Nhạc nềnLost Place

Mùi Hương Của Ký Ức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn buồn ngủ ập đến như một làn sóng sương mù đặc quánh, lạnh lẽo và nặng nề, cố dìm nhận thức của Lê Vy xuống đáy vực sâu. Dưới cuống lưỡi cô, viên thuốc Haloperidol màu xanh nhạt đang tan rã rất chậm, giải phóng vị đắng ngắt, lợ lợ, bám chặt lấy niêm mạc miệng như một loài ký sinh hóa học. Vy biết chỉ cần cô nuốt ngụm nước bọt này xuống, chất độc thần kinh ấy sẽ chính thức khóa chặt các thụ thể dopamine trong não cô, biến cô thành một kẻ đờ đẫn, phục tùng hoàn toàn vào kịch bản điên loạn mà Trịnh gia đã thêu dệt.


Cô phải nhổ nó ra. Ngay lập tức.


Vy nằm bất động, đôi mắt nhắm nghiền giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ sâu dưới tác dụng của thuốc. Tai cô căng lên, lắng nghe tiếng bước chân của người hầu Liên nhỏ dần ngoài hành lang, theo sau là tiếng khóa cửa ngoài kêu lên một tiếng "cạch" khô khốc. Căn phòng áp mái phía Tây rơi vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở của ô cửa kính bị đóng đinh cố định.


Vy hé mắt. Bóng tối trong phòng đã đặc lại, nhuộm một màu xám xịt của sương chiều Đà Lạt. Cô dùng hết sức lực yếu ớt còn lại, chống tay xuống nệm giường gỗ sồi, kéo lê cơ thể rã rời về phía ban công. Cửa kính ban công bị khóa chặt bằng một chốt xích sắt lớn, nhưng ở phía dưới góc cửa, có một khe hở nhỏ rộng chưa đầy hai centimet—nơi rèm cửa lanh thường bị gió hút vào.


Vy quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh buốt. Cô áp sát mặt vào khe hở, dùng đầu lưỡi đẩy phần bột thuốc màu xanh nhạt đã rã ra một nửa, lách qua khe cửa hẹp và nhổ mạnh ra ngoài. Viên thuốc rơi thẳng vào chậu hoa hồng Pháp cổ đặt sát lan can ban công. Vy thở dốc, lồng ngực phập phồng. Cô dùng vạt áo len trắng lau sạch dư lượng thuốc còn bám trên môi, cảm nhận vị đắng vẫn còn sót lại nơi đầu lưỡi như một lời cảnh báo tàn nhẫn về sự giam cầm.


Cô nhìn xuống ngón tay mình. Vệt sơn dầu màu trắng ngà mới quét đè lên vết xước mép giường ban nãy vẫn còn dính trên da cô, tỏa ra mùi ngọt hắc giả tạo. Vy đưa tay lên xoa gáy. Cơn đau buốt ở vùng chẩm gáy lại nhói lên dữ dội. Cô khẽ nhíu mày, tự đặt câu hỏi bằng tư duy logic của một họa sĩ phục chế: Nếu cô thực sự bị ngã lăn nhiều vòng trên đèo Prenn trơn trượt như lời Duy Anh kể, tại sao đầu gối cô hoàn toàn lành lặn, không một vết bầm tím, trong khi chấn thương duy nhất lại tập trung ở vùng gáy—nơi rất dễ bị tổn thương bởi một cú đánh từ phía sau?


Câu hỏi đó chưa kịp tìm ra lời giải thì đêm tối đã chính thức bao phủ biệt thự Hoa Hồng.


Cơn bão đêm Đà Lạt ập đến nhanh chóng. Tiếng mưa xối xả đập mạnh vào mái ngói đất nung, tiếng sấm sét nổ rền vang trên những rặng thông già quanh biệt thự. Trong bóng tối đen kịt, Vy co rúm trên giường, đắp chiếc chăn bông dày ngang ngực nhưng cơ thể vẫn run lên bần bật.


Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.


Lồng ngực Vy thắt lại, nhịp tim cô tăng nhanh một cách bất thường, mạch máu ở hai bên thái dương đập liên hồi như muốn vỡ tung. Tai cô lùng bùng, ring lên một tần số âm thanh cực thấp, âm u và nặng nề—tần số 15Hz. Đó không phải là âm thanh có thể nghe bằng tai thường, mà là một sự rung động sinh lý chạy dọc theo xương sọ, kích thích trực tiếp vào hạch hạnh nhân, gieo rắc một nỗi lo âu, sợ hãi vô cớ vào sâu trong tiềm thức.


