Nhạc nềnLost Place

Bức Thư Tuyệt Mệnh Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Duy Anh nhíu mày nhìn chằm chằm vào biểu cảm biến đổi cơ mặt của Vy khi nghe câu hỏi mật mã của Nam. Luồng sương mù Đà Lạt ngoài cửa sổ như đặc quánh lại, ép sát vào tấm kính nứt nẻ, tạo nên một áp lực vô hình bao trùm lấy căn phòng áp mái phía Tây.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đầu óc Vy hoạt động với tốc độ cực hạn của một họa sĩ phục chế chuyên nghiệp. Cô biết, chỉ một cái chớp mắt dao động, một nhịp tim tăng nhanh dồn dập cũng sẽ bị gã đàn ông ái kỷ và xảo quyệt trước mặt bắt thóp. Vết thương hình chữ V tự rạch trên đùi trái nhói lên đau buốt dưới vạt váy len trắng dày, giải phóng một lượng adrenaline mạnh mẽ giúp cô đông cứng mọi phản xạ tự nhiên.


Vy lập tức trợn tròn đôi mắt to u uẩn, đồng tử giãn nhẹ không tiêu cự, rồi cười lên một tiếng lanh lảnh, man dại hệt như một bệnh nhân hoang tưởng phân liệt bộc phát cơn loạn thần hằng đêm. Cô vung tay giật lấy chiếc điện thoại không dây màu đen từ tay Duy Anh, gào lên vào ống nghe:


"Hoa lụa gì chứ? Mẹ chỉ để lại cho tao đóa hồng đỏ thẫm đẫm máu thôi! Thằng Nam, mày gạt tao! Mày muốn vẽ đè màu xanh Cobalt lên đóa hồng của tao để cướp gia sản đúng không? Cút đi! Cút ngay!"


Nói rồi, Vy thẳng tay ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn gỗ sồi. Chiếc máy va đập mạnh, pin văng ra ngoài, dập tắt hoàn toàn cuộc gọi trong tiếng tút dài câm lặng. Cô ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống giường, cơ thể run bần bật, miệng lảm nhảm những câu vô nghĩa về tiếng cào cửa và móng vuốt dưới đất.


Duy Anh nhìn chiếc điện thoại vỡ dưới sàn, rồi nhìn dáng vẻ điên loạn rên rỉ của Vy. Sự nghi ngờ trong mắt hắn từ từ giãn ra, thay thế bằng một nụ cười ái kỷ đầy thỏa mãn. Hắn tin rằng ca thôi miên của Bác sĩ Nam và những liều Haloperidol dạng lỏng hằng ngày đã bẻ gãy hoàn toàn lý trí của cô. Hắn bước lại gần, dùng bàn tay có vết sẹo mờ ở kẽ tay trái khẽ vuốt ve mái tóc rối bời của cô, giọng nói ấm áp đến rợn người:


"Ngoan nào, Vy. Anh đã bảo rồi, thế giới bên ngoài chỉ toàn những kẻ muốn lợi dụng em thôi. Chỉ có anh và mẹ mới bảo vệ được em."


Hắn cúi xuống nhặt những mảnh vỡ điện thoại, xoay người bước ra ngoài và khóa chặt cửa xích sắt hành lang từ bên ngoài. Tiếng khóa cơ khô khốc vang lên hệt như một bản án giam cầm.


Ngay khi tiếng bước chân của Duy Anh xa dần dọc cầu thang gỗ lớn biệt thự, Vy lập tức ngừng run rẩy. Ánh mắt cô khôi phục lại sự lạnh lùng và sắc bén của một nhà phục chế ký ức. Cô chạy nhanh vào phòng tắm, nôn khan ngụm trà hoa cúc tẩm độc mà cô buộc phải ngậm dưới lưỡi lúc nãy vào bồn cầu, rồi uống một ngụm nước cất than hoạt tính tự chế giấu sau két nước để trung hòa lượng độc tố dư thừa.


Cô nhìn vào gương. Mười đầu ngón tay của cô, dù đã dặm một lớp phấn trang điểm Chanel dày, vẫn âm ỉ bỏng rát do cạo tro than củi đêm qua. Ngón tay trỏ bị xước sâu rỉ máu nhẹ từ gai hồng cổ Pháp vẫn nhói lên hằng nhịp. Nhưng cô không có thời gian để đau đớn. Đêm nay, lúc 2:15 sáng, là cơ hội duy nhất của cô.


Vy kiên nhẫn đợi trong bóng tối lạnh lẽo của căn phòng áp mái. Sương mù Đà Lạt bắt đầu tràn qua khe cửa nứt nẻ, mang theo mùi thông mục ẩm ướt hằng đêm.


Đúng 2:15 sáng.


Tiếng còi đổi ca của bảo vệ biệt thự Hoa Hồng vang lên từ phía cổng chính xa xăm. Vy áp sát tai vào cánh cửa gỗ, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề của bảo vệ Tiến tuần tra đêm nhạt dần về phía rừng thông phía sau. Theo quy tắc đổi ca của bảo vệ, cô có đúng ba phút trống ca hoàn toàn khi Nghĩa và Tiến bàn giao nhật ký tuần tra tại bốt gác chính.


Vy lén mở chốt cửa phòng áp mái. Cô di chuyển nhanh chóng, không tiếng động dọc theo hành lang tối tăm, hoàn toàn né tránh các mắt thần cảm biến nhiệt của hệ thống camera quả lắc nhờ tính toán chính xác góc chết hình học từ trước. Cô bước nhanh chân trần xuống tầng hai, tiến thẳng về phía phòng làm việc khóa kín của Duy Anh.


