Cuộc Gọi Từ Sài Gòn
Tiếng chuông gió treo ngoài ban công biệt thự Hoa Hồng khua lên những tiếng lách cách giòn giã và lạnh lẽo, hệt như những mảnh băng mỏng va vào nhau trong gió sớm Đà Lạt. Lê Vy đứng lặng người sát mép cửa sổ căn phòng áp mái phía Tây, hơi thở cô phả vào mặt kính tạo thành một vệt sương mờ đục. Cô vừa lách qua cánh cửa ngách từ vườn hồng trở về phòng ngủ chưa đầy năm phút trước, khi tiếng bước chân nện gót của bảo vệ Tiến vẫn còn loang loãng ngoài rặng thông già.
Vy cúi xuống nhìn mười đầu ngón tay của mình. Ngón tay trỏ bên phải—nơi bị gai của bụi hồng Pháp cổ cào rách lúc cô cố giấu xác con mèo đen vào nhà kho cũ—đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm. Vết rách đau buốt, đất cát ẩm ướt bám vào da thịt rách nát gây ra một cơn nhói buốt chạy thẳng lên thắt lưng. Dưới vạt váy len màu xám mộc mạc, vết thương tự rạch hình chữ V ở đùi trái cũng đang co thắt dữ dội hằng nhịp. Nỗi đau thể xác lúc này lại là thứ mỏ neo tỉnh táo duy nhất giữ cho đầu óc cô không bị nhấn chìm vào cơn lờ đờ do độc tố Haloperidol tích lũy.
"Phải che giấu vết thương này trước khi Liên mang trà sáng lên," Vy tự nhủ, giọng cô khản đặc trong không gian vắng lặng.
Cô nhanh chóng tiến về phía bàn trang điểm bằng gỗ sồi cổ. Với sự tỉ mỉ của một họa sĩ phục chế tranh chuyên nghiệp, cô lấy lọ kem che khuyết điểm Chanel dạng đặc, lén dùng tăm bông thấm nhẹ rồi dặm một lớp phấn dày lên mười đầu ngón tay đỏ tấy của mình. Lớp kem tiệp vào màu da nhợt nhạt do thiếu nắng, che giấu hoàn hảo cả vết bỏng rát phồng rộp do cạo tro than củi lẫn vệt xước rỉ máu mới tinh từ gai hồng. Vy vừa dọn dẹp xong các dụng cụ trang điểm thì tiếng xích sắt lách cách ngoài hành lang vang lên.
"Cạch."
Cánh cửa phòng áp mái bị đẩy ra. Nhưng người bước vào không phải là người hầu Liên với khay nước ấm hằng sáng, mà là Trịnh Duy Anh.
Hắn mặc một chiếc áo măng tô len màu xám tro sang trọng, mái tóc đen chải chuốt gọn gàng, nụ cười dịu dàng hằng ngày vẫn nở trên môi nhưng ánh mắt lại lạnh như băng tuyết đèo Prenn. Trên tay hắn không cầm khay thuốc, mà là chiếc điện thoại không dây màu đen của biệt thự.
"Vy, em tỉnh sớm thế," Duy Anh bước lại gần, giọng nói ấm áp đến đáng sợ. Hắn đưa bàn tay có vết sẹo mờ ở kẽ tay trái lên, khẽ vuốt ve gò má nhợt nhạt của cô. Cử chỉ của hắn vô cùng ân cần, nhưng Vy cảm nhận rõ ràng những ngón tay hắn đang siết chặt lấy khớp hàm cô, một lực bóp âm thầm nhưng đầy tính đe dọa bạo lực lạnh. "Anh có một bất ngờ cho em đây. Một cuộc gọi từ Sài Gòn."
Vy khẽ rùng mình, cố ý co rúm vai lại, đưa đôi đồng tử to đờ đẫn, không tiêu cự nhìn vào chiếc điện thoại trên tay hắn hệt như một bệnh nhân hoang tưởng đang sợ hãi thế giới xung quanh. "Ai... ai gọi thế anh? Em mệt quá... đầu em lại đau..."
