Cơn Hoảng Loạn Giả
Sương chiều Đà Lạt dâng lên từ thung lũng, len qua những rặng thông già rồi tràn vào khuôn viên biệt thự Hoa Hồng, biến ngôi nhà Pháp cổ thành một pháo đài cô độc giữa biển sương mù xám xịt. Bên trong Đại sảnh chân dung gia tộc, ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa xuống thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo, phản chiếu lên những mảng tường gạch đá ẩm mốc và bức chân dung sơn dầu của cố gia trưởng Trịnh Thế Hoàng.
Lê Vy ngồi bất động trên chiếc ghế sofa nhung đỏ thẫm. Dưới lớp váy len trắng dài bám chút đất đỏ từ vườn hồng, cơ thể cô gầy gò, nhợt nhạt như một bức tượng thạch cao chưa hoàn thiện. Cô khẽ đưa bàn tay lên, vờ như vuốt lại mái tóc đen xõa ngang vai để che đi đôi mắt to u uẩn đang nhạy bén quan sát xung quanh. Khi những ngón tay lướt qua tầm mắt, Vy nhìn chăm chằm vào móng tay trỏ của mình. Dưới ánh đèn điện quang phổ mạnh, trên bề mặt móng tay xuất hiện những vệt sọc ngang màu trắng ngà mờ nhạt—vệt sọc Mees.
Là một họa sĩ phục chế tranh chuyên nghiệp, Vy hiểu rất rõ về hóa chất và độc chất học. Những vệt sọc Mees này không phải là dấu hiệu thiếu canxi thông thường hệt như lời người hầu Liên vẫn thường luyên thuyên hằng sáng. Đó là bằng chứng vật lý không thể chối cãi của chứng nhiễm độc thạch tín (arsenic) liều lượng thấp hằng ngày. Nguồn nước từ vòi rửa trong phòng phục chế tranh—nơi cô dành hàng giờ để tẩy rửa toan vẽ—đã bị Trịnh gia lén pha trộn độc chất. Họ không chỉ muốn dùng Haloperidol dạng lỏng để xóa mờ trí nhớ ngắn hạn của cô, mà còn muốn hủy hoại hệ thần kinh ngoại biên, khiến đôi bàn tay tài hoa của cô run rẩy, mất đi khả năng cầm cọ tự do.
"Vy, em đang nhìn gì thế?"
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng đến đáng sợ của Trịnh Duy Anh vang lên từ phía cửa phòng làm việc bên cạnh. Hắn bước ra, chiếc sơ mi trắng chỉnh tề không một nếp nhăn, nụ cười ân cần vẫn nở trên môi nhưng đôi mắt lạnh như băng phía sau cặp kính cận lại dán chặt vào từng cử chỉ nhỏ của cô. Ở kẽ tay trái của hắn, vết sẹo mờ—vết tích duy nhất giúp Vy phân biệt hắn với người chồng quá cố Duy Lâm—khẽ giật nhẹ dưới ánh đèn.
Duy Anh vừa nhận được cuộc gọi từ thám tử tư Tư Đen. Vy đọc được sự dao động vi mô trên cơ mặt hắn: quai hàm bạnh ra, đồng tử co thắt nhẹ và nhịp thở dồn dập hơn bình thường. Tư Đen đã báo cáo về việc phóng viên điều tra Nguyễn Minh Triết đột nhập vào kho lưu trữ cũ của bệnh viện địa phương để lấy tấm phim chụp X-quang sọ não gốc của cô. Sự tỉnh táo ngầm của Vy và những nỗ lực liên lạc với bên ngoài của cô đang dần lộ diện, đẩy Duy Anh vào trạng thái hoảng loạn ái kỷ của kẻ sắp bị tước bỏ vỏ bọc hoàn hảo.
"Em... em chỉ thấy móng tay mình hơi khô thôi, anh Duy Anh," Vy cúi gằm mặt, giọng nói thều thào, cố ý tạo ra sự lờ đờ, chậm chạp của một kẻ bị ngấm thuốc an thần nặng hằng chiều.
