Xác Con Mèo Đen
Sương mù Đà Lạt buổi sớm tinh mơ đặc quánh như một lớp sữa đục, nuốt chửng những rặng thông già bao quanh biệt thự Hoa Hồng và phủ một làn hơi nước buốt giá lên những ô cửa kính áp mái. Lê Vy tỉnh dậy khi những tiếng chuông đồng hồ quả lắc ngoài hành lang vừa điểm sáu tiếng chậm rãi. Đầu cô đau như búa bổ, di chứng của việc căng thẳng thần kinh tột độ từ đêm qua vẫn âm ỉ tàn phá các tế bào não. Cô khẽ cử động, cảm giác tê dại chạy dọc từ vùng chẩm gáy xuống bả vai gầy guộc. Dưới vạt váy len màu xám mộc mạc—chiếc váy cô vội thay sau khi chiếc váy len trắng bị dính vệt trà tẩm độc—vết thương tự rạch hình chữ V trên đùi trái nhói lên đau buốt hằng nhịp. Cơn đau thể xác ấy lúc này lại là thứ cứu rỗi duy nhất, một mỏ neo thực tại sắc lạnh kéo cô ra khỏi lớp sương mù hóa chất đang cố dìm cô vào trạng thái lờ đờ.
Vy bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh ngắt. Cô tiến về phía ban công, hé mở ô cửa kính nứt nẻ. Luồng gió lạnh ùa vào phòng, mang theo mùi đất ẩm, mùi thông mục và cả mùi phân bón hóa học nồng nặc từ vườn hồng phía dưới. Vy đưa mắt nhìn xuống bồn hoa hồng Pháp cổ ngay sát hiên phòng khách lớn—nơi đêm qua cô đã dùng mưu mẹo giả vờ run tay đổ ly trà hoa cúc tẩm thạch tín liều cao của bà Trịnh Xuân.
Một bóng đen nhỏ nằm co quắp bất động giữa những gốc hồng gai góc.
Tim Vy thắt lại một nhịp. Cô nhanh chóng lấy chiếc áo khoác măng tô tối màu khoác vội lên vai, lén lút mở cửa phòng áp mái. Hành lang vắng lặng không một bóng người. Giờ này, người hầu Liên vẫn chưa mang khay nước ấm lên, và quản gia Cúc có lẽ đang bận rộn chuẩn bị thực đơn bữa sáng dưới bếp ăn. Vy bước nhanh chân không tiếng động dọc theo lối cầu thang gỗ uốn lượn, lách qua góc chết của camera giám sát quả lắc ở sảnh chính, rồi đẩy nhẹ cánh cửa ngách dẫn thẳng ra vườn hồng Pháp cổ.
Không khí bên ngoài buốt giá đến tê tái. Vy bước đi trên lối đi lát đá dăm ẩm ướt, sương mù bao phủ quanh người khiến bóng dáng gầy gò của cô trông như một bóng ma lẩn khuất. Cô tiến sát lại bồn hoa hồng cổ, nơi đất đen vẫn còn loang lổ vết nước trà hoa cúc đã khô từ đêm qua.
Ngay dưới gốc hồng Pháp cổ lớn nhất, con mèo đen của vú Mai nằm đó.
Nó đã chết. Toàn bộ cơ thể nhỏ bé của con vật co quắp cứng đờ, bốn chân duỗi thẳng ra như những khúc củi khô. Miệng nó mở hờ, loang lổ những vệt bọt mép màu xám nhạt đã khô khốc bám chặt vào bộ lông đen tuyền. Đôi mắt nó trợn ngược, đồng tử giãn nở tối đa phản chiếu ánh sáng mờ đục của buổi sớm Đà Lạt. Khứu giác cực kỳ nhạy cảm của một họa sĩ phục chế tranh giúp Vy nhận diện ngay một mùi tỏi nhẹ, rất mỏng ẩn sau mùi hôi thối bắt đầu phân hủy của xác động vật.
Đó là mùi của khí arsine giải phóng từ thạch tín gặp ẩm.
"Nó đã liếm nước trà mình đổ xuống đêm qua..." Vy thì thầm, giọng cô run lên trong gió lạnh. Cảm giác kinh hoàng sinh lý chạy dọc sống lưng cô. Cái chết của con mèo đen là lời cảnh báo vật lý tàn nhẫn và trực quan nhất. Nó đập tan mọi trò gaslighting ấm áp của Duy Anh hờ và bà Trịnh Xuân. Trà hoa cúc tiến vua ngọt ngào hằng chiều thực chất là một liều thuốc độc chết người, một bản án tử hình câm lặng được ngụy trang bằng tình yêu thương hào môn giả tạo.
