Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm
Cơn gió bão từ cao nguyên Lang Biang rít lên qua những rặng thông già bao quanh biệt thự Hoa Hồng, dội vào lớp kính áp mái những tiếng u uất kéo dài hệt như tiếng khóc của một linh hồn oan khuất. Đà Lạt lúc hai giờ sáng bị nuốt chửng trong một thứ sương mù đặc quánh, lạnh buốt đến mức có thể cảm nhận cái buốt giá ấy đang bò lách qua từng kẽ hở của khung cửa gỗ mục nẻ, thấm vào tận xương tủy.
Trong bóng tối câm lặng của căn phòng áp mái phía Tây, Lê Vy tỉnh giấc.
Cơ thể cô run rẩy dữ dội, không chỉ vì cái lạnh thấu xương của vùng cao nguyên mà còn vì một cơn buồn nôn cồn cào đang cuộn lên từ dạ dày. Đầu cô nhức búa bổ, từng dây thần kinh ở vùng chẩm gáy giật lên liên hồi hệt như có những cây kim thép đang đâm sâu vào não bộ. Đó là di chứng tàn khốc của lượng Haloperidol dạng lỏng mà cô bị người hầu Liên cưỡng ép ngậm dưới lưỡi chiều qua, kết hợp với lượng độc tố thạch tín liều thấp tích lũy từ nguồn nước vòi rửa trong xưởng vẽ. Mỗi ngày, Trịnh gia đang âm thầm mài mòn nhận thức của cô, dệt nên một bức màn sương mù hóa chất để biến cô thành một kẻ loạn thần phân liệt tự hủy hoại bản thân.
Nhưng đêm nay, Vy không được phép chìm vào cơn mộng mị.
Cô gượng ngồi dậy, hai tay bám chặt vào thành giường gỗ sồi để giữ cho cơ thể gầy guộc không đổ sụp xuống sàn. Dưới lớp váy len trắng dày, vết thương tự rạch hình chữ V trên đùi trái đang co thắt lại, nhói lên từng cơn đau nhức nhối. Cô khẽ lật vạt váy, ngón tay trỏ chạm nhẹ vào lớp băng keo cá nhân chứa kháng sinh đã thấm đẫm một vệt máu sẫm màu. Cơn đau thể xác ấy chính là mỏ neo thực tại duy nhất, là vũ khí giúp cô bẻ gãy lớp sương mù hóa chất đang cố xóa nhòa ký ức của cô về đêm tai nạn kinh hoàng trên đèo Prenn.
Vy đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc cổ treo ngoài hành lang qua khe cửa hở. Hai giờ mười phút sáng.
Cô bắt đầu thực hiện phép tính toán cơ học trong đầu. Theo quy tắc tuần tra của bảo vệ biệt thự Hoa Hồng, cứ đúng hai giờ mười lăm phút sáng, lính gác cổng chính sẽ thực hiện ca đổi ca định kỳ hằng đêm. Khoảng thời gian trống ca kéo dài chính xác ba phút. Bảo vệ Tiến—gã lính gác tuần đêm lầm lì—thường có thói quen đi tuần rất nhanh qua góc tường sạt lở phía sau rừng thông vì gã cực kỳ sợ bóng tối u ám của đồi thông Đà Lạt. Gã sẽ vội vã quay trở lại chốt gác cổng chính để bàn giao ca trực.
Ba phút. Đó là khoảng thời gian vàng duy nhất để Vy thực hiện cuộc gọi mật ra thế giới bên ngoài mà không bị hệ thống quét tần số sóng di động của bảo vệ Nghĩa phát hiện, bởi gã trưởng bộ phận an ninh ranh ma này thường lơ là cảnh giác nhất vào thời điểm bàn giao ca.
Vy hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau dạ dày đang co thắt hằng nhịp. Cô quỳ xuống sàn gỗ lạnh ngắt sát cạnh giường ngủ, tay trái luồn vào dưới gấu váy len trắng để rút chiếc dao cạo phục chế cán gỗ—công cụ chuyên dụng bằng thép carbon sắc bén do Giáo sư Lâm Thế Vỹ tặng năm xưa—đang được giấu kín dưới đường viền váy.
Cô áp sát tai xuống mặt sàn gỗ, lắng nghe tiếng gió rít bên ngoài để định vị tiếng bước chân tuần tra của bảo vệ Tiến. Khi ánh đèn pin công suất lớn của Tiến quét một luồng sáng vàng nhạt qua ô cửa kính áp mái nứt nẻ rồi mờ dần về phía rặng thông, Vy biết gã đã bắt đầu lùi bước về phía cổng chính.
