Nhạc nềnLost Place

Trà Hoa Cúc Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tay nắm cửa bằng đồng của phòng phục chế tranh đột ngột xoay động mạnh mẽ từ bên ngoài.


Trong hốc tủ tối tăm, chật hẹp dưới bồn rửa tay, Lê Vy cảm nhận rõ ràng từng sợi lông tơ trên gáy mình dựng đứng lên. Không khí lạnh từ gạch đá ẩm mốc luồn qua kẽ ván ép, mang theo mùi rỉ sét của đường ống đồng và thứ mùi tỏi tía hăng hắc của khí arsine vừa thoát ra từ lọ phản ứng thô sơ. Trí óc cô, dưới nhãn quan của một họa sĩ phục chế, lập tức phân tích cấu trúc không gian trong vòng ba giây: cửa tủ hé mở mười lăm độ, góc quét của camera ẩn từ chiếc đồng hồ quả lắc đối diện hoàn toàn bị giá vẽ lớn che khuất, nhưng bóng của cô trên sàn nhà có thể bị lộ nếu cô không di chuyển ngay lập tức.


Nhanh như cắt, Vy nhét chiếc lọ thủy tinh chứa mẫu nước độc thạch tín—lúc này vẫn còn âm ấm và đục ngầu bột than củi—vào sâu trong chiếc túi lót dày của vạt váy len trắng dài. Cô khéo léo kẹp chiếc dao cạo phục chế cán gỗ vào nếp gấp thắt lưng váy, rồi dùng cùi chỏ đẩy mạnh hộp bột màu Ochre (vàng đất) đặt trên kệ gỗ cạnh bồn rửa.


"Xoảng!"


Những hạt bột màu vàng mịn như cát đổ tràn ra sàn đá hoa cương ngay khi cánh cửa phụ xưởng vẽ kẹt mở. Luồng sương mù lạnh buốt của Đà Lạt ùa vào phòng, kéo theo bóng dáng lầm lì, khoác chiếc áo kaki dính đầy bùn đất của Lão Bình. Tay gã vẫn lăm lăm chiếc vòi xịt bằng đồng thau của bình phun thuốc trừ sâu.


"Mợ Hai?" Giọng Lão Bình khàn đục, vang lên đầy nghi ngờ giữa không gian tĩnh mịch. Gã nheo đôi mắt đầy vết chân chim nhìn vệt bột màu vàng đất loang lổ dưới sàn, rồi nhìn xuống Vy đang lồm cồm bò ra từ gầm bồn rửa tối tăm.


Vy buông lỏng toàn bộ cơ mặt, đưa đôi đồng tử to u uẩn nhìn gã một cách đờ đẫn, không tiêu cự. Cô khẽ run rẩy đôi vai gầy, hai bàn tay quấn băng gạc trắng lấm lem bột màu vàng, giọng nói thều thào giả vờ mệt mỏi: "Cháu... cháu muốn tìm hộp màu vẽ cũ... nhưng tay cháu run quá, làm rơi mất rồi..."


Lão Bình dừng lại một nhịp, ánh mắt gã quét qua bồn rửa, dừng lại ở khớp nối ống dẫn nước bằng đồng thau mà Vy vừa cạy. Nhưng thứ mùi thuốc trừ sâu nồng nặc, hắc ín từ chiếc bình xịt trên vai gã đã át hoàn toàn mùi tỏi nhẹ của thạch thín. Gã lầm lì cúi đầu, không nói một lời, chỉ lẳng lặng dùng chiếc chổi tre quét vội bãi bột màu dưới đất rồi quay người bước ra ngoài vườn hồng cổ để tiếp tục công việc phun thuốc.


Vy thở hắt ra, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô nén chặt cơn đau buốt từ vết thương hình chữ V tự rạch ở đùi trái—mỏ neo thực tại duy nhất giúp cô giữ vững lý trí lạnh lùng giữa vòng vây bủa vây của Trịnh gia. Cô lén rút lọ nước độc ra, giấu nó vào hốc rỗng phía sau két nước bồn cầu trong phòng vệ sinh áp mái trước khi tiếng chuông biệt thự điểm đúng mười chín giờ tối.


***


Phòng ăn biệt thự Hoa Hồng ngập trong ánh sáng vàng mờ ảo, lạnh lẽo phát ra từ chiếc đèn chùm pha lê kiểu Pháp cổ. Sương mù Đà Lạt ngoài cửa kính dày đặc đến mức nuốt chửng toàn bộ ranh giới của đồi thông phía sau, tạo ra một cảm giác cô lập đến ngạt thở.