Ngay sau đó, tiếng động xuất hiện.


*Sột soạt... cào... cào...*


Tiếng móng tay sắc nhọn cào mạnh vào cánh cửa gỗ phòng áp mái. Âm thanh kéo dài, kèn kẹt, rợn người, xen lẫn tiếng gió hú qua khe cửa sổ.


"Vy... cứu anh... Vy..."


Một giọng nói thều thào, méo mó như bị bóp nghẹt dưới nước, vang lên từ phía hành lang tối tăm bên ngoài. Giọng nói giống hệt Duy Lâm—người chồng thực sự của cô.


Vy kinh hoàng bịt chặt hai tai, hét lên trong câm lặng. Dư lượng Haloperidol ít ỏi cô vô tình nuốt phải ban chiều đang phối hợp với tần số âm thanh 15Hz, bẻ gãy hệ thống phòng thủ tinh thần của cô, đẩy cô vào ranh giới của một cơn hoảng loạn thực sự. Cô nhìn thấy những bóng đen nhảy múa trên vách tường, nghe thấy tiếng Duy Lâm khóc lóc thảm thiết dưới sàn nhà.


*Không! Mình không được điên!* Vy cắn chặt môi đến bật máu. Vị máu tanh nồng trong khoang miệng và cơn đau buốt ở vết xước cổ gáy lập tức giải phóng một lượng adrenaline mạnh mẽ, kéo lý trí cô trở lại từ bờ vực ảo giác. Cô ngồi bật dậy, mắt trợn to nhìn chăm chằm vào cánh cửa gỗ. Cô nhận ra tiếng cào cửa kia có một chu kỳ lặp lại kỳ lạ, hoàn toàn không giống hành vi tự nhiên của một con người hay một linh hồn.


Cô ép mình phải đếm. Một... hai... ba... dừng. Một... hai... ba... dừng.


Vy nằm im lặng, chịu đựng sự tra tấn thính giác đó suốt cả đêm cho đến khi cơn bão tan và ánh sáng xám xịt của buổi sớm mai lọt qua ô cửa kính.


***


Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt sự im lặng ngột ngạt của căn phòng.


Người hầu Liên bước vào, gương mặt nhỏ nhắn luôn giữ nụ cười ngọt ngào giả tạo. Trên tay Liên là một khay gỗ đựng bát cháo yến mạch nóng hổi và một hộp bưu kiện nhỏ bọc giấy kraft nâu.


"Cô Vy tỉnh rồi sao? Tối qua bão lớn quá, em sợ cô bị giật mình," Liên dịu dàng nói, đặt khay thức ăn lên bàn trà. Cô ta cầm hộp bưu kiện lên, khẽ nheo mắt nhìn dòng chữ người gửi: "Sáng nay có bưu điện gửi gói đồ này từ Sài Gòn cho cô. Người gửi ghi tên là Phan An. Cô Vy có nhớ ai tên là Phan An không?"


Ánh mắt Liên sắc sảo quét qua gương mặt Vy, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất.


Vy khẽ rùng mình, đôi mắt cô lập tức chuyển sang trạng thái lờ đờ, không tiêu cự—vỏ bọc của một bệnh nhân hoang tưởng đang bị ngấm thuốc. Cô nghiêng đầu, giọng nói run rẩy, đứt quãng: "Phan An... hình như... hình như là người ở xưởng vẽ cũ... Tôi... tôi không nhớ rõ lắm... đầu tôi đau quá..."


"Dạ, chắc là đồng nghiệp cũ gửi vật tư hội họa cho cô thôi," Liên mỉm cười, đặt hộp bưu kiện xuống bàn. "Cậu Duy Anh nói nếu cô thích vẽ, cứ tự nhiên mở ra xem. Nhưng cô phải ăn hết bát cháo này và uống thuốc bổ não trước đã nhé."


Liên đứng im lặng cạnh giường, đôi mắt không rời khỏi Vy, chờ đợi cô ăn cháo. Vy ngoan ngoãn xúc từng thìa cháo yến mạch nhạt nhẽo nuốt xuống, cố tỏ ra phục tùng hoàn toàn để Liên lơi lỏng cảnh giác. Sau khi Liên thu dọn khay bát và rời đi, khóa chặt cửa ngoài, Vy lập tức lao đến chiếc bàn trà gỗ sồi.


