Nhạc nềnLost Place

Nhật Ký Bằng Sợi Chỉ Màu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mười hai tiếng kinh hoàng bị ghì chặt dưới lớp đai da mềm của y tá Kim đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của Lê Vy. Khi những chiếc khóa đồng thau lạnh ngắt tháo ra khỏi cổ tay và mắt cá chân cô vào sáng sớm hôm nay, toàn thân cô đã tê dại, rã rời như một con búp bê gỗ bị tháo rời khớp nối. Nhưng Vy không có thời gian để gục ngã. Áp lực từ bài phê bình nghệ thuật tàn nhẫn của Đặng Minh Quân trên tạp chí Sài Gòn đã giáng một đòn chí mạng vào uy tín của tập đoàn Trịnh Phát. Để dập tắt dư luận hoài nghi về những bức tranh cổ giả mạo, bà Trịnh Xuân đã ra lệnh cho Duy Anh phải ép cô hoàn thành ca phục chế bức tranh phong cảnh thế kỷ mười chín ngay lập tức. Đó là lý do vì sao lúc này, Vy lại ngồi đây, đối mặt với giá vẽ lớn trong phòng phục chế tranh của biệt thự Hoa Hồng.


Không khí trong xưởng vẽ ẩm mốc và đặc quánh mùi sương mù Đà Lạt rỉ qua kẽ cửa kính đóng đinh cố định. Mùi ngọt hắc của dầu thông Turpentine và mùi béo ngậy của dầu lanh Linseed trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hỗn hợp khứu giác quen thuộc nhưng ngột ngạt. Lòng bàn tay trái của Vy—vết cắt sâu do mảnh gốm sứ men lam từ chiếc bình cổ bị đập vỡ tối qua—đã được băng bó bằng một lớp gạc trắng mỏng. Mỗi khi cô khẽ cử động ngón tay, vết thương lại nhói lên từng cơn đau buốt sắc lạnh. Nhưng cô cần cơn đau đó. Cơn đau ở lòng bàn tay, kết hợp với vết rách chữ V âm ỉ trên đùi trái, là những mỏ neo thực tại duy nhất giữ cho thùy thái dương của cô không bị nhấn chìm vào lớp sương mù hóa chất của liều Haloperidol mà người hầu Liên vừa ép cô uống lúc trưa.


Vy quét mắt qua chiếc đồng hồ quả lắc cổ treo đối diện bàn làm việc. Chiếc camera hồng ngoại siêu nhỏ ẩn giấu sau mặt kính đồng hồ vẫn đang lặng lẽ ghi hình hằng giây. Bảo vệ Nghĩa ở phòng điều khiển trung tâm chắc chắn đang dán mắt vào màn hình. Vy biết mình chỉ có một khoảng tối râm rộng chưa đầy một mét vuông phía sau chiếc giá vẽ gỗ sồi lớn—góc chết duy nhất mà cô đã tính toán hình học chuẩn xác từ trước.


Cô hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp thở để giữ nhịp tim ổn định dưới bảy mươi nhịp một phút. Đôi bàn tay cô, dù bị run nhẹ do độc tố thạch arsenic tích lũy từ vòi nước rửa, vẫn di chuyển cực kỳ dứt khoát dưới bóng râm của giá vẽ. Vy lướt ngón tay xuống đường viền váy len trắng dày, lén rút ra một chiếc nhíp phục chế chuyên dụng và một cây kim khâu y tế nhỏ mà cô đã giấu sẵn từ đêm qua.


Từ trong hộc tủ kéo, cô lôi ra tấm toan vẽ sợi gai dầu Linen thô cổ điển do trợ lý Phan An gửi tặng từ Sài Gòn. Chất liệu Linen gai dầu thô ráp, có cấu trúc thớ vải dày và độ bền hàng trăm năm, là vật liệu hoàn hảo để Vy thực hiện kỹ thuật khâu vá mật mã ẩn. Đây là hệ thống nhật ký ký ức phân tầng duy nhất giúp cô lưu giữ thông tin qua nhiều ngày mà không một hệ thống camera nào của Nghĩa có thể giải mã.


Vy lén dùng nhíp phục chế, tỉ mỉ rút một sợi chỉ màu xanh Cobalt từ góc một tấm toan hỏng dưới gầm bàn. Màu xanh Cobalt—màu của tấm phim chụp X-quang sọ nổ gốc mà Minh Triết vừa lấy được từ bệnh viện địa phương, chứng minh cô hoàn toàn tỉnh táo trước tai nạn đèo Prenn. Tiếp theo, cô rút thêm một sợi chỉ màu đỏ Ochre đậm—màu của vết bút tích giả mạo lệch góc mười lăm độ trên bức thư tuyệt mệnh của Duy Lâm mà cô tìm thấy trong két sắt.