"Lê Nam. Em trai cưng của em đấy," Duy Anh cười khẩy, hắn ghé sát tai cô, thì thầm bằng một tông giọng sắc lạnh. "Nó nói tài khoản mạng xã hội của em đột ngột bị khóa, điện thoại cá nhân không liên lạc được nên nó nghi ngờ em có chuyện hằng tuần qua. Nó đang đòi mua vé xe đò lên Đà Lạt trực tiếp thăm chị gái ngay trong đêm nay."
Tim Vy thắt lại một nhịp dữ dội. Lê Nam. Đứa em trai cùng cha khác mẹ, người thân duy nhất thực sự yêu thương và lo lắng cho cô ở thế giới bên ngoài kia. Sự xuất hiện của Nam lúc này không khác nào một chiếc thòng lọng gián tiếp đặt vào tay Trịnh gia. Gia tộc này sẵn sàng làm mọi thứ để che giấu vụ án mạng của Duy Lâm, và nếu Nam bước chân vào ngôi biệt thự này, cậu sẽ trở thành con mồi tiếp theo bị bóp nghẹt dưới sương mù Đà Lạt.
"Em biết phải làm gì rồi chứ?" Duy Anh lướt ngón tay dọc theo cổ tay bầm tím nặng nề hằng vệt lớn của cô—vết tích từ cuộc giằng co bình hoa cổ hôm trước. Hắn khẽ nhấn mạnh vào vết bầm khiến cô đau đến mức phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. "Nói cho nó biết em đang hạnh phúc thế nào dưới sự chăm sóc của anh. Nói cho nó biết em bị điên nặng, bị hoang tưởng phân liệt và đừng bao giờ lên đây quấy rầy cuộc sống thượng lưu của chị gái. Nếu không..."
Hắn lửng lơ bỏ lửng câu nói, nhưng Vy hiểu rõ cái giá phải trả. Hắn có thể ra lệnh cho gã thợ săn tiền thuê Sáu Sẹo bẻ gãy tay Nam ở Sài Gòn dưới danh nghĩa đòi nợ cờ bạc của cha cô—ông Lê Văn Tiến. Sự phản bội nhu nhược của người cha cờ bạc đã nhận hai tỷ đồng từ Trịnh gia để ký giấy ủy quyền y tế tước đoạt quyền công dân của cô hằng tuần nay lại hiện về như một vết dao cứa sâu vào lòng Vy. Cô hoàn toàn mồ côi về mặt tinh thần, đơn độc chiến đấu trong hang cọp này.
"Em... em hiểu rồi..." Vy thều thào, nước mắt giả tạo dâng đầy đôi mắt to u uẩn để bẻ gãy phòng thủ ái kỷ của Duy Anh. "Đừng hại Nam... em sẽ nói... em sẽ bảo nó đừng lên."
"Ngoan lắm, em yêu của anh," Duy Anh mỉm cười đắc thắng. Hắn đưa tay bấm nút nhận cuộc gọi trên chiếc điện thoại bàn song song ở phòng làm việc bên cạnh, rồi bật loa ngoài trên chiếc điện thoại không dây gí sát vào tai Vy hằng giây.
"Alo? Chị hai? Có phải chị hai đó không?"
Giọng nói lo lắng, nghẹn ngào của Lê Nam vang lên từ đầu dây bên kia. Âm thanh quen thuộc ấy như một luồng điện ấm áp đánh mạnh vào trái tim đang lạnh giá của Vy, suýt chút nữa đã bẻ gãy lớp vỏ bọc điên loạn mà cô đang cố gắng duy trì hằng ngày.
"Nam..." Vy cất tiếng, giọng cô run rẩy thực sự, không cần phải diễn xuất.