"Để anh xem nào," Duy Anh tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc sofa. Hắn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, những ngón tay thô bạo khẽ siết chặt lấy cổ tay vẫn còn hằn sâu những vết bầm tím do cuộc giằng co đêm trước. Cú siết mạnh khiến vết thương tự rạch hình chữ V trên đùi trái của Vy—mỏ neo thực tại duy nhất cô tự gây ra dưới lớp váy—bị kéo căng, nhói lên một cơn đau buốt sắc lạnh chạy thẳng lên thùy thái dương.
Vy cắn chặt răng trong miệng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra. Vị máu mặn chát từ vết rách đầu lưỡi do ca thôi miên cưỡng bức của Dr. Nam hôm qua lại loang lổ trong khoang miệng. Cô phải giữ nhịp tim dưới 70 nhịp/phút, áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp thở để đánh lừa Duy Anh hờ.
"Móng tay khô là do em tiếp xúc với nhiều dung môi pha màu dầu thông quá đấy thôi," Duy Anh vuốt ve ngón tay cô, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía cửa chính đại sảnh, nơi quản gia Cúc vừa mở cửa đón một người phụ nữ mặc đồng phục y tá màu xanh nhạt bước vào.
Y tá Kim.
Cô ta xách theo một chiếc hộp cứu thương màu trắng vô trùng, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Đôi găng tay cao su y tế dính sát vào bàn tay cô ta phát ra tiếng 'bạch' khô khốc khi cô ta đặt chiếc hộp lên bàn trà gỗ gụ lớn. Vy rùng mình. Cô nhận ra mùi hóa chất sát trùng đặc trưng bốc lên từ chiếc hộp—đó là mùi của Haloperidol dạng lỏng nguyên chất, thứ vũ khí hóa học mà Dr. Nam kê đơn riêng để bẻ gãy hoàn toàn nhận thức của cô.
"Cậu Hai, cô Vy dạo này có vẻ hay kích động về đêm, giấc ngủ không được sâu," Y tá Kim nói bằng giọng điệu máy móc, tay mở nắp hộp cứu thương, lôi ra một ống tiêm thủy tinh lớn chứa dung dịch trong suốt. "Bác sĩ Nam chỉ định tiêm một liều an thần trực tiếp vào tĩnh mạch tối nay để giúp cô ấy ổn định lại sóng não."
"Không... em không muốn tiêm thuốc bổ nữa... em sợ kim tiêm lắm..." Vy co rúm người lại, lùi sâu vào góc sofa, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, diễn xuất hoàn hảo vai một người vợ điên loạn sợ hãi y tế.
"Ngoan nào Vy, chỉ là vitamin giúp em dễ ngủ thôi," Duy Anh đứng dậy, phong thái lịch lãm của hắn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tàn nhẫn của một kẻ muốn bịt đầu mối vĩnh viễn. Hắn ra hiệu cho quản gia Cúc: "Bà Cúc, giữ chặt cô ấy lại."
Vy quét mắt nhanh qua đại sảnh. Cửa ra vào lớn đã bị tài xế Lâm khóa chặt từ bên ngoài bằng xích sắt cơ học. Lối thoát duy nhất qua vườn hồng cổ cũng bị phong tỏa bởi bảo vệ Nghĩa qua màn hình camera giám sát quả lắc treo đối diện. Cô không thể chạy trốn bằng thể chất. Nếu để y tá Kim tiêm liều Haloperidol nguyên chất này vào tĩnh mạch, lượng độc tố cực mạnh sẽ vượt qua màng ngăn não bộ trong vòng 5 giây, xóa sạch toàn bộ hệ thống ghi nhớ phân tầng và mỏ neo ký ức mà cô đã cực khổ xây dựng bằng nỗi đau thể xác.
Cô phải trì hoãn ca tiêm thuốc này bằng mọi giá, ít nhất là trong vòng 12 giờ tới để chất độc thạch thín trong cơ thể kịp đào thải qua nước tro gỗ tự chế dưới bồn rửa.
Nhãn quan phục chế của Vy quét nhanh qua không gian phòng khách lớn. Cô tính toán khoảng cách hình học giữa vị trí ngồi của mình và chiếc bình hoa gốm sứ cổ thế kỷ 18 đặt trên chiếc đôn gỗ sồi ở góc phòng—đồ bảo vật gia bảo mà Duy Anh luôn tôn sùng như biểu tượng danh giá của gia tộc Trịnh Thế. Chiếc bình hoa chỉ cách cô chưa đầy một mét rưỡi.