Vy khẽ dùng mũi dao cạo mỏng lách vào khe hở của tấm ván sàn lỏng lẻo góc phòng ngủ. Với kỹ năng của một họa sĩ phục chế tranh chuyên nghiệp, đôi tay cô di chuyển cực kỳ uyển chuyển, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào dù là tiếng ma sát của thớ gỗ. Tấm ván sàn lách lên, để lộ khoảng không tối tăm, bụi bặm bên dưới.
Vy thò tay xuống, chạm vào một vật thể nhựa thô ráp, lạnh lẽo giấu sâu trong hốc rỗng.
Chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ.
Đây là thiết bị phản giám sát duy nhất cô có được nhờ sự giúp đỡ thầm lặng của vú già câm Mai. Nó không có định vị GPS, sử dụng sim rác không đăng ký thông tin thuê bao để tránh bị Trịnh gia rà quét dấu vết số. Vy run rẩy lôi chiếc điện thoại ra, màn hình monochrome đơn sắc phát ra một luồng ánh sáng xanh nhạt yếu ớt trong bóng tối. Cô lập tức dùng lòng bàn tay áp chặt vào màn hình để che khuất ánh sáng, tránh để bất kỳ tia sáng nào lọt qua khe cửa phòng.
Cơn đau đầu do Haloperidol bất ngờ dội lên dữ dội hệt như một làn sóng điện giật chạy dọc qua thùy thái dương, làm mờ đục nhãn quang của cô trong chớp mắt. Vy cảm thấy thế giới xung quanh xoay tròn, các con số trên bàn phím Nokia bắt đầu nhòe đi hệt như những vệt màu loang lổ trên bức tranh bị hỏng.
"Không... mình phải tỉnh táo..." Vy cắn chặt môi đến mức rỉ ra vị máu mặn chát trong khoang miệng.
Để bẻ gãy cơn mộng mị đang dâng trào, Vy đưa bàn tay phải xuống dưới váy len, dùng móng tay bấm thật mạnh vào vết thương hình chữ V trên đùi trái. Vết rách thịt bị kéo căng, cơn đau buốt sắc lạnh phóng ra một lượng adrenaline cực mạnh chạy thẳng lên hệ thần kinh trung ương. Đồng tử cô lập tức co thắt nhạy bén, đầu óc tỉnh táo trở lại hệt như một bức tranh cổ vừa được bóc tách sạch lớp phủ màu acrylic giả tạo.
Vy run rẩy lôi mẩu giấy lụa mỏng dai chống thấm nước chứa số điện thoại khẩn cấp của Minh Triết—vật chứng cô vừa lấy được từ kẽ tường sạt lở đêm qua—ra trước ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại. Cô bấm nhanh các con số: 0-9-0-3...
Tiếng chuông điện thoại im lặng được Vy tắt từ trước chỉ hiển thị bằng những cột sóng nhấp nháy trên màn hình. Mỗi giây trôi qua dài tựa hằng thế kỷ. Vy áp sát điện thoại vào tai, nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực vượt quá 90 nhịp/phút.
"Alô?"
Giọng nói trầm ấm đầy cảnh giác của phóng viên Nguyễn Minh Triết vang lên từ đầu dây bên kia. Vy thở dốc, giọng cô khản đặc nhưng dứt khoát, thì thầm sát vào mic thoại:
"Triết... là tôi, Lê Vy đây. Đừng ngắt lời, tôi không có nhiều thời gian."
"Vy? Cô vẫn an toàn chứ? Tôi đã nhận được bản phác thảo của cô từ Thạch Sâm..."
"Nghe này," Vy ngắt lời, mắt cô vẫn dán chặt vào khe hở cửa hành lang để giám sát bóng tối bên ngoài. "Tôi đã tìm thấy bức thư tuyệt mệnh của Duy Lâm trong két sắt phòng làm việc của Duy Anh. Bức thư đó là giả mạo. Chữ viết tay trên thư có độ lệch góc mười lăm độ nghiêng về phía bên phải—đó là đặc trưng cơ học của người thuận tay phải. Duy Lâm thật thuận tay trái, nét chữ của anh ấy luôn có xu hướng thẳng đứng hoặc lệch trái năm độ. Kẻ giả mạo Duy Anh đã luyện viết chữ giả suốt hai năm trước tai nạn để cướp đoạt di sản nghệ thuật và danh phận của anh trai."
