Nhạc nềnLost Place

Tấm Phim X-Quang Bị Giấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Đà Lạt buổi sớm hôm ấy không còn là những dải lụa trắng bồng bềnh lãng mạn thường thấy trên các tấm bưu thiếp, mà đặc quánh, nặng nề và lạnh buốt như một tấm vải liệm khổng lồ bao phủ lấy những sườn đồi dốc. Những hạt mưa bụi li ti tạt thẳng vào mặt Nguyễn Minh Triết khi anh rảo bước qua khuôn viên của bệnh viện đa khoa địa phương. Chiếc áo khoác kaki tối màu của anh đã thấm đẫm hơi nước, bốc lên một mùi ẩm mốc lạnh lẽo.


Cuộc gọi lúc hai giờ mười lăm phút sáng của Lê Vy vẫn còn vang vọng trong tâm trí Triết hệt như một hồi chuông báo động dồn dập. Giọng nói thì thầm, đứt quãng nhưng cực kỳ dứt khoát của cô họa sĩ phục chế đã vạch ra một chân tướng kinh hoàng: bức thư tuyệt mệnh của Trịnh Duy Lâm là một sản phẩm giả mạo hoàn hảo được viết bởi một kẻ thuận tay phải—Trịnh Duy Anh. Nhưng để đưa sự thật đó ra trước ánh sáng pháp lý, Triết cần một điểm tựa vững chắc hơn là một lập luận nhân trắc học trên giấy tờ. Anh cần một bằng chứng y khoa không thể chối cãi để chứng minh Lê Vy hoàn toàn tỉnh táo, rằng toàn bộ hồ sơ bệnh án "hoang tưởng phân liệt" của cô tại phòng khám Nam An chỉ là một vở kịch được dàn dựng bằng hóa chất.


Đó là lý do Triết đứng đây, trước cửa phòng làm việc của Bác sĩ Trương Minh.


Bệnh viện được xây dựng từ thời Pháp thuộc, những dãy hành lang dài với mảng tường sơn vàng bong tróc loang lổ, mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ thông mục tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Bác sĩ Trương Minh—người từng trực tiếp sơ cứu cho Vy và Duy Lâm trong đêm tai nạn kinh hoàng tại khúc cua tử thần đèo Prenn—đang ngồi trầm ngâm sau chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn khắc khổ, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính gọng kim loại nhìn chằm chằm vào chiếc cốc thủy tinh bốc khói nghi ngút.


"Cậu Triết, tôi đã nói rồi. Hồ sơ bệnh án của cô Lê Vy đã được chuyển giao toàn bộ cho phòng khám tư nhân Nam An theo yêu cầu bảo hộ pháp lý của gia đình," Bác sĩ Minh thở dài, giọng nói trầm đục đầy vẻ e ngại. "Trịnh gia là nhà tài trợ lớn nhất cho quỹ thiết bị y tế của bệnh viện này. Tôi chỉ là một bác sĩ đa khoa địa phương, tôi không muốn và cũng không thể can thiệp vào chuyên môn của Bác sĩ Nguyễn Hoài Nam."


Triết không vội vã tranh cãi. Anh chậm rãi bước lại gần, đặt cuốn sổ tay nhỏ lên bàn, thẳng thắn nhìn vào mắt vị bác sĩ già:


"Bác sĩ Minh, ông là người đầu tiên tiếp cận hiện trường đèo Prenn đêm đó. Ông biết rõ chấn thương sọ não của Vy lúc mới nhập viện như thế nào. Một người bị hoang tưởng phân liệt bẩm sinh làm sao có thể tự mình phục chế những bức tranh cổ thế kỷ 19 với độ chính xác đến từng milimet trước khi tai nạn xảy ra? Ông có tin một người có cấu trúc não bộ bị tổn thương thực thể nghiêm trọng lại có thể duy trì nhãn quan quang phân cực nhạy bén như vậy không?"