Nếu cô không lén nhổ thuốc, không dùng nước cất than hoạt tính tự chế hằng đêm, thì kẻ nằm co quắp sùi bọt mép dưới gốc hồng này lúc này chính là cô.
"Cộp. Cộp. Cộp."
Tiếng đế ủng da nện nặng nề trên nền đất ẩm đột ngột vang lên từ phía rặng thông già phía sau biệt thự.
Vy giật mình, nhịp tim lập tức vọt lên dữ dội. Đó là tiếng bước chân tuần tra đêm muộn của bảo vệ Tiến. Gã lính gác tuần đêm cao lớn luôn đeo đèn pin công suất lớn bên hông và sẵn sàng báo cáo mọi biểu hiện bất thường hằng sáng cho quản gia Cúc. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, chỉ cách bồn hoa hồng nơi Vy đang đứng chưa đầy hai mươi mét.
Nếu Tiến phát hiện ra xác con mèo đen chết co giật ở đây, gã sẽ báo cáo ngay cho Duy Anh. Với bản tính xảo quyệt và ái kỷ của hắn, hắn sẽ lập tức xâu chuỗi sự việc: Vy giả vờ run tay đổ trà hằng chiều, con mèo đen liếm trà và chết vì ngộ độc cấp tính. Vở kịch điên loạn, compliant ngoan ngoãn cô dày công dàn dựng suốt những ngày qua sẽ hoàn toàn sụp đổ. Chúng sẽ biết cô đã tỉnh táo, biết cô đang âm thầm chống đối, và liều thuốc tiếp theo tiêm vào người cô sẽ không còn là Haloperidol liều thấp nữa.
Cô phải tiêu hủy hoặc giấu xác con mèo đen ngay lập tức.
Vy quỳ thụp xuống bùn đất lạnh buốt, bỏ qua nỗi đau nhức nhối từ vết rách đùi trái. Cô dùng đôi bàn tay trần run rẩy bới đất dưới gốc hồng cổ lớn nhất, cố gắng đào một cái hố sâu để chôn lấp xác con vật. Nhưng mặt đất Đà Lạt sau trận mưa đêm đã bị nén chặt, rễ của những gốc hồng cổ Pháp đan cài dày đặc dưới đất đá như một tấm lưới sắt kiên cố. Vy cào mạnh mười đầu ngón tay xuống đất, bùn cát lọt vào kẽ móng tay trỏ đang bị xước sâu rỉ máu của cô gây ra một cơn đau buốt thấu xương.
Tiếng đào đất quá ồn, và đất quá cứng. Vy nhận ra đào hố lúc này là một thử nghiệm thất bại và tự sát. Tiếng động sẽ lập tức thu hút sự chú ý của bảo vệ Tiến.
"Không được đào nữa... phải giấu nó đi nơi khác..." Vy tự ra lệnh cho bản thân bằng một lý trí lạnh lùng.
Cô thò tay vào túi áo măng tô, ngón tay chạm vào chiếc chìa khóa đồng thau rỉ sét bám bột thạch cao—tín vật mở đường vú Mai lén để lại cho cô dưới chậu hoa hồng hôm trước. Chiếc chìa khóa này mở cánh cửa gỗ của nhà kho chứa toan vẽ cũ hoang phế ở rìa vườn hồng, nơi không có camera giám sát của bảo vệ Nghĩa quét tới.
Vy không do dự nữa. Cô cởi chiếc áo khoác măng tô tối màu của mình ra, bọc kín lấy xác con mèo đen cứng đờ bốc mùi tỏi nhẹ để tránh để lại vệt máu hay bọt mép trên lối đi lát đá. Cô ôm chặt bọc áo vào lồng ngực, cúi thấp người dọc theo bóng râm của hàng rào biệt thự, di chuyển nhanh chóng khuất tầm mắt của lính gác Tiến hằng ca.
"Ai đó ngoài vườn hoa hở?" Tiếng bảo vệ Tiến vang lên từ phía rặng thông, luồng ánh sáng trắng chói mắt từ chiếc đèn pin công suất lớn quét một đường dài trên những ngọn thông già, rọi thẳng về phía bồn hoa hồng Vy vừa đứng hằng giây.