Bàn tay trái quấn băng gạc của Vy run lên bần bật khi cô luồn hai sợi chỉ màu vào cây kim khâu y tế. Đầu kim sắc nhọn đâm sầm vào thớ vải Linen thô ráp. Vy cắn chặt môi, nén một tiếng rên rỉ khi mũi kim vô tình đâm lệch, găm thẳng vào đầu ngón tay trỏ đang phồng rộp vì bỏng của cô. Máu tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra, thấm nhẹ vào mặt sau của tấm toan vẽ, để lại một vết loang nhỏ. Vy phớt lờ vết thương. Cô di chuyển mũi kim một cách uyển chuyển hệt như đang thực hiện một ca phẫu thuật bóc tách tranh cổ, khâu những đường chỉ màu đan xen chặt chẽ vào cấu trúc thớ gai dầu thô, tạo thành ký hiệu chữ viết tắt "L-V" cực nhỏ ở góc dưới bên trái tấm toan.


Ngay khi đường khâu cuối cùng hoàn tất, Vy nhanh tay dùng chiếc cọ dẹt quét một lớp sơn dầu thô màu xám tro đè lên bề mặt đường khâu. Lớp sơn dầu đặc quánh, có độ kết dính cao nhanh chóng lấp đầy các khe hở của thớ vải, ngụy trang hoàn hảo cho những sợi chỉ màu phía dưới. Để đánh lừa xúc giác của bất kỳ kẻ giám sát chuyên môn nào, cô nhỏ thêm ba giọt dầu lanh Linseed lên mảng màu xám, khéo léo dùng ngón tay xoa đều mảng màu để làm loãng sơn, tạo ra một bề mặt phẳng mịn tự nhiên không một vết gợn.


"Cạch!"


Tiếng tay nắm cửa bằng đồng xoay động đột ngột cắt ngang không gian tĩnh mịch của phòng phục chế. Vy giật mình, tim đập thắt lại trong lồng ngực. Cô nhanh chóng giấu chiếc nhíp và kim khâu vào nếp gấp váy len, nhưng cuộn chỉ màu xanh Cobalt vẫn còn nằm trơ trọi trên bàn vẽ.


Cánh cửa xưởng vẽ đẩy mạnh ra. Trần Khánh Ngọc bước vào không một tiếng động, đôi giày cao gót đế nhọn gõ những nhịp lạnh lùng lên sàn đá hoa cương. Cô ta mặc chiếc áo khoác măng tô thời thượng, mái tóc ngắn hạt dẻ uốn lượn sóng ôm lấy gương mặt sắc sảo đầy đố kỵ. Ánh mắt như chim ưng của Ngọc quét nhanh một vòng qua xưởng vẽ, dừng lại hằng giây ở chiếc giá vẽ lớn của Vy.


"Vy à, cậu vẫn chăm chỉ như ngày nào nhỉ?" Ngọc nở một nụ cười giả tạo, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự dò xét sắc lạnh. Cô ta tiến lại gần giá vẽ, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại hằng mét.


Vy lập tức thả lỏng cơ mặt, đưa đôi đồng tử to đờ đẫn, không tiêu cự nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, giả vờ như đang bị ngấm thuốc an thần nặng. Cô cố tình để cuộn chỉ màu xanh Cobalt trượt khỏi mép bàn vẽ, lén dùng vạt áo măng tô tối màu của mình che khuất khi nó rơi xuống sàn.


"Mẹ Xuân và anh Duy Anh đang rất lo lắng cho tiến độ của bức tranh này," Ngọc bước đến sát bên giá vẽ, ánh mắt cô ta khóa chặt vào mảng màu xám tro còn ẩm ướt góc dưới tấm toan. "Đặng Minh Quân đang làm loạn giới mỹ thuật ngoài kia. Nếu bức tranh này không được phục chế hoàn hảo để chứng minh năng lực của cậu, Trịnh Phát sẽ gặp rắc rối lớn đấy."


Ngọc cúi người xuống, gương mặt sắc sảo ghé sát vào bề mặt tấm toan Linen. Nhãn quan của một họa sĩ phục chế chuyên nghiệp giúp cô ta phát hiện ra sự bất thường. Cô ta nheo mắt nhìn vào mảng màu xám tro Vy vừa quét đè lên đường khâu chỉ mật.


"Lạ thật..." Ngọc thì thầm, giọng nói cô ta chùng xuống đầy nghi ngờ. "Tại sao cấu trúc thớ vải Linen ở góc này trông có vẻ dày hơn bình thường? Cậu đã dùng kỹ thuật lót nền gì ở đây thế, Vy?"


Vy nén chặt hơi thở, nhịp tim cô đập dồn dập đến mức tưởng chừng như Ngọc có thể nghe thấy. Dưới lớp váy len trắng, cô dùng ngón tay ấn mạnh vào vết thương rách đùi để giữ cho nhịp thở không bị rối loạn.


Khánh Ngọc không đợi Vy trả lời. Cô ta chậm rãi đưa bàn tay sơn móng đỏ thẫm lên, ngón tay trỏ từ từ tiến sát đến giá vẽ lớn. Cô ta muốn miết nhẹ lên bề mặt lớp sơn lót còn ẩm ướt ngay vị trí Vy vừa khâu sợi chỉ màu để dò tìm vết lồi của thớ vải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!