Vy bắt đầu hành động.
Cơ thể cô đột ngột co rúm lại, hai mắt trợn ngược lên trần nhà, để lộ lòng trắng dã đờ đẫn hệt như biểu hiện lâm sàng của một cơn động kinh co giật cơ học dữ dội mà cô từng nghiên cứu trong hồ sơ y khoa cũ phòng áp mái. Cô há miệng, bọt mép giả tạo (tạo ra từ nước bọt và dư lượng bột than củi ngậm sẵn) trào ra khóe môi.
"Duy Lâm... cứu em... họ muốn giết em..." Vy rú lên một tiếng khàn đặc, chói tai, phá vỡ sự tĩnh mịch ngột ngạt của đại sảnh.
Cơ thể Vy co giật mạnh mẽ, cô ngã nhào từ trên sofa xuống sàn đá hoa cương lạnh buốt. Hai tay cô vung vẩy điên cuồng, giả vờ vô thức quờ quạng vào khoảng không.
"Giữ cô ấy lại! Kim, chuẩn bị tiêm nhanh lên!" Duy Anh hét lên, gương mặt hắn biến dạng vì tức giận khi thấy Vy lên cơn kích động mạnh ngay trước mắt.
Nhưng ngay khoảnh khắc y tá Kim cầm ống tiêm tiến lại gần, Vy dùng hết sức lực cơ bắp còn lại, xoay người gạt mạnh cánh tay phải đẫm mồ hôi vào chiếc đôn gỗ sồi góc phòng.
"Xoảng!"
Tiếng gốm sứ cổ thế kỷ 18 va đập xuống sàn đá hoa cương tạo nên một tiếng động lớn, chói tai vang dội khắp biệt thự Hoa Hồng. Chiếc bình hoa gia bảo quý giá vỡ tan tành thành hàng ngàn mảnh vụn sắc nhọn, những mảnh gốm men lam loang lổ văng tung tóe khắp nền nhà.
"Bình hoa của tôi!"
Duy Anh rú lên một tiếng kinh hoàng. Bản chất ái kỷ tôn sùng vật chất và danh giá gia tộc của hắn lập tức trỗi dậy, đè bẹp sự tỉnh táo kiểm soát Vy. Không thèm suy nghĩ, hắn buông lỏng bả vai Vy, lao sụp xuống sàn đá để cố gắng gom nhặt những mảnh vỡ gốm sứ vô giá, miệng lảm nhảm những lời tiếc nuối điên cuồng.
Sự phân tâm của Duy Anh tạo ra một khoảng trống an ninh sát nút. Vy nằm trên sàn đá, cơ thể vẫn co giật nhẹ giả vờ vô thức, nhưng ngón tay cô lén lách qua đống đổ nát. Một mảnh gốm sứ sắc nhọn găm thẳng vào lòng bàn tay trái của cô, cắt sâu vào lớp da thịt nhợt nhạt. Máu tươi đỏ thẫm rỉ ra hằng vệt lớn, hòa lẫn với bụi gốm xám xịt trên sàn nhà. Cơn đau buốt tột cùng từ lòng bàn tay kích hoạt adrenaline dâng trào mạnh mẽ, giúp Vy giữ vững nhận thức tỉnh táo hoàn toàn giữa cơn mộng mị.
Y tá Kim đứng khựng lại, đôi lông mày lá liễu nhíu chặt khi thấy Duy Anh đang bò dưới đất bảo vệ đồ cổ thay vì giữ bệnh nhân. Nhận ra sự bất lực cơ học của Duy Anh, cô ta lạnh lùng cúi người xuống chiếc hộp cứu thương màu trắng.
Từ dưới đáy hộp, Kim rút ra một chiếc dây đai khống chế bằng da mềm màu đen, có khóa đồng thau kiên cố—loại dụng cụ chuyên dụng dùng để trói chặt những bệnh nhân tâm thần có xu hướng bạo lực tự hủy hoại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!