Bác sĩ Minh khựng lại. Ngón tay ông gõ nhẹ vào thành cốc thủy tinh, tạo ra những tiếng kêu đều đặn, khô khốc. Sự dằn vặt đạo đức hiện rõ trên vầng trán nhăn nheo của ông. Trịnh gia đã dùng tầm ảnh hưởng tài chính khổng lồ của họ để bịt miệng mọi nhân chứng, nhưng lương tâm của một người thầy thuốc già không cho phép ông im lặng hoàn toàn trước sự hủy hoại một sinh mạng.


"Bệnh án giấy đã bị tịch thu và làm giả," Bác sĩ Minh nói nhỏ, giọng ông gần như chìm vào tiếng mưa rít ngoài cửa sổ. "Nhưng hệ thống lưu trữ phim chụp của kho lưu trữ cũ dưới tầng hầm... vẫn còn giữ lại bản sao vật lý của tấm phim X-quang chụp cắt lớp sọ não của cô ấy ngay trong đêm cấp cứu. Đó là bản phim chụp bằng máy quét cơ học cũ, không kết nối với hệ thống mạng nội bộ của bệnh viện nên người của Nghĩa và Dr. Nam không thể can thiệp kỹ thuật số để xóa bỏ."


Ánh mắt Triết lóe lên một tia sáng lạnh lùng: "Nó đang ở đâu?"


"Đi theo tôi. Nhưng chúng ta phải nhanh lên. Ca trực của tôi sắp kết thúc, và tôi không muốn bất kỳ ai nhìn thấy chúng ta ở khu vực đó," Bác sĩ Minh đứng dậy, rút chùm chìa khóa cơ rỉ sét từ trong túi áo blouse trắng.


Hai người bước nhanh xuống lối cầu thang tối dẫn sâu xuống lòng đất của bệnh viện. Càng đi xuống sâu, không khí càng lạnh buốt và đặc quánh mùi ẩm mốc của những tệp hồ sơ cũ kỹ bị bỏ hoang qua nhiều thập kỷ. Kho lưu trữ cũ là một căn phòng rộng với những kệ sắt rỉ sét cao sát trần nhà, chứa hàng ngàn hộp các-tông bám đầy bụi xám.


Bác sĩ Minh dẫn Triết đến góc sâu nhất của căn phòng, nơi những hồ sơ tai nạn giao thông đèo Prenn năm ngoái được xếp theo thứ tự thời gian. Ngón tay run rẩy của ông lướt qua những chiếc hộp phủ bụi, dừng lại ở chiếc hộp mang mã số 11-06. Ông lôi ra một phong bì lớn bằng giấy kraft màu nâu thẫm, bên trên có dán nhãn tên: "Lê Vy - Cấp cứu khẩn cấp đêm 12 tháng 11".


Bên trong phong bì là một tấm phim nhựa màu đen xám khổ lớn.


Bác sĩ Minh bước lại gần chiếc đèn đọc phim treo tường cũ kỹ, bật công tắc. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc hộp đèn phát ra, chiếu sáng cấu trúc xương sọ và các thớ não bộ của Lê Vy hiển thị trên tấm phim X-quang. Ông chỉ ngón tay vào vùng thùy thái dương và vùng hồi hải mã của Vy:


"Cậu nhìn kỹ đi. Đây là kết quả chụp cắt lớp hoàn chỉnh ngay sau tai nạn. Não bộ của cô ấy hoàn toàn bình thường. Không hề có dấu hiệu của xuất huyết dưới màng cứng mãn tính, không có vết nứt sọ ảnh hưởng đến vùng nhận thức, và quan trọng nhất: cấu trúc các rãnh não hoàn toàn cân đối, không có bất kỳ sự teo nhỏ hay thoái hóa mô thần kinh nào—những biểu hiện bắt buộc phải có ở một bệnh nhân bị hoang tưởng phân liệt bẩm sinh hoặc tổn thương thực thể gây mất trí nhớ vĩnh viễn."