Cô dùng đôi tay run rẩy xé rách lớp giấy kraft bọc ngoài hộp bưu kiện. Bên trong không có thư từ, chỉ có vài mảnh toan vẽ sợi gai dầu (Linen) cũ kỹ, loang lổ vết màu khô, được cuộn tròn một cách cẩn thận.


Vy nhấc một mảnh toan lên. Ngay lập tức, một mùi hương nồng nặc, volatile và sắc lạnh xộc thẳng vào mũi cô.


Mùi tinh dầu thông nguyên chất (Turpentine).


Đó là loại dung môi pha chế màu vẽ có độ tinh khiết hóa học cực cao mà cô và trợ lý Phan An vẫn thường dùng hằng ngày tại xưởng phục chế tranh Sài Gòn trước tai nạn. Phan An đã lén tẩm tinh dầu thông vào những mảnh toan cũ này trước khi gửi đi, biến chúng thành một bức thông điệp khứu giác bí mật vượt qua sự kiểm duyệt của Trịnh gia.


Vy áp mảnh toan vẽ sát vào mũi, hít một hơi thật sâu.


Mùi tinh dầu thông nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, đốt cháy niêm mạc mũi của cô bằng một cảm giác bỏng rát, cay xè (cái giá phải trả cho sự liều lĩnh này). Nước mắt Vy trào ra, nhưng luồng hơi hóa chất mạnh mẽ ấy lập tức xuyên qua hàng rào máu não, kích hoạt mạnh mẽ vùng hồi hải mã—trung tâm lưu trữ ký ức của cô.


*Bùm!*


Một luồng adrenaline chạy dọc sống lưng Vy, xua tan hoàn toàn lớp sương mù hóa chất do Haloperidol tích lũy gây ra.


Những hình ảnh của quá khứ bỗng chốc hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô: xưởng phục chế tranh ngập tràn ánh nắng, những lọ sắc tố khoáng tự nhiên xếp đầy trên kệ, tiếng cười đùa của Phan An, và chính cô—một Lê Vy tỉnh táo, sắc sảo, tự tin cầm dao cạo phục chế bóc tách từng lớp màu vẽ cổ. Bản ngã thực sự của cô đã chính thức thức tỉnh khỏi giấc ngủ đông cưỡng bức.


Vy đứng lặng giữa phòng, đôi mắt to u uẩn của cô giờ đây đã lấy lại tiêu cự sắc bén, lạnh lùng. Cô không còn là "người vợ điên tội nghiệp" của Duy Anh nữa. Cô là một nhà phục chế nghệ thuật, và cô sẽ dùng chính logic khoa học của mình để bóc tách bức màn dối trá đang bao phủ ngôi biệt thự này.


Cô ngồi xuống sàn gỗ, nhắm mắt lại, tái hiện lại cơn ảo giác tiếng cào cửa đêm qua bằng trí nhớ hình ảnh siêu phàm.


Tiếng cào cửa kèn kẹt... nhịp điệu của nó... sự lặp lại đều đặn...


Vy mở mắt ra. Tai cô bắt đầu tập trung lắng nghe âm thanh hiện tại trong biệt thự.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Tiếng gõ nhịp của chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi cổ đặt ngoài hành lang tối tăm vọng vào phòng áp mái.


Vy nín thở, đếm nhịp tim của mình, đối chiếu tần số của tiếng gõ quả lắc với chu kỳ của tiếng cào cửa đêm qua.


Một sự trùng khớp hoàn hảo đến rợn người.


Chu kỳ của tiếng cào cửa đêm mưa hoàn toàn khớp với tần số cơ học của bánh răng chiếc đồng hồ quả lắc lớn ngoài hành lang. Tiếng cào cửa thảm khốc và giọng nói cầu cứu của Duy Lâm không phải là ảo giác tâm thần, cũng không phải là hồn ma hiện về.


Đó là một tệp âm thanh giả lập được lập trình sẵn, kích hoạt bằng tần số siêu trầm 15Hz thông qua một hệ thống loa siêu nhỏ giấu kín trong phòng áp mái này, hoạt động đồng bộ với nhịp gõ cơ học của chiếc đồng hồ quả lắc ngoài kia để tra tấn tinh thần cô hằng đêm.


Vy khẽ nở một nụ cười lạnh lùng trong bóng tối sương mù. Trịnh gia đã phạm phải một sai lầm chí mạng khi cố gắng dùng công nghệ cơ học để thao túng một họa sĩ phục chế tranh—người luôn sống bằng sự chính xác tuyệt đối của các chi tiết cấu trúc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!