Bàn ăn dài bằng gỗ gụ đánh bóng loáng phản chiếu những gương mặt lạnh lùng của gia tộc Trịnh. Bà Trịnh Xuân ngồi uy nghiêm ở đầu bàn, chiếc áo dài nhung tối màu ôm sát dáng người quý phái, chuỗi ngọc trai tự nhiên trên cổ khẽ chuyển động theo từng nhịp thở dứt khoát. Ngồi bên phải bà là Trịnh Duy Anh—kẻ giả mạo người chồng quá cố Duy Lâm của cô. Hắn vẫn mặc chiếc sơ mi trắng chỉnh tề, nụ cười lịch lãm luôn thường trực trên môi nhưng ánh mắt lạnh như băng thỉnh thoảng lại lướt qua Vy như một lưỡi dao mổ.


"Ăn thêm chút súp đi Vy, dạo này em xanh xao quá," Duy Anh dịu dàng nói, tay cầm chiếc thìa bạc múc súp đặt vào bát của cô. Nhưng Vy chú ý thấy gã dùng tay phải—một thói quen hoàn toàn khác biệt với người chồng thuận tay trái Duy Lâm của cô.


Vy cúi đầu, hai tay giấu dưới vạt váy len trắng. Cô khẽ liếc nhìn mười đầu ngón tay của mình. Dưới lớp phấn trang điểm Chanel dày cộm cô dặm vội để che vết bỏng rát do cạo than củi đêm trước, những vệt sọc ngang màu trắng ngà—đường Mees—đã bắt đầu hiện rõ trên bề mặt móng tay. Đó là bằng chứng lâm sàng tàn nhẫn chứng minh cơ thể cô đang bị hủy hoại hằng ngày bởi độc tố thạch thín liều thấp từ nguồn nước vòi rửa xưởng vẽ.


"Con cảm ơn anh," Vy thều thào, giả vờ đưa thìa súp lên miệng rồi đặt xuống, tuyệt đối không nuốt một giọt thức ăn nào trên bàn ăn này.


Sau khi bữa tối kết thúc trong sự im lặng ngột ngạt, bà Trịnh Xuân khẽ gõ ngón tay đeo nhẫn ngọc bích xuống mặt bàn gỗ. Tiếng gõ khô khốc vang lên như một hiệu lệnh ngầm. Người hầu Liên lập tức bước ra từ góc tối của phòng ăn, trên tay bưng một chiếc khay gỗ chứa hộp trà hoa cúc tẩm độc và một ly nước ấm nóng hổi.


Bà Xuân đẩy ly trà hoa cúc tiến vua màu vàng óng, bốc khói nghi ngút về phía Vy. Mùi hoa cúc ngọt lợ ẩn sau hương thơm thảo mộc thanh khiết lập tức tấn công khứu giác nhạy cảm của Vy. Cô nhận diện được ngay thứ mùi kim loại nhẹ, rất mỏng—hàm lượng chất ức chế thần kinh Haloperidol kết hợp thạch thín liều cao được pha trộn tinh vi bên trong.


"Uống đi con, Vy," bà Xuân nói, giọng nói ấm áp đầy tính mẫu nghi nhưng ánh mắt sắc lẹm của bà khóa chặt lấy gương mặt Vy. "Trà này mẹ đặc biệt đặt riêng từ trang trại dược liệu ngoại ô để giúp con tĩnh tâm, bớt đi những cơn hoang tưởng về đêm. Liên, đứng đó xem mợ Hai uống hết rồi dọn khay."


Người hầu Liên bước tới sát cạnh bàn, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt nhỏ ti hí nhìn chằm chằm vào khuôn miệng của Vy, sẵn sàng đứng giám sát cho đến khi cô nuốt hết ngụm nước cuối cùng. Vy biết, nếu cô từ chối uống trực tiếp lúc này, điều đó sẽ ngay lập tức kích hoạt chuông báo động tâm lý của bà Xuân, và y tá Kim sẽ được gọi đến để cưỡng chế tiêm thuốc an thần dạng lỏng ngay tại phòng ăn.


Cô phải thực hiện một đòn bẩy chiến thuật sát nút.


Vy đưa bàn tay quấn băng gạc run rẩy lên, cầm lấy quai ly trà nóng. Cơn run rẩy ở mười đầu ngón tay do nhiễm độc thạch thín ngoại biên lúc này lại trở thành thứ vũ khí ngụy trang hoàn hảo nhất. Cô cố tình thả lỏng các khớp ngón tay, để ly trà đung đưa dữ dội trước mặt bà Xuân.


"Vy, em sao thế?" Duy Anh nheo mắt nhìn, giọng gã thoáng hiện một nét nghi ngờ.