Vy nín thở, ép sát lưng vào mảng tường đá phủ đầy rêu xanh của biệt thự cổ. Nhịp tim cô đập dồn dập dội lên lồng ngực như muốn vỡ tung, nhưng cô áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp thở, giữ cho lồng ngực không phập phồng mạnh để tránh tạo ra hơi sương trong sương mù lạnh. Luồng ánh sáng đèn pin chỉ quét qua mép váy xám của cô trong vòng một tích tắc rồi chuyển hướng sang phía cổng chính.
Ngay khi Tiến quay lưng đi tuần về phía bốt gác, Vy lách nhanh qua những bụi hồng gai góc. Những cành hồng Pháp cổ dầy đặc gai nhọn cào rách vạt áo len, găm vào cổ tay quấn băng gạc trắng của cô tạo ra những vết xước mới rỉ máu tươi. Nhưng Vy không hề cảm thấy đau đớn. Adrenaline dâng trào trong huyết quản giúp cô đạt trạng thái tỉnh táo cực hạn.
Cô chạy đến trước cánh cửa gỗ dày của nhà kho chứa toan vẽ cũ hoang phế ở rìa vườn hồng. Cánh cửa bị khóa chặt bởi một sợi xích sắt lớn rỉ sét hằng năm. Vy run rẩy rút chiếc chìa khóa đồng của vú Mai ra, thọc mạnh vào ổ khóa đồng thau cổ.
"Cạch!"
Tiếng cơ học giòn giã vang lên. Ổ khóa mở ra. Vy lách người vào trong, khép chặt cánh cửa gỗ mục nát lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới sương mù bên ngoài.
Không gian bên trong nhà kho tối tăm, ẩm mốc và nồng nặc mùi dầu thông Turpentine rỉ sét từ những khung toan hỏng bỏ hoang. Vy thở dốc hụt hơi, cô quỳ xuống nền đất phủ đầy bụi bặm, cẩn thận đặt bọc áo măng tô chứa xác con mèo đen xuống đất.
Cô phải lưu giữ cái xác này làm vật chứng hóa học tối cao để chứng minh hành vi đầu độc của Trịnh gia trước cơ quan pháp y sau này. Vy lách người đến góc tối phía sau chiếc tủ gỗ sồi mục nát dưới sàn nhà kho. Cô tìm thấy một chiếc bao tải gai cũ chứa phế liệu hội họa và những mảnh toan hỏng. Vy nhẹ nhàng đặt xác con mèo đen vào sâu dưới đáy bao tải, phủ lên trên bằng những mảnh vải toan cũ tẩm dầu hỏa mục nát để át đi mùi phân hủy sinh học hằng ngày.
Trước khi hoàn toàn khép miệng bao tải gai lại, Vy dùng nhãn quan phục chế nghệ thuật quét mắt qua xác con mèo đen một lần cuối dưới ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe cửa gỗ.
Cô đột ngột khựng lại.
Trên móng vuốt bên chân trước của con mèo đen xuất hiện một vết xước đẫm máu rất mới. Vết máu khô bám chặt vào móng vuốt như thể nó vừa cào cấu điên cuồng vào một vật thể mềm hằng đêm qua trước khi chết.
Vy nheo mắt, dùng móng tay khẽ gạt nhẹ kẽ móng vuốt của con vật.
Một sợi vải thô màu kaki tối màu, rất dày và dai, bám chặt vào kẽ móng vuốt đẫm máu của con mèo đen lộ ra ngoài ánh sáng mờ.
Vy bóp chặt sợi vải kaki, trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory) lập tức chụp lại cấu trúc sợi dệt và sắc độ màu sắc trong vòng năm giây hằng chu kỳ. Đây không phải là sợi vải từ trang phục của bất kỳ ai trong biệt thự Hoa Hồng. Sợi vải kaki tối màu này có cấu trúc dệt thô đặc trưng của loại áo khoác gió dã ngoại—thứ trang phục quen thuộc mà phóng viên Nguyễn Minh Triết luôn mặc hằng chiều khi tiếp cận cô.
"Minh Triết... anh ấy đã lén đột nhập vào vườn hồng đêm qua?" Vy nghĩ thầm, lồng ngực co thắt lại trước một giả thuyết kinh hoàng mới. "Hay có kẻ khác đã mặc chiếc áo này hằng đêm?"
Tiếng chuông gió biệt thự đột ngột rung lên dữ dội ngoài vườn hồng cổ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu trong sự nghi ngờ ngột ngạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!