"Chị hai! Ơn trời, cuối cùng chị cũng nghe máy! Cả tuần nay em gọi hàng chục cuộc mà toàn thuê bao, tài khoản của chị cũng bị đóng băng hoàn toàn. Bố thì suốt ngày say xỉn cờ bạc nói chị đang an dưỡng ở biệt thự nhà giàu không cần lo. Chị có sao không? Tai nạn đèo Prenn có để lại di chứng gì không chị? Em lo quá, em đã gom đủ tiền mua vé xe đò Thành Bưởi để lên Đà Lạt thăm chị ngay tối nay..."
Ngay lập tức, Duy Anh giơ tấm bảng trắng ghi sẵn kịch bản bằng những nét chữ in hoa sắc lạnh sát trước mặt Vy: 'TAO BỊ ĐIÊN, ĐỪNG LÊN TÌM TAO BẬN RỘN CỜ BẠC CỦA BỐ.' Ngón tay hắn đặt hờ lên nút cúp máy, ánh mắt gã nheo lại đầy tính đe dọa sát nhân.
Vy nhắm mắt lại, dồn nén cơn nấc nghẹn ngào vào sâu trong thực quản. Cô phải đẩy đứa em trai này ra xa khỏi vũng lầy chết chóc của Trịnh gia. Cô phải tàn nhẫn để bảo vệ mạng sống của cậu.
"Mày... mày đừng có lên đây!" Vy đột ngột la hét lớn tiếng, giọng cô chuyển sang tông rít lên run rẩy, điên loạn giả lập hệt như một kẻ đang bị ảo giác thính giác hành hạ hằng đêm. "Tao không muốn gặp ai hết! Tiếng cào cửa... tiếng móng vuốt dưới đất... chúng đang cào cấu hằng đêm ngoài ban công kìa! Mày lên đây để cướp tiền của tao phải không? Mày giống hệt lão Tiến cờ bạc, chỉ biết bòn rút tiền từ chồng tao thôi!"
"Chị hai... chị nói cái gì thế? Em là Nam mà..." Giọng Nam ở đầu dây bên kia run lên vì bàng hoàng và đau đớn. "Chị có thực sự ổn không? Sao giọng chị lại như vậy..."
"Tao không ổn! Tao bị điên rồi! Bác sĩ Nam nói tao bị hoang tưởng phân liệt nặng lắm!" Vy cười lớn một cách man dại, những giọt nước mắt thật sự chảy dài trên gò má nhợt nhạt, rơi xuống vạt váy len xám ẩm ướt bùn đất. Cô siết chặt chiếc điện thoại, ngón tay trỏ bị xước rỉ máu nhói lên đau buốt hằng giây dưới lớp phấn trang điểm dày. "Tao phải uống thuốc hằng chiều, tao phải sốc điện! Chồng tao yêu thương tao, bảo bọc tao ở ngôi biệt thự danh giá này! Mày đừng có vác cái mặt nghèo khổ của mày lên đây làm nhục tao trước mặt gia tộc Trịnh! Cút đi! Đừng bao giờ gọi cho tao nữa!"
Sự tàn nhẫn trong từng câu chữ của Vy như những nhát dao đâm thẳng vào lòng Nam, nhưng đồng thời cũng khiến Duy Anh đứng bên cạnh vô cùng hài lòng. Nụ cười ái kỷ của hắn giãn ra đầy đắc thắng khi thấy Vy hoàn toàn phục tùng kịch bản điên loạn của mình.
Đầu dây bên kia im lặng kéo dài hằng giây. Tiếng thở dốc lo âu của Nam vang lên qua loa ngoài điện thoại. Cậu dường như bị chấn động mạnh bởi sự thay đổi điên cuồng của người chị gái vốn luôn dịu dàng, yêu thương mình.
"Chị hai..." Giọng Nam trầm xuống, không còn sự hoảng hốt bộc trực hằng ngày, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh lạ lùng đến lạnh gáy. Cậu khẽ hạ thấp giọng, nói chậm rãi từng từ bằng một mật mã riêng biệt của hai chị em thời thơ ấu ở Sài Gòn—thứ mật mã mà Duy Anh hờ đứng cạnh không bao giờ có thể hiểu được:
"Chị hai, bông hoa lụa mẹ để lại có còn màu xanh Cobalt không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!