Ngay khi ly trà vừa chạm sát vào môi, Vy chủ động kích hoạt một cơn co giật giả lập ở cơ ngón tay trỏ. Cô rú nhẹ một tiếng hốt hoảng, cánh tay vung mạnh về phía trước.


"A!"


Ly trà hoa cúc nóng hổi lật nhào, toàn bộ thứ chất lỏng màu vàng óng tẩm độc đổ ập trực tiếp lên vùng da ngực và chiếc váy len trắng mỏng của cô.


Cơn nóng rát dữ dội ập đến ngay lập tức. Vy la hét nhẹ, cơ thể run lên bần bật vì bị bỏng, nước mắt sinh lý tự nhiên trào ra giàn giụa trên gò má nhợt nhạt. Chiếc váy len trắng nhanh chóng bị loang lổ bởi một vệt nước trà màu nâu xám lớn ở trước ngực—vật chứng hóa học vô giá chứa dư lượng thạch thín liều cao.


"Con xin lỗi... tay con run quá... con làm hỏng váy rồi..." Vy khóc nức nở, quỳ sụp xuống sàn phòng ăn, giả vờ hoảng loạn tột độ để đánh lạc hướng sự chú ý của bà Xuân khỏi vệt nước trà loang lổ.


Bà Xuân nhíu mày, nét mặt quý phái thoáng hiện một sự ghê tởm trước dáng vẻ điên loạn, yếu ớt của con dâu. Bà xua tay đầy vẻ khó chịu: "Thật là... Liên, đưa mợ Hai lên phòng áp mái thay trang phục bẩn ngay đi. Trông nhếch nhác quá."


"Dạ, con xin phép mẹ..." Vy thều thào, ôm lấy lồng ngực đang bị bỏng rát, nhanh chóng bước đi dưới sự áp giải của người hầu Liên.


Ngay khi cánh cửa phòng tắm áp mái phía Tây vừa đóng sập lại và khóa chặt từ bên trong, Vy lập tức quỳ xuống cạnh bồn cầu. Cô thọc ngón tay vào sâu trong cổ họng, nôn thốc nôn tháo toàn bộ lượng nước trà ít ỏi vô tình nuốt phải vào bồn cầu. Vị đắng ngắt, mặn chát của thạch thín và dịch vị dạ dày khiến cô nghẹt thở.


Cô nhanh chóng cạy tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường, lấy ra chai nước cất than hoạt tính tự chế giấu sẵn từ tro gỗ thông hằng đêm. Vy đưa chai nước đen ngòm lên miệng, uống một ngụm lớn, nén cơn buồn nôn hắc ín bằng cách cắn chặt răng. Chất carbon hoạt tính thô sơ đi vào dạ dày, lập tức hấp phụ và trung hòa lượng dư lượng độc chất thạch thín còn sót lại trước khi chúng kịp đi vào tuần hoàn máu.


Vy thay nhanh chiếc váy len trắng dính vệt trà độc bằng một chiếc váy len xám mộc mạc khác. Cô cẩn thận cuộn tròn chiếc váy trắng loang lổ vệt trà, nhét sâu vào ruột chú gấu bông cũ dưới đáy rương gỗ sồi—nơi cất giữ vật chứng an toàn nhất của cô hằng tuần.


Cô hít một hơi thật sâu, kiểm soát nhịp thở dưới áp lực ổn định ở mức bảy mươi nhịp/phút, cố gắng lau sạch những giọt mồ hôi lạnh trên trán trước khi mở cửa phòng tắm bước ra ngoài để thể hiện vỏ bọc ngoan ngoãn chịu khuất phục.


Nhưng ngay khi Vy vừa bước chân xuống cầu thang lớn để quay trở lại phòng ăn nhằm dập tắt hoàn toàn sự nghi ngờ của gia tộc, cô lập tức đứng khựng lại.


Dưới ánh đèn vàng lạnh lẽo của đại sảnh, bà Trịnh Xuân vẫn ngồi bất động ở đầu bàn ăn dài. Người hầu Liên đứng cạnh bà, trên tay bưng một chiếc khay gỗ mới tinh.


Trên chiếc khay gỗ, một ly trà hoa cúc thứ hai nóng hổi khác, khói nghi ngút bốc lên ngọt lợ, đã được chuẩn bị sẵn từ lúc nào.


Bà Xuân ngước mắt nhìn lên Vy đang đứng chết trân ở bậc cầu thang gỗ dốc lớn, nụ cười quý phái của bà lạnh ngắt như sương mù Đà Lạt ngoài cửa sổ:


"Thay váy xong rồi thì xuống uống ly này đi con, Vy. Mẹ đã bảo Liên pha lại ly khác ấm hơn cho con rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!