Triết nín thở, nhãn quan của một phóng viên điều tra giúp anh nhận ra ngay giá trị chí mạng của vật chứng này. Anh lấy từ trong túi áo khoác ra tập tài liệu y khoa giả lập của Dr. Nam mà anh lén sao chép được từ trước:


"Còn đây là hồ sơ bệnh án hiện tại của phòng khám Nam An. Dr. Nam chẩn đoán Vy bị 'hoại tử mô thùy thái dương trái do chấn thương đèo Prenn dẫn đến trạng thái loạn thần hoang tưởng phân liệt bẩm sinh bộc phát'. Họ đã dùng chẩn đoán giả lập này để hợp thức hóa việc kê đơn Haloperidol liều cao hằng ngày cho cô ấy."


"Đó là một sự tàn nhẫn vô đạo đức!" Bác sĩ Minh nghiến răng, giọng ông run lên vì phẫn nộ. "Haloperidol liều cao dùng liên tục cho một bộ não khỏe mạnh sẽ ức chế hoàn toàn các thụ thể dopamine, gây ra trạng thái lờ đờ, mất định hướng không gian, run rẩy ngoại biên và cuối cùng là phá hủy trí nhớ ngắn hạn thực tế. Họ không phải đang chữa bệnh... họ đang dùng hóa chất để đầu độc và bẻ gãy bộ não của cô ấy một cách có hệ thống!"


Triết siết chặt nắm tay. Bức màn sương mù bao quanh biệt thự Hoa Hồng giờ đây đã lộ ra bản chất tàn độc nhất của nó: Trịnh gia không chỉ muốn Vy im lặng, họ muốn biến cô thành một kẻ điên thực sự để tước đoạt hoàn toàn năng lực hành vi dân sự và quyền thừa kế di sản khổng lồ của Duy Lâm.


"Tôi phải chụp lại tấm phim này ngay lập tức," Triết nói, tay mở chiếc ba lô da để lấy chiếc máy ảnh cơ cũ của mình.


"Cậu điên rồi sao? Không được dùng đèn flash! Ánh sáng mạnh sẽ phản chiếu qua cửa kính hành lang và thu hút sự chú ý của bảo vệ trực ca," Bác sĩ Minh hốt hoảng ngăn lại.


Nhưng đã quá muộn. Ngón tay Triết vô tình chạm vào nút bấm của chiếc máy ảnh cơ cũ, ánh đèn flash lóe lên một tia sáng chói mắt trong không gian tối tăm của kho lưu trữ, in đậm bóng của hai người lên bức tường gạch ẩm mốc.


Ngay khoảnh khắc tia sáng tắt lịm, Triết giật mình nhìn về phía cửa kính mờ đục của hành lang phòng lưu trữ.


Một bóng người lẩn khuất ngoài cửa kính.


Đó là một dáng người thấp đậm, mặc chiếc áo khoác gió tối màu có mũ trùm đầu sụp sâu xuống trán, gương mặt lầm lì khuất sau bóng tối nhưng đôi mắt sắc lạnh hệt như một con dã thú đang rình mồi qua khe cửa kính.


Tư Đen.


Gã thám tử tư được Duy Anh thuê để theo dõi Triết đã bám đuôi anh đến tận đây. Gã đứng bất động ngoài hành lang, tay đang cầm chiếc điện thoại thông minh hướng thẳng về phía phòng lưu trữ để ghi hình cuộc gặp gỡ mật.


Sống lưng Triết lạnh toát. Anh nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy giám sát cự ly gần của kẻ thù. Nếu Tư Đen mang được đoạn phim này về cho Duy Anh, không chỉ kế hoạch của anh bị bại lộ, mà tính mạng của Vy trong biệt thự Hoa Hồng và cả sự nghiệp của Bác sĩ Minh sẽ bị hủy hoại ngay lập tức.


"Bác sĩ Minh, tắt đèn đọc phim đi! Giúp tôi giữ chân gã ngoài hành lang!" Triết rít qua kẽ răng, nhanh chóng dùng chiếc điện thoại cá nhân không bật flash áp sát vào tấm phim X-quang trên hộp đèn để chụp lại cấu trúc xương sọ của Vy dưới ánh sáng trắng yếu ớt còn sót lại.


"Cạch!"