Đầu dây bên kia câm lặng trong vòng hai giây, chỉ có tiếng gió rít qua sóng điện thoại. Triết khẽ rít lên một hơi lạnh:
"Độ lệch mười lăm độ... Cô chắc chắn chứ? Đây là bằng chứng nhân trắc học cực kỳ quan trọng để bác bỏ hồ sơ tự sát của Duy Lâm trước tòa án tối cao."
"Tôi chắc chắn 100%. Nhãn quan phục chế của tôi không bao giờ lừa dối tôi về cấu trúc nét bút," Vy khẽ bóp chặt chiếc dao cạo trong tay, cảm nhận cạnh sắc của kim loại ấn vào da thịt để giữ giọng nói không bị run rẩy. "Còn nữa, trà hoa cúc của bà Xuân tặng hằng chiều có chứa độc tố thạch tín liều lượng thấp và Haloperidol dạng lỏng. Con mèo đen của vú Mai đã chết co giật sau khi liếm vệt nước trà tôi đổ ngoài ban công. Xác nó hiện đang được tôi giấu dưới đáy tủ gỗ mục trong nhà kho chứa toan vẽ cũ ở rìa vườn hồng. Đó là vật chứng hóa học sống chứng minh hành vi đầu độc mãn tính của Trịnh gia..."
Vy chưa kịp dứt câu thì một âm thanh khô khốc vang lên từ phía cầu thang gỗ lớn bên ngoài hành lang áp mái.
"Cộp. Cộp."
Tiếng bước chân nện gót nặng nề của ủng da lớn nện lên bậc thềm gỗ sồi cổ kính.
Vy khựng lại, toàn bộ máu trong cơ thể cô hệt như đông cứng lại. Đó là tiếng bước chân của bảo vệ Tiến. Gã lính gác tuần đêm đã đột ngột thay đổi lộ trình tuần tra, không quay trở lại cổng chính bàn giao ca trực mà lại rảo bước đi thẳng lên cầu thang dẫn vào khu vực phòng ngủ áp mái phía Tây của cô.
"Tiến đang lên... gã đã đổi lịch trình trực hằng đêm..." Vy thì thầm trong sự hoảng loạn tột độ.
"Vy! Giấu điện thoại đi ngay! Tôi sẽ tìm cách tiếp cận Bác sĩ Trương Minh để lấy tấm phim X-quang gốc của cô sau tai nạn..." Giọng Triết gấp gáp vang lên.
Vy lập tức bấm nút cúp máy khẩn cấp. Cô không còn thời gian để nói thêm về sợi vải kaki tối màu lấy được từ móng vuốt mèo đen để thử lòng Triết. Cô dập nguồn điện thoại, nhanh chóng nhét chiếc Nokia 1280 cũ và chiếc dao cạo phục chế cán gỗ vào hốc rỗng dưới sàn nhà, rồi dùng tay đẩy tấm ván sàn lỏng lẻo về vị trí cũ 100% không lệch một milimet nào so với cấu trúc hạt bụi xung quanh.
Cơn đau đùi trái dội lên dữ dội khiến Vy khuỵu xuống sàn đá. Máu tươi rỉ ra từ vết thương chữ V đã thấm đỏ mảng băng gạc cá nhân chứa kháng sinh, loang lổ qua lớp váy len lót trong của cô.
Vy nghiến răng chịu đựng đau đớn thể xác, kéo lê cơ thể bò nhanh về phía giường ngủ. Cô trèo lên giường, kéo tấm chăn len dày che kín toàn bộ cơ thể gầy gò của mình, nhắm nghiền mắt và áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp thở dưới áp lực để giữ cho lồng ngực phập phồng một cách tự nhiên nhất.
"Cộp. Cộp. Cộp."
Tiếng bước chân của bảo vệ Tiến dừng lại ngay trước cánh cửa phòng ngủ áp mái phía Tây của cô.
Không gian rơi vào sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn nghe tiếng gió bão gào rú ngoài cửa kính và tiếng tim Vy đập thắt lại hằng nhịp trong lồng ngực. Cô khẽ nín thở, hai tay siết chặt vạt chăn len dưới bóng tối.
Một âm thanh sắc lạnh, khô khốc vang lên cắt ngang bầu không khí tĩnh mịch hệt như một tiếng sét đánh ngang tai Vy.
"Lách cách..."
Tiếng chìa khóa cơ dự phòng đang từ từ tra vào ổ khóa hành lang phòng ngủ áp mái của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!