Tay nắm cửa phòng làm việc bằng đồng lạnh ngắt. Vy dùng một sợi dây thép mỏng uốn cong—công cụ bẻ khóa thủ công cô lén chế tạo từ gọng kính cũ của Duy Lâm—thọc sâu vào ổ khóa cơ. Bằng sự nhạy cảm xúc giác cực hạn của một họa sĩ phục chế tranh cổ, cô cảm nhận được từng khấc bánh răng chuyển động bên trong.


"Cạch."


Cửa mở. Vy lách người vào trong, khép hờ cửa để tránh tiếng gió rít. Phòng làm việc của Duy Anh ngập trong sương mù mờ ảo hắt vào từ cửa kính ban công. Mùi da thuộc đắt tiền, mùi xì-gà nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những bức tranh cổ chưa phục chế tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.


Vy tiến lại gần chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn. Ở góc phòng, chiếc két sắt nhỏ bằng thép carbon đen sẫm đang hé mở một khe nhỏ rộng chưa đầy hai centimet—một sự sơ hở hiếm hoi của Duy Anh sau cuộc gọi tống tiền đầy căng thẳng với cha cô hằng chiều.


Vy quỳ xuống sát nền đá hoa cương lạnh buốt. Cô dùng chiếc nhíp chuyên dụng lấy từ gấu váy len trắng, lén kẹp lấy một túi nylon bọc tài liệu nằm sâu dưới đáy két sắt.


Bên trong túi nylon là một bức thư tuyệt mệnh viết trên giấy mỹ thuật thô bọc da cổ điển, nét mực màu xanh đen đã khô cứng hằn sâu vào thớ giấy.


Vy trải bức thư dưới ánh trăng nghiêng hắt qua khe rèm cửa sổ. Cô rút chiếc kính lúp cầm tay nhỏ giấu dưới nếp lót váy, tập trung nhãn quan phục chế ở Mức 6 để tiến hành so sánh cấu trúc nhân trắc học nét chữ.


Bức thư ghi rõ lời tuyệt mệnh của Trịnh Duy Lâm, thừa nhận mình bị trầm cảm nặng sau tai nạn xe hơi và muốn tự sát để giải thoát. Chữ ký phía dưới mang nét bút thanh đậm uốn lượn hệt như chữ ký của Duy Lâm thật trên các hợp đồng nghệ thuật cũ.


Nhưng dưới nhãn quan quang phổ của Vy, sự giả mạo bắt đầu lộ diện một cách tàn nhẫn.


Vy phân tích khoảng cách nét chữ và lực ấn ngòi bút dưới ánh trăng. Cô phát hiện ra các nét terminal (nét kết thúc) của các chữ cái 'g', 'y' và 't' đều có một độ lệch góc 15 độ nghiêng về phía bên phải.


Trong ngành phục chế và giám định bút tích cổ, đây là dấu hiệu sinh học không thể chối cãi của một người thuận tay phải đang cố tình luyện viết chữ giả. Người thuận tay trái như Duy Lâm thật khi viết sẽ luôn tạo ra lực ấn đậm ở đầu nét và nét terminal hướng ngược về phía bên trái với góc nghiêng đối lập hoàn toàn.


Bức thư tuyệt mệnh giả mạo này chính là do Duy Anh—kẻ thuận tay phải có vết sẹo mờ ở kẽ tay trái—đã kiên nhẫn luyện tập viết giả suốt hai năm trước tai nạn để hợp thức hóa vụ mưu sát anh trai mình.


Tim Vy đập mạnh liên hồi, nhịp tim tăng nhanh dồn dập suýt chút nữa làm rơi chiếc kính lúp trên tay. Chứng cứ mưu sát dã man đã hiển hiện trước mắt cô. Duy Anh không chỉ cướp đoạt danh phận, tiền tài của anh trai, mà hắn và bà Xuân đã lên kịch bản xóa sổ Duy Lâm từ trước khi cô bước chân vào gia tộc này.


Vy định dùng chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ chụp ảnh lại bức thư tuyệt mệnh, nhưng cô nhận ra ánh sáng màn hình điện thoại trong phòng tối sẽ lập tức làm lộ vị trí của cô trước camera hành lang.


"Cạch."


Tiếng mở cửa két sắt tự động đột ngột phát ra từ phía sau lưng Vy. Hệ thống khóa điện tử dự phòng của két sắt vừa tự động kích hoạt chế độ khóa cưỡng bức sau 5 phút hé mở.


Vy giật mình, nhanh chóng nhét bức thư tuyệt mệnh trở lại đáy két sắt và khép chặt cửa tủ gỗ ngụy trang.


Nhưng luồng sương mù lạnh buốt từ hành lang đột ngột ùa vào phòng qua khe cửa khẽ kẹt mở. Một tiếng bước chân nện gót nặng nề, dứt khoát vang lên ngoài cửa phòng làm việc.


Vy quay ngoắt đầu lại.


Trên vách tường phòng làm việc ngập tràn ánh trăng nghiêng, bóng đen khổng lồ, lịch lãm của Trịnh Duy Anh từ từ hiện lên, kéo dài hằng vệt dị dạng và bao trùm lấy toàn bộ cơ thể gầy guộc của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!