Tiếng bước chân của Tư Đen đột ngột di chuyển nhanh dọc hành lang. Gã không xông vào phòng lưu trữ ngay lập tức, mà quay đầu chạy nhanh về phía cổng chính của bệnh viện để chặn đầu thoát của Triết. Gã biết rõ lối kiến trúc của bệnh viện địa phương: kho lưu trữ cũ chỉ có một lối ra duy nhất kết nối với đại sảnh trung tâm.


"Gã đang cố chặn đầu tôi ở cổng chính," Triết nói nhanh, tay nhét tấm phim X-quang gốc vào lại phong bì kraft rồi nhét sâu vào ba lô da. "Tôi không thể đi lối đó."


Bác sĩ Minh nhìn chùm chìa khóa rỉ sét trên tay, gương mặt ông tái nhợt vì sợ hãi nhưng ánh mắt vẫn lóe lên sự quyết đoán của một người quyết bảo vệ y đức đến cùng:


"Cậu Triết, nghe tôi. Tư Đen chỉ biết các lối ra vào chính của bệnh nhân. Ở phía sau kho lưu trữ này có một lối đi ngầm chuyên dụng dành cho nhân viên y tế để di chuyển xuống nhà xác và cổng sau của bệnh viện. Đi lối đó!"


Nói rồi, ông nhanh chóng cởi chiếc áo blouse trắng đang mặc trên người ném cho Triết:


"Khoác cái này vào! Đeo khẩu trang y tế lên! Tư Đen hoạt động dựa trên việc nhận diện khuôn mặt và chiếc áo khoác kaki tối màu của cậu ở các lối ra vào. Đây là cách duy nhất để cậu đánh lạc hướng gã."


Triết không chần chừ. Anh khoác vội chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình đè lên chiếc áo khoác kaki tối màu, đeo chiếc khẩu trang y tế màu xanh che kín nửa khuôn mặt, ôm chặt tập hồ sơ X-quang sát lồng ngực.


Bác sĩ Minh dẫn anh lách qua một cánh cửa sắt nhỏ phủ đầy mạng nhện ở góc tối phòng lưu trữ. Cánh cửa mở ra một lối đi hẹp, dốc và tối tăm, nồng nặc mùi formalin và hơi lạnh của nhà xác bệnh viện. Triết bước nhanh hằng bước dọc theo lối đi ngầm, tiếng gót giày nện xuống nền xi măng ẩm ướt vang lên những tiếng âm u vọng lại hệt như những tiếng cào cửa đêm mưa biệt thự.


Khi Triết đẩy cánh cửa sắt cổng sau bước ra ngoài, luồng không khí lạnh buốt của sương mù Đà Lạt ập thẳng vào mặt anh. Cổng sau của bệnh viện là lối đi chuyên dụng dành cho xe cứu thương và xe tang, vắng lặng không một bóng người, chỉ có những hàng thông già đứng lặng câm trong màn sương mù đặc quánh.


Triết thở dốc, bước nhanh ra phía đường lộ dốc thông để tìm chiếc xe taxi công nghệ của Lâm Chí Thành đã chờ sẵn từ trước.


Nhưng ngay khi anh vừa đi được mười mét, một tiếng động cơ xe máy địa hình gầm rú vang lên từ phía rặng thông sát cổng sau.


Tư Đen—với chiếc mũ trùm đầu sụp sâu—đang đứng tựa lưng vào chiếc xe máy phân khối lớn sát vách tường đá. Gã thám tử tư nhạy bén đã không mắc bẫy chờ đợi ở cổng chính. Nhãn quan chuyên nghiệp của một kẻ săn mồi giúp gã nhận diện ngay sự bất thường của gã "bác sĩ" đang vội vã bước ra ngoài với chiếc quần kaki tối màu và đôi giày da phong trần lộ ra dưới vạt áo blouse trắng.


Tư Đen nheo mắt nhìn thẳng vào tập hồ sơ kraft nâu rách góc rỉ chút máu khô bám trên tay Triết.


Gã chậm rãi rút chiếc điện thoại thông minh từ trong túi áo khoác gió ra, ngón tay gã lướt nhanh trên màn hình cảm ứng để bấm số gọi trực tiếp cho Trịnh Duy Anh hờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!