Sương Mù Vây Cánh
Tiếng bật nắp chiếc bật lửa Zippo bằng đồng vang lên một âm thanh "tách" khô khốc hằng giây giữa không gian câm lặng của phòng làm việc. Ánh lửa màu cam vàng bùng lên đột ngột, xua tan một phần bóng tối nhưng lại kéo dài những vệt bóng đen dị dạng trên vách tường gỗ gụ.
Trịnh Duy Anh đứng đó, gương mặt lịch lãm nửa sáng nửa tối, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ nhìn thẳng vào bóng dáng Lê Vy đang quỳ sụp dưới sàn nhà sát cạnh chiếc két sắt hé mở. Luồng sương mù lạnh buốt từ hành lang ùa vào qua khe cửa kẹt mở, mang theo mùi thông mục ẩm ướt của đêm Đà Lạt, khiến ngọn lửa trên tay hắn chao đảo liên hồi.
"Vy? Em làm gì ở đây giờ này?"
Giọng nói của Duy Anh trầm thấp, dịu dàng nhưng ẩn chứa một áp lực bạo lực lạnh sắc bén như dao cạo. Hắn bước lên một bước, tiếng đế giày da nện xuống nền đá hoa cương nghe nặng nề như một bản án tử hình treo lơ lửng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nhịp tim của Vy đột ngột tăng vọt. Nhưng bộ não của một họa sĩ phục chế tranh cổ lập tức kích hoạt cơ chế tự vệ tối cao. Cô không được phép hoảng loạn. Ngón tay trỏ bị xước sâu rỉ máu của cô—vết tích từ gai hồng Pháp cổ sáng nay—đang khẽ bấm mạnh vào vết rạch hình chữ V sâu hoắm trên đùi trái dưới lớp váy len trắng dày.
Cơn đau buốt sắc lạnh ập đến tức thì, giải phóng một lượng adrenaline cực mạnh bẻ gãy phản xạ sợ hãi sinh học. Đồng tử của cô lập tức giãn nhẹ, đôi mắt to u uẩn trở nên đờ đẫn, hoàn toàn mất đi tiêu cự thực tại.
Vy bắt đầu lắc lư cơ thể hằng nhịp, hai tay quờ quạng vô thức vào khoảng không trước mặt. Cô mấp máy môi, giọng nói khản đặc, lầm lầm lảm nhảm những câu vô nghĩa như một kẻ đang bị mộng du thần sầu:
"Duy Lâm... anh ở dưới đó lạnh lắm phải không? Tiếng cào... tiếng cào dưới nền đất... họ đang đào... bồn hoa hồng... họ đang chôn anh..."
Duy Anh khựng lại. Hắn giơ cao chiếc bật lửa Zippo, ánh lửa quét sát qua gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi lạnh của Vy. Hắn đưa bàn tay có vết sẹo mờ ở kẽ tay trái lên, khẽ quơ qua quơ lại trước đôi mắt không hề chớp của cô. Vy vẫn đứng yên, đôi đồng tử đờ đẫn nhìn xuyên qua người hắn, hướng thẳng vào khoảng tối vô định của bức tường phía sau như thể cô thực sự đang nhìn thấy bóng ma của người chồng quá cố.
"Duy Lâm... đừng cào nữa... em đau đầu lắm..." Vy rú lên một tiếng khàn đặc, hai tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể co rúm lại và đổ sụp xuống giường ngủ nhỏ đặt ở góc phòng làm việc.
Duy Anh nhìn dáng vẻ điên loạn, run rẩy của cô, sự nghi ngờ trong mắt hắn từ từ giãn ra, thay thế bằng một nụ cười ái kỷ đầy thỏa mãn. Hắn tin rằng những liều Haloperidol dạng lỏng cực mạnh mà hắn lén pha vào trà chiều kết hợp với ca thôi miên bẻ gãy ý chí của Bác sĩ Nam đã hoàn toàn biến cô thành một kẻ loạn thần vô hại.
"Ngoan nào, Vy. Anh đã bảo rồi, Duy Lâm không có thật đâu." Duy Anh tiến lại gần, dùng bàn tay lạnh ngắt vuốt ve mái tóc rối bời của cô, giọng nói ấm áp đến rợn người. "Đi về phòng ngủ thôi em. Sương mù ngoài kia lạnh lắm."
Hắn nắm lấy bả vai gầy guộc của cô, nửa dìu nửa áp giải cô quay trở lại căn phòng áp mái phía Tây, rồi khóa chặt cửa xích sắt hành lang từ bên ngoài. Tiếng khóa cơ khô khốc vang lên hệt như một lời khẳng định về nhà tù tinh thần không lối thoát.
***
Sáng hôm sau.
Vy tỉnh dậy khi những tia nắng yếu ớt của ngày mới bị bóp nghẹt bởi lớp sương mù đặc quánh bao phủ quanh biệt thự Hoa Hồng. Đầu cô đau nhức như búa bổ, di chứng của việc ngậm một phần nhỏ thuốc Haloperidol dưới lưỡi đêm qua trước khi lén nhổ đi. Cô kéo nhẹ vạt váy len trắng, kiểm tra vết thương trên đùi trái. Vết rạch chữ V đã bắt đầu khô mặt nhưng vẫn âm ỉ đau buốt mỗi khi cô cử động.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng kim loại va đập mạnh mẽ cắt ngang bầu không khí tĩnh mịch từ phía khu vườn hồng cổ Pháp bên dưới cửa sổ. Vy gượng dậy, bước chân trần đến bên ô cửa kính bị đóng đinh cố định, hé mắt nhìn qua khe hở nhỏ.
Bên ngoài, dưới cơn mưa phùn lạnh giá của Đà Lạt, bảo vệ Nghĩa—trưởng bộ phận an ninh của biệt thự—đang cùng ba nhân viên bảo an lắp đặt một loạt thiết bị mới. Đó là những chiếc camera hình vòm màu đen sẫm, phía trước thấu kính có một vòng tròn đèn LED màu đỏ sẫm đang nhấp nháy liên tục.
Bà Trịnh Xuân đứng cạnh đó, tay che chiếc ô nhung đen quý phái, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo giám sát từng thao tác của Nghĩa. Giọng nói uy nghiêm của bà ta vọng lên qua khe cửa sổ:
"Lắp thêm bốn cái camera cảm biến nhiệt hồng ngoại mới xung quanh vườn hồng cổ và dọc hành lang phòng áp mái phía Tây. Con điên đó dạo này có những biểu hiện mộng du rất bất thường. Tôi không muốn bất kỳ một kẽ hở an ninh nào xuất hiện trong ngôi nhà này trước buổi đấu giá tranh của Trịnh Phát."
Nghĩa cúi đầu cung kính, giọng gã sắc lạnh vang lên qua bộ đàm:
"Bà chủ yên tâm. Đây là hệ thống camera cảm biến nhiệt hồng ngoại thế hệ mới nhất. Chỉ cần có bất kỳ thực thể phát nhiệt di động nào có nhiệt độ cơ thể từ 35 đến 37 độ C di chuyển trong bán kính quét 15 mét hằng đêm, hệ thống điều khiển trung tâm sẽ lập tức kích hoạt còi báo động đỏ diện rộng. Cho dù sương mù Đà Lạt có dày đặc đến đâu cũng không thể che giấu được hình ảnh nhiệt của cô ta."
Vy lùi lại một bước, lưng áp chặt vào bức tường gỗ lạnh ngắt của phòng áp mái. Trái tim cô đập dồn dập trong lồng ngực. Hệ thống camera hồng ngoại mới này chính là một đòn chí mạng chặn đứng hoàn toàn kế hoạch đào thoát ban đêm của cô qua vườn hồng cổ Pháp. Lối thoát duy nhất để cô tiếp cận đoạn tường sạt lở phía sau rừng thông—nơi cô có thể nhận tài liệu mật từ phóng viên Minh Triết—đã bị khóa chặt bằng mắt thần công nghệ.
"Không... mình không được đầu hàng." Vy tự nhủ, đôi mắt to u uẩn của cô co thắt lại sắc sảo.
Cô ngồi xuống bàn vẽ, kích hoạt nhãn quan của một họa sĩ phục chế tranh cổ để phân tích cấu trúc vật lý của hệ thống camera cảm biến nhiệt. Là một chuyên gia về chất liệu và quang phổ màu vẽ, cô biết rõ nguyên lý hoạt động của tia hồng ngoại. Camera cảm biến nhiệt phát hiện bước sóng bức xạ nhiệt phát ra từ cơ thể con người. Nếu cô dùng bạo lực vật lý để phá hỏng camera hoặc dùng sơn xịt để che thấu kính, bảo vệ Nghĩa ở phòng điều khiển trung tâm sẽ lập tức phát hiện ra sự cố mất tín hiệu hình ảnh và báo động khẩn cấp.
Cô cần một giải pháp tinh vi hơn. Một chất liệu có thể làm tán xạ bức xạ nhiệt, biến hình ảnh nhiệt sắc nét của cơ thể con người thành một mảng mờ đục, trông hoàn toàn giống như hiện tượng loang lổ nhiệt tự nhiên của sương mù Đà Lạt trên màn hình giám sát của Nghĩa.
"Mỡ bò..." Vy khẽ thì thầm, một tia sáng lý trí lóe lên trong đầu cô.
Mỡ bò nấu ăn có độ nhớt cực cao và chứa các phân tử lipid béo có khả năng hấp thụ và tán xạ mạnh mẽ bước sóng hồng ngoại dải dài (LWIR). Nếu bôi một lớp mỡ bò mỏng, không đều lên bề mặt kính bảo vệ của thấu kính camera hồng ngoại, nó sẽ tạo ra một vệt mờ tán xạ nhiệt. Trên màn hình của Nghĩa, khu vực đó sẽ trông như một mảng sương mù ẩm ướt bám vào camera do thời tiết Đà Lạt lạnh giá, hoàn toàn vô hiệu hóa khả năng nhận diện hình dạng người phát nhiệt di động mà không hề kích hoạt chuông báo động mất tín hiệu.
***
Chiều hôm đó, thời cơ đến khi người hầu Liên xuống bếp chuẩn bị trà tối và quản gia Cúc đang bận rộn tiếp đón bác sĩ đa khoa địa phương Trương Minh ở phòng khách lớn dưới nhà.
Vy lén lách người ra khỏi phòng áp mái, bước chân không tiếng động dọc theo hành lang tối tăm. Cô đi xuống khu vực nhà bếp biệt thự. Mùi dầu mỡ, mùi thảo mộc và mùi than củi lò sưởi quyện vào nhau tạo nên một lá chắn khứu giác hoàn hảo.
Vy nhanh chóng tiếp cận kệ đựng gia vị và vật tư nấu ăn. Khứu giác cực nhạy của cô lập tức nhận diện được hũ mỡ bò nguyên chất dùng để chiên rán đặt ở góc tối tủ gỗ. Cô dùng một chiếc khăn giấy dày, lén múc một lượng mỡ bò nhỏ bằng đầu ngón tay cái, gói chặt lại rồi nhét sâu vào trong tay áo len măng tô tối màu của mình.
"Mợ Hai? Mợ xuống đây làm gì thế?"
Tiếng nói lanh lảnh đột ngột vang lên từ phía cửa bếp khiến Vy giật mình. Người hầu Liên đang cầm khay trà hoa cúc bước vào, ánh mắt lấm lét nhìn cô đầy nghi ngờ.
Vy lập tức thả lỏng cơ mặt, đưa đôi mắt đờ đẫn không tiêu cự nhìn về phía Liên, miệng cười ngây ngô hệt như một đứa trẻ hoang tưởng:
"Liên... đóa hoa hồng ngoài vườn... nó đang khóc... nó cần nước..."
Liên nhìn dáng vẻ điên loạn, ngốc nghếch của Vy, khịt mũi một tiếng khinh bỉ rồi gạt cô sang một bên: "Mợ Hai dạo này điên nặng quá rồi. Đi lên phòng vẽ mà ngắm hoa đi, đừng có quẩn quanh ở bếp làm hỏng đồ ăn của bà chủ."
Vy rụt rè gật đầu, ôm lấy cánh tay đang giấu bọc mỡ bò bước nhanh ra cửa ngách dẫn thẳng ra vườn hồng cổ Pháp.
Bên ngoài, sương mù bắt đầu buông xuống dày đặc, nhuộm một màu xám xịt lạnh lẽo lên những bụi hồng gai góc. Vy bước đi chậm rãi dọc theo lối đi lát đá trơn trượt, giả vờ như đang vuốt ve những cánh hoa hồng đỏ thẫm để đánh lạc hướng bảo vệ Tiến đang đứng gác tuần tra ở góc hiên phòng thờ lớn.
Sử dụng Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory), Vy xác định chính xác vị trí của chiếc camera hồng ngoại mới lắp đặt trên bờ tường đá sát vườn hồng cổ Pháp. Chiếc camera nằm ở độ cao khoảng hai mét, ngay phía trên một bụi hồng gai lớn.
Vy tiến lại gần bụi hồng. Vết thương đùi trái nhói lên đau buốt hằng nhịp khi cô phải kiễng chân lên. Cô giả vờ vấp ngã vào bụi hoa, để những chiếc gai hồng sắc nhọn cào rách da cánh tay rỉ máu tươi loang lổ. Nhưng trong khoảnh khắc cơ thể rướn lên theo phản xạ ngã, bàn tay trái của cô đã nhanh chóng rút bọc khăn giấy chứa mỡ bò, lau một vệt mỏng, đều và dứt khoát lên bề mặt thấu kính của chiếc camera hồng ngoại sát bờ tường.
Lớp mỡ bò hữu cơ bám chặt vào mặt kính thủy tinh lạnh ngắt, lập tức tạo ra một vệt mờ đục hoàn hảo dưới tác động của hơi ẩm sương mù.
"Mợ Hai! Đã bảo không được ra đây một mình rồi mà!"
Tài xế Lâm bước dồn dập tới từ phía lối đi phụ, gã giật mạnh bả vai Vy kéo cô đứng dậy, ánh mắt dò xét lướt qua vết máu tươi trên tay áo cô và chiếc camera phía trên.
Vy không hề bộc lộ sự tỉnh táo. Cô la hét, khóc lóc và vung vẩy cánh tay rỉ máu bôi những vệt máu tươi lên áo khoác của Lâm hệt như một kẻ loạn thần đang hoảng loạn tột độ vì gai cào. Lâm ghê tởm đẩy cô ra, ra lệnh cho bảo vệ Tiến áp giải cô ngay lập tức quay trở lại căn phòng áp mái phía Tây.
***
Đêm hôm đó, bão lớn Đà Lạt chuẩn bị đổ bộ, tiếng gió rít dồn dập qua rặng thông già tạo nên những âm thanh gào thét rùng rợn quanh biệt thự Hoa Hồng.
Tại phòng điều khiển trung tâm, bảo vệ Nghĩa đang nhìn chằm chằm vào hệ thống màn hình giám sát mới nâng cấp. Trên màn hình hiển thị hình ảnh nhiệt của vườn hồng Pháp cổ, khu vực sát bờ tường đá bỗng nhiên xuất hiện một mảng màu cam nhạt, mờ đục và loang lổ hệt như một vệt sương mù dày đặc đang tích tụ nhiệt độ.
Nghĩa nhíu mày, dùng chuột phóng to hình ảnh mảng mờ đó lên. Gã lẩm bẩm:
"Sương mù Đà Lạt đêm bão ẩm ướt quá làm mờ thấu kính hồng ngoại rồi sao? Thật phiền phức."
Gã lắc đầu, hoàn toàn tin rằng đó chỉ là hiện tượng thời tiết tự nhiên của đồi dốc Đà Lạt hằng đêm, không hề biết rằng lớp mỡ bò hữu cơ của Vy đã tạo ra một góc chết an ninh hồng ngoại hoàn hảo rộng hơn hai mét vuông ngay sát đoạn tường sạt lở phía sau rừng thông.
Vy đứng trong bóng tối của căn phòng áp mái phía Tây, nhìn xuống bọc mỡ bò còn sót lại dưới sàn nhà vệ sinh. Cô khẽ thở dốc, mồ hôi lạnh đẫm đìa trên trán. Cô đã tạm thời bẻ gãy được mắt thần công nghệ của Nghĩa, mở ra một con đường liên lạc duy nhất với thế giới bên ngoài.
Vy lén mở chốt cửa sổ phòng áp mái nứt nẻ. Cô di chuyển cực kỳ khéo léo, bám theo bóng tối của bờ tường sạt lở trơn trượt để tránh bị bảo vệ Tiến đi tuần phát hiện. Cô tiến sát đến đoạn tường đổ phía sau rừng thông—nơi thấu kính camera hồng ngoại bị mỡ bò làm mờ đục hoàn toàn.
Dưới rặng thông già đang gầm rú trong gió bão, Vy đưa bàn tay run rẩy, rỉ máu vì gai hồng luồn qua kẽ gạch đổ nát hằng mét.
Ngón tay cô đột ngột chạm vào một vật thể lạ, mỏng và lạnh lẽo được nhét sâu bên trong kẽ tường sạt lở.
Đó là một mẩu giấy lụa mỏng dai chống thấm nước được cuộn tròn tinh vi. Vy giật mạnh mẩu giấy, giấu nhanh vào nếp váy len trắng dày của mình ngay khi nghe thấy tiếng gót giày nện nặng nề của bảo vệ Tiến đang rảo bước đi tuần đêm quay trở lại lối đi sát bờ tường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!