đau, cúi rạp người xuống sát đất, bò qua những bụi hồng Pháp cổ đang rũ rượi dưới làn mưa bão. Khứu giác của anh lập tức bị tấn công bởi mùi đất ẩm ướt, mùi phân bón hóa học nồng nặc hòa lẫn với mùi thơm hắc nhẹ của những đóa hoa bị dập nát.
Trong đầu Triết vang lên lời thì thầm khàn đặc của Ông Năm Đất—người làm vườn cũ bị sa thải ngay sau tai nạn xe hơi của Vy: *“Cậu Triết à, đêm đó... đêm mợ Vy bị tông xe trên đèo Prenn, tôi đã thấy cậu Duy Anh và một gã bảo vệ đào xới đất rất sâu dưới gốc cây hồng cổ lớn nhất sát hàng rào phía Đông. Họ bón vào đó một lượng phân hóa học cực mạnh, bốc mùi hắc ín rất lạ. Họ đuổi tôi đi ngay sáng hôm sau... Có cái gì đó bị chôn giấu dưới đó, tôi thề có hương linh cậu Duy Lâm chứng giám!”*
Triết dùng đầu gối bò sát đất, đếm từng bụi hồng lớn dựa vào trí nhớ hình ảnh sơ đồ biệt thự. Một, hai, ba... bụi hồng cổ Pháp lớn nhất nằm sát hiên phòng thờ lớn hiện ra trước mắt anh dưới ánh chớp lóe sáng của cơn giông. Thân cây to bằng bắp tay người lớn, cành lá sum suê đầy gai nhọn đang quật qua quật lại như những cánh tay quỷ dữ trong gió bão.
Triết quỳ sụp xuống bên gốc hồng, dùng tay gạt bớt lớp lá mục và rác rưởi phủ bên trên. Anh cắm mạnh chiếc xẻng dã ngoại xuống đất đen. Đất ở đây xốp và ẩm ướt bất thường, chứng tỏ nó từng bị đào bới sâu. Triết điên cuồng đào. Tiếng mưa xối xả dội xuống lưng anh, tiếng xẻng ngập vào đất bùn phát ra những âm thanh sột soạt câm lặng dưới tiếng sấm sét gầm rú.
Hai mươi centimet... năm mươi centimet... mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt Triết. Đôi bàn tay anh bắt đầu rộp da, đau rát do ma sát mạnh với cán xẻng thép lạnh ngắt.
Tám mươi centimet...
"Keng!"
Một tiếng động kim loại va chạm khô khốc vang lên dưới lòng đất sâu một mét. Tim Triết nảy lên một nhịp dữ dội. Anh buông xẻng, dùng hai bàn tay trần cào mạnh lớp đất bùn nhão nhoét xung quanh. Ngón tay anh chạm vào một bề mặt cứng, thô ráp bọc bởi lớp da mục nát.
Đó là một chiếc vali cũ bọc da thô rỉ sét, có kích thước trung bình. Chiếc vali bị chôn đứng dưới gốc hồng cổ Pháp, xung quanh bám đầy những rễ cây nhỏ đâm xuyên qua lớp da mục. Triết dùng hết sức bình sinh, hai tay bám chặt vào quai xách rỉ sét của chiếc vali, rướn người kéo mạnh lên. Tiếng bùn đất hút chặt lấy chiếc vali phát ra âm thanh òng ọc tàn nhẫn trước khi nó hoàn toàn bị lôi lên mặt đất.
Triết đặt chiếc vali nằm ngang trên vũng bùn. Chiếc khóa đồng thau của nó đã bị rỉ xanh loang lổ, bám chặt bởi lớp thạch cao xám nhạt khô cứng—vết tích chứng minh nó từng bị giấu trong phòng thờ lớn trước khi bị mang ra đây chôn giấu vội vã. Triết lén rút từ túi ngực một chiếc kẹp sắt nhỏ, thọc mạnh vào khe khóa đồng thau rỉ sét, dùng nghiệp vụ bẻ khóa xoay mạnh bánh răng cơ học.
"Cạch!"
Chiếc khóa đồng bật mở.
Triết run rẩy nâng nắp vali lên. Một mùi hôi thối nồng nặc của vải mục nát, mùi ẩm mốc của sương sụp dưới lòng đất và mùi sắt tanh nồng đặc trưng của máu khô bốc lên dữ dội, xộc thẳng vào mũi anh dưới làn mưa lạnh. Triết suýt nôn mửa, anh phải cắn chặt răng để nén cơn buồn nôn sinh lý.
Bên trong chiếc vali, bọc dưới một lớp nylon mỏng bảo quản sơ sài, là những bộ quần áo đẫm vết máu khô đen sẫm của Trịnh Duy Lâm. Chiếc áo sơ mi trắng thời thượng ngày cưới giờ đây loang lổ những vệt máu thẫm, bị rách nát hoàn toàn ở vùng cổ như một minh chứng cho một cuộc giằng co tàn khốc trước khi chết.
Triết đưa bàn tay run rẩy bới sâu xuống đáy vali. Ngón tay anh chạm vào một vật kim loại tròn, lạnh ngắt. Anh lôi nó ra dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông bão.
Đó là chiếc kính cận gọng tròn quen thuộc của Duy Lâm—vật chứng vật lý tối cao mà Vy luôn tìm kiếm trong những mảnh ký ức vụn vỡ của mình. Trên thấu kính bên phải vẫn còn bám chặt một vệt máu khô siêu nhỏ đã hóa đen. Triết siết chặt chiếc kính trong lòng bàn tay, nước mắt anh nghẹn ngào hòa lẫn nước mưa. Duy Lâm thực sự đã bị sát hại dã man và chôn giấu đồ đạc trước khi Vy bị tông xe xóa ký ức.
Anh tiếp tục lục tìm và phát hiện dưới đáy vali một cuốn sổ tay nhỏ bìa da bọc vải nâu—cuốn sổ nhật ký tài chính dở dang của Duy Lâm. Triết lật nhanh vài trang giấy ẩm ướt, phát hiện có nhiều trang đã bị xé rách một cách thô bạo, nhưng ở những trang còn sót lại, những dòng chữ viết tay chính trực của Duy Lâm vẫn hiển thị rõ ràng các mốc thời gian giao dịch bẩn trị giá hàng triệu USD từ Thụy Sĩ chuyển vào tập đoàn Đấu giá Mỹ thuật Trịnh Phát.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang lên dồn dập từ phía chốt bảo vệ cổng chính biệt thự, cắt ngang không gian tĩnh mịch của vườn hồng.
Triết giật nảy mình, toàn thân đông cứng lại. Tiếng sủa của con chó chăn cừu Đức vang lên dữ dội dưới cơn mưa bão, báo hiệu có kẻ xâm nhập. Tiếp theo đó là tiếng bước chân nện gót nặng nề của những chiếc ủng da lớn phát ra từ hành lang sảnh chính dẫn ra vườn.
"Ai đó ngoài vườn?"
Giọng nói lầm lì, trầm đục của Bảo vệ Tiến vang lên qua bộ đàm kết nối trực tiếp với Nghĩa ở phòng điều khiển. Ánh đèn pin tuần tra công suất lớn của Tiến bắt đầu quét những luồng sáng trắng chói mắt, cắt đôi màn sương mù đặc quánh hằng đêm, hướng thẳng về phía khu vườn hồng cổ Pháp.
Triết nhìn chiếc vali cồng kềnh trước mặt. Anh biết mình không thể mang theo chiếc vali này chạy trốn qua đoạn tường sạt lở trơn trượt dốc đèo Đà Lạt. Chiếc vali quá nặng, và nếu anh cố mang nó đi, bảo vệ Tiến với đèn pin và chó nghiệp vụ chắc chắn sẽ đuổi kịp anh trong vòng hai phút.
Trong khoảnh khắc sinh tử sát nút, Triết đưa ra một quyết định chiến thuật lạnh lùng. Anh nhanh chóng nhét chiếc kính cận gọng tròn và cuốn sổ nhật ký tài chính dở dang của Duy Lâm vào túi ngực bên trong áo khoác kaki, kéo khóa chặt để bảo vệ chúng khỏi nước mưa. Sau đó, anh dùng hai tay đẩy mạnh chiếc vali trở lại hố đất sâu một mét, dùng xẻng gạt vội lớp đất bùn đen phủ đè lên bề mặt vali, rồi dùng chân dẫm mạnh để san phẳng lớp đất mới đào xới.
Triết ném chiếc xẻng dã ngoại xuống vũng bùn sát bệ đá tường rào để xóa dấu vết kim loại, rồi lách người trốn sâu vào giữa những bụi hồng gai góc cổ Pháp, nằm áp sát người xuống nền đất bùn nhão nhoét lạnh ngắt hằng giây.
"Xoạt... xoạt..."
Tiếng bước chân nện gót của bảo vệ Tiến tiến sát nút bên ngoài hàng rào bụi hồng. Con chó nghiệp vụ sủa dồn dập, kéo căng sợi dây xích sắt trong tay Tiến hướng thẳng về phía gốc hồng cổ lớn nhất nơi Triết vừa đào bới.
Luồng ánh sáng trắng chói mắt của chiếc đèn pin công suất lớn quét qua quét lại trên những đóa hoa hồng dập nát, rọi thẳng vào bụi cây gai góc nơi Triết đang nằm bất động, nhịp tim anh đập dồn dập trong lồng ngực tưởng chừng như sắp